Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 172: Quyển 2 Chương 40: Quần Ngọc các thông qua

“Mà hình như công tử vừa nói mình cũng là một kỳ thủ sao? Tiện thể ở đây, không bằng chúng ta giao hữu một ván?” Ningguang cười nói, nàng khẽ phất tay, một bàn cờ bỗng hiện ra, lơ lửng giữa không trung rồi từ từ hạ xuống mặt bàn.

Nàng vốn tưởng với tính cách của đối phương thì chắc hẳn sẽ lập tức đồng ý, nào ngờ lại nghe được câu trả lời:

“Thụ sủng nhược kinh rồi, kẻ hèn này tự xưng là kỳ thủ, nhưng đường cờ lại là dã lộ, so với người có thể tung hoành trên kỳ đàn như Thiên Quyền đại nhân, e rằng khó mà lọt vào mắt xanh. Vả lại hôm nay hai vị đang có việc cần bàn bạc, ta xin cáo từ trước.”

Lê Thanh Vũ vừa nói vừa khoanh tay ôm quyền chào, xoay người rời đi, chẳng mấy chốc đã đứng bên cạnh hai cánh đại môn.

Ningguang phản ứng chậm hơn, nhưng cũng nhanh chóng đáp lễ xã giao, sau đó nhấp một ngụm trà. Còn Ganyu thì tùy ý hơn nhiều, chỉ khẽ cười gật đầu.

Bất quá, ngay lúc cả hai ngỡ cậu bé sẽ mở cửa rời đi, hắn bỗng hướng Ningguang nói một câu:

“À, hình như vị tỷ tỷ này nãy giờ vẫn đang hiếu kỳ về mối quan hệ giữa ta và vị Tiên Nhân Nguyệt Hải Đình đây đúng không? Thật ra cũng chẳng có gì bí mật đâu...”

Chưa kịp để Ningguang phản bác, hắn đã lại chuyển hướng sang Ganyu, mặt tươi cười rạng rỡ, giơ cuốn thư tịch trong tay lên, nói:

“Cuốn này quả thực không tồi, vậy ta xin phép mượn một hồi nhé, đảm bảo ngày kia sẽ trả lại, thưa...” Đến đây, hắn bỗng nhấn giọng:

“Mẫu thân đại nhân!”

Nét cười của Ganyu đông cứng ngay tại chỗ, toàn thân bất động.

Còn Ningguang ngồi kề bên, xui xẻo thay lại đúng lúc đang nhấp một ngụm trà, không thể kiềm chế mà phun thẳng ra phía trước, rất may là không trúng đống sổ sách nàng vừa mang tới.

“Phụt!!! Hả?”

Âm thanh này dường như nhắc nhở Ganyu, khiến nàng lấy lại tri giác. Vừa định phát tác thì nàng đã nhận ra đối phương cao chạy xa bay, chỉ còn tiếng cười rạng rỡ, vui vẻ của hắn vọng lại.

Toàn thân khẽ run rẩy, gân xanh nổi đầy mặt, bất quá khi nhận ra không chỉ mình nàng nghe được câu đó, Ganyu lập tức quay sang Ningguang, ngữ khí bối rối cố gắng giải thích:

“À... Không – Không phải giống như hắn... hắn nói... ta – ta không – không phải...”

“Ganyu tiểu thư không cần giải thích, phàm là người có chút trí tuệ đều có thể nhận ra đây chỉ là một trò đùa ác ý, ngài không cần phải lo lắng.” Nhận thấy đối phương càng giải thích càng rối rắm, Ningguang vội vàng trấn an.

Cuối cùng, sau một hai nhịp thở ngắn, Ganyu cũng đã trở lại bình thường, chỉ là vẻ mặt đỏ ửng vì xấu hổ và bối rối thì vẫn chưa lập tức tan đi được, vẫn còn nghe nàng làu bàu trong miệng nào là tên tiểu tử này, nào là abc xyz....

Điều này không khỏi làm Ningguang kinh ngạc, trong ba năm làm việc cùng nhau đến giờ nàng mới thấy được bộ dáng khác lạ này của đối phương.

Bất quá vốn là Thiên Quyền đương thời, tự nhiên cũng là người rất giỏi nắm bắt thời cơ, Ningguang lại rèn sắt nhân lúc đang nóng, hỏi:

“Có thể thấy được quan hệ giữa Ganyu tiểu thư và đối phương tuy không phải kiểu đó nhưng cũng không tệ lắm, không biết hắn là thần thánh phương nào?”

“Thần thánh phương nào gì đâu? Chỉ là một đứa trẻ nhà trưởng bối hiện vắng nhà, tạm nhờ ta trông coi hộ mà thôi. Hừ, nghĩ đến việc ngày kia lại còn phải bảo lãnh cho hắn đi xem lễ Phong Điển tân Thất Tinh, thật càng thấy khó chịu. Chỉ mong hắn không làm loạn gì...” Ganyu hừ lạnh.

“Làm loạn? Ý ngài là sao? Hắn dường như cũng không phải thật sự tư duy như hài đồng...” Ningguang nghe vậy liền giật mình, lập tức truy vấn.

“...Ài, Thiên Quyền đại nhân cơ bản không rõ căn cước của tên này ra sao, chỉ có thể nói nhất mạch của bọn họ từ trước đến nay... Khó giải thích lắm... Không phải ta sợ hắn không đủ thông minh, thành thục, khôn khéo, mà là ta lại sợ hắn quá thông minh và khôn khéo.” Ganyu lắc đầu.

“Bởi vì một người như vậy, khi đã quyết định làm loạn, ắt phải có nguyên nhân và suy tính cực sâu đằng sau, cuối cùng dẫn đến những tình huống bất khả tư nghị. Nếu như vị trưởng bối kia của hắn ở đây còn tốt, vị ấy thế mà lại tính toán không bỏ sót, nước cờ cũng cực sâu, nhìn từ bên ngoài mấy bước không thể nhìn thấu, có thể khiến ta an tâm hơn nhiều, ngủ cũng ngon hơn...”

“Hóa ra đó mới là suy nghĩ thật sự của ngài à?” Ningguang âm thầm trợn mắt trong lòng.

“Bất quá tiểu tử này tuy thiên tư phi phàm, xuất chúng nhưng lịch duyệt còn quá non trẻ, dù có bày cục cũng khó mà đạt tới cảnh giới cục hiện cục không hiện, với lại tích lũy cũng chưa đủ nên dẫn đến hạn chế ở nhiều mặt, khi ấy thì với tư cách bảo lãnh, e rằng việc lớn lại rơi xuống đầu ta...” Ganyu thở dài.

“Thế tại sao ngài vẫn phải cho hắn tham dự?” Ningguang nhận ra điểm quan trọng, hỏi.

“Đã hứa rồi... Vả lại, mặc dù bố cục hắn gây ra có thể phức tạp, lại có thể hoàn toàn đảm bảo điều đó vì lợi ích của Ly Nguyệt, thế nên mặc dù cảm giác không biết rõ rất khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng bịt mũi mà làm theo...” Ganyu trả lời bất đắc dĩ.

“Ra vậy, như lời Ganyu tiểu thư nói, đối phương vậy mà lại thuộc về Tiên gia?” Ningguang lại đổi hướng hỏi.

Nàng có để ý thấy, khi nhắc đến “vị trưởng bối kia” trong mắt của vị Tiên Nhân Nguyệt Hải này lóe lên chút sùng kính và tôn trọng, lại cân nhắc một chi tiết khác trong cuộc nói chuyện vừa nãy, hai bên cũng có cái gọi là “lệ cũ” mà nàng hiểu là một tục lệ xưa của Tiên Nhân, cơ bản là khi có vấn đề khó giải quyết liền đi quyết đấu, ai mạnh hơn thì người kia sẽ nghe theo. Chỉ là tục lệ này có giới hạn giữa các Tiên với nhau, từ hướng này suy đoán ra thì không khó.

Bất quá nàng lại nhận được một câu trả lời ngoài mong đợi:

“Ừm... Có thể, mà cũng không hẳn? Ta cũng không thực sự chắc chắn lắm đâu, đối với tên này thì ranh giới của Tiên gia lại vô cùng mơ hồ.”

Ganyu lần này cũng không phải trả lời qua loa, mà là thực lòng suy nghĩ rồi mới đáp lại.

Bởi vì cần phải hiểu thế nào gọi là thuộc về Tiên gia? Có huyết mạch Tiên Thú, lại có mối quan hệ với các vị Tiên gia Ly Nguyệt, tỷ như Yanfei, vị Giải Trãi chi nữ kia là ví dụ, hoặc như nàng.

Đối phương được Ca Trần Lãng Thị Chân Quân thu làm đệ tử, tuy chủ tu hoàn toàn theo Võ Đạo và thuộc Huyền gia, nhìn từ khía cạnh này cũng không sai, dẫu sao hắn là thuần Nhân tộc, không sở hữu Tiên huyết.

Chỉ là nếu nhìn theo một cách khác, từ những thông tin nàng biết được về đối phương, thì hắn dường như không hẳn là Nhân tộc mà lại có điểm giống Thiên Sinh Ma Thần, mà huyết thống Ma Thần về cơ bản chính là tập hợp lớn hơn của huyết thống Tiên gia, lại được một vị cự đầu trong đó thu nhận thì huyết thống của đối phương cũng được coi như Tiên huyết, vậy là thỏa mãn điều kiện của Tiên gia rồi.

Hai cách nói này mâu thuẫn lẫn nhau, có chút khó xác định, bất quá dù sao cũng không quá quan trọng, Huyền gia nhất đẳng đệ tử thì thực sự cũng chẳng khác biệt là bao, cộng thêm địa vị của sư phụ hắn tại Tiên gia, danh nghĩa hay thực tế liền không còn quá trọng yếu.

Ningguang nghe được câu trả lời này cái hiểu cái không, bất quá nàng cũng biết một số chuyện không nên hỏi sâu, vả lại thời gian rảnh rỗi của nàng cũng sắp hết, liền nhanh chóng đi vào chủ đề chính:

“Nếu vậy Ganyu tiểu thư, bản vẽ hoàn chỉnh đã được Côn gia gửi đến từ tuần trước, các nguồn nguyên liệu đều đã hoàn thành quá trình kiểm tra, vấn đề an ninh cũng đã được kiểm tra và xác nhận, không biết ngài thấy dự án này thế nào?”

Vừa nói, nàng vừa lật tay một cái, bên dưới mặt bàn bỗng hiện lên một quang ảnh đồ thị ba chiều, chính là đồ hình của toàn bộ cảng Ly Nguyệt cùng khu vực địa chất xung quanh trong phạm vi 50 dặm, tính cả mặt biển, bên trên còn lơ lửng một vật thể bay không xác định, hình dạng xa hoa, uy nghiêm, quý phái.

Ánh mắt Ganyu h��i lóe sáng, nhất thời một luồng thần niệm khẽ tản ra, lướt qua một số tài liệu giấy tờ, một phần lớn do Ningguang mang tới, phần còn lại là những gì nàng đã chuẩn bị để xem xét từ trước, dù sao dự án này cũng không phải ngày một ngày hai, cách đây hơn nửa năm đối phương cũng đã chuẩn bị sẵn dự thảo, chỉ là lúc đó mới là một bản thiết kế sơ khai, mang tính đại cương giản lược.

Sau mấy khắc, nàng khẽ gật đầu, đáp:

“Ừm, toàn bộ dự án hoàn toàn không có vấn đề gì cả, các khâu dù có liên quan đến Tiên gia cũng có thể thông qua, bất quá Thiên Quyền đại nhân cũng phải hiểu rằng, trong quá trình thi công và cả sau khi thi công kết thúc đi vào hoạt động, thứ này sẽ luôn phải nằm dưới sự giám thị của Tiên gia. Không phải ta nói Nham Vương Đế Quân, mà là cả tập thể Tiên gia này.”

“Không có vấn đề gì, ta hiểu được.” Ningguang cũng gật đầu, không tỏ vẻ ngạc nhiên.

Dù sao thứ này cũng là một món bảo vật Truyền Thuyết phẩm, đối với các ứng dụng thời không và năng lượng thậm chí còn có thể coi như một bán vị diện, lại còn sừng sững trên bầu trời cảng như thế kia, không chịu kiểm soát thì mới là lạ.

“Ngoài ra...” Ganyu lại nói tiếp: “Để có thể khống chế được thứ này một cách hoàn hảo, Thiên Quyền đại nhân còn cần tu vi tốt nhất là cảnh giới Thần Du. Mặc dù thứ này lấy hạch tâm khống chế chính là từ Nhật Nguyệt Hạp, mà ngài đã khiến nó sơ bộ nhận chủ, nhưng tu vi cảnh giới không tới thì vĩnh viễn không thể điều khiển tạo vật cấp độ này hoàn toàn được.”

“Nếu không thì, cảnh giới Hóa Thần cũng là yêu cầu tối thiểu.”

“Ta biết.” Ningguang đồng ý, miệng lại nở nụ cười tự tin:

“Bất quá để thi công được thứ này thì hẳn cũng phải tốn ít nhất hai đến ba năm. Mà trong khoảng thời gian đó, ta có niềm tin sẽ đột phá Hóa Thần kỳ.”

“Ha ha, vậy ta xin chúc phúc cho ngài. À phải rồi, thực ra ngài cũng không cần quá sớm đột phá Thần Du kỳ, có Nhật Nguyệt Hạp chủ đạo, Quần Ngọc Các phụ trợ, bởi vì phương án này vốn đến từ Nhất giai Cung Mệnh của ngài, hai bên có móc nối nhân quả sâu sắc, nghĩ rằng sẽ có thể hỗ trợ ngài rất nhiều trong giai đoạn Vấn Đỉnh, đặt nền tảng vững chắc, đột phá Đại Thừa có lẽ cũng đạt được mấy phần thành công, thậm chí có được tia cơ hội phi thăng.”

“Vậy liền đa tạ Ganyu tiểu thư lời hay và chỉ điểm, bất quá Đại Thừa, phi thăng sao? Điều đó còn quá xa vời với ta rồi, cứ đi đến đâu hay đến đó đã.” Ningguang khẽ lắc đầu nhẹ, nhưng điều này dường như cũng không phải lý do thoái thác thật sự.

“Như thế cũng đúng.” Ganyu gật đầu, có vẻ hiểu được, ánh mắt lại đặt lên tạo vật có kích cỡ bằng một phần hai mươi cảng Ly Nguyệt kia, bên trên phảng phất khắc ghi quyết tâm và dã vọng của một ai đó.

Trần thế duyên còn chưa tận hứng, dù có phi thăng cũng chỉ sầu.

Một phần hai mươi cảng Ly Nguyệt, nghe qua đã thấy không hề nhỏ, nhưng lại mới chỉ là bước đầu tiên, tạo vật này còn có thể tiếp tục trưởng thành, tiếp tục thăng cấp, tiếp tục lớn mạnh.... Tựa như dã vọng và quyết tâm vậy.

Chưa nói đến việc xây dựng, chỉ riêng việc có được suy nghĩ hay quyết tâm để tạo dựng một kế hoạch như thế này cũng đã đủ khiến người ta kính phục.

Bởi vì một khi nó thành công, đây hẳn sẽ là một công trình vô tiền khoáng hậu, ít nhất là đối với chính quyền Thất Tinh mà nói, một công trình chưa từng có trong lịch sử.

Phải biết, dù là tổng hợp toàn bộ tài lực Nham quốc, muốn chế tạo một món b��o vật Truyền Thuyết phẩm cũng không phải việc có thể tùy tiện gật đầu.

Đương nhiên, dù có phải đương đầu với thử thách lớn, cũng không phải là không thể vượt qua, nhưng đây cũng là sự khác biệt giữa vốn lưu động và vốn căn bản. Lại còn thêm nhiều dự án khác phải duy trì, sử dụng thân phận Thiên Quyền đưa ra kiến nghị về hệ thống xây dựng, Ningguang cũng chỉ có thể nhận được khoảng một ngàn tỷ Mora hỗ trợ, ngay cả một nửa số Mora cơ bản tối thiểu cũng không đủ.

Dù sao để chế tạo một món Truyền Thuyết phẩm, tối thiểu cũng phải chuẩn bị hai ngàn tỷ. (2.000.000.000.000)

Vậy phần còn lại lấy đâu ra?

Đáp án chính là, Ningguang tự thân bỏ ra, cộng với vay mượn.

Phải, Thiên Quyền Ningguang, có lẽ là một trong số ít những vị Thất Tinh đã dám vay tiền từ Nham Vương Đế Quân Morax. Lần gần nhất cũng là cách đây bốn trăm năm trước, một vị Dao Quang muốn đúc lại thanh vũ khí làm bạn đời đã bị hủy trong chiến đấu, bản thân lại không đủ tài lực, không còn cách nào khác nên bất đắc dĩ mới làm như vậy.

Đế Quân c���m động, lại nể tình chiến công anh dũng, trực tiếp cấp cho mà không cần hoàn trả, chỉ là vị Dao Quang kia quá kiên trì nên Đế Quân đành phải ghi sổ nợ.

Chỉ là đến cuối cùng, trường thương gãy chiến trường, máu tươi trấn yêu ma, cỏ xanh thủ bạch cốt, món nợ cũng theo cát bụi mà tan biến.

Còn về Ningguang, nàng hiện tại mới làm Thiên Quyền được hai năm, thật không biết nàng làm cách nào để có thể xoay sở nhận được hỗ trợ từ Tổng Vụ, lại bằng cách nào vay tiền thành công từ Đế Quân, thậm chí còn hơn thế, nàng còn thông qua Đế Quân để vay được cả Nguyên Thạch từ Tiên gia!

Dù sao bảo vật cũng không thể chỉ dùng Mora là đủ, các loại trận pháp ngoại cảnh cũng đều cần Nguyên Thạch để đảm bảo mức năng lượng và loại năng lượng vận chuyển.

Tất nhiên, một phần lý do thành công đến từ việc nàng là vị Thất Tinh đầu tiên có quyết tâm tự xây một công trình như thế này, cộng thêm không ít lý do khác, nhưng điều này cũng đã đủ chứng minh bản lĩnh và dũng khí của nàng.

Thời kỳ tiền Thất Tinh, Tiên Phàm xen lẫn, Tiên hiểu Phàm, Phàm cũng hiểu Tiên, xa đến mức khiến nàng đã lãng quên không ít, kết thúc bằng một trận sát kiếp. Đến giờ cũng đã trôi qua, chỉ còn nỗi đau khổ trong tâm là vết tích, có thể lại lấy được tín nhiệm cũng đã là một bản lĩnh lớn lao.

Xuất thân hàn môn, một đường nghịch tập đến bây giờ, nói thật dù là Ganyu, người cổ xưa như nàng, cả đời cũng chưa được chứng kiến quá nhiều.

Nắm vững thời cơ, kế hoạch chu đáo, tư duy áp đảo, không sợ rủi ro, có đảm lược... Rất nhiều đặc điểm tính cách một Thiên Quyền cần có đều được thể hiện hoàn hảo nơi nàng.

Quần Ngọc Các, tạo vật hẳn sẽ gắn với nàng cả đời, sau này rồi sẽ trưởng thành ra sao, Ganyu thật vô cùng trông chờ.

“Nói thêm một vấn đề nữa, hẳn Ganyu tiểu thư cũng đã nghe thấy, Fatui dạo này dường như đang có dị động, với dấu hiệu mưu đồ, ta nghĩ chúng ta nên củng cố hàng rào an ninh quanh khu vực Vân Lai hải... Ganyu tiểu thư, tại sao ngài lại nhìn ta như thế?”

Ningguang lúc này đã chuyển sang vấn đề tiếp theo, bất quá lúc này nàng lại bỗng phát hiện ��nh mắt nữ tử mặc bạch lam bào phía đối diện nhìn mình có vẻ kỳ lạ, bèn dừng lời hỏi.

Ganyu nghe thế chỉ cười và ra hiệu cho đối phương nói tiếp:

“Không có gì, chỉ là đang có chút suy nghĩ.”

Phải, nàng đúng là đang suy nghĩ.

Một nữ tử lợi hại như vậy, không biết trong mắt vị sư đệ kia của bản thân, sẽ là như thế nào đây?

Bởi vì dù là nhìn thế nào, trong cuộc đối đáp nãy giờ giữa hai người, vị Thiên Quyền này bị xoay kém chút nữa là thành dế, không những không thể làm gì được đối phương, mà đến cuối cùng cũng không moi ra được chút thông tin quan trọng nào.

Đương nhiên, điều này cũng không có nghĩa là Ningguang kém cỏi, trái lại bản lĩnh của nàng là có thật, chỉ là đối đầu với một loại đối thủ đi đường kiếm tẩu thiên phong, nếu đối phương lại có ưu thế tiên thiên thì nuốt hận cũng không có gì lạ.

Bất quá, Thanh Vũ sư đệ có thể hoàn thành mục tiêu của bản thân mà không có tổn thất, hẳn đã được mấy phần chân truyền từ sư thúc ở đó.

Phải, nàng nghĩ là việc Lê Thanh Vũ hỗ trợ Ningguang giải quyết khó khăn hẳn đã là một phần kế hoạch, có thể triển khai đồng thời với việc tới gặp nàng, nếu không tại sao lại trùng hợp như vậy? Bởi không phải lúc nào Ningguang cũng đích thân tới Nguyệt Hải Đình, và cũng không phải lúc nào cũng họp trong phòng của nàng.

Bất quá coi như chủ mưu không phải là sư đệ, dù sao hắn cũng còn quá nhỏ tuổi, thì hẳn vẫn phải là vị Ca Trần sư thúc kia đứng đằng sau đạo diễn tất cả, khác biệt cũng không quá lớn.

Có được suy nghĩ này không phải chỉ có một mình nàng, mà là ngay lúc này, một nam hài đang đứng cùng một số vị khách qua đường khác xem đánh cờ trong ngõ hẻm, cũng có suy đoán tương tự.

Phía trước nam hài, một nữ tử mặc áo hồng bên cạnh vò rượu, đang vò đầu bứt tai nhìn thế cờ trước mặt.

Độc giả muốn thưởng thức trọn vẹn tác phẩm này, hãy ghé thăm truyen.free để ủng hộ nhóm dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free