Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 2: Quyển 1 Chương 2: Tuyệt cảnh

Từ thuở xa xưa, sau khi Hồng Mông chuyển dịch, Hỗn Mang lui bước, Huyền Hoàng vừa lập, trong cõi vô ngần của Vũ Trụ có tồn tại một thế giới nguyên tố, mệnh danh Nguyên Thần.

Theo dòng thời gian, sự vĩ đại và huyền ảo của Tạo Hóa cùng Sự Sống đã gieo xuống thế giới này những sinh mệnh đầu tiên, khẽ khàng như điểm bút.

Từng lớp từng lớp trải qua những biến thiên rộng lớn, thế giới này cũng đã chào đón những chủ nhân của mình, cũ đi mới đến. Tới một thời điểm nào đó, đã là kỷ nguyên của Long tộc.

Long tộc trải qua vô số năm đã đứng lên trên tất cả, hoàn toàn thống trị thế giới này. Với bảy vị Long Đế trường tồn từ thuở tuyên cổ, những tưởng rằng những khoảnh khắc huy hoàng thịnh vượng này sẽ không bao giờ kết thúc, cho đến khi....

Thần sinh ra.

Dang rộng đôi cánh bao phủ khắp thế giới, chắn ngang vô thường trong Vũ Trụ, Thần quyết định đưa ra lời khiêu chiến với bảy vị Long Đế, với mong muốn bước lên ngôi vị Chí Cao.

Trận chiến kéo dài bốn mươi năm, Long tộc cuối cùng đã phải cúi đầu, bị đánh đuổi xuống tầng sâu của thế giới, cũng từ đó đổi tên thành Thâm Hải Long tộc.

Sau khi chiến thắng, Thần cũng không trở nên nhàn rỗi, tứ ảnh trợ giúp Ngài xây dựng lại thế giới, tạo ra muôn vàn sinh mệnh, đương nhiên trong đó có cả.... Nhân loại.

Chỉ là Thần cũng không biết rằng, Ngài không đơn độc....

Năm tháng lại một lần nữa trôi qua, những nền văn minh huy hoàng rồi chợt tắt, ngọn lửa tri thức và sinh mệnh đã bùng cháy với sức sống mãnh liệt, tô điểm thêm cho dòng chảy lịch sử.

Từng chủng tộc, từng thế hệ Thần Linh đã bước lên sân khấu, để rồi cuối cùng đi xuống trong tiếc nuối.

Vào một đêm không trăng, Nguyệt cung bị đánh vỡ, ba vị nữ Nguyệt Thần nay từ ba còn một.

Vào một ngày trời không có ánh nắng, Tiên Linh tộc gặp phải thảm kịch, gần như diệt tộc.

Các nguyên tố Băng, Hỏa, Thủy, Lôi lần lượt bao trùm thế gian.

Ánh lửa mặt trời vốn là hy vọng, nay lại dẫn lối tham lam.

Thần và Ma cùng tồn tại giữa trời đất, đâu là Thần? Đâu là Ma?

Gió Bắc giá lạnh, đổ bộ xuống những vùng đất của bão tố cuồng loạn, mang theo những bản bi ca bất hủ.

Nham thương uy áp biển cả, trấn thủ đại địa, nhưng chẳng thể ngăn sa trần tan biến.

Lôi Đao mạnh mẽ xé núi đốt biển, quét sạch Yêu Ma, mang đến thịnh thế cho nhân tộc.

Liệt diễm cháy rực cửu thiên, chiến uy ngàn năm không phai.

Băng tuyết lạnh giá, thế mà lại sưởi ấm lòng người.

Trọng thủy sâu thẳm không đáy, len lỏi khắp các tầng đất sâu.

Đại thụ vươn mình lên tràn đầy sức sống, đơm hoa kết quả ra trái cây trí tuệ.

Nơi Thần không nhìn thấy, từng hàng chữ được khắc ghi bằng máu và mộng tưởng.

....

2000 năm trước, thế cục Thất Quốc hình thành, Ma Thần bị đánh lui về Hắc Hải, bảy vị Thần trở thành những vị chấp chưởng trần thế, tục xưng Thất Quân. Mảnh đại địa dài vạn dặm, sâu vạn trượng, kề cận hải dương và hư nhai, được gọi là đại lục Teyvat này, đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của bọn họ.

Sự chỉ dẫn của Thần buông xuống, nơi Đạo ngưng kết, là hạch tâm của mỗi quốc gia. Loài chim mang theo đôi mắt của chư thần đi khắp thiên hạ chỉ để chứng kiến khổ đau và hạnh phúc, tầm mắt bọn họ bao phủ khắp tứ phương.

Bên trên lơ lửng một tòa Thiên Không đảo, nơi chúng Tiên từng ngự, chúng Thần đang ở, chúng Thánh hướng tới. Thần ban phát Vision, và ban phát quyền năng để phàm nhân có thể kiểm soát Nguyên Tố, bảo vệ bản thân trước ma vật. Nhất thời, thần uy phổ chiếu, nhân gian thái bình!

500 năm trước, nạn binh đao lại nổi dậy, khi những sự thật bị chôn kín trong quá khứ được khai quật, khi thần quang không còn chói lọi như xưa, lại thêm một quốc gia bị hủy diệt.

Ma vật bao phủ khắp nơi, toàn bộ Teyvat lại trải qua một cơn kiếp nạn.

Nơi lãnh địa của gió, sói con ngã xuống, khiến cho hoa lửa bốc cháy.

Nơi lãnh địa của đá, đạo tâm bị nghiệp chướng vây hãm, hơi ấm nay cũng không còn.

Nơi lãnh địa của sấm, trời không còn ánh mặt trời, ô uế đâm sâu vào Địa Mạch.

Nơi lãnh địa của nước, dòng chảy đã đổi hướng.

Nơi lãnh địa của lửa, vũ viêm chẳng còn cháy rực.

Nơi lãnh địa của băng, nước mắt đẫm máu đã chảy xuống.

Nơi lãnh địa của cỏ, Thần vẫn còn đó!

Ở một nơi vô định, một cặp huynh muội đã phải chia ly, giấc mộng năm trăm năm.

Thời gian có thể đem đến hủy diệt, cũng có thể xoa dịu đi các vết thương. Cảnh tượng năm xưa nay đã chỉ còn là cố sự, nụ cười khi đó cũng không phải là vĩnh viễn, chỉ có Địa Mạch là sẽ luôn ghi nhớ các ký ức không nên bị lãng quên.

Ẩn sâu trong lòng đất, muôn ngàn mũ miện khép lại những câu chuyện.

....

Lê Thanh Vũ giờ đang rất muốn tự vả miệng, không ngờ lời mình nói lại linh nghiệm đúng lúc này, nhưng nghĩ đến việc có thể kích động tên Hilichurl trước mặt, hắn đành thôi.

Hắn bây giờ chỉ biết là, khả năng cao bản thân đã rơi vào một tình huống thập tử nhất sinh.

Hilichurl tại thế giới Genshin, hay nói cụ thể hơn là trên đại lục Teyvat, là một chủng tộc rất lâu đời. Không ai biết chúng có nguồn gốc từ đâu, chỉ biết dù có là Thất Quốc hiện nay thì lịch sử thành lập e rằng còn non trẻ hơn chúng.

Sau Đại Hồng Thủy 500 năm trước, Khaenri’ah bị hủy diệt, lượng Hilichurl bỗng tăng lên một cách đột biến trên khắp cả đại lục, dù Thất Quốc đã phái người đến tiêu diệt mỗi khi gặp nhưng đến giờ vẫn không thể diệt được hết, bọn chúng vẫn sinh tồn công khai ở khắp các nẻo trên đại lục, chỉ là thường cách xa khu vực đông dân cư.

Hơn thế nữa, bọn chúng cũng không hề yếu đuối, Hilichurl phổ thông về mặt nào đó còn khỏe hơn người bình thường rất nhiều, huống chi là những loại như Slime, Mitachurl hay là Samachurl, thậm chí là Vương (Lawachurl).

Tóm lại, bên trong chủng tộc vốn cũng có vô số cường giả, cộng thêm khả năng sinh sản vô tính cực kỳ bí hiểm do chúng không có giới tính cái, làm cho nhân loại cũng không thể không đề phòng thậm chí còn phải nhường nhịn một số địa vực cho bọn chúng.

Nhưng điều quan trọng hơn cả, đó là nguồn cung cấp thức ăn của bọn chúng. Tuy chúng có ăn hoa quả và rau củ, nhưng chúng cũng ăn thịt, từ thịt heo thịt thỏ cho đến... thịt người, dù loại sau chỉ là một phần nhỏ.

Tuy rằng Lê Thanh Vũ không cho là mình sẽ đen đủi tới mức gặp phải một bộ tộc thích ăn thịt, lại còn là thịt người, nhưng đằng sau đấy vẫn còn tồn tại một số vấn đề nghiêm trọng khác, tỷ như việc Hilichurl cũng cực kỳ nhạy cảm, lại còn mang địch ý sâu đậm đối với nhân loại, chỉ cần giao tiếp sai lệch một chút thôi là sẽ ngay lập tức dẫn đến giao tranh.

Hắn cũng không biết Hilichurl sẽ đối xử với trẻ con ra sao, nhưng vì đến giờ vẫn chưa có bất cứ thông tin nào chứng thực, hắn cũng đã mất đi hy vọng đó.

Nghĩ đến đây, hắn cười một nụ cười đắng chát. Nếu hắn vẫn là thân thể cũ, xem ra còn có thể liều được một phen, nhưng bây giờ thân thể hắn cùng lắm mới 8 tuổi thì làm sao địch lại? Chạy cũng không thoát.

Còn về phương án thử giao tiếp? Một là hắn đương nhiên là không thể nhớ nổi ngôn ngữ của Hilichurl, dù sao đây là một ngôn ngữ gần như không ai biết, hai là cho dù bằng một cách thần kỳ nào đấy mà hắn nhớ nổi, thì nguồn thông tin cho việc phiên dịch đến từ chính tiến sĩ Ella Musk, người mà vẫn chỉ có thể giao tiếp kiểu nửa vời với bọn chúng, mà đó có lẽ đã là thành tựu cao nhất trong giao tiếp giữa loài người và Hilichurl.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lê Thanh Vũ cũng vẫn vô kế khả thi, chỉ có thể dùng mẫu câu đơn giản nhất trong tiếng Hilichurl mà hắn từng biết, đồng thời cố gắng không lộ ra bất kỳ địch ý hay uy hiếp nào có thể kích động đối phương:

“Olah?” ( Xin chào?)

Tên Hilichurl hơi ngây người ra, xem ra nó chưa từng thấy nhân loại nào nói ngôn ngữ của Hilichurl, khiến nó dần trở nên hưng phấn:

“Ya! Ya mito Hili!” ( Nhân loại! Nhân loại biết tiếng Hilichurl!)

Nhận thấy tên Hilichurl này có vẻ cũng chưa từng trải đời nhiều lắm, Lê Thanh Vũ có chút mừng thầm, não bộ bắt đầu cố gắng lục tìm trong ký ức. Không biết có phải là do trong thân thể mới hay không, khả năng ghi nhớ của hắn đã trở nên tốt hơn.

Hắn chỉ về phía mình:

“Mi.” ( Tôi.)

Sau đó lại chỉ tay vào cả hai:

“Odomu.” ( Bạn bè.)

Tên Hilichurl có chút hơi khó hiểu, sau đó lại lộ ra vẻ sáng tỏ.

“Yo, mi, odomu! Yo, mi, odomu!” ( Ta, ngươi, bạn bè! Ta, ngươi, bạn bè!)

Lê Thanh Vũ nghe vậy vô thức nở nụ cười, nghĩ thầm:

“ Xem ra lần này có hy vọng thoát nạn, chỉ cần mình cố ứng phó bình tĩnh, nắm chắc tiên cơ để đối phương không nổi lên địch ý với mình.”

Nhưng hiện thực thì lại tàn khốc hơn nhiều. Bởi vì ngay sau đó, tên Hilichurl kia đột nhiên nói câu tiếp:

“Dada! Odomu! Mita!” ( Rất tốt! Bạn bè! Thịt!)

Lê Thanh Vũ tuy không nhớ được từ đầu, nhưng lại nghe hiểu từ cuối, mồ hôi sau lưng bắt đầu túa ra. Hắn cũng không biết làm gì, chỉ có thể nhấn mạnh không ngừng:

“Mi! Odomu! Mi! Odomu!”

Hilichurl nghe thế liền gật đầu:

“Yo! Odomu! Peri yo shato mita. Y mi! Mi y mi odomu eleka muhe mosi mita! Mosi mita! ” ( Ngươi! Bạn bè! Nhưng ngươi giống thịt. Và ta! Ta và bạn ta đang muốn ăn thịt! Ăn thịt!)

Lê Thanh Vũ nghe không hiểu cả đoạn dài, nhưng từ ngữ khí đã đoán ra được mấy phần, hai mắt kinh hoàng, mi��ng vẫn không ngừng nói:

“Mi! No mita! Mi! Odomu!” (Ta! Không phải thịt! Ta! Bạn bè!)

Đáng tiếc, Hilichurl đã không còn chú ý đến hắn nói gì, bắt đầu giơ cây chùy gỗ trong tay lên.

“Buka! Guru – guru!” ( Dạ dày! Đói!)

Ngay lúc này, một tia sáng chợt lóe trong đầu Lê Thanh Vũ, hắn vội chỉ về phía sau lưng Hilichurl, kêu lên:

“Lawa! Lawa!” ( Vương! Vương!)

Hilichurl cũng không phải là một chủng tộc quá thông minh, đặc biệt là những con phổ thông chưa tiến hóa như này, vội vã quay người về sau, nhảy múa làm lễ với vẻ kích động:

“Lawa! Lawa!”

Nhân cơ hội này, Lê Thanh Vũ vội chạy nhanh vào đằng sau chỗ bụi cỏ, cố gắng kìm nén hơi thở.

“Hilichurl không thông minh nhưng cũng là có giới hạn, sẽ phát hiện ra nhanh chóng là mình đã bị lừa. Khi đấy hắn chắc chắn sẽ đi truy tìm mình. Mình chắc chắn sẽ không thể chạy thoát nếu hai bên đo tốc độ chạy. Dù là địa hình cao, Hilichurl có lẽ cũng biết leo cây – dù trong game chúng không biết bơi. Giả như không leo được, chúng cũng có thể ném đá vào hắn. Như thế thì mình chắc chắn sẽ không thể nào né được.”

“Ngoài ra, Hilichurl còn phân loại theo sở hữu nguyên tố hoặc không sở hữu, khả năng cảm nhận môi trường của Hilichurl nguyên tố sẽ tốt hơn Hilichurl thường. Mà tên này chỉ là Hilichurl thường có lẽ hắn sẽ không nhạy bén như vậy. Vậy nên trốn trong bụi cỏ đằng sau gốc cây như này là cách duy nhất rồi.”

Lê Thanh Vũ nghĩ thầm.

Thời gian chậm rãi trôi qua, quả đúng như hắn dự đoán, sau không tới 1 phút, tên Hilichurl kia cũng đã phát hiện ra mình bị lừa, vội vã chạy lại, hai mắt láo liên nhìn khắp xung quanh.

“Du ya zido dala?” ( Nó chạy đi đâu rồi?)

Tên này cũng bắt đầu chạy khắp nơi, nhưng Lê Thanh Vũ chọn chỗ ẩn nấp khá kỹ, lại thêm thân hình nhỏ gọn khiến hắn đặc biệt khó bị phát hiện trong rừng, thế nên dù đã tìm hơn 10 phút vẫn không thấy bóng dáng hắn.

Sau hơn 10 phút, tên này chán nản với việc tìm kiếm ở khu vực này, bắt đầu bỏ đi. Lê Thanh Vũ thấy vậy nhưng cũng vẫn chưa vội đứng dậy.

Từng phút, từng phút một dần dần trôi qua, mặc kệ mồ hôi vẫn đang chảy sau lưng, hắn cũng không dám có bất kỳ một cử động dù chỉ là nhỏ nhất, hô hấp nhẹ gần như không thể nghe thấy, tinh thần tập trung cao độ, từng giây phút lúc này đối với hắn tựa như kéo dài cả năm.

Cuối cùng, sau hơn 20 phút mà vẫn không nghe thấy tiếng động gì, Lê Thanh Vũ mới chậm rãi chui ra khỏi bụi cây.

“Phù, nguy hiểm thật. Nhưng như vậy là vẫn chưa xong. Thường thì Hilichurl cũng sẽ không đi ra khỏi bộ lạc của chúng quá xa, nếu có thì còn thường đi cùng đồng bọn, ít nhất là một cặp, đây mới chỉ là một tên thôi. Thế nên giờ mình phải cực kỳ cẩn thận, ít nhất là không thể đi nghênh ngang như vừa nãy, cứ thế đi ra đến đường lớn tìm được thôn xóm hay là Thiên Nham Quân là an toàn được bảo vệ rồi.”

Chỉ là, một âm thanh phát ra bỗng làm tim hắn ngừng một nhịp:

“Beru si?” ( Ngươi đang làm gì?)

Lê Thanh Vũ còn chưa kịp quay đầu, vị trí gần gáy đã lãnh trọn một cú chùy bất tỉnh nhân sự.

------------

“Ư... Đây là?” Cũng không biết qua bao lâu, Lê Thanh Vũ mãi mới tỉnh lại được. Ký ức gần đây nhất khiến cơ thể hắn lập tức giãy giụa theo bản năng khi vừa tỉnh dậy.

Cũng nhờ vậy, hắn nhận ra nhanh chóng là bản thân mình đã bị trói chặt, sau lưng còn đè lên một thanh gỗ dài, có vẻ là một cành cây bị chặt, dùng để cố định dây thừng. Đồng thời, hắn còn cảm thấy một cơn đau nhói khá mạnh ở đằng sau gáy.

Khe khẽ mở mắt, chậm rãi liếc nhìn xung quanh, Lê Thanh Vũ cũng đã xác định là mình đang ở trong một doanh trại Hilichurl.

Ngay phía trước mặt hắn, có một tên Mitachurl đang vác khiên đi lại chầm chập, ba tên Hilichurl phổ thông đang ngồi làm gì đó, trên đài cao còn có một tên Hilichurl cung thủ hệ Hỏa. Tên Hilichurl vừa nãy gặp mặt thì giờ còn đang nằm sưởi nắng gần hàng rào.

Ngoài ra, ở phía trung tâm, còn có một tên Samachurl hệ Nham đang đứng cạnh bếp lửa, giống như đang chuẩn bị đồ ăn. Nhìn chiếc bếp đốt với hai chạc đỡ, ở giữa nổi lửa, Lê Thanh Vũ chẳng cần đoán cũng biết thực đơn hôm nay là gì rồi.

Đội hình này về cơ bản là đã tương đương với một tiểu bộ lạc, nếu là lúc trước khi đang chơi thì Lê Thanh Vũ có thể làm gỏi chúng chỉ trong vài giây, nhưng giờ thì hắn chỉ có thể đóng vai thức ăn mà thôi.

“Không lẽ ta xuyên không với một nhiệm vụ duy nhất là làm phong phú nguồn thực phẩm cho lũ Hilichurl này?! Không, chết tiệt, ta không cam tâm! Giá mà vận may tốt hơn một chút...” Lê Thanh Vũ ảo não nghĩ thầm trong lòng.

Suy nghĩ của hắn kỳ thực cũng không sai. Mỗi bước đi của hắn đều đã trải qua suy tính, cũng là đưa ra lựa chọn tốt nhất trong thời khắc đó, chỉ cần vận khí của hắn hơi tốt là giờ cũng đã thoát được rồi.

Đáng tiếc, tuy rằng hắn ngàn tính vạn tính, nhưng chung quy hắn vẫn quên mất hai điều: bộ tộc Hilichurl Ăn thịt có khứu giác cực kỳ nhạy cảm với mùi thịt, và tên Hilichurl kia có kỹ năng di chuyển rất tốt, vừa nãy hắn chỉ có thể phát hiện ra nó khi nó đã tiến đến gần 8 mét, đương nhiên không thể phát giác được trong điều kiện hạn chế như vậy.

Nhìn lấy hai chạc đỡ, hắn vô thức nhớ lại hình ảnh thịt lợn rừng quay của mấy bộ lạc Hilichurl ở chỗ Cô Vân Các, chỉ có điều, bên trên lại là cái đầu của hắn...

“Chờ đấy! Muốn ăn thịt ta thì cũng không dễ thế đâu!” Lê Thanh Vũ nghĩ trong lòng, cũng không định bỏ cuộc. Hắn vốn là một kẻ rất lý tính và sở hữu ý chí vô cùng mạnh mẽ. Chỉ riêng việc hắn hồi phục tinh thần trong vài phút sau khi bị tra tấn tinh thần trong vô thời hạn đã chứng minh được điều này, dù cho có yếu tố tác động từ ngoại cảnh.

Chính vì cái tính cách đó nên việc hắn sa sút tinh thần gần 2 tháng sau khi ông hắn mất mới thấy được việc đó đả kích hắn đến mức nào, và tổn thương duy nhất hắn có thể nhận chỉ có thể tồn tại ở khía cạnh tình cảm.

“Xem nào, bây giờ mình hoàn toàn không thể dựa vào cơ thể này, chỉ có thể mượn ngoại lực. Nhưng trong trạng thái này có những gì mình có thể mượn được?”

Lê Thanh Vũ căng mắt nhìn khắp doanh trại, bây giờ hắn hoàn toàn không thể bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, dù là mảnh hàng rào vỡ hay cây cỏ xung quanh, bởi mỗi thứ đều có khả năng trở thành ngọn cỏ cứu mạng hắn.

Vị trí hắn đang bị trói là ở gần một cái nhà gỗ mang phong cách Hilichurl, bên cạnh còn có hai miếng thịt và vài ba loại rau củ quả. Hắn đoán rằng lý do mà bọn Hilichurl vẫn chưa muốn giết hắn, có lẽ là do chúng coi thường mức độ nguy hiểm của hắn, vả lại, thịt tươi bao giờ cũng ngon hơn.

Dựa vào ánh nắng mặt trời và quan sát địa thế, Lê Thanh Vũ xác định được đại khái là mới hơn 1 tiếng trôi qua kể từ lúc hắn ngất đi, và xung quanh doanh trại này cũng chỉ toàn rừng là rừng, khả năng có đường lớn hay có người qua lại là rất thấp.

“Có con Slime Hỏa đang tắm trong nồi, tên Samachurl kia đi đứng cà nhắc, lại còn vác cái gậy to tổ chảng. Ngọn lửa có vẻ không quá lớn, nhưng không thể không tính đến con Slime kia. Và còn có cả thuốc nổ bên cạnh...?”

“Bọn này chuẩn bị đồ ăn thường mất bao lâu? Nếu bây giờ hắn hô lớn, liệu có bao nhiêu khả năng có người nghe thấy? Nếu hô lớn sau đó, liệu có thể tăng tỷ lệ người nghe thấy không? Liệu có kích động chúng ra tay kết liễu hắn ngay để giữ im lặng không? Chết tiệt, dữ kiện quá ít, không thể đoán được.”

Vô số suy nghĩ và những khả năng khác nhau tuôn trào như thác nước trong đầu Lê Thanh Vũ. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn và không mạo hiểm với tỷ lệ quá nhỏ, phụ thuộc quá nhiều vào các yếu tố không xác định, hắn vẫn quyết định giả chết. Chỉ là, đôi mắt ti hí liếc nhìn xung quanh, trong đầu hắn dần dần hình thành một kế hoạch....

Tác phẩm này là tài sản của truyen.free, nơi chắp cánh cho mọi câu chuyện bay xa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free