Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 167: Quyển 2 Chương 35: Thức thứ mười ba, tái hiện!

Sau một hồi, thiếu niên áo xanh đã kiểm tra và thu gom toàn bộ bảo vật trên người đám Đạo Bảo Đoàn. Thành quả thu được quả thực không tồi.

Hắn cũng đã gom tất cả những thi thể này vào một cái hố vừa đào, xem như không để chúng phơi thây nơi hoang dã, rồi sau đó châm một mồi lửa.

Lửa bình thường, dù là võ giả phổ thông bất cẩn cũng có thể bị bỏng. Nhưng với một Tiểu Thừa cảnh gần như thủy hỏa bất xâm thì dù có đốt mười ngày mười đêm, e rằng cũng chẳng cháy nổi lớp da.

Vậy nên, thiếu niên áo xanh vẫn tỏ ra "thông tình đạt lý" khi thả thêm một viên Hỏa tinh thạch Đê phẩm tìm thấy trên người tên Tiểu Thừa nhị trọng vào trong hố. Vừa không lấy hết đồ của người c·hết, vừa coi như đã an táng chu toàn.

Ánh mắt hắn thoáng liếc qua thi thể người này khi thả viên tinh thạch, bởi đây là kẻ duy nhất trong hố không còn quần áo trên người.

Lý do ư? Vóc dáng của đối phương khá tương đồng với thiếu niên áo xanh hiện tại. Vì vậy, để tiện cho một số hành động nhất định trong tương lai, bộ y phục đó đã bị lột ra.

Cao phẩm, tuy đẳng cấp hơi thấp nhưng dù sao vẫn là Cao phẩm, như vậy đã đủ tốt rồi.

Dù có thể đặt câu hỏi tại sao không lấy luôn y phục của những người khác, chẳng phải đủ kích cỡ thì tốt hơn sao? Nhưng thiếu niên áo xanh sẽ chỉ đơn giản đáp rằng điều đó không cần thiết. Hắn chỉ cần một vật mẫu Cao phẩm để tự tìm hiểu, phá giải và phục chế. Dù sao hắn cũng là Cơ Quan Sư. Y phục được sư phụ tặng không thể động đến vì có hệ thống trận pháp ẩn giấu nhất định, nhưng y phục do hắn tự chế tạo thì đương nhiên sẽ không phải loại tầm thường mà còn có công dụng đặc biệt.

Là một Cơ Quan Sư, việc cải tạo, tân trang lại món đồ đã có không phải là ít, nhưng cái khó là làm sao để vẫn giữ được phong cách vốn có.

Trở lại thực tại, nhìn ngọn lửa bùng lên trước mặt, ánh mắt hắn có chút mông lung. Hắn vươn tay về phía Telos, nó do dự trong giây lát rồi cũng nhảy lên tay hắn.

Liếc nhìn đối phương, Telos nhận thấy sát ý trong đôi mắt hắn vẫn chưa tan biến, vẫn là xích hồng tinh quang như cũ, lại phảng phất pha trộn thêm chút gì đó bi thương. Nó có chút không hiểu nổi, càng thấy kỳ lạ khi thiếu niên áo xanh lại dùng chính vạt áo của mình để lau đi những v·ết m·áu còn vương trên người nó chưa được làm sạch hoàn toàn.

Telos bản thân không có năng lực điều khiển nguyên tố. Mặc dù theo thời gian, nó có thể hấp thu chút tinh hoa bên trong v·ết m·áu, nhưng vẫn sẽ còn sót lại phần cặn bã bên ngoài – những tạp chất thường thấy trong máu không có lợi cho nó. Thiếu niên áo xanh đang lau chính là những thứ đó.

Chỉ là, tại sao đối phương không dùng Thủy nguyên tố? Bất chợt, Telos dường như nhận ra: nhân cách này của Lê Thanh Vũ không thể sử dụng Thủy chi Ý cảnh Hạo Hãn Tịch Hải.

Điều này khiến nó thật sự khó hiểu. Bởi vì bản thân nó cũng là một nhân cách khác, và nếu Lê Thanh Vũ định ý chí sang thông qua tâm linh, nó cũng có thể dùng được Ý cảnh này. Điều đó có nghĩa là giữa các nhân cách vẫn tồn tại một sự cộng hưởng Ý cảnh nhất định. Vậy tại sao nó làm được mà nhân cách này lại không?

Thiếu niên áo xanh dường như đọc thấu nghi vấn này, hắn khẽ cười rồi nói:

“Vì khác với ngươi, kẻ vốn sinh ra từ Ý Chí, ta thì không như vậy. Ta đến từ Dục Vọng của hắn, mà Ý cảnh lại xuất phát từ Ý Chí, nên lẽ dĩ nhiên ta không có phần. Tất nhiên, nếu một khi cả hai dung nhập vào nhau, hoặc Dục Vọng này thực sự được tiếp nhận bởi một cái Ngã lớn hơn, đạt tới mức Đạo hoặc ít nhất là một Ngã mang tín niệm, thì khi ��ó có lẽ ta cũng sẽ dùng được Ý cảnh. Chỉ là, ngày đó ta sẽ không được chứng kiến, ít nhất là đối với ta.”

Nói xong, hắn lại nhìn xuống viên bảo thạch mình đang đeo bên hông, ánh mắt chìm trong suy tư, khẽ thì thào như nói với chính mình:

“Khát Vọng... Ý Chí... Dục Vọng... Mộng Tưởng... Hy Vọng... Rốt cuộc chúng có quan hệ với nhau như thế nào đây?”

“Ta lẽ dĩ nhiên hiểu được những điều này, bởi sự tồn tại của ta phụ thuộc vào chúng. Ta đứng ngoài cuộc mà nhìn vào trong, nhưng cũng không hẳn là thông minh hơn bản thể là bao nhiêu. Nếu không phải nói thế có cảm giác mèo khen mèo dài đuôi, thì bản tôn thực sự đúng là... Ha ha ha...”

Thiếu niên áo xanh lại bật cười mấy tiếng. Lúc này, hắn nhìn vào bên trong cái hố, đa phần thi thể đã bị Nguyên tố thiêu hủy hoàn toàn, riêng hai bộ Tiểu Thừa nay chỉ còn một nửa. Hắn chậm rãi nói:

“Ngươi biết không Telos, thực ra bọn chúng không hẳn đã c·hết hẳn dù có lâm vào bẫy của ta. Ta hiểu rõ tính cách bản tôn: nhìn qua thì hắn ra tay quyết đoán, không chậm trễ một khắc, nhưng trên thực tế lại rất hạn chế việc g·iết người, thậm chí nói đúng hơn là g·iết một sinh vật.”

“Lý do không khó hiểu, nhưng lại cực kỳ khó để người khác thấu hiểu. Không bàn đến những vấn đề liên quan đến trọng trách của đệ tử Tiên gia, việc lạm sát sẽ không tốt, hay sát nghiệp quấn thân, nhân quả báo ứng... bởi vì những điều mà người tu hành đều kiêng dè đó, trong mắt hắn thực ra chẳng là gì. Đây vốn là đặc tính của Ý Chí, là tư tưởng của hắn. Thuận thiên hay nghịch thiên đều không quan trọng, cái nào có lợi, hoặc đúng hơn là cái nào cần thì hắn làm.”

“Mà nguyên do chính, chính là vì Đạo Đức, hay nói đúng hơn là quan niệm Đạo Đức của riêng hắn. Đó không phải là thứ đạo đức mà thế gian gán ghép hay những quan điểm từng được biết đến. Đạo Đức của hắn gắn liền với hệ tư tưởng triết học của bản thân, về cách hắn thực sự nhìn nhận thế giới này, về cách mà tư tưởng hắn thăng hoa, và lấy đó làm cơ sở.”

“Hắn không yêu thích g·iết chóc, vì hắn tôn trọng sinh mệnh, thậm chí cả sự t·ử v·ong. Nhưng hắn biết rằng g·iết chóc là điều không thể tránh khỏi, và cũng không nên không tồn tại, bởi vậy hắn mới ra tay không lưu tình. Quá trình này có ý nghĩa hay vô nghĩa tạm thời chưa bàn đến, nhưng việc 'không thể tránh khỏi', 'bất khả kháng' cần được định nghĩa thế nào đều phụ thuộc vào bản thân hắn. Thêm vào đó, 'g·iết' nghĩa là gì cũng phải do hắn định nghĩa, chứ không phải người khác hay thậm chí là cả thế gian.”

“Lấy trường hợp này làm ví dụ: đối với bọn chúng và cả bản tôn trong tình huống này, ‘g·iết’ chính là phá bỏ sinh cơ của nhục thể đối tượng, khiến họ không thể làm hại mình. Nếu cần, hắn sẽ xử lý nốt phần linh hồn bằng cách tán đi thần niệm hay oán niệm hình thành, đề phòng luân hồi tác nghiệp; đồng thời cũng để họ không thể trở thành Quỷ tu sau khi bị Địa Mạch hấp thụ gây hại cho người khác, và cũng để họ thanh thản nhập Luân Hồi. Đây chính là chữ ‘sát’ được thực hiện vừa đủ.”

“Còn về ‘bất khả kháng’: thứ nhất, hắn sẽ không cho nhóm này cơ hội ra tay với bản thân; thứ hai, nếu có đủ năng lực, hắn sẽ tránh g·iết đối phương, chẳng hạn như đánh ngất tập thể hay phế võ công để răn đe, rồi mặc kệ bọn chúng tự sinh tự diệt, cho đến khi vấn đề này biến thành nhân quả trách nhiệm. Đương nhiên, nếu không có năng lực đảm bảo bản thân không tổn hại, thì cứ g·iết đi. Cũng đừng hòng nghĩ có thể thực sự trộm được tiền từ kẻ như hắn.”

“Có lẽ ngươi đang nghĩ, à không, chắc phải đến tương lai mới hiểu được. Trí lực của ngươi hiện tại vẫn chỉ ngang một hài tử, phải đợi đến Nhị giai, thậm chí Tam giai mới có lẽ bằng người trưởng thành, rồi mới hiểu được những gì ta đang nói. Rằng đó chẳng phải cũng là điều bình thường sao? Chẳng hiếm người hành xử như vậy trong giang hồ, ít nhất là theo một số cố sự được kể lại.”

“Nhưng vấn đề là, bọn họ hành xử theo đạo đức xã hội, hay là đạo đức của riêng mình? Vấn đề này hẳn cũng được thấy rất nhiều trong những cuộc tranh đấu chính tà. Bên chính thì nghĩ đám kia c·hết không hết tội, cực hung cực ác, g·iết là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng lại không nghĩ đến việc liệu chuyện g·iết này thực sự đúng đắn không? Bản thân họ có trách nhiệm gì không? Hay lại đổ hết lên đầu cái khái niệm vô hình, khó định hình là ‘Chính Đạo’?”

“Phe Tà lại nghĩ đám chính đạo giả nhân giả nghĩa, g·iết đám phàm nhân thì có sao đâu, các ngươi tranh đấu cũng có người c·hết đó thôi, rặt một lũ ra vẻ đạo mạo. Bọn chúng lại không nghĩ đến nguyên nhân dẫn tới việc bị thanh trừ phần nhiều cũng đến từ chính mình, nói đúng hơn là từ trách nhiệm khi g·iết một cá nhân, một sinh vật của bọn chúng. Điều đó dẫn đến việc bọn chúng buông lời ngông cuồng hoặc chỉ là một đám thùng rỗng kêu to, so với đám giả nhân giả nghĩa cũng chẳng hơn gì.”

“Thân là nhân cách Sát Dục, ta chỉ bình luận liên quan tới phần ‘g·iết’ này. Những kiến giải về các khía cạnh khác như lịch sử hình thành, cơ sở văn hóa và văn minh, hệ thống tu luyện, v.v... đều không nói tới. Hoặc là giao cho chính bản tôn đi giải đáp cho ngươi, trạng thái của hắn có thể nói là tốt hơn ta khá nhiều.”

“Lại còn thêm một chút góc độ, tỉ như chủ nghĩa anh hùng, hay chủ nghĩa ‘khôn sống mống c·hết’, hay đổ lỗi cho tình cảnh loạn thế, hoặc là ‘người không vì mình trời tru đất diệt’ các loại... Ha ha, nhưng dù sao ta cũng không thể nói bọn họ là sai được...”

“Có lẽ nói đến đây ngươi vẫn chưa hiểu được rốt cuộc ta muốn trình bày điều gì? Thực ra thì rất đơn giản: đó là một loại tư tưởng Đạo Đức cốt lõi, trách nhiệm. Không phải là thế Thiên hành Đạo, cũng không phải là đoạt Thiên hành Đạo, mà là thế Ngã hành Đạo! Đây mới chính là hắn.”

“Muốn g·iết, chỉ đơn giản là muốn g·iết, nó đến từ bản thân hắn, và do hắn chịu trách nhiệm. Thứ này không ai có thể gánh thay, dù là Thiên Đạo cũng tuyệt đối không thể! Chỉ có người sở hữu tâm thái như vậy, dù đối diện với Thiên Địa Nhân hay thậm chí toàn bộ chúng sinh khi cầm kiếm, mới có thể để tay vấy máu mà nội tâm không vẩn đục!”

“Đương nhiên, ngày đến đó còn rất xa. Khi đó, khoảng cách tới Đạo đã chẳng còn xa nữa. Hiện tại ta cũng chỉ nhìn thấy một cơ hội như vậy, điều này cũng là từ việc hắn thực sự đã đốt lên được nhị giai Cung Mệnh, chứng tỏ tâm linh, lại phù hợp với ta, ha ha, mặc dù cũng là bởi vì ta đến từ hắn...”

“...Nhưng cũng chỉ có như vậy, ta mới thực sự có thể vì hắn...”

“...dĩ tử tuẫn Đạo!”

Telos nghe đến đây chợt thấy không ổn, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy mình bị đè chặt xuống đất, xung quanh còn có bốn đạo phù lục trấn áp.

Tuy đều là Đê phẩm, vì thiếu niên áo xanh lúc đó chú trọng xuất thủ nhanh gọn, nhưng chừng đó cũng đủ để ngăn nó không thể di chuyển trong thời gian ngắn.

Chỉ là nó vẫn tiếp tục lồng lộn trong bất lực, bởi trong tầm mắt nó, thiếu niên áo xanh đã nâng thanh huyền kiếm kia lên.

Kiếm nhận hướng thân.

Ở phía đối diện, thiếu niên áo xanh, hay nói đúng hơn là nhân cách Sát Dục của Lê Thanh Vũ, lúc này nhìn về phía Telos, trong mắt hiện lên vẻ quyến luyến, xen lẫn nét bi ai.

Ngay từ khi sinh ra, hắn đã biết được điểm cuối hành trình của mình. Dù đó là con đường chắc chắn có hồi kết, hắn vẫn bước đi mà không chút do dự.

Hắn vốn cũng có thể tranh đoạt quyền kiểm soát ý thức chính với bản tôn, hoặc âm thầm ẩn núp chờ cơ hội ngáng chân, nhưng hắn đã không làm như vậy.

Bởi vì hắn cũng là Lê Thanh Vũ, và cũng chính vì thế mà hắn càng thêm hiểu người này, cho rằng hắn xứng đáng. Nếu "hắn" thực sự không xứng đáng, thì một kiếm này hẳn sẽ không thể nào xuất ra được.

“Ha ha, không ngờ thân là nhân cách Sát Dục, thứ khó g·iết nhất lại là chính mình, mà cũng là thứ thực sự xứng đáng để g·iết.” Thiếu niên áo xanh cười khẽ.

“Bản tôn, ta không biết ngươi có nghe hiểu được không, nhưng hẳn hiện tại thì chưa. Ta cũng không muốn nói ra thiên cơ mà ta đã thấu tỏ, bởi vì chỉ có ngươi tự mình tìm ra nó mới là chân thực, mới thực sự nằm trong sự khống chế của bố cục ngươi tạo dựng. Điều đó ta tin ngươi, và cũng tin ngươi xứng đáng. Chỉ là ta vẫn muốn cho ngươi đôi lời nhắc nhở:...”

“Chúng sinh cử đầu thức tinh tượng, Chân Kinh lai vãng tự Khuy Minh, Ý sinh Dục trảm cửu thiên tuế, quá độ bỉ ngạn thế bình sinh!”

“Nếu tất cả đều đã xong xuôi, thì hãy mang theo hy vọng của ta, xé nát hết thảy bố cục vận mệnh hư ảo xung quanh, xé nát cả những sự thật giả dối, sống tiếp, và g·iết tiếp đi!”

“Thức thứ mười ba, Kiếm Đoạn Càn Khôn!”

Càn là chỉ trời, Khôn là chỉ đất, hợp lại nhưng không phải chỉ thiên địa thông thường, mà là cả thế giới, hay còn viết là Nhất Nguyên vạn Pháp. Tất cả đều bị một kiếm này bổ ra.

Nhân tính phức tạp, nội tâm vốn là một tiểu càn khôn. Muốn g·iết một người, hủy đi thế giới của hắn.

Kiếm này, như mộng như huyễn, vô hình vô ảnh, phi sương phi điện. Không chém thứ gì, không cầu g·iết ai, chỉ đoạn đi hết thảy pháp hữu vi.

Mà Sát chi Dục Vọng, liền nằm trọn trong đó.

Nhân cách Sát Dục của Lê Thanh Vũ, sinh ra từ tinh tượng, trưởng thành dưới sự hủy diệt của Nham Thương, hoàn thiện bởi cuộc chạm trán với sát tâm của Đạo Bảo Đoàn, cũng chính là thời khắc đỉnh cao hồi quang phản chiếu của nó, rồi biến mất hoàn toàn.

Phảng phất nhất niệm hữu sinh hữu diệt.

Một hành trình kéo dài không tới một ngày.

Chỉ để lại một viên hạt giống, chôn sâu bên trong tâm linh.

...

“Phù, hơi váng đầu thật. Chiến đấu với một nhóm toàn Tiểu Thừa cảnh, quả nhiên không thể khinh thường. Loại độc này cũng không tồi, có thể làm ta thấy choáng váng đầu óc.” Lê Thanh Vũ tỉnh lại, khẽ xoa trán.

Hắn khẽ nhíu mày, nhận thấy máu tươi đang chảy xuống từ giữa trán, vẻ mặt ngay lập tức ngẩn ra.

Hắn vội vàng kiểm tra bên trong giới chỉ, phát hiện một đống đồ vật mới tinh, lộn xộn. Chỉ là hắn không quan tâm. Hắn biết chúng là chiến lợi phẩm thu được sau khi g·iết đám Đạo Bảo Đoàn và lục soát thi thể. Nhìn cái hố vẫn đang bốc lửa phía trước, tất cả đều là sự thật.

Mạch suy nghĩ cùng ký ức liên thông, từ trước đến giờ không bị đứt đoạn.

Điều hắn quan tâm là bên trong giới chỉ bỗng biến mất hai loại dược thảo, vốn có thể tăng cường công hiệu của độc dược được quán vào Chân Khí trên mũi tên kia.

Sau vài giây trầm ngâm, hắn nhìn sang Telos. Nó lúc này đã thoát khỏi phù lục phong cấm, chạy tới bên cạnh hắn, dụi dụi vào người nũng nịu.

Telos nhận ra bản tôn đang nhìn mình, liền ngước đôi mắt lên, chỉ nhận được một tiếng "suỵt" khẽ cùng một nụ cười.

Tất cả đều hoàn mỹ như vậy để hắn không phát hiện, vậy hắn có nhận ra không?

Nói là có, thế tại sao hắn vẫn cười được?

Nói là không, vậy vì gì nụ cười kia lại tràn ngập bi thương như vậy?

Lê Thanh Vũ sau đó đứng dậy, phủi bụi đất bám trên áo xanh. Hắn lẩm bẩm vài lời về việc cần xử lý v·ết m·áu trên cổ, rồi lại tự nhủ chắc sẽ không khó giặt lắm. Xong xuôi, hắn mới quay ra nhìn hố thi thể.

Khi thấy thi thể đã cháy rụi hoàn toàn, hắn liền lấp đất lên trên, rồi dựng một bài vị nhỏ, đương nhiên là vô danh.

Lễ nghi tạm coi như vẹn toàn. Lúc này, hắn tụng niệm một bài kinh ngắn có tác dụng siêu độ, còn gọi là Vãng Sinh chú – học được từ đâu thì không cần hỏi cũng biết. Chỉ là đến cuối bài kinh, tiếng ngâm tụng lại càng giống với tiếng ca, phảng phất như đưa tiễn một ai đó.

Tất cả xong xuôi, hắn mới ôm Telos đang đứng cạnh lên. Ánh mắt nhìn về phương xa, trời vừa qua trưa, ánh nắng chiếu trên những áng mây trắng tung bay, đem lại chút ấm áp cho tiết trời sắp sang đông lạnh lẽo. Tâm tình bình thản, hắn cười nói:

“Đến lúc về nhà rồi, mong rằng không trễ tư vụ. À mà, thực ra nó hẳn phải là công vụ mới đúng chứ nhỉ?”

Bản văn chương này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free