(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 206: Quyển 2 Chương 66: Sinh nhật
Sinh nhật?
Đã từ rất lâu chưa từng nghe lại hai tiếng này rồi.
Lê Thanh Vũ hơi lặng người.
Chớp lấy thời cơ hiếm có này, Yanfei vung tay phải vẽ ra một đường vòng cung. Không thấy rõ nàng thi triển thuật pháp gì, song một bức tranh đã hiện ra từ không khí.
“Ta sẽ giữ lại khoảnh khắc này, hiếm khi thấy đệ như bây giờ. Không phải rất bất ngờ sao?” Vừa nói, Yanfei vừa cất tấm hình vừa chụp vào túi bên người, đoạn cười hỏi.
Sau khi hoàn hồn, Lê Thanh Vũ lập tức khôi phục vẻ mặt thường ngày, cố gắng đáp lại một cách lạnh nhạt:
“Có chút ngạc nhiên thôi, không hẳn là quá bất ngờ. Thực ra ta đã đoán trước được rồi.”
“Thôi đi, đoán trước được rồi mà đệ còn ra vẻ như lâm vào hiểm cảnh như vậy. Nhưng ta cũng phải công nhận phản ứng của đệ nhanh nhạy thật, vừa phát hiện điều bất thường đã có thể lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.”
“Tâm thần có chút căng thẳng... Ngược lại là tỷ tỷ Yanfei đây, tạo ra cả đống trận pháp như vậy chỉ để đón sinh nhật của ta? Sử dụng quyền hạn Tiên lực để thay đổi ánh sáng cùng giam cầm cảm giác không gian, lại lập tức dịch chuyển bản thân cùng bàn ăn ra đây. Nhìn trạng thái của tỷ tỷ, hẳn là tỷ cũng đang đọc sách dở? Cuối cùng lại còn sử dụng Tiên lực thi triển thuật Hoạt Ảnh, điều mà bản thân tỷ tỷ không làm được, thực ra lượng Tiên lực tiêu tốn cũng không ít đâu đấy?”
“Cũng đáng mà.” Yanfei nhún vai, lại ra hiệu cho hắn nhanh chóng ngồi xuống bàn ăn.
Khi ngồi xuống, trong lòng Lê Thanh Vũ dâng lên chút bâng khuâng.
Hắn cũng là người, đương nhiên cũng có sinh nhật, và là vào ngày 24 tháng 10. Điều này khi được hỏi hắn cũng không giấu diếm, nhất là khi biết lịch của thế giới này cũng tương tự thế giới cũ.
Khi hắn xuyên qua, đã là tận cuối tháng 10, đầu tháng 11, đương nhiên cũng chẳng có chuyện gì liên quan đến sinh nhật cả. Nghĩ lại cũng có chút trớ trêu, tại thế giới cũ khi đó hắn cũng đang đắm chìm trong cảm xúc tiêu cực mà quên mất cả sinh nhật của mình.
Cũng không hẳn là sai, sinh nhật đối với một thiếu niên như hắn ngày trước chính là ngày hạnh phúc, khi đó thì hạnh phúc làm sao nổi?
Sau đó, lại trải qua một quá trình chớp mắt đã là vô số thời gian, cùng với những chuyện vừa xảy ra gần đây, thú thực, hắn cũng quên mất hôm nay là ngày sinh nhật mình, và cũng không có ý định quá để ý đến.
Nhưng hắn quên không có nghĩa là người khác cũng quên.
“Tiếc là ta không có được trù nghệ cùng kiến thức nấu nướng tốt như đệ, không thể l��m được bánh ga tô, cũng chỉ đành làm theo truyền thống thôi.” Yanfei thở dài.
Sinh nhật Yanfei là vào tháng sáu, khi đó, với tư cách là đầu bếp, đương nhiên phần thực đơn sẽ do Lê Thanh Vũ đảm nhiệm. Hắn đã không làm mấy loại bánh giống truyền thống của Ly Nguyệt mà lại làm bánh ga tô, loại bánh có nguồn gốc từ Fontaine trong thế giới này.
Hồi còn ở thế giới trước, từ khi lên trung học, hắn đã luôn đảm nhiệm công việc nấu nướng trong nhà, nên việc làm bánh này đối với hắn cũng không có gì khó. Dù không đến mức tuyệt mỹ, nhưng vẫn ngon. Tuy nguyên liệu cũng có chút khác biệt, nhưng suy cho cùng vẫn là một sự hòa điệu bất ngờ, và thế là Yanfei có bánh sinh nhật để ăn.
Nhìn mấy chiếc bánh bao Thọ Đào Tiên hơi méo mó, rõ ràng do nàng tự tay làm, Lê Thanh Vũ hồi lâu không nói gì, cuối cùng vẫn thốt ra hai tiếng từ trong cổ họng:
“Cảm ơn.”
“Hả, đệ vừa nói gì vậy, ta không nghe rõ. Có phải là cảm ơn không? Không cần phải xúc động, tỷ tỷ làm món ăn sinh nhật cho đệ đệ là lẽ đương nhiên mà.”
“Tỷ nghe lầm rồi.” Lê Thanh Vũ thản nhiên đáp, tay cũng tiện cầm lấy một miếng bánh bao:
“Ừm, phần vỏ bánh hơi khô cứng, nhưng lại không phải vấn đề xảy ra khi hấp, mà hẳn là do lúc khuấy bột mì với sữa chưa đủ nhiệt độ, đây là một khuyết điểm lớn. Phần nhân bánh hơi mặn và tanh, xem ra trứng đánh với đường chưa đủ... Nói chung là ngoại trừ chút Tiên lực được quán chú vào để thứ này miễn cưỡng coi là Linh thực ra, thật sự không đáng để bàn tới. Bởi vì thực ra, nếu tỷ tỷ đã dùng Tiên lực quán chú, hẳn là có thể làm được đến mức tự nhiên hóa biến, khi đó các khuyết điểm trên ít nhiều đều sẽ không tồn tại hoặc giảm mạnh. Nhưng hiển nhiên, khả năng khống chế Tiên lực của tỷ tỷ cũng chưa đủ tinh tế đến mức đó, dẫn đến việc chỉ lo bề ngoài mà bên trong trống rỗng, cứ như khảm nạm vàng bên ngoài nhưng bên trong lại rỗng tuếch...”
Yanfei ở một bên nghe được những lời đánh giá đó, sắc mặt đắc ý ban đầu đã biến đi đâu mất, đỏ bừng mặt chỉ muốn tìm một chỗ độn thổ. Nhưng trong lòng nàng cũng có chút oán trách:
“Thật chẳng biết phải trái gì cả! Ít ra người ta cũng đã cố gắng rồi! Nào có ai lại đánh giá thẳng thừng đâm thẳng vào lòng như thế?”
Nhưng lời này cũng nhanh chóng biến mất, khi mà nàng nghe được:
“Lời bình kia là xuất phát từ một vị Linh Trù Sư, còn đối với Lê Thanh Vũ mà nói, thứ này thật sự chính là một món ăn tuyệt mỹ, xứng danh mỹ vị nhân gian!”
“.... Cảm ơn tỷ tỷ.”
Nhìn lại trên bàn, trong hộp vốn có sáu chiếc bánh bao, nay đều đã không thấy, khiến người làm trong lòng vui vẻ.
Nhưng mà...
“Ờ mà này, ta làm sáu cái để ta với đệ ăn chung mà, sao giờ lại...”
“....Đệ tưởng là để đệ ăn một mình hết? Cũng còn tưởng tỷ tỷ thần cơ diệu toán, biết được mấy ngày qua đệ chưa ăn gì?”
“....”
“....Thôi được rồi, vậy để đệ vào bếp làm thêm một cái bánh ga tô khác, coi như tỷ tỷ được hưởng chút phúc khí vậy, cũng để cho tên này một chút.”
“Lẽ ra phải như vậy.” Yanfei nói thẳng thắn, trong lòng vui mừng khi thực đơn dự định tự nhiên được nâng cấp.
Telos nãy giờ vẫn lẳng lặng ở một chỗ. Kể từ lúc trở về từ Ỷ Nham điện, nó hơi trầm mặc, nhưng vì tâm linh liên thông với Lê Thanh Vũ, hắn không cảm thấy điều gì bất thường nên cũng không quá để ý. Suy cho cùng Telos cũng đồng thời chịu họa cùng hắn, thái độ hơi ủ dột cũng là lẽ đương nhiên.
Chỉ là, như có như không, một tiếng thở dài không ai hay biết thoát ra. Telos l��i chớp động hai con mắt to một lần, vẻ ngây thơ pha lẫn cái hiểu biết mơ hồ.
Cũng chỉ có nó biết được, bản tôn của nó, lúc xoay mặt rời đi, cố tình che giấu mí mắt hơi ướt át.
Có thể cười trước sinh tử, có thể cười uy danh của thần, có thể cười Đạo, nhưng lại cũng có thể khóc khi đối diện với nhân tình thế thái.
.....
Lại nói đến Ganyu, lúc này nàng đang quay về Nguyệt Hải đình. Điều này không có gì bất ngờ, dù sao còn rất nhiều công chuyện chờ nàng xử lý. Nhưng dù là ai cũng không thể đoán được vị Tiên Nhân này lúc này lại đang mặt mày ủ rũ chỉ vì:
“....Không biết mình có bị coi là keo kiệt bủn xỉn không nữa?”
“Rõ ràng là đã tự dặn mình, nhớ bằng mọi giá phải chuẩn bị một món lễ vật coi như quà gặp mặt, dù sao danh phận đồng bối nhưng thực ra vẫn là trưởng bối, vậy mà cuối cùng lại để tiểu tử kia tặng quà trước...”
“Tuy có trả món Hậu Thiên Chí Âm Tiên Châu, nhưng cái này rõ ràng được sư phụ nhờ vả trước, đối phương cũng không nhận, thế thì không tính. Vậy rốt cuộc coi như lần sau gặp mặt, lại nên lấy quà gì và lý do gì để tặng đây....?”
Hướng Hải Triều Nguyệt – vị Chân Quân nổi tiếng hay để tâm đến những chuyện vụn vặt không quá quan trọng – Ganyu nghiêm túc suy nghĩ.
“Vẫn là Đế Quân tốt nhất, suy tính chu toàn, vừa gặp mặt đã ban đại lễ. Hẳn là truyền thừa một thuật pháp Thần Thông nào đó, dù sao cũng kéo dài lâu như vậy....”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mong rằng tiểu tử kia không bị khí tức của Đế Quân dọa sợ. Uy thế của ngài ấy quả thực quá kinh khủng, đến mức ta cứ ngỡ như ngài ấy định giết chết đối phương ấy chứ? Nhưng chuyện này hẳn là không thể nào...”
....Cùng lúc này, Nham Vương Đế Quân Morax đang trầm tư suy nghĩ trên bảo tọa trong Ỷ Nham điện dưới dạng nhân thân của mình.
Hắn thật sự đã nảy ra ý định giết chết đối phương.
Một kẻ mang đầy bí ẩn, vừa nhìn đã thấy có sự sắp đặt của một hoặc nhiều tồn tại nào đó, thường không xuất hiện lại bỗng đến đúng lúc nhạy cảm này. Quả thực, giết một đòn xong việc là cách giải quyết tốt nhất đứng từ góc độ của Đế Quân hoặc của Nham quốc, bất kể thiên phú hay ngộ tính có tuyệt diễm đến mức nào.
Nhưng suy đi nghĩ lại, chuyện này suy cho cùng không thể nào.
Thứ nhất, cục diện này vừa nhìn đã thấy thuộc về tầng thứ cao, ít nhất phải từ Chân Quân trở lên. Mà đối với những kẻ ở tầng thứ này mà nói, giết, thậm chí thần hồn câu diệt cũng không thực sự là phương pháp hiệu quả.
Thân chết dễ dàng, đạo tiêu diệt lại khó.
Biết đâu đối phương chỉ chờ vào đó mà giăng ra bố cục? Lời nguyền Nhân Đạo, lời nguyền Thiên Đạo gì đó, cũng không phải không thể. Đối với vấn đề này, suy cho cùng vẫn còn cần chờ kiểm chứng, hắn lại không thể nhìn ra được.
Thứ hai, nếu giết thì cũng không thể giải thích với Bình, thậm chí là cả với chư Tiên khác. Dù sao đối phương cũng đã được coi như Tiên gia thân truyền, bản thân thậm chí ở một mặt nào đó còn được coi là Ma Thần, vậy thì cũng là Tiên gia rồi. Chỉ vì nghi ngờ mà làm ra hành động có thể gây sứt mẻ tình đoàn kết của Tiên gia thì không đáng. Lại nói, không khó để nhìn ra mức độ Bình coi trọng đối phương, thậm chí còn không thua kém tên đệ tử đã từng bị lưu đày ở Ám chi Ngoại Hải trong quá khứ....
Thực ra hắn cũng đã rất khoan dung, đây cũng là lý do thứ ba. Cũng không thể vừa thấy đã giết lầm không tha được, đây dù sao cũng đã không còn là Thượng Cổ Thần Chiến. Hắn liền thử nhìn theo cách của đối phương, coi tên đệ tử này của Bình như một đứa trẻ mồ côi khổ nạn, một tên đệ tử bình thường, một con dân của Nham quốc.
Thông qua không ít lần gặp gỡ và trò chuyện dưới thân phận Zhongli, hắn tự nhận rằng tuy không thể nhìn thấu được suy nghĩ cùng tâm linh của tên đệ tử này vì có lực lượng vô danh rất mạnh ngăn trở, nhưng dù sao cũng là Đạo Quân, linh đài thanh minh, tâm thái thấu triệt, vẫn biết rõ đây là một tâm hồn tài năng đáng để bồi dưỡng. Không chỉ thuần chính, mà còn vô cùng kiên cường, chịu được khổ lại chịu được hạo kiếp. Nói đúng ra, đó là một đạo tâm tốt, càng không cần phải đề cập đến thiên tư ngộ tính.
Trải qua một năm, tự nhận rằng sau một năm nh��n chằm chằm, một vị Đạo Quân như hắn cũng đã đủ để hiểu rõ. Hắn cũng đã định buông tha cho đối phương, thậm chí coi như đối tượng đáng giá dốc tài nguyên bồi dưỡng, cho đến khi hắn nhìn thấy....
Phải, đối phương giết một nhóm Đạo Bảo Đoàn, ngay cách đây không lâu.
Điều này cũng không hẳn là sai. Xuất phát từ nhiều góc độ mà nói, bất kể là Võ gia hay Tiên gia, thậm chí ở một mặt nào đó còn là trừ gian diệt bạo, cũng không thể nói là quá lãnh huyết hay sát tâm quá nặng gì. Nếu thế, chẳng phải vô số Tiên Nhân, thậm chí chính hắn, đều phải chịu án phạt sao? Tại thế giới này, một mặt thần quyền nâng đỡ trị an bình đẳng, nhưng suy cho cùng, ở mặt còn lại vẫn không thể tránh được máu chảy. Điều này sẽ mãi không đổi, nhìn khắp hàng trăm ngàn năm xuyên suốt lịch sử văn minh đều là như vậy, chỉ là ở mức độ khác biệt mà thôi.
Ít nhất, giờ còn chưa tới lúc.
Chưa tới lúc lấy văn chế võ, lấy luật ước Tiên.
Vậy vấn đề ở đây là gì?
Đối diện với thân ảnh đó, Nham Vương Đế Quân cảm nhận được dục ni��m sinh sôi giữa thiên địa.
Cụ thể là sát dục.
Có thể điều động được sát dục của thiên địa, mặc dù chỉ có một tia, điều này cũng đã nói rõ lên điều gì rồi.
Huống chi tại thế gian này, đúng là có Dục chi Đạo từng tồn tại.
Từ rất lâu trước, thậm chí phải nhìn về Viễn Cổ thời đại.
Nghi vấn lại dấy lên, vậy thì không thể làm ngơ. Suy cho cùng, vũng nước đục của Viễn Cổ thời đại quá lớn, hắn không muốn Nham quốc bước chân vào, thậm chí còn có thể là tầng tầng lớp lớp âm mưu đằng sau, mượn tay nhau để sắp đặt bố cục.
Không phải do hắn nhạy cảm, mà là trước Lượng Kiếp, thật không thể bất cẩn, nếu không sẽ vạn kiếp bất phục!
Bởi vậy, cần phải có hành động.
Lưu đày thì khó. Một khi vượt ngoài tầm mắt sẽ không thể biết được gì, mà trong tầm mắt lại có nghĩa là có liên hệ. Huống chi đối phương đã được đưa đến một lần thì không thiếu lần hai. Không nói đến việc thả hổ về rừng, suy cho cùng cũng chỉ là trung sách.
Hạ sách là giết luôn, nhưng tác hại đã nói rõ trước đó.
Vậy còn thượng sách? Phong cấm.
Không phải phong cấm phổ thông, kiểu đánh ngất đem vào nhà tù, thì cũng không có gì khác biệt.
Muốn làm triệt để, chỉ có thể phong cấm vào khe hở giữa hư và thực, nói đúng hơn là xóa bỏ sự tồn tại, hoặc phong ấn ý thức từ bên ngoài, vây hãm tâm linh chứ không công kích tâm linh, từ nay không liên quan đến thế gian. Lượng Kiếp xong sẽ thả ra, khi đó mặc hắn nhảy nhót.
Đây vốn là điều hắn định làm.
Nhưng không biết vì vận mệnh xoay chuyển hay là sự sắp đặt kinh thiên, sự việc không thành. Đối phương thành công hóa biến Ý Chí lên được Thần Thông, lại lĩnh ngộ được đủ Bản Nguyên cùng Pháp Tắc ở một mức độ nhất định dựa trên cơ sở Thần Thông kia. Ý cảnh tiến thêm một bước Hóa Vực, diễn ra Khổ Hải Tịch Pháp, không những ngăn cản uy áp Pháp Tắc xâm thực, mà còn ngăn chặn bản thân không nhập Hư.
Muốn làm tiếp, vậy lại chỉ có thể quay về hạ sách.
Thật sự ngay lúc đó, mặc dù bản thân đã có lỗi trước, hắn lại có chút oán thầm Bình. Rõ ràng bất kể nàng có sắp đặt được đến mức này hay không, nhưng rõ ràng mọi việc diễn ra như vậy thì nàng không thiếu nhân quả.
Chỉ là lại nghĩ đến cuộc đối thoại gần đây nhất với nàng, lại nhìn kỹ đối phương, thấy sự ngoan cường và thê lương mơ hồ hiện rõ Đạo, hắn không khỏi giật mình.
Hắn, Nham Vương Đế Quân, là Nhân gian đệ nhất cường giả, từ khi nào lại phải chịu khuất nhục đến mức này?
Chỉ luôn chọn phương án an toàn, sợ đầu sợ đuôi, lại luôn nghĩ chỉ có bản thân mới có thể định đoạt, bảo vệ mọi thứ ư?
Đây thật sự là tư tưởng đúng đắn sao? Trong một quãng thời gian kế tiếp hắn còn muốn cho Nham quốc độc lập chứ?
Nham quốc cũng không yếu ớt đến vậy. Trừ Băng quốc do tích lũy quân sự quá nhiều, xét trên các mặt khác, Nham quốc chính là quốc gia sở hữu quốc lực lớn nhất trên cả đại lục. Ngay cả Khaenri’ah năm xưa còn tồn tại cũng không thể sánh bằng về mặt này.
Là từ khi nào hắn đã đến mức này? Nham tâm khô cằn, đạo tâm hướng về cái chết mà không hướng về sự sống ư?
Do 3700 năm bảo hộ Ly Nguyệt sao?
Do tận mắt chứng kiến Qui Ly Nguyên hủy diệt sao?
Hay do nhìn thấy Qui Ly ngã xuống, lại nhận ra tất cả chỉ là âm mưu?
Đây thật sự là Đạo của hắn, là những gì hắn muốn?
Zhongli mơ hồ ngộ ra, có lẽ hắn đã tưởng rằng bản thân trong ván cờ năm đó đánh hòa, nhưng thực ra đã thua từ lúc nào mà không biết.
Thua tận 4 thiên niên kỷ.
Văn bản này đã được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.