(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 21: Quyển 1 Chương 21: Trong núi gặp Tinh Linh (phần sáu)
"Hừ... Hừ..."
Mở mắt ra một cách khó nhọc, Lê Thanh Vũ dần tỉnh lại, toàn thân đau nhức vô cùng.
"Ta còn chưa chết?" Đó là suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn, khiến hắn kích động, đôi mắt chớp liên hồi như để khẳng định điều ấy.
"Ta chưa chết! Ha ha, ta còn chưa chết! Rơi xuống từ độ cao như thế mà vẫn chưa chết!" Hắn gào lên trong lòng.
Giây phút hưng phấn nhanh chóng qua đi, Lê Thanh Vũ bắt đầu tập trung vào tình cảnh hiện tại của mình.
"Được rồi, còn sống là một điều may mắn. Nhưng vấn đề đặt ra là, đây là đâu?"
Khó nhọc xoay cổ, hắn cố gắng quan sát xung quanh, phát hiện khắp nơi đều là đất đá, trông rất giống một cái hang động, nhìn qua vô cùng thô sơ. Nguồn sáng giúp hắn nhìn thấy mọi vật đến từ ba ngọn đuốc treo trên vách, trong đó có hai ngọn được đặt hai bên lối ra vào dẫn tới một thông đạo nào đó.
Do điều kiện ánh sáng không đầy đủ cộng với mắt còn lèm nhèm, hắn không thể nhìn rõ thêm bất kỳ chi tiết nào.
Khiến hắn quay lại với tình cảnh của mình, hắn nhanh chóng nhận ra mình đang nằm trên một chiếc chiếu nhỏ được bện từ rơm rạ cùng một số loại thực vật dây leo khác, mang lại cảm giác dễ chịu lạ thường.
Cố gắng thử ngồi dậy, Lê Thanh Vũ phát hiện toàn thân mình bây giờ không có một chút khí lực nào, ngay cả giơ tay lên cũng làm không nổi, chỉ đành tiếp tục nằm yên. Dù không thể hành động, hắn vẫn xác nhận được rằng mình vẫn còn có thể cảm nh���n được tay và chân.
Hơn nữa, ngoại trừ cảm giác đau nhức toàn thân ra, thân nhiệt của hắn lúc này đã không khác mấy so với thường ngày, cơn đau đầu trên đỉnh núi giờ cũng đã không còn thấy nữa.
Chẳng còn cách nào khác, hắn đành vừa nằm cố nhớ lại mọi chuyện, vừa chờ thể lực hồi phục.
"Hừm, được rồi, trong tình cảnh đó, lẽ ra ta đã phải chết, dù không chết ngay thì cũng thoi thóp. Ta chắc chắn là đã va chạm xuống đất, vì ta đã cảm nhận được một cơn đau vô cùng từ chân truyền lên trước khi mất đi toàn bộ ý thức. Hẳn là đã có chuyện gì kỳ diệu xảy ra khi ta bất tỉnh?"
"Đưa ta vào trong hang động, sắp xếp cho ta nằm trên chiếu nghỉ ngơi thế này, xem ra không thể là dã thú được, vậy thì hẳn là có một người nào đó đã làm tất cả những việc này. Nhưng người ư? Người bình thường có thể cứu sống ta trong trạng thái đó, thậm chí còn có thể chữa lành cho tứ chi của ta sao? Đó còn gọi là người nữa ư?"
Lúc này, trong đầu Lê Thanh Vũ bắt đầu nhớ lại những câu chuyện cùng những cố sự mà Vân thúc đã từng kể cho hắn khi xưa, một vài suy đoán dần xuất hiện trong lòng.
"Xem ra ta đã được một thứ gì đó huyền bí cứu rồi, chỉ là không biết đó có phải là một thứ thân thiện với nhân loại không? Khả năng cao là có, bởi nếu không thì ta đã chẳng còn sống nữa rồi."
Trong cố sự của Vân thúc kể cũng có rất nhiều loại huyền bí mang thiện chí với nhân loại, hoặc ít nhất khá là tốt tính, tỷ như Tinh Linh của sông núi... Nhưng ngoài ra cũng không thiếu những câu chuyện về Yêu Ma Quỷ Quái chuyên đi hại người, thế nên hắn không thể không suy đoán đến vấn đề này.
Lê Thanh Vũ lúc này đã cảm nhận được một chút khí lực vừa được khôi phục, ít nhất thì tay chân hắn cũng đã có thể cử động đôi chút. Giống như nhớ đến cái gì, hắn dùng tay lần mò khắp người, phát hiện đã không tìm thấy Thanh Tâm Hoa.
Điều này làm hắn có hơi hoảng trong giây lát, nhưng nghĩ lại mình đã được cấp cứu như này thì đối phương làm sao lại để Thanh Tâm Hoa ở bên cạnh mình được, chắc đang được chủ hang động này thu giữ, Lê Thanh Vũ cũng bình tĩnh lại, bắt đầu kiểm tra những thứ khác, tuy rằng với một tốc độ rất chậm nhưng thà có còn hơn không.
"Tay cùng chân đều lành lặn, đây đã được coi như kỳ tích... Quần áo đã được thay một bộ mới, cảm giác còn dễ chịu hơn cả bộ cũ... Ồ, ngay cả vết thương tại bả vai cũng đã khỏi hẳn, ngay cả sẹo cũng sờ không thấy... Chờ chút!"
"Coi như là chủ nhân của động phủ này có được uy năng huyền bí có thể kéo ta về từ bên bờ vực của tử vong, nhưng để khôi phục như này khả năng cao vẫn sẽ yêu cầu thời gian. Bằng chứng là cho đến giờ ta vẫn không thấy một ai xuất hiện, điều này có nghĩa là chủ nhân của hang động cảm thấy là ta sẽ không thể tỉnh lại trong một thời gian ngắn nên đã để ta ở lại đây, bản thân còn đi làm việc khác."
"Vậy giờ vấn đề quan trọng chính là, ta đã bất tỉnh bao lâu rồi?"
Lê Thanh Vũ càng nghĩ càng thấy cả người nặng trĩu. Hắn cũng không quên mục đích chính của bản thân khi vào rừng sâu không phải là chỉ hái Thanh Tâm Hoa là xong, mà hắn còn phải về kịp trước khi chất độc trong người Dần ca phát tác.
Hắn đ��t hai tay chống xuống chiếu, định mượn lực ngồi dậy, nhưng lại không thể làm được. Không nói đến hai tay hắn chỉ vừa hơi cử động đã có cảm giác đau nhức vô cùng, thì lượng khí lực vừa mới khôi phục cũng không đủ để hắn làm ra cử động này, chỉ có thể sờ soạng khắp cơ thể đã là quá sức rồi.
Dù cho trong lòng ảo não vô cùng, hắn chỉ có thể tiếp tục nằm yên, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
...
Lại mở mắt ra một lần nữa, Lê Thanh Vũ cảm thấy cả người đã đỡ đau hơn rất nhiều, đầu óc cũng tỉnh táo hơn trước. Cảm nhận cơ thể đã hồi phục được đôi chút khí lực, hắn định ngồi dậy.
Nhưng ngay khi hắn vừa định chống tay xuống lần nữa, một thanh âm đã truyền đến bên tai hắn:
"Ngươi đã tỉnh rồi à? Đừng thử ngồi dậy, thân thể ngươi vẫn còn chưa đủ khỏe để làm việc đấy đâu."
Thanh âm này nhẹ như gió mùa xuân, lại ôn nhu ấm áp tựa nắng hạ. Lê Thanh Vũ quay đầu nhìn theo hướng giọng nói, đã thấy một nữ tử đang đứng đó nhìn hắn, trên tay còn đang cầm một khay đựng bình ấm gì đó, từ bên trong h��i nóng nghi ngút.
Nữ tử này thân cao hơn hắn tầm hai cái đầu, mặc một bộ bạch bào không thêu hoa văn, thân hình mờ ảo, hư ảo, dường như không có thực thể, kết hợp cùng bộ bạch bào, tạo nên cảm giác phiêu diêu khó tả...
Đó là nếu miêu tả một cách hoa mỹ thì sẽ là như thế, còn giờ trong đầu của Lê Thanh Vũ lại nghĩ đến từ khác:
"Quỷ! Đây là quỷ sao? Má ơi! Nếu không thì một người sống sờ sờ sao lại có thể trông như thế kia? Mà quỷ thì có quỷ tốt, quỷ xấu không nhỉ?"
Hắn sau đó đã nhanh chóng trấn tĩnh lại:
"Bình tĩnh đã Lê Thanh Vũ, dựa theo những cố sự không mấy đáng tin cậy mà Vân thúc từng kể thì quỷ thường là không có chân, kiểm tra xem nào."
Nghĩ là làm, hắn bèn đưa mắt nhìn xuống, phát hiện ra nữ tử này thực sự có chân, bèn thở phào nhẹ nhõm, chỉ là cũng hơi thắc mắc tại sao nàng lại đang đi chân trần, dù sao nếu nàng đã mặc bạch bào trong hang động toàn đất đá như này thì chẳng lẽ không chú ý đến sự sạch sẽ sao?
Nữ tử hơi sững người trước hành động của Lê Thanh Vũ, nàng ngạc nhiên hỏi:
"Ngươi vừa làm gì đấy, sao tự dưng lại nhìn chân của ta?"
"Ừm, xin thứ lỗi, ta tưởng ngươi là quỷ..." Lê Thanh Vũ hơi có vẻ xấu hổ đáp, cũng không che giấu ý nghĩ chân thực.
Nữ tử kia nghe vậy xong liền cười khanh khách, giống như nghe được chuyện gì hài hước:
"Không đâu, tiểu tử này, tuy ta không biết nhiều về quỷ lắm, nhưng đa phần chúng đều có chân cả, thậm chí biết cách ngụy tạo nếu có ác ý."
Nói rồi nàng lại tiến lên một bước để cho ánh sáng từ ba ngọn đuốc trên vách hang chiếu rõ hơn vào người nàng. Dưới ánh sáng này, thân thể nàng cũng đã trở nên hữu hình hơn, lộ rõ da dẻ hồng hào khỏe mạnh của người sống, chỉ có điều Lê Thanh Vũ vẫn có một cảm giác kỳ lạ, giống như phần thân thể trước mặt dường như không cố định, có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Hắn chớp mắt một lần nữa, cảm giác ấy liền tan biến, hắn chỉ có thể nói là mình vừa gặp phải ảo giác.
"Thế nào tiểu tử? Xin lỗi vì đã làm ngươi thất vọng, nhưng ta không phải là quỷ mà là Tinh Linh, nói đúng hơn là một sinh mệnh tự nhiên sinh ra từ vùng đất này." Bạch y nữ tử lại cười thêm một tiếng, giọng điệu thú vị nói với hắn.
"Tinh Linh?"
"Đúng, Tinh Linh. Vạn vật đều có Linh, gió có Phong Tinh Linh, hồ nước có Thủy Tinh Linh, thì núi đá đương nhiên cũng sẽ có Nham Tinh Linh rồi, chỉ là không phải Tinh Linh nào cũng có ý thức của bản thân."
"Thế Tinh Linh được hình thành như nào?"
"Ta cũng không biết nữa, chỉ là đột nhiên ta có ý thức, rồi biết mình tồn tại, mình là Tinh Linh, vậy thôi. Ngay cả bộ bạch bào này cũng là do ta từ trong vô thức mà hình thành, tuy ta không biết vì sao nhưng lại cảm thấy nó rất quen thuộc liền giữ lại, chứ nếu không thì tại sao một Nham Tinh Linh như ta lại mặc màu trắng?"
"Thôi được rồi, nói thế đủ rồi, ngươi uống cái này đi. Cơ thể ngươi vẫn còn yếu, tạm thời đừng cố ngồi dậy một mình. Đây, để ta giúp."
Nữ tử này đặt cái khay xuống một bên, xong đó không biết nàng lấy đâu ra một chiếc gối đệm bằng rơm, nhấc đầu Lê Thanh Vũ lên đặt vào đó. Xong xuôi, nàng cầm lấy bình rót một chút chất lỏng màu xanh ra một cái chén nhỏ, đưa cho hắn ra hiệu uống.
Lê Thanh Vũ cầm lấy chén này, cảm thụ hơi nóng phả vào mặt, ngửi một hơi chỉ thấy có mùi đất mới, cũng không do dự lâu liền uống cạn. Hắn không nghi ngờ thứ nước này, vì biết rằng mình không có tư cách để nghi ngờ, dù chỉ một chút.
Vừa nuốt xuống, Lê Thanh Vũ liền cảm nhận được h��ơng vị tươi mát đọng lại trong khoang miệng, toàn thân dường như tràn đầy sức sống hơn.
"Đây là thứ nước gì vậy? Tuy rằng mùi vị không quá đặc biệt, nhưng lại làm cho người ta vô cùng thoải mái. Ta có thể uống thêm ngụm nữa được không?" Hắn hỏi, giọng đã khỏe khoắn hơn nhiều.
"Thật xin lỗi, thứ thuốc này được pha trộn từ nhiều loại thảo dược mà thành, tuy rằng ta đã trung hòa bớt dược liệu nhưng với cơ thể vừa thoát khỏi bờ vực sinh tử và đang sốt cao của ngươi thì bấy nhiêu đã là quá liều rồi, ngày hôm nay không thể quá được hai chén." Bạch y nữ tử đáp.
"Ta vừa lên cơn sốt cao xong?" Lê Thanh Vũ ngạc nhiên.
"Đúng vậy, ngay từ cái lúc ta cứu ngươi sau khi ngươi rơi xuống thì đã nhận thấy ngươi bị sốt cũng đã lâu rồi, nguyên nhân thì là do vết bị sói cào trên vai. Chẳng lẽ ngươi không biết?"
"Ta đã không để ý đến vụ đấy, dù sao thì cũng chỉ là chóng mặt chút thôi." Lê Thanh Vũ đáp: "Mà tỷ tỷ, à, xin lỗi, ngài tên là gì? Hay là ngài muốn ta gọi ngài là gì?"
Nữ tử suy nghĩ một chút liền đáp:
"Ta vốn không có tên, nhưng nếu ngươi muốn gọi thì cứ gọi Nguyệt Lạc tỷ tỷ là được, không biết vì sao nhưng ta lại rất thích cái tên đó."
"Nguyệt Lạc tỷ tỷ sao? Thế thì được. Thế tỷ tỷ có phải là chủ nhân nơi này sao?"
"Đúng rồi, nơi này là động phủ dưới lòng đất, cũng là nhà của ta đó."
"Nếu thế thì người cứu ta cũng chính là ngài?"
"Ừm, đúng. Ngoài ta ra làm gì có ai khác vào đây nữa đâu?" Bạch y nữ tử, không, phải nói là Nguyệt Lạc ngạc nhiên mà nói.
"Nếu vậy thì tốt rồi." Lê Thanh Vũ nói: "Vậy ta liền đa tạ tỷ tỷ, ân cứu mạng này không phải chỉ nói vài lời là có thể trả hết được nhưng ta vẫn phải vô cùng là cảm tạ ngài, nếu ngài cần hồi báo điều gì, cứ nói với ta, tuy rằng hiện tại ta chưa có cách nhưng chắc chắn tương lai ta sẽ có cách."
"Không không..." Nữ tử kia nghe vậy bèn khoát tay: "Cứu người vốn là từ tấm lòng ta, đã thế thì cần gì hồi báo? Ngươi cứ an tâm nghỉ ngơi cho khỏe là đã báo ơn cho ta rồi."
"Nếu vậy thì Thanh Vũ ta xin một lần nữa đa tạ tỷ tỷ. Ngoài ra ta cũng còn một câu hỏi, liệu tỷ tỷ có thấy mấy đóa Thanh Tâm Hoa ta ôm theo người khi ngã xuống ở đâu không?"
"Mấy đóa hoa trắng mọc trên đỉnh núi á? Ừm, ta đang để nó trong một phòng khác. Lúc thay quần áo cho ngươi, ta đã phải cất mấy bông hoa đó đi rồi, ngươi có cần không, ta mang sang bây giờ?"
"Tạm thời chưa cần đâu tỷ tỷ."
"Mà đúng rồi, tại sao ngươi lại mạo hiểm mà đi hái mấy bông hoa trắng này thế? Leo núi vào mùa tuyết nguy hiểm vô cùng, nếu không có ta, ngươi đã đi đời rồi đấy, lúc ấy thì đừng nói ta là quỷ, e rằng chính ngươi mới thành quỷ."
"À... thực ra chuyện là..." Lê Thanh Vũ nghe vậy liền kể chuyện Dần ca trúng độc ở trong thôn cho Nguyệt Lạc nghe. Nghe xong chỉ thấy nàng nở nụ cười tươi, ánh mắt trìu mến nhìn hắn:
"Loại hoa này đúng là có được công dụng giải độc cùng cân bằng khí huyết rất tốt, nghe ngươi miêu tả loại độc đó thì đúng là có thể giải được. Nhưng càng đáng khen hơn là ngươi, tuổi nhỏ đã hiểu thấu tình thân, lại có thể vì tình thân mà không màng gian nan, hiểm nguy, ta thật sự rất ngưỡng mộ ngư��i."
"Còn về vấn đề thời gian ngươi cũng không cần lo. Ngươi mới hôn mê có hai ngày thôi, nghỉ ngơi khôi phục nốt một tuần xong rồi đi về thì chắc chắn là vẫn kịp."
Nói rồi, nàng nhặt khay nước lên, định xoay người rời đi:
"Được rồi, nói chuyện cũng chỉ nói đến đây thôi. Cơ thể ngươi vẫn còn cần nghỉ ngơi, vài canh giờ nữa ta sẽ quay lại. Còn cần hỏi gì nữa không?"
"Một câu hỏi cuối cùng."
"Nói đi."
"Tại sao ngài phải cứu ta? Ta biết là cứu ta chắc chắn sẽ mang lại rất nhiều phiền phức cho tỷ tỷ, lại còn tiêu tốn không ít dược liệu quý hiếm? Ta có thể bỏ ra nhiều điều vì Dần ca do chúng ta có thân tình, còn ngài với ta vốn là không quen biết..."
"Đứa nhỏ ngốc này..." Nguyệt Lạc đột nhiên ngắt lời hắn: "Dược liệu dù có quý hiếm đến đâu thì cũng để làm gì nếu không thể cứu người? Lại nói không phải ngươi cũng đã nói rồi sao? Ngoài tình thân, còn có cái gọi là nhân tình, lẽ nào có thể thấy chết mà không cứu? Hoặc nói đơn giản là..."
"Cứu người... thì cần gì phải hỏi lý do?" Cùng lúc câu nói ấy dứt, bóng dáng bạch y nữ tử cũng đã khuất sau thông đạo, chỉ để lại một Lê Thanh Vũ vẫn còn đang ngẩn ngơ.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.