(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 193: Quyển 2 Chương 53: Phong Tinh đại điển (3)
Nơi đây đơn sơ, đại điện cũng chưa chỉnh tề, mong hai vị chớ chê cười.
Dẫn hai người Lê Thanh Vũ đến một tòa đình lâu, từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ quảng trường. Trần Cung Lương cười với vẻ xấu hổ, nhưng lại không thể che giấu niềm tự hào, rõ ràng những lời vừa nói chỉ là khách sáo.
Bọn họ hiện đang đứng trên cây cầu ngói son nối liền hai tòa đình lâu, cao hơn năm mươi trượng so với quảng trường phía dưới, tức là nằm trên đỉnh núi.
Đứng từ đây, chỉ cần là người có chút am hiểu liền có thể nhận ra đây là một trong những vị trí ngắm cảnh tuyệt hảo. Tầm mắt nhìn ra xa tít tắp, liên tiếp với núi rừng trùng điệp; vô số pháp trận được kết nối với pháp đàn ở chính giữa quảng trường cũng mơ hồ hiện lên vẻ huyền ảo.
Điều này đối với Lê Thanh Vũ, người đã trở thành Cơ Quan Sư và đang học Trận Pháp, mà nói chính là một nơi lý tưởng. Hoàn toàn có thể từ đây học hỏi được rất nhiều, tuy chưa thể lý giải hết nhưng cứ ghi nhớ lại, sau này cũng có thể hữu dụng.
Hắn chỉ mơ hồ nhận ra một vài công dụng chính của pháp trận: đó là thông qua việc điều động Pháp Tắc liên kết bên ngoài để bòn rút khí vận thặng dư của Đại Thế Giới, từ đó thực hiện việc tiếp dẫn.
Thất Tinh gánh chịu thiên mệnh, đồng thời gánh chịu khí vận của Ly Nguyệt, nhưng không thể để hai bên hoàn toàn thông suốt. Nếu Thất Tinh chịu tổn thương, khí vận cũng sẽ ảnh hưởng đến căn cơ khí vận của Nham Quốc. Do đó, Phong Tinh đại điển về cơ bản chỉ là tăng cường mệnh cách và khí vận, cũng cấp cho Thất Tinh nhiệm kỳ này khả năng mượn dùng khí vận của Nham Quốc trong một số trường hợp nhất định. Khi bãi nhiệm, họ cũng có thể hoàn trả khí vận vốn có mà tiêu dao rời đi, không vướng nhân quả.
Đây chính là những lời Ganyu đã nói với hắn, nhưng từ bản năng, Lê Thanh Vũ cảm nhận lời nàng nói vẫn chưa hết. Bất quá, thiên cơ không thể hiểu thấu, như vậy cũng là đủ rồi, hắn cũng nên tự mình suy đoán thêm.
“Nếu vậy, Hướng Hải Triều Nguyệt Chân Quân và Thanh Vũ công tử cứ việc ở đây tận hưởng phong cảnh. Thứ lỗi cho tại hạ còn có công việc cần phải chủ trì. Trong lúc đó, nếu có gì cần, hai vị có thể phân phó với đệ tử của tại hạ ở tòa đình lâu bên phải kia.”
Trần trưởng lão hơi khom lưng ôm quyền chào, trong nháy mắt đã dùng Độn Thổ thuật biến mất khỏi tầm mắt, cũng gần như không có bất kỳ dao động Nguyên Tố nào.
Lê Thanh Vũ hơi nháy mắt. “Thanh Vũ công tử” không phải cách xưng hô ban đầu hắn muốn đối phương dùng với mình. Mà là, lúc Trần trưởng lão giới thiệu và tán chuyện khi đi qua quảng trường, cứ một tiếng hai tiếng lại gọi “Thanh Vũ đạo hữu!”. Cách gọi đó tuy không sai nhưng lại không đúng lý, nên hắn đã hạ xuống một bậc.
Suy nghĩ một chút, điều này cũng có chút ích lợi, ít nhất không phải lo lắng lúc rời đi bị người hô “Đạo hữu xin dừng bước!”...
Hướng tầm mắt xuống bên dưới, đám người kia hiện đã bắt đầu chuyển từ việc phối trí cấm chế cho phong cảnh chiếm ưu thế phong thủy, sang sử dụng thuật pháp ngưng tụ Nguyên Tố thành bồ đoàn. Lúc này, các loại thuật pháp đặc sắc diễn ra không ngừng, đứng trên cao liền có thể nhìn thấy toàn bộ sự rực rỡ.
“Thấy thế nào?” Tiếng hỏi của Ganyu bỗng từ một bên truyền tới.
“Thất đại Trận cơ, 52 Trận nhãn, Trận huyệt vốn 365 nay rút đi Trận tâm ở giữa còn đúng 364. Trong đó, số Thiên Cương chiếm phần lớn, bốn số chủ chốt vừa vặn hoán đổi vì thế Trận tụ, tương ứng Địa Hỏa Thủy Phong, lại trải ra hơn mười vạn Trận tuyến. Trận căn chính là bản nguyên của Tiểu Thế Giới này, còn Trận vận thì sư đệ ta không thể thấy rõ rồi. Thật là đại thủ bút!” Lê Thanh Vũ đáp.
Ganyu hơi ngạc nhiên. Đối phương tuy chưa thể lý giải được trận pháp trước mắt mà chỉ dựa trên kiến thức cơ bản để đánh giá, nhưng mới chỉ một lúc mà đã nhìn ra được chừng ấy. Sức quan sát có chút đáng sợ, hơi nằm ngoài tưởng tượng của nàng.
Nhưng nghĩ lại thì cũng không có gì khó hiểu, nàng khẽ cười một tiếng:
“Vậy nếu có chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta. Nhiều thứ như Luyện Đan, Luyện Khí thì ta không giỏi, nhưng nói đến Phù Lục và Trận Pháp thì ta vẫn có chút năng lực.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy hơi giật mình, nhưng rồi mới chợt nhớ ra Ganyu vốn là đại đệ tử của Lưu Vân Tá Phong Chân Quân. Vị Chân Quân ấy vốn tinh thông nhiều thứ, việc học được chút bản lãnh cũng là chuyện thường, bèn hỏi:
“Sư tỷ, ngài là Tiên Trận Đại Tông Sư?”
“Không phải.”
“Tông Sư?”
“...Cũng không phải.”
“Chẳng lẽ Cao –“ Đón nhận ánh mắt hơi ngây ra của đối phương, Lê Thanh Vũ cũng biết mình không thể đùa giỡn nữa, bèn hỏi thẳng:
“Thần Trận Sư?”
Ganyu gật đầu.
Ặc... Nàng hóa ra là Thần Trận Sư... Cũng không có gì đặc sắc... Ngoại trừ việc Ly Nguyệt từ xưa đến nay đạt đến Thần Trận Sư không quá mười người, mà Ganyu lại là một trong số đó. Nghĩ thế nào cũng có cảm giác sai sai nhưng lại đúng một cách kỳ quái.
Tỉnh táo suy nghĩ lại, thật ra cũng bởi nàng từ trước đến giờ không hề lộ ra bất cứ liên hệ nào với trận pháp, nên hắn có cảm giác như vậy cũng không có gì là lạ. Bất quá, chút sóng gió nhỏ nhoi này không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho công phu “mặt dày” kinh người của Lê Thanh Vũ – đến cả khi đối mặt với Zhongli hắn còn giữ được vẻ bình thản. Bởi vậy, từ ngoài nhìn vào, hắn vẫn rất lạnh nhạt.
Điều này làm Ganyu thất vọng. Chính bản thân nàng cũng biết cách hành xử thường ngày của mình ra sao, chung quy muốn mượn lần này để mở rộng nhận thức, hòng xem nét kinh ngạc trên mặt đối phương. Tiếc là không đạt được như ý rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, việc Ganyu là Thần Trận Sư cũng là một điều rất tốt, có thể hỗ trợ Lê Thanh Vũ giải đáp rất nhiều thắc mắc mà hắn gần đây gặp phải, cả những điều ngay trước mắt.
Đặc biệt là một câu hỏi:
“Sư tỷ, ta để ý thấy bọn họ sử dụng loại Trận Pháp này dường như cũng có chỗ trống cho Trận Linh tồn tại, nhưng vì sao dù làm thế nào ta cũng không nhìn thấy hay bắt được bất cứ dấu vết nào?”
“Không bắt được dấu vết nào sao, không phải nó đang ở ngay trước mắt ngươi đó ư?” Ganyu hỏi lại.
Lê Thanh Vũ nghe vậy liền giật mình, trong lòng một tia linh quang chợt lóe:
“Chẳng lẽ... chính là thế giới này?”
Ganyu gật đầu. Đối phương thường hay suy đoán lớn mật như vậy, thật ra chính là tiềm chất tốt nhất để trở thành Trận Pháp Sư. Nghĩ lại thì hắn cũng đã là Cơ Quan Sư rồi, nàng dùng ngữ khí tán thưởng đáp:
“Đúng vậy, Thất Tinh chi Linh chính là Linh của trận pháp, cũng là đối tượng gánh chịu chủ yếu việc thanh lọc khí vận.”
Ra vậy, rất nhiều suy đoán nãy giờ đã được giải đáp. Trong mắt Lê Thanh Vũ hiện ra vẻ mặt bừng tỉnh, hắn đã hiểu được.
Hắn cũng không hỏi nữa. Cơ hội được đích thân chỉ bảo với ví dụ sống động như vậy tất nhiên trân quý, nhưng về mặt tổng thể, hắn cũng đã có được đáp án. Giờ muốn hỏi thêm chỉ là một số chi tiết nhỏ không quá quan trọng, chẳng bằng dùng thời gian đó để cảm nhận lại và dung hội chút cảm ngộ này.
Đối với việc đối phương hiểu được "dục tốc bất đạt", Ganyu cũng không ngoài ý muốn. Nàng chỉ đơn giản nhắm nhẹ hai mắt lại, người ngoài nhìn vào cứ ngỡ nàng đã ngủ rồi. Thực tế, nàng còn đang suy tư xem hôm nay mình ăn mặc phục trang như thế này có phải hơi thiếu tinh tế hay không, mốt bây giờ là gì...
Bỗng có một thanh âm vang lên, chung quy cũng không lớn lắm nếu so với các loại thuật pháp đang thi triển bên dưới quảng trường, cách nơi này hơn ba mươi trượng kia. Âm thanh lại đến từ một đầu cây cầu, một vị nữ tử nhìn qua tuổi tác đã không còn trẻ nhưng phong vận vẫn còn, đang bước về phía này.
Nàng thân mặc hồng huyền y phục, phía dưới là váy dài chạm cổ chân. Bên hông đeo một thanh kiếm màu tím xám, dường như do sử dụng nhiều đã bị uốn cong, nhiều chỗ có vết sứt mẻ. Tóc ngắn ngang vai, cài một viên trâm, đặc biệt trên đó không đính một viên ngọc tầm thường.
Đó là một chiếc Thần chi Nhãn, Hỏa hệ, Truyền Thuyết phẩm, Tinh Vân lưu chuyển rõ ràng, xem ra thấp nhất cũng phải là phẩm Bổ Khuyết.
Tổng thể những điều trên khiến cho nữ tử này mang đến một loại cảm giác về một nữ hiệp giang hồ ở tuổi xế chiều, dư vận chưa tan, lại không nhịn được ai thán quay đầu nhìn lại một kiếp giang hồ.
Lê Thanh Vũ vừa mới nghĩ tới thân phận nữ tử này là ai, thì Ganyu ở một bên đã lên tiếng trước:
“Lăng nhi, đã lâu không gặp. Cũng phải được một năm rồi kể từ lúc ngươi bắt đầu truyền thụ hoàn toàn y bát cho đồ đệ rồi.”
“Ganyu tiểu thư, cũng vậy cũng vậy.” Nữ tử có bộ pháp nhanh nhẹn và phóng khoáng, chưa đầy mấy khắc đã đứng trước mặt hai người.
Hai người tỏ ra khá thân quen, trước tiên cũng bắt đầu nói chuyện phiếm. Sau đó lại hơi chuyển sang chuyện tình hình chính trị và thời tiết, cuối cùng lại chuyển sang những hồi ức cùng chuyện tiểu bối đời sau.
Nữ tử tên Lăng nhi này nhìn sang khung cảnh bên dưới, ngữ khí cảm thán, tràn ngập hồi ức, nói:
“Còn nhớ ngày đó ta tiếp nhận đại điển, mọi thứ cũng giống như thế này. Mới đó mà đã gần năm giáp trôi qua rồi.”
Lời này vừa nói ra liền đã thể hiện rõ thân ph��n c��a nàng: chính là một trong số Thất Tinh đương nhiệm, vị Ngọc Hành Tinh quân chuẩn bị thoái vị!
“Sao không cân nhắc làm thêm chút nữa? Nếu thế, ngươi còn có thể nghe ta gọi ngươi hai tiếng đại nhân mà?” Ganyu nói đùa, ngữ khí vui vẻ. Ngọc Hành Tinh quân tiền nhiệm là người quen thuộc nhất với nàng, nhiều lúc ăn nói cũng không cần quá nhiều cố kỵ.
“Ha ha, Ganyu tiểu thư nói đùa. Nếu đã quyết định rồi thì làm gì còn chỗ trống để quay đầu? Lại nói, cõi giang hồ này, thiên địa này, chung quy cũng là để cho đám người trẻ tuổi xông xáo. Ta một lão thái bà còn làm được gì nữa đây, bản thân tư duy đã không còn thích hợp nữa rồi.” Tiêu Lăng nhi, Ngọc Hành Tinh quân tiền nhiệm, lắc đầu.
Lời này khiến cả hai cùng cười lớn, chỉ có điều khóe mắt Ganyu lúc này đang hơi giật giật, nhưng được nàng che giấu rất kỹ. Nguyên do chính là nàng vốn đang cười thật, thần niệm bình thường cũng không dùng, nhưng cảm giác vẫn mách bảo có thể cảm nhận nam hài bên cạnh lúc này đang hơi nhìn mình với ánh mắt có mấy phần kỳ quái. Khỏi cần suy nghĩ cũng biết hắn đang nghĩ gì:
“Còn chưa tới trăm như nữ tử kia đã là một lão thái bà, thế sư tỷ là gì? Lão thái thái thái... hơn ba mươi lần bà sao?”
Ặc, mặc dù bình thường với tính tình của nàng cũng không quá để ý vấn đề này (tức là, ngoại trừ cân nặng và ngoại hình, chứ mấy thứ như tuổi tác nàng cũng không quan tâm lắm), bất quá bị người vô tình chạm đến, dù là vô hình cũng thấy chạnh lòng...
Rất may, Tiêu Lăng Nhi lúc này cũng đã đổi chủ đề, nhìn sang Lê Thanh Vũ ở một bên:
“Vị này... gọi Thanh Vũ công tử phải không? Lúc trước gặp Trần trưởng lão có nghe nhắc đến rồi.”
Lê Thanh Vũ lúc này mỉm cười, chắp tay chào:
“Thái thái hữu lễ!”
Không gian xung quanh bỗng im lặng như tờ.
“Ha ha ha.” Cuối cùng chỉ thấy Tiêu Lăng Nhi dẫn đầu cười lớn mấy tiếng, đánh vỡ bầu không khí. Một tay hơi nâng lên vuốt tóc, dường như có chút bối rối không biết nên làm gì hay nói gì tiếp.
Bất quá, lúc này Ganyu ở một bên lại dùng ngữ khí sâu kín nói ra:
“Đánh được, hắn là sư đệ ta, có gì ta chịu trách nhiệm.”
Phảng phất chỉ chờ câu nói đó, trên hành lang xuất hiện thêm một đạo tàn ảnh, và thiếu đi trong thoáng chốc một bóng hình thực sự.
Lê Thanh Vũ dường như còn chưa kịp phản ứng, đã thấy cái cổ phát lạnh. Nhưng rất nhanh sau đó liền không còn nữa. Khi đó mới thấy rõ Huyền Ngân kiếm trong tay hắn đã xuất vỏ từ lúc nào không hay, lại đang được tay phải cầm ngược một cách kỳ lạ.
“Được, linh dương móc sừng, không tệ!” Một đạo thanh âm tán thưởng vang lên từ trước mặt. Hắn lại nháy mắt lùi chân phải về, tay phải lật kiếm cắt ngang về phía trước. Kình lực nhưng ở đoạn cuối, tân lực chưa sinh đã hướng xuống. Sau đó mượn lực xoay người, vừa vặn né qua được một đường kiếm ở bên dưới.
Người vút lên không hai trượng, lưỡi kiếm lại hướng xuống. Một chiêu tinh khí thần toàn thân ngưng tụ, phảng phất toàn thân gia tăng ngàn cân, một chiêu Tam Duy Cập Phổ bổ xuống như phi thạch, cuối cùng lại chạm vào khoảng không.
Trên đầu lạnh buốt.
Huyền kiếm bật lên.
Một tiếng “coong” vang lên khi hai thanh vũ khí giao nhau, một luồng sóng Chân Khí từ đó sinh ra quét ngang xung quanh bốn trượng.
Nhưng trên thực tế, không có ai nghe thấy bất kỳ điều gì.
Nhìn kỹ lại thấy, trên hành lang vẫn là ba thân ảnh như cũ, vị trí đứng cũng không thay đổi, chỉ có nam hài lúc này đang thở dốc không ngừng, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Là hư, mà cũng là thực.
Phiên bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.