(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 17: Quyển 1 Chương 17: Nan độc (phần hai)
Thấm thoắt, ba tháng nữa lại trôi qua, thời gian vùn vụt như chó chạy ngoài đồng, thoáng chốc đông đã về lúc nào không hay.
Nghe tiếng gà gáy, Lê Thanh Vũ đã khoác thêm ba lớp áo dày, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới.
Vì đêm qua tuyết rơi dày đặc, công việc đốn củi tạm thời bị gác lại. Thế nên, nhiệm vụ của hắn hôm nay khá đơn giản: phụ giúp mọi người dọn tuyết trên đường, ít nhất là đủ để đi lại.
Mang đôi ủng da dày của phụ thân để lại, Lê Thanh Vũ đạp nhẹ chân lên lớp tuyết, rồi cúi xuống sờ thử.
“May mà đêm qua chỉ có tuyết rơi, không có mưa, nếu không tuyết bị vón cục sẽ tốn công sức hơn nhiều,” hắn lẩm bẩm, miệng hà ra hơi lạnh.
Không phải chưa từng thấy tuyết trong đời này, Lê Thanh Vũ hiểu rõ loại tuyết dễ quét dọn nhất là tuyết xốp – thứ tuyết vừa mới rơi xuống. Loại này rất khó vo thành viên, chỉ cần khẽ dùng lực là có thể làm nó vỡ vụn hoặc gạt đi.
Chỉ có điều, loại tuyết này lại khá dễ bám dính, nên nếu dọn dẹp lâu, cần phải thường xuyên gạt bỏ phần tuyết bám trên dụng cụ.
Tiếp đến là tuyết đóng cục – loại tuyết đã để lâu, một phần tan chảy dưới ánh mặt trời thành nước, hoặc hình thành sau những trận mưa, tệ nhất là khi trời mưa tuyết. Loại này rất dễ vón cục, thường được bọn trẻ trong thôn dùng để ném nhau.
Cách vo tuyết cũng đơn giản: đầu tiên, chọn một khối làm lõi, dùng hơi ấm bàn tay làm phần tuyết bên trong hơi tan chảy một chút, sau đó vo thành hình cầu, hoặc một hình dạng gần giống hình cầu, rồi lăn trên nền để tuyết bám vào, tạo thành một quả cầu tuyết. Có thể dùng nó để ném, thậm chí nếm thử nếu muốn biết vị tuyết ra sao...
Bọn trẻ nghịch ngợm đôi khi còn cho lẫn một viên đá bên trong, nhưng việc đó thường bị cấm vì gây nguy hiểm. Đương nhiên cũng có thể chọn một khối tuyết nguyên khối, nhưng cách này dễ làm cóng tay nhanh chóng, hơn nữa cũng khó vo thành hình cầu do chỉ cần dùng lực hơi mạnh một chút là cả khối sẽ vỡ hoặc nứt ra ngay.
Cuối cùng là loại tuyết khó xử lý nhất, còn được gọi là băng tuyết, thường chỉ hình thành trong những điều kiện khá đặc biệt. Ví dụ như hôm nào trời cực kỳ lạnh, tuyết đông cứng lại thành băng, hoặc sương đọng trên cây hòa cùng tuyết, ngưng kết thành băng.
Loại này nếu là nhỏ lẻ thì chỉ như những mảnh vụn, nhưng khối lớn thì sẽ rất đau. Đặt trên đường, chúng cũng là thủ phạm của rất nhiều vụ té và trượt chân. Đây cũng là một phần lý do phải dọn tuyết ngay từ khi nó còn là tuyết xốp, bởi càng để lâu càng khó xử lý.
Đương nhiên thôn Tiểu Diệp không chỉ có cách đó, họ còn rải sỏi, xếp gỗ, tận dụng địa hình, nhưng những phương pháp này đều tốn công hơn việc dọn tuyết rất nhiều.
Sờ một lúc lâu, không hiểu sao dù ký ức cho thấy hắn đã nghịch tuyết nhiều lần trong quá khứ, nhưng khi chạm vào, hắn vẫn cảm thấy một sự mới lạ.
Lê Thanh Vũ cũng không nghĩ sâu xa, chỉ tự thấy tâm tính mình vẫn còn rất trẻ con.
Cuối cùng, hắn mới đứng dậy, quay người vào nhà cầm chiếc bồ cào và một cái xẻng nhỏ, chuẩn bị đi dọn tuyết.
Nhưng khi cầm chiếc bồ cào, cảm nhận trọng lượng trên tay, Lê Thanh Vũ không kìm được mà vung vẩy mấy vòng, rồi đâm mạnh phần chuôi về phía cánh cửa, chỉ dừng lại cách đó nửa phân.
Hắn không biết tại sao, nhưng kể từ lần đau đầu ba tháng trước, khả năng khống chế lực của cơ thể hắn đột nhiên tăng mạnh. Dù chưa từng học, hắn đã có thể tự mình tìm tòi cách phát lực, vận dụng sức mạnh toàn thân thông qua việc điều khiển gân cốt, và sự tinh tế cũng ngày càng tăng.
Đây cũng là lý do gần đây hắn đốn củi ngày càng giỏi, và nhận được lời khen ngợi từ mọi người.
Hắn cũng không biết đây là gì, cho đến một lần nghe Trí ca – một thanh niên từng gia nhập quân đội trong thôn – nói chuyện phiếm với bạn bè, gọi khả năng vận lực này là "Kình", mà cũng là một trong những yêu cầu tối thiểu của người tập võ.
Có lẽ đây là nhân họa đắc phúc chăng, Lê Thanh Vũ cũng chỉ có thể nghĩ như vậy.
Đối với việc tập võ, Lê Thanh Vũ hoàn toàn không có khái niệm gì. Hơn nữa, hắn cũng không định đi tòng quân, chỉ muốn sống đời tiều phu, lớn tuổi hơn chút thì lấy vợ sinh con, rồi về già dưỡng lão mà thôi.
Dù sao, vương quốc Hải Minh đã lập quốc hơn trăm năm, giai đoạn chiến loạn đã trôi qua từ lâu. Quốc lực so với các nước lân cận cũng được coi là phú cường, dân chúng sống an ổn. Thế nên, một tiều phu như hắn thì cần gì phải nghĩ ngợi điều gì khác?
Múa máy một hồi ngắn, hắn lại đi ra ngoài, vòng xuống khu sau nhà, cầm bồ cào trong tay bắt đầu dọn tuyết. Chỉ là dọn được một lúc, hắn bắt đầu cảm thấy hơi nghi hoặc.
“Hừm, mọi người đâu hết rồi nhỉ? Hôm nay mình dậy khá sớm, thế mà lại không thấy Lý thẩm và Lý thúc đâu, đến Trần bá nhà bên cạnh cũng chẳng thấy bóng dáng?”
Chỉ là cẩn thận nghe kỹ lại, Lê Thanh Vũ nghe được mấy thanh âm lào xào phát ra từ nhà Lý thúc, mơ hồ còn nghe thấy tiếng gọi “Hải đại phu đến! Mọi người tránh đường!” liền vội chạy sang, không quên đặt bồ cào lại dưới hiên nhà.
Đến cửa nhà Lý thúc, hắn nhìn thấy nhóm hơn mười người đang tụ tập cả trong lẫn ngoài. Lê Thanh Vũ liền vội vàng đi vào, dựa vào thân hình chưa quá cao lớn của mình, hắn dễ dàng lách mình vào trong. Một khung cảnh liền đập vào tầm mắt hắn.
Một lão già thân mặc bộ y phục màu xanh lá hơi cũ nát và phảng phất mùi thuốc, lúc này đang bắt mạch cho một thanh niên nằm trên chiếu, đó chính là Dần ca!
Ở một bên, Lý thẩm đang quỳ một chân, tay cầm khăn lau, bên cạnh là một chậu nước nhỏ, mặt tràn đầy lo lắng nhìn họ.
Lý thúc đứng ở một bên, tuy sắc mặt có vẻ lạc quan hơn, nhưng cặp lông mày cau lại cho thấy ông cũng đang lo nghĩ không kém.
Được một lúc, lão già kia, cũng chính là Hải đại phu, mới đứng dậy, bắt đầu kiểm tra lại đồ nghề thuốc men của mình trong túi vải đặt bên cạnh. Thấy thế, Lý thẩm vội hỏi:
“Bệnh gì thì chưa vội nói, ngươi hãy kể cho ta biết mọi chuyện xảy ra từ đầu đến cuối, ta mới có thể đưa ra chẩn đoán chính xác được,” Hải đại phu đáp lại, giọng điệu trầm tĩnh, cũng khiến Lý thẩm bình tĩnh hơn phần nào.
Hít một hơi sâu, nàng nói:
“Sáng nay, nhi tử tỉnh dậy, mọi thứ vẫn như thường lệ. Ta chuẩn bị đồ ăn, phu quân thì ra kiểm tra chuồng bò của thôn, còn nó dậy chuẩn bị dụng cụ dọn tuyết. Chỉ là trước khi bắt đầu dọn, nó còn chạy sang chỗ bạn bè, nói là nghịch tuyết một lát rồi sẽ về dọn sau.”
“Cuối cùng, đến khi nó về, sắc mặt vẫn bình thường, chỉ là vừa mới chạm tay vào bồ cào thì ngã khuỵu xuống. Ta hoảng quá, liền hô hoán hàng xóm đến giúp, tự mình đỡ nó lên chiếu. Đến khi Trần ca gọi phu quân về, thì nó lại lên cơn sốt cao. Không biết làm cách nào, ta chỉ có thể lấy khăn ướt lau mồ hôi cho nó để hạ sốt, còn phu quân thì vội đi gọi ngài đến.”
“Nó vừa về đến nhà vẫn chưa có biểu hiện gì, mà đột nhiên ngã vật ra?” Hải đại phu hỏi kỹ lại. Lý thẩm nghe vậy gật đầu lia lịa.
“Hừm.” Hải đại phu càng trầm tư hơn: “Nếu ta đoán không nhầm, thì tiểu Dần như vậy là trúng phải độc của một loại cổ, chính xác hơn là độc trùng.”
“Độc của cổ trùng?” Lý thúc vốn nãy giờ vẫn im lặng, giờ mới lên tiếng hỏi.
“Ừ, dựa theo biểu hiện kinh mạch của nó, tiểu Dần đã trúng phải độc của Tiểu Yên Vị Trùng – một loại trùng tuy nhỏ bé nhưng cực độc, chỉ cần chạm nhẹ cũng đã dính độc, nên rất nguy hiểm. Đương nhiên, sau khi mất đi nọc độc, loại trùng này sẽ tự động lăn ra chết. Ngươi mau đi tìm áo khoác của tiểu Dần lúc nãy mang ra đây.”
Lý thẩm nghe thế thì làm gì dám chần chờ, vội đem áo khoác của Dần ca ra cho Hải đại phu xem kỹ.
“Quả nhiên.” Lục tìm một lúc lâu, Hải đại phu cũng tìm được thứ mình muốn, cẩn thận dùng kim châm gắp ra một con côn trùng nhỏ bé, kích cỡ chẳng khác con kiến là bao, toàn thân màu nâu sậm.
“Đây đúng là Tiểu Yên Vị Trùng, sáu chân ba cánh, nhìn bề ngoài quả đúng như mô tả. Phối hợp với bệnh trạng hiện tại thì có thể xác định chắc chắn rồi. Nhưng loại cổ trùng này độc thường phát tác đợt đầu rất nhanh, nghĩa là nó mới bị gần đây thôi.”
Nghe đến đây, Lý thúc mới quay đầu nhìn sang bằng hữu của Dần ca, hỏi:
“Các con đi đâu mà lại ra nông nỗi này?”
Tên thanh niên này thấy Lý thúc nhìn mình đầy vẻ đáng sợ, liền hơi lắp bắp đáp:
“Chúng – chúng con cùng với mấy người nữa muốn chơi trò nặn tuyết, do không muốn làm phiền việc dọn tuyết trong thôn nên chúng con mới rủ nhau ra gần bìa rừng. Dần ca như mọi năm, khi nghịch tuyết vẫn thường có thói quen treo áo lên cành cây, nên lúc đó nó cũng đã cởi áo khoác ngoài ra. Con xin lỗi, nếu không phải chúng con muốn đi chơi đùa thì có lẽ – có lẽ –“
“Đây không phải lỗi của các cháu,” Hải đại phu giơ tay cắt ngang lời hắn:
“Tiểu Yên Vị Trùng thường sinh sống trong thân cây, cực hiếm khi ra ngoài, gặp phải trường hợp như vầy e cũng là kiếp số. Chỉ là ta vẫn không hiểu được, loại cổ trùng này đã mấy chục năm không ai nhìn thấy rồi, chẳng lẽ vẫn còn sinh sống ở chỗ này sao?”
Hải đại phu còn định lầm bầm thêm mấy lời nữa, nhưng Lý thẩm đã cắt ngang lời ông:
“Ta cũng không cần biết lo���i trùng này rốt cuộc là thế nào hay tập tính của nó là gì. Ta chỉ cần biết bệnh tình của nhi tử ta giờ phải làm sao?”
Hải đại phu bị cắt ngang nhưng không tỏ ra không vui, chỉ lục tìm trong túi vải của mình:
“Ừm, việc xử lý cũng sẽ không quá khó khăn. Chúng ta cần lá cây Bạc Hà, một chút Phong Linh Thảo, Đỗ Tiền Thảo, Vĩ Thị Dược, Chánh Uyên,... Đa số những dược liệu này ta đều có rồi, chỉ thiếu một loại thôi: Thanh Tâm Hoa. Mọi người có ai có không?”
Các thôn dân khác nhìn nhau, mọi người đều lắc đầu, dường như chưa ai nghe nói đến loại hoa này. Mãi sau mới có một người giơ tay lên, hỏi:
“Thanh Tâm Hoa, có phải loại hoa trắng có năm cánh, giữa có nhụy vàng, lá hình vòm không?”
“Đúng rồi, chính nó,” Hải đại phu đáp: “Nhà ngươi có còn sao?”
“Xin lỗi, trong nhà ta lúc trước vẫn còn đúng một bông để lại từ trước, nhưng mùa đông vừa rồi ta cảm nặng quá, đã dùng làm thuốc mất rồi.”
Các thôn dân khác nghe xong miêu tả cũng đều trầm tư cố gắng lục lại ký ức, nhưng đều lắc đầu. Lý thúc thấy vậy liền chạy ra ngoài, hỏi thăm các nhà khác.
Thôn cũng không lớn lắm, chỉ có hai trăm người nên không tới nửa tiếng là Lý thúc đã quay về, mặt đầy thất vọng.
“Không ai có cả. Mọi người đa số còn chưa từng nghe nói đến loại hoa này, chứ đừng nói là tích trữ. Hải đại phu, có còn cách thay thế nào khác không?” Lý thúc nói.
“Không thể thay được, vì loại thuốc này cần Thanh Tâm Hoa làm vị thuốc chính, mà cũng chỉ có khả năng giải độc của Thanh Tâm Hoa mới có thể chống lại được loại độc hung hãn của cổ trùng này,” Hải đại phu lắc đầu.
“Thế Hải đại phu, nếu không có loại thuốc này, thì bệnh tình của nhi tử ta sẽ ra sao?”
“Cửu tử nhất sinh! Lần sốt này chẳng qua chỉ là phản ứng của cơ thể khi loại độc này bắt đầu thẩm thấu vào da thịt, nó còn có tổng cộng hai lần thẩm thấu nữa. Theo đặc tính của nó, loại độc này sẽ bắt đầu thẩm thấu vào thịt và gân tiếp theo, cuối cùng mới đến mạch máu, để nó chạy vào tim thì coi như xong đời.”
“Toàn bộ quá trình kéo dài hơn ba tuần, có người còn có thể ngắn hơn. Cũng không thể trị bằng cách chặt chân hay tay, vì loại độc này chạy khắp cơ thể, không thể ngăn cản, chỉ có thể chữa trị từ nội tạng ra ngoài.”
Lý thẩm nghe vậy liền xây xẩm mặt mày, bám lấy tay Hải đại phu bắt đầu van xin:
“Hải đại phu, mong ngài cứu lấy nhi tử ta. Hắn vẫn còn quá trẻ...”
Hải đại phu thở dài:
“Ta sẽ tận lực vậy.”
Lý thúc vẫn không chấp nhận bỏ cuộc:
“Hải đại phu, thực sự không còn cách nào khác sao? Chẳng lẽ chúng ta giờ không thể đi kiếm loại Thanh Tâm Hoa này được sao?”
“Thanh Tâm Hoa tuy mọc quanh năm, cũng khá là dễ tìm, nhưng chỉ mọc trên những đỉnh núi cao chót vót, lại ở sâu trong rừng. Nếu là thời điểm nào khác trong năm thì còn có hy vọng, nhưng giờ đang mùa đông, tuyết rơi dày đặc, rất khó khăn để di chuyển và tìm kiếm.”
Người trả lời hắn không phải Hải đại phu, mà là Vân thúc – người vừa biết chuyện đã vội vã đi tới.
“Nếu vậy thì còn có cách, bây giờ ta sẽ khởi hành sang thôn Thạch Đầu gần đây, có lẽ bên đó còn có người tích trữ,” Lý thúc không cam lòng nói.
“Thôn Thạch Đầu tuy nói gần nhưng đường đi cũng không dễ dàng, đặc biệt là trong mùa tuyết này. Nếu thuận lợi thì ngươi chỉ mất gần hai tuần, tệ hơn nữa thì còn lâu hơn mấy ngày, hơn nữa, có khi họ cũng chẳng ai có cả. Vả lại, nếu ngươi đi vào giữa lúc trời tuyết như vậy cũng sẽ khá nguy hiểm,” Vân thúc điềm tĩnh phân tích.
“Còn hơn là ngồi yên đây không biết làm gì, còn hơn là đánh mất hy vọng! Ngươi chẳng lẽ muốn ta ngồi nhìn nhi tử của ta chết mà không làm gì sao?!” Lý thúc vốn là người rất trầm tĩnh, lúc này cũng gào lên, hét thẳng vào mặt Vân thúc.
“Xin lỗi Vân huynh, ta có chút không kìm được nỗi lòng.” Gào xong một hơi, Lý thúc mới khôi phục lại được lý trí: “Ta biết ngươi là vì tốt cho ta...”
“Không sao, ta hiểu mà. Trong khắp thiên hạ này, làm gì có bậc phụ mẫu chân chính nào lại không lo lắng cho con cái mình, mặc cho hằng ngày vẫn hay chửi mắng chúng. Đây là thân tình, cũng là nhân tình của nhân loại chúng ta.”
Nói rồi Vân thúc cũng xá quyền chào, nói thêm:
“Nhưng ta đương nhiên cũng sẽ không nhìn tiểu Dần chết oan uổng như vầy. Để ta về xem lại mấy món đồ năm xưa ta có được trong lúc đi du ngoạn, chắc dù không thể trị tận gốc loại độc này nhưng làm suy giảm và làm chậm thì chắc cũng có tác dụng.”
Sau khi Vân thúc đi mất, Lý thúc vẫn giữ nguyên quyết định, cũng quay vội vào nhà chuẩn bị quần áo và hành lý cho chuyến đi sang thôn Thạch Đầu. Mấy người bằng hữu của Lý thúc cũng về nhà chuẩn bị để cùng đi theo.
Những người khác, có người an ủi Lý thẩm, có người cũng về nhà vì biết không giúp được gì, chỉ có thể thầm cầu nguyện.
Lê Thanh Vũ cũng là một trong số đó. Hắn bước thất thểu vào trong nhà, đóng cửa lại, nhắm mắt trầm tư.
“Chưa nói đến việc bệnh tình Dần ca có thể đột ngột nặng lên hay không, thì việc Lý thúc đi tìm trợ giúp ở thôn Thạch Đầu có lẽ cũng sẽ không đem lại kết quả, vì thôn Thạch Đầu còn nhỏ hơn cả thôn mình, khả năng họ sở hữu Thanh Tâm Hoa là không cao.”
Nhớ tới cảnh Dần ca nằm trên chiếu bệnh, Lý thẩm mặt mũi tràn đầy lo âu, Lý thúc thì mất bình tĩnh, trong lòng hắn lại cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng hắn không biết phải làm gì.
Bất chợt, những lời Vân thúc nói lúc nãy lại văng vẳng bên tai hắn:
“Thanh Tâm Hoa tuy mọc quanh năm, cũng khá là dễ tìm, nhưng chỉ mọc trên những đỉnh núi cao chót vót, lại ở sâu trong rừng.”
Lê Thanh Vũ nghĩ thầm:
“Núi cao ta không sợ, từ xưa đến nay ta vốn có đủ thể lực, lại cũng khá giỏi leo trèo. Mà nếu như Vân thúc nói là dễ tìm thì chắc hẳn gần như núi nào cũng có, không quá phí công tìm kiếm.”
“Chỉ là... Có hai vấn đề chính: một là phải vào tận sâu trong rừng, hơn nữa, giờ này còn đang là mùa tuyết, leo núi sẽ cực kỳ khó khăn và nguy hiểm...”
Nghĩ đến đây, hắn lại tát vào mặt mình một cái:
“Ngươi đang nghĩ gì đấy hả Thanh Vũ? Nhà Lý thúc đối xử với ngươi không khác gì người nhà, cũng là nhờ họ trợ giúp mà ngươi mới được như bây giờ, so với đó thì một chút nguy hiểm này đáng là gì?”
“Vân thúc và Lý thúc nói đúng. Đây chính là thân tình, mà cũng là nhân tình, vì nó mà người ta có thể không quản ngại khó khăn gian khổ, thậm chí là nguy hiểm. Hơn nữa, ta cũng không phải không có năng lực, chí ít, ta tự nhận khả năng vận dụng 'Kình' của mình đã đủ để ứng phó với đại đa số vấn đề liên quan đến tuyết rồi, nếu cẩn thận thì có lẽ vẫn được.”
Tiến đến góc phòng, Lê Thanh Vũ cầm chiếc rìu lên, hai mắt kiên định, trong lòng đã hạ quyết tâm rõ ràng.
Sáng sớm hôm sau, trời lại phủ tuyết. Nhưng nếu nhìn thật kỹ, có thể phát hiện bên dưới những lớp tuyết mới đó là hai hàng bước chân nhỏ, đi qua con đường mòn dẫn lên núi, vào sâu trong rừng.
Dấu chân giờ đã mờ nhạt, xem ra chủ nhân của chúng đã rời đi từ lâu.
Đoạn văn này là thành quả của quá trình biên tập trên truyen.free.