Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 18: Quyển 1 Chương 18: Lựa chọn (phần ba)

Hồng hộc, hồng hộc!

Tiếng thở dốc của Lê Thanh Vũ vang lên dồn dập, từng hơi thở từ miệng và mũi hắn phả ra đậm đặc như sương sớm, kéo thành hai vệt dài trong không khí lạnh giá.

Lúc này, hắn đang chạy thục mạng, đến cả thời gian ngoái đầu lại cũng không có, bởi chỉ cần dựa vào tiếng bước chân đằng sau đã đủ biết con dã thú kia vẫn bám riết không rời.

Thế nhưng, dù trong lúc nguy cấp như vậy, hắn vẫn giữ được bình tĩnh, gặp nguy không hề hoảng loạn, hai mắt vẫn không ngừng quan sát kỹ lưỡng hoàn cảnh xung quanh.

“Đây rồi!” Lê Thanh Vũ nhủ thầm.

Hắn đột nhiên quẹo hướng, mục tiêu chính là một cái cây ngay bên trái. Thân cây trông không mấy chắc chắn, tán lá thưa thớt, nhưng lại có một cành cây thấp, vừa tầm với hắn.

Không chút do dự, Lê Thanh Vũ nhào tới, hai tay vươn ra tóm lấy cành cây, mượn lực một chân đạp mạnh lên thân cây. Chỉ qua một lần xoay người, hắn đã an vị trên cành cây.

Ở bên dưới, con dã thú gần như đã đuổi sát đến nơi. Do bất ngờ trước động tác của hắn, nó không kịp đổi hướng, lao sượt qua dưới cành cây, phải chạy thêm mấy trượng mới hãm được đà.

Sau đó, nó xoay cả người lại, ngẩng đầu nhìn con mồi mà nó truy đuổi nãy giờ, và Lê Thanh Vũ cũng đang nhìn nó chằm chằm.

Đôi bên nhìn nhau. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, ánh mắt hai bên gặp nhau, như thể đang trao đổi một thứ tình cảm nồng ấm đủ sức xua đi cái lạnh cắt da của tiết trời đông giá.

“Này, bằng hữu lợn rừng kia, ngươi với ta không oán không cừu, sao tự dưng lại đuổi theo ta thế chứ? Ta biết là ta đẹp trai rồi, nhưng cũng không đến mức được muông thú truy đuổi tới vậy sao?” Sau một lúc lâu, thấy chẳng có gì để nói, Lê Thanh Vũ đành mở lời.

Phải, con dã thú kia đúng là một con lợn rừng, một con lợn rừng trưởng thành toàn thân lông nâu đen, với cặp nanh sắc nhọn. Hai bên vừa mới gặp nhau cách đây mấy phút đồng hồ, nào ngờ lợn rừng vốn là loài dễ bị kích động, chỉ cần thấy sinh vật lạ bén mảng đến gần liền lập tức coi đó là mục tiêu tấn công.

Con lợn rừng nghe một hồi những lời lẽ vừa vô sỉ vừa tự phụ của Lê Thanh Vũ thì hơi nghiêng đầu, nheo một mắt nhìn hắn. Chẳng rõ là vì không hiểu hắn nói gì nên bối rối, hay là do hiểu mà tỏ vẻ khinh bỉ.

Lê Thanh Vũ nói xong câu ấy, hắn cũng không làm gì thêm, thoải mái duỗi thẳng một chân ra, hai tay gác đầu ngả người tựa vào thân cây, thản nhiên nhìn nó chằm chằm.

Cuối cùng, sau một hồi lâu, như hiểu rõ mình chẳng thể làm gì được đối phương, con lợn r��ng kia đành tỏ vẻ ngán ngẩm, chỉ lững thững quay về lãnh địa, bỏ lại con mồi.

Lê Thanh Vũ cứ thế dõi theo nó, cho đến khi hình bóng lợn rừng khuất khỏi tầm mắt, hắn mới không khỏi thở phào nhẹ nhõm, rồi lục tìm trong tay nải lấy ra một chiếc túi vải buộc miệng. Cảm giác dềnh dàng của nước bên trong lan truyền qua tay hắn.

Vật này chính là nguyên nhân dẫn đến cuộc xung đột vừa rồi. Lê Thanh Vũ lúc đi đã biết đây sẽ là một chuyến đi dài ngày nên đã chuẩn bị kỹ lưỡng tất cả từ đồ ăn cho đến thức uống. Là con trai của một tiều phu, cũng như mọi thôn dân sống gần rừng khác, hắn hiểu rất rõ tầm quan trọng của nhu yếu phẩm, và tốc độ tiêu hao khủng khiếp của chúng.

Thế nên, bằng bất cứ giá nào, chỉ cần có cơ hội là phải đảm bảo đầy đủ lương thực và nước uống.

Đừng nhìn xung quanh toàn là băng tuyết. Băng tuyết khắp nơi tuy là nước đông đặc, nhưng nếu khát mà cứ vốc vào miệng thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Bởi vì chưa cần nói đến việc dễ gây đau bụng hay tê tái cổ họng. Chỉ riêng việc cơ thể phải tiêu hao nhiệt lượng để làm tan băng đã khiến thân nhiệt giảm tức thì, và để bù đắp lại lượng nhiệt đó, lại càng cần nhiều nước hơn.

Tuy rằng hắn không rõ nguyên lý cụ thể ra sao, nhưng cứ theo kinh nghiệm truyền lại từ bao đời mà làm thì chắc chắn không sai.

Còn về việc hơ lửa để làm tan băng, việc này đúng là có thể thực hiện được, nhưng việc tạo lửa đã khó, giữ cho lửa cháy càng khó hơn bội phần, đặc biệt là trong mùa đông lạnh giá như này.

Để duy trì một ngọn lửa, ít nhất phải là lửa trại, yêu cầu một lượng gỗ cùng lá khô không hề nhỏ, lại cần cả chút may mắn để có thể tìm được củi khô dễ bén. Nếu dùng đuốc thì lại khó hơ nước.

Chính vì thế, đối với người đang bị thời gian thúc ép như Lê Thanh Vũ bây giờ mà nói, hắn sẽ không lãng phí thời gian vào việc đốt lửa, dựng trại mà sẽ ưu tiên tốc hành lên đường.

Dù sao thì mục tiêu của hắn chính là trên núi, mà nguy hiểm trên núi chủ yếu đến từ băng tuyết, còn dã thú thì ít hơn hẳn bên dưới rất nhiều. Vậy nên lên được núi sớm nghĩa là s��� không phải đối diện với nguy cơ từ dã thú nữa, ít nhất nguy cơ sẽ giảm đi đáng kể.

Bởi vậy, khi hắn gặp được một hồ nước nhỏ vẫn chưa bị đóng băng liền vô cùng vui mừng, nhanh chóng lấy chiếc túi vải đựng nước đã vơi đi hơn nửa để lấy thêm nước vào.

Nào ngờ chỗ đấy lại chính là lãnh địa của một cặp lợn rừng. Bọn chúng quay lại đúng lúc hắn vừa lấy nước xong, con đực lập tức lồng lộn lao ra truy đuổi hắn.

Nghĩ đến đấy, hắn lại thở ra một hơi tiếc nuối:

“Chậc, thật đáng tiếc là ta không phải người trưởng thành nha. Nếu ta là, dù không có được kinh nghiệm đi săn lão luyện như Từ bá hay Lục thúc, thì chỉ với man lực và kình lực, cùng với chiếc rìu trong tay, ta có hơn bảy phần chắc chắn là có thể giết được con lợn rừng này.”

“Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, nếu thấy ta là một người trưởng thành, lại cầm rìu trong tay thì có lẽ lợn rừng cũng sẽ không dám truy đuổi ta, ngược lại sẽ còn bỏ chạy, dù sao bọn chúng đều là loại sợ mạnh hiếp yếu.”

Đó cũng là lý do vì sao, dù đã an vị tr��n cành cây, hắn vẫn phải giữ vẻ khí định thần nhàn, cũng không thể để lợn rừng cảm nhận được sự yếu đuối của bản thân.

Lê Thanh Vũ sau đó lại hơi quay đầu ra sau, quan sát lại cái cây mà hắn đang ngồi trên cành một lần nữa.

Lúc ấy, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tuy biết rằng trèo lên cây có thể thoát được vì lợn rừng không biết leo, nhưng hắn cũng không dám chọn bừa.

Bởi vì nếu cây mà không có điểm leo dễ dàng thì trong quá trình trèo chắc chắn hắn sẽ ăn ngay hai cú húc vào mông. Mà nếu cây không đủ cứng thì đừng nói cành, ngay cả thân cây cũng có thể gãy dưới trọng lượng của hắn. Một số trường hợp còn có thể bị lợn rừng húc rơi xuống.

Sau một thoáng hồi tưởng, hắn lại ngẩng đầu lên trời, mặt mày đăm chiêu giống như đang tự hỏi hình như mình đã quên mất điều gì.

Giữa không trung, vô số bông tuyết vẫn đang tung bay phấp phới, không hề có dấu hiệu sẽ dừng lại. Bầu trời vẫn một mảnh xám xịt, chỉ có vài tia nắng yếu ớt lọt qua khe mây.

Hôm nay đã là ngày thứ ba Lê Thanh Vũ xuyên sâu vào rừng. Tuy rằng h���n vừa phải giữ sức, vừa phải ghi nhớ đường về nên tốc độ di chuyển có phần chậm chạp, nhưng quãng đường đã đi cũng đã được hơn 70 dặm, có thể coi là đã vào sâu trong rừng.

“À, ta nhớ ra việc mình cần phải làm là gì rồi.” Lê Thanh Vũ nói với vẻ mặt chợt hiểu ra: “Tính toán kỹ thì ta chắc chắn đã vào sâu trong rừng rồi, giờ thì chỉ cần tìm được một ngọn núi thôi. Nhưng tán rừng vốn rậm rạp, dù không có nhiều lá nhưng vẫn khó nhìn xuyên qua được, nên ta định trèo lên ngọn cây để quan sát địa thế.”

Nghĩ là làm, Lê Thanh Vũ lại nhìn lại cái cây mà mình đang ngồi trên cành, xác định ngọn cây đủ cao liền bắt đầu trèo lên.

Chẳng tốn bao lâu, hắn đã leo lên được trên ngọn cây, bắt đầu phóng tầm mắt ra xa.

Khung cảnh trên cao thoáng đãng vô cùng, tầm mắt hắn không còn bị nhiều tán cây che khuất. Trừ một vài ngọn đại thụ khổng lồ khác, hắn đã nhìn thấy mục tiêu mình cần tìm.

Ở ngay trước mặt hắn, là ba tòa núi với dáng vẻ khác biệt.

Ngọn núi thứ nhất có thể gọi là một đại sơn thực thụ, trải dài bạt ngàn tầm mắt, đỉnh cao chót vót, toàn thân phủ đầy tuyết trắng, nằm chếch về phía bên phải.

Ngọn thứ hai có thể hình nhỏ hơn rất nhiều, dáng hẹp nhưng không quá cao, tuyết phủ không nhiều do độ dốc thẳng đứng của nó, đứng ở ngay giữa tầm mắt.

Còn ở phía bên trái, là một ngọn núi như sự kết hợp của hai ngọn kia: cao hơn ngọn thứ hai, thoai thoải hơn, nhưng lại không đồ sộ như ngọn thứ nhất. Đặc biệt, khoảng cách của nó so với vị trí hắn đứng có vẻ gần hơn hai ngọn kia.

Ngoại trừ ba tòa núi này, Lê Thanh Vũ cũng còn nhìn thấy được một số tòa núi kỳ dị khác, ẩn mình sau lớp sương mù huyền ảo ngày đông. Vị trí của chúng đương nhiên xa hơn ba tòa này rất nhiều.

Không cần suy nghĩ nhiều, hắn chọn ngay ngọn thứ ba. Dù sao thì ngọn này vừa dễ leo lại vừa gần nhất, chẳng phải lựa chọn khó khăn gì.

Lê Thanh Vũ sau đó lại trèo xuống, nhưng chỉ dừng lại ở một cành cây giữa chừng, chưa vội xuất phát ngay. Dù sao đã xác định được mục tiêu rồi thì giờ nên nghỉ ngơi lấy sức một chút, hơn nữa, từ sáng đến giờ hắn v��n chưa ăn gì.

Lấy ra một chút thịt kho muối và cơm khô đựng trong ống trúc đã chuẩn bị sẵn, Lê Thanh Vũ bắt đầu ăn. May cho hắn là lượng ăn của hắn không quá lớn, với lại trước khi đi, hắn đã lấy hết số thịt kho dự trữ cho mùa đông, nên chiếc tay nải này chứa lượng lương thực đủ để hắn dùng cả tuần, chỉ cần ăn dè sẻn một chút.

Cảm nhận được bụng đã đỡ đói hơn nhiều, hắn lại nằm duỗi thẳng người ra, xoay đầu nhìn về phía thôn của mình, bắt đầu lẩm bẩm:

“Không biết bệnh tình của Dần ca giờ đã ra sao rồi? Chắc Lý thẩm giờ này đang khóc sưng mắt, mong rằng Hải đại phu khi châm cứu sẽ không bị run tay... Ài, mong là Lý thúc thượng lộ bình an, trời tuyết này đi lại vất vả lắm... Vân thúc và mọi người chắc cũng đã nhận ra hắn biến mất rồi, dù sao hắn đã không trình diện hai ngày rồi cơ mà...”

Sau một lúc, Lê Thanh Vũ cũng đã khẽ nhắm hai mắt lại, nhưng từ trong miệng vẫn nghe được một câu:

“Huynh yên tâm đi, đệ chắc chắn sẽ mang được Thanh Tâm Hoa về cho huynh, dù phải trả bất cứ giá nào. Dù sao... Ch��ng ta là người thân...”

Bản chuyển ngữ này, với mọi quyền sở hữu trí tuệ, được truyen.free bảo lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free