Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 162: Quyển 2 Chương 30: Vân trung kiếm vũ

“Hãy nhớ kỹ, bí quyết để điều khiển thứ này không phải là học cách khống chế khí lưu hay vỗ cánh như người ta vẫn nghĩ, mà nó chỉ đơn giản là sự thả lỏng.”

Một nam tử trung niên râu quai nón, vận trang phục xanh lục, dáng vẻ nhiệt tình, đang nói với người đối diện – cũng mặc đồ xanh lục, nom như một thiếu niên.

Lúc này, họ đang đứng bên cạnh một vách núi. Xung quanh không quá đông người, màu sắc y phục chủ yếu là xanh trắng và vàng đen, tượng trưng cho hai thế lực cơ bản nhất: Hiệp Hội Mạo Hiểm gia và Thiên Nham quân Ly Nguyệt.

Một trong hai người đó đương nhiên là Lê Thanh Vũ. Giải tỷ đã đoán đúng, hắn quả thực đã chọn tham gia khảo thí để được phép mượn đường di chuyển.

Người còn lại chính là hướng dẫn viên kiêm giám thị kiêm giám khảo cho cuộc khảo thí Phong chi Dực mà hắn đã trả tiền để thuê.

Đúng vậy, bài khảo thí lý thuyết có thể miễn phí, đây là quyền lợi được hưởng của nội bộ Mạo Hiểm gia. Nhưng phần khảo thí thực hành thì phải tự bỏ tiền túi, một phần nhỏ dùng để thuê Phong chi Dực, phần còn lại là phí thuê giám khảo.

Giá tiền của Phong chi Dực nói chung là khá đắt đỏ. Loại Đê phẩm có giá từ 1.000 đến 2.000 Mora, cao nhất trong số các bảo vật cùng cấp. Hơn nữa, vật này có độ bền và tốc độ đều không cao, giới hạn cao nhất là 100 dặm bay xa và 30 dặm trên giờ. Đây thường là loại dùng một hai lần, nhưng lại cực kỳ thích hợp cho các buổi thí luyện.

Cao ph���m Phong chi Dực – loại có thể gắn bó lâu dài, độ bền lên tới vạn dặm và tốc độ đạt tới ngưỡng âm thanh – thì giá lại tăng vọt gấp mấy chục lần, từ 50.000 đến 100.000 Mora. Thậm chí những loại hiếm có như của Độc Cô Minh hẳn còn có thể được định giá cao hơn nữa.

Còn Tinh phẩm? Không có vài triệu Mora trở lên thì đừng nghĩ tới, càng khỏi phải nói đến những cấp độ cao hơn.

Chỉ là, nếu có thể sử dụng bảo vật cấp độ Sử Thi hay Truyền Thuyết giống như Phong chi Dực, thì đa số người dùng lúc đó đã không còn cần mượn sức gió nữa, mà đã có thể tự mình di chuyển, thậm chí còn tiện lợi hơn gấp mấy lần. Bởi vậy, Sử Thi phẩm Phong chi Dực trong mắt người đời hiếm hơn gấp bội so với các bảo vật đồng cấp, chỉ được chế tạo trong những trường hợp đặc biệt.

Còn về Truyền Thuyết phẩm? Nghe đồn xưa nay chưa từng thực sự xuất thế. Lại có người đồn rằng chỉ những Thánh Linh thực sự đặc biệt đạt được “Thiên Khải” mới được đích thân Phong Thần ban tặng. Lại có người khác đồn rằng khi phi thăng liền s�� có Thiên Nhân đón chờ, chắp lên đôi cánh đó cho độ kiếp giả…

Chín người mười ý, không ai giống ai. Thế nhưng, dù các phiên bản đều khác biệt, chúng vẫn có một điểm tương đồng, đó chính là về công dụng.

Truyền Thuyết phẩm Phong chi Dực, có thể di chuyển vượt không gian, thậm chí nhẹ nhàng đi qua giới diện của các tiểu thế giới.

Nghe qua đã thấy không tưởng, và cũng chưa ai từng thấy. Vì thế, điểm mơ mộng này vẫn còn được giữ lại, đôi lúc được lưu truyền trong các tửu quán.

Quay lại chuyện chính, tiền thuê giám khảo cũng không hề rẻ. Bởi lẽ, người được thuê phải ít nhất là Tinh Anh Mạo Hiểm gia, đồng thời đây cũng coi như một ủy thác giữa cấp E và D. Dù sao thì tấm bằng được chứng thực gần như vĩnh cửu – trừ khi người đó bị tổn thương không thể phục hồi được xác nhận liên quan đến lĩnh vực sử dụng Phong chi Dực, và phải trải qua một số thủ tục liên quan đến bảo hiểm cùng trách nhiệm song phương…

Tóm lại, số tiền bỏ ra là xứng đáng nhưng vẫn khá chát, khoảng 25.000 Mora. Chính cái giá này đã khiến không ít Sơ đẳng, thậm chí Trung đẳng Mạo Hiểm gia phải chùn bước trước việc sử dụng Phong chi Dực, hoặc là phải nhịn ăn nhịn mặc một thời gian. Chỉ những Cao đẳng trở lên mới không quá coi trọng khoản tiền này.

Nhưng nếu xét từ một góc độ khác khi phân tích về vấn đề nhu cầu, thực tế phạm vi hoạt động của Sơ đẳng và Trung đẳng cũng không quá rộng – ngoại trừ một số nhiệm vụ đặc biệt. Vì vậy, việc sử dụng Phong chi Dực cũng không phải ưu tiên hàng đầu, chỉ có thể coi như một chút thú vui xa xỉ.

Dĩ nhiên, ngoại trừ Phong quốc nơi Phong nguyên tố dồi dào, thì giá cho các dịch vụ liên quan tới Phong chi Dực ở đó lại rẻ hơn không ít, thành thử ra nhu cầu cũng dễ thỏa mãn hơn.

May mắn cho Lê Thanh Vũ, hắn không phải chờ lâu. Thực ra, ngay từ khi thi xong lý thuyết, hắn đã treo ủy thác ở đó. Chưa tới một canh giờ sau đã có người nhận, chính là Mạo Hiểm gia trung niên họ Bằng này – một Tinh Anh Mạo Hiểm gia, tu vi xem ra là Trung Thừa cảnh trung kỳ. Nãy giờ, Lê Thanh Vũ vẫn gọi người này là Bằng lão sư.

Nam tử trung niên nói xong lời yếu quyết, liền ngước mặt lên không trung, cười khẽ:

“Ha ha, hừng đông gió sớm tràn ngập sự tươi mới, giờ lành đã điểm, khí lưu cũng thông.”

“Đến đây, chúng ta bắt đầu khảo thí!” Vừa nói, hắn vừa hơi lùi ra sau, nhường đường cho thanh bào thiếu niên, một tay khẽ nâng lên như mở ra một cánh cửa.

Nhìn thấy đối phương chỉ nói mấy lời đã làm động tác như vậy, Lê Thanh Vũ không khỏi thắc mắc:

“Chỉ vậy thôi sao?”

Như thể hiểu được hắn định hỏi gì, nam tử râu quai nón vóc người vạm vỡ họ Bằng này cười gật đầu:

“Hì, đúng là chỉ như vậy thôi. Có những thứ trừ khi tự mình trải nghiệm, nếu không dù có nói cũng chẳng thể hiểu, càng dễ khiến bản thân phân tâm. Do vậy, hướng dẫn lúc đang bay sẽ tốt hơn. Yên tâm, ta dù sao cũng là Trung Thừa cảnh, không nói gì chứ đảm bảo tiểu tử nhà ngươi an toàn thì vẫn làm được.”

Lê Thanh Vũ gật đầu, cũng không quá dài dòng. Hắn tiến tới phía trước, khẽ nâng hai vai. Sau một tiếng “Xoạt!”, trên lưng liền xuất hiện một bộ cánh màu đen điểm bạc, dáng hình lông quạ.

Nam tử trung niên thấy vậy, chẹp chẹp miệng, cảm thán rằng Thần chi Nhãn của Nguyên Thần giả quả thực thuận tiện.

Lê Thanh Vũ nhớ lại những gì bản thân đã học được từ khóa lý thuyết, khẽ hạ hô hấp, nhắm mắt lại. Không khí xung quanh như được áp súc.

Nhất thời, tinh quang chợt hiện, song mục đồng khai. Hắn đạp mạnh một bước dưới chân, trong tiếng “Vù!”, thân ảnh vọt lên ngay sau đó, chớp mắt đã bay bốn trượng thoát ly vách đá, không còn đường lui.

Khẽ điều chỉnh vị trí hai vai giống như sách đã viết, sau lưng hai cánh liền được mở rộng. Hắn cảm thấy nhiều luồng khí lưu tách biệt khẽ va chạm với thân thể, biết được bản thân đã nhập vào dòng khí được nhắc đến.

Bên tai vang lên tiếng gió ngâm, trong mắt Phong nguyên tố lộ rõ bản chất. Cộng thêm khả năng điều khiển cơ thể khó lường đã luyện được từ Võ Đồ cảnh, Lê Thanh Vũ chẳng mấy chốc đã có thể hòa mình vào nhịp điệu của không khí xung quanh, liền bay thẳng một đường về phía trước.

Ở đằng sau, nhìn thấy biểu hiện xuất sắc của đối phương, trong m��t Bằng lão sư lóe lên vẻ kinh ngạc. Đối phương thích ứng tốt hơn hắn tưởng. Dù sao thì một người chỉ mới Võ Giả sơ kỳ về phương diện tu vi có thể gặp chút bất lợi – tuy không đến mức trượt chân té ngay xuống (điều đó xảy ra hoặc khi người đó gần như không có tu vi, hoặc khi khả năng khống chế lực quá tệ), nhưng cũng khó mà nhanh chóng thích nghi như vậy được. Điều này đã nằm ngoài dự tính của hắn.

Nhận ra đối phương đã sắp cách mình quá xa, vẻ kinh ngạc được thay bằng sự tán thưởng. Thường xuyên nhận ủy thác này nhiều năm, hắn thích nhất là những học viên như thế này. Đây chính là một trong các tố chất cần thiết để nắm giữ hoàn toàn Phong chi Dực, về sau sẽ bớt đi được rất nhiều những con đường vòng.

Cười lớn một tiếng, hắn cũng đạp chân một bước rồi tiến lên. Chỉ trong chớp mắt, thân hình đã cách vách đá hơn hai mươi trượng, chỉ còn cách Lê Thanh Vũ vẻn vẹn hai trượng.

Nghe được âm thanh phía sau vang lên, Lê Thanh Vũ khẽ quay đầu, cùng lúc nhìn thấy người vừa tới. Trong lòng thầm nghĩ:

“Đây chính là S��c Địa Thành Thốn sao? Cơ thể tụ kình, ngưng Chân Khí tại một điểm trong đan điền, áp súc rồi cuối cùng bộc phát, lại dẫn vòng di chuyển chu thiên trong cơ thể ra ngoài, phối hợp với Tinh Thần lực chỉ định tiêu ký cho thân thể, từ đó có thể thực hiện một bước phóng ra hàng chục thậm chí hàng trăm trượng.”

Súc Bộ Thành Thốn, Súc Địa Thành Thốn, Chỉ Xích Thiên Nhai là ba đặc trưng thân pháp dễ phân chia nhất của Võ gia, tương ứng với các cấp độ Sơ Luyện, Tinh Thông, và Cao Thủ, Tông Sư đến Siêu Đại Tông Sư.

Chỉ là hạn mức để tu luyện các đẳng cấp này cũng không thấp, thường chỉ có Tiểu Thừa mới có thể Súc Bộ Thành Thốn, Trung Thừa cùng Thượng Thừa Súc Địa, còn Võ Tôn mới dám mơ tới những đẳng cấp cao hơn.

“Này, nhìn tiểu tử ngươi thuần thục như vậy, không phải lén luyện trước ở đâu rồi đấy chứ? Yên tâm, ta không nói cho ai đâu. Điều này cũng không cần thiết khi mà ngươi đã có bằng rồi.”

Nam tử trung niên lúc này cũng đã mở ra đôi cánh, là một bộ cánh có hai màu huyền hoàng đặc trưng của Nham quốc.

Là Tinh ph��m.

Hắn mặc dù vẫn có thể tiếp tục đạp không thêm mấy bước để duy trì vẻ bề ngoài, nhưng điều này sẽ hao tổn một lượng lớn Chân Khí một cách không cần thiết nên hắn sẽ không làm. Hắn dù sao cũng là một người trưởng thành, không muốn lãng phí Chân Khí một cách vô ích khi thi triển Súc Địa Thành Thốn chỉ để khoe mẽ, lại còn chẳng thèm hỏi đối phương nghĩ gì để duy trì vẻ thể hiện một cách kín đáo.

Lê Thanh Vũ lắc đầu, bảo rằng đây là lần đầu tiên hắn sử dụng Phong chi Dực để phi hành.

Lưu ý là *sử dụng Phong chi Dực*, còn trước đây, hắn chỉ được người khác chở bằng pháp bảo mà thôi.

Bằng lão sư bĩu môi tỏ vẻ không tin, nhưng cũng không hỏi nữa, bắt đầu tiếp tục màn hướng dẫn vừa nãy:

“Giờ thì thả lỏng, tưởng tượng ngươi là một cơn gió, cơ thể nhẹ nhàng phiêu miểu, mặc cho gió cuốn đi đến nơi cần đến. Các kỹ thuật khác chỉ nên dùng khi ngươi nhảy từ trên cao xuống mà rơi vào khu vực không có gió. Đúng rồi, cứ như vậy…”

“Hạn chế biên độ dao động của cơ thể, người hơi ngả về phía trước, khẽ cảm nhận trọng lực tác dụng lên từng bộ phận trong cơ thể biến đổi…”

“Trong lúc đó, tinh thần tập trung. Tuy rằng Tinh Thần lực của ngươi chưa được khai phát nhưng cũng đừng bỏ qua những cảm nhận liên quan tới gió, từ đại thể tới chi tiết, dẫn dắt khéo léo. Cũng giống như ngươi đang bắt đầu ôn lại quyền pháp cơ sở vậy…”

“Nếu cảm thấy chỗ nào mất cân bằng có thể sửa nhanh chóng thì vận chút Chân Khí chuyển lực, nhưng ta khuyên không nên làm như vậy nhiều. Chủ yếu của việc này vẫn là mượn lực của gió…”

Hướng dẫn mấy câu, nam tử râu quai nón liền không nói lời nào nữa. Không phải bởi vì hắn không biết nói gì, mà là đã không còn cần thiết.

Thanh bào thiếu niên trước mặt đã hoàn toàn làm quen với Phong chi Dực, động tác chuẩn xác không cần phải chỉnh, lại tỏ ra vô cùng nhàn nhã thoải mái, hoàn toàn không giống một người mới chút nào.

Thậm chí, trên đường có bay qua chút mây tầm thấp hay làn sương mỏng, đối phương còn vận dụng khả năng điều khiển Thủy nguyên tố của bản thân, thu một ít vào một hồ lô nhỏ không biết lấy ra từ đâu.

Thấy tò mò, hắn liền truyền âm hỏi:

“Này, ngươi đang làm gì vậy?”

“À, Bằng lão sư có điều không hay biết, nhà ta có trồng một khu vườn nhỏ gồm mấy loại thảo dược chuyên dụng.”

“Thì sao?”

“Ta nghe nói sương sớm buổi sáng là tốt nhất, cũng là tinh khiết nhất. Nay lại chạm đến được tử vân trên trời khi được tử khí đông lai dạo qua lúc bình minh, hẳn thế nào cũng phải tốt hơn so với sương sớm, linh khí tràn đầy. Lấy chút đem về bón thảo dược, hoặc là nấu thuốc canh uống chẳng phải tuyệt vời sao?”

“…Ý tưởng vừa hay vừa táo bạo đấy… Nhưng làm thế không khiến ngươi khó điều khiển Phong chi Dực hơn sao?”

“Cũng không hẳn. Một là ta tuy mới lần đầu thực hành nhưng cũng đã nắm bắt được tinh túy, điều này là nhờ vào lão sư ngài. Hai là… mây suy cho cùng cũng là do Thủy nguyên tố biến thành. Lại gần mấy chỗ này, ta còn có thể sử dụng Thủy nguyên tố để điều hướng, từ đó có thể khống chế Phong chi Dực còn tốt hơn bình thường.”

“Ra là còn có thể làm như vậy sao? Ý tưởng độc đáo nhưng thật sự vô cùng thực dụng.” Nam tử râu quai nón thầm nghĩ.

Hắn đã đạt đến Trung Thừa cảnh, lại là một Tinh Anh Mạo Hiểm gia. Tuy nói Nguyên Thần giả là vạn người có một, nhưng thực tế thì hắn vẫn có ba bốn người bằng hữu là Nguyên Thần giả. Trùng hợp thay, một trong số đó cũng là Thủy hệ, cũng đồng thời là Mạo Hiểm gia, thế mà trước giờ chưa bao giờ nghe người đó nói còn có kỹ thuật này.

Đó là vì nam tử họ Bằng này không biết, Lê Thanh Vũ nói cùng làm đến tuy trông dễ dàng, thực tế lại liên quan không ít tới khả năng cảm nhận Nguyên Tố cùng khống chế, hai trong số các mũi nhọn của hắn. Tự nhiên không phải người nào cũng có thể bắt chước.

Lại cộng thêm lối suy nghĩ có chút kiếm tẩu thiên phong, đây mới chính là điểm cốt lõi nhất.

…Nửa canh giờ sau…

Tới Yên Vũ Sơn, Bằng lão sư vẻ mặt hí hửng nói với Lê Thanh Vũ rằng đối phương đã vượt qua thử thách.

Nhận lấy tấm bằng, giữa những lời cảm ơn của thanh bào thiếu niên, trung niên nam tử để râu quai nón vẫy tay rời đi.

Thanh bào thiếu niên cất tấm bằng vào bên trong giới chỉ, sau đó lại tiếp tục di chuyển sang điểm bay tiếp theo hướng tới Yên Linh Sơn, ngọn núi kế tiếp trên hành trình.

Độc hành mà phi, có bằng rồi, hắn giờ đã có thể bay một mình, cũng dám phô diễn chút gì đó mà vừa nãy chưa hề biểu lộ.

Thân áo phần phật trong gió, mây mù trôi qua sát bên người, trông xa thấy được lại gần mất hút. Ánh dương còn chưa rút hết nét ửng hồng trên má, hắn thong thả buông lỏng bản thân.

Trời cao như mở rộng, gió lộng ngay bên thân. Từng đợt Phong nguyên tố lướt qua không đọng lại, nối thành hàng, hợp rồi tan, lộ ra vẻ kỳ mỹ diệu kỳ.

Hắn muốn tới đâu, trong lòng vừa động niệm, mắt vừa nhìn tới, trên thân khẽ chuyển, Phong Dực dập dờn, người liền bay về hướng đó.

Nhẹ nhàng lướt đi, tùy ý phô diễn, nghiêng người tiếp cận nơi lặng gió, tốc độ liền khẽ chậm lại, tùy ý mà thu.

Chân Khí trong người không tự chủ được khẽ chảy theo lộ tuyến. Một thanh kiếm như thể không thể khống chế đã vọt ra từ trong làn gió, được hắn thuận tay nắm lấy, nâng lên hạ xuống, chuyển nghiêng qua lại, tự thành một bài kiếm vũ.

Cũng có những người khác vào buổi sáng sớm này tiến hành phi hành bằng Phong chi Dực, và cũng có người bỗng thấy áng mây phía xa dường như lóe lên mấy luồng quang mang.

Đến gần hơn, họ cảm nhận được luồng khí sắc bén, nhận ra đó là ý kiếm, và ánh sáng kia chính là kiếm quang, đang tuôn trào như rồng nuốt mây nhả khói.

Tim đập thình thịch, chẳng lẽ có Tiên Nhân đang múa kiếm trên mây?

Muốn đi qua lại không dám làm phiền, chỉ có thể khẽ giảm tốc độ, tìm chỗ nào gió yếu mà nương tựa.

Chỉ là chờ cho đến khi mây mù tán hết, tiên nhân đâu chẳng thấy? Chỗ đó chỉ có một thiếu niên, trên thân thanh bào, trong tay huyền kiếm, sau lưng Phong Dực, nhẹ nhàng nâng kiếm, tựa như đang múa.

Tiên khí không có, Tiên quang càng không, thậm chí còn cảm nhận được chút Chân Khí yếu ớt đang tỏa ra. Không có điểm nào phi thường, lại có một loại cảm giác kỳ lạ đến mức đáng yêu.

Không nhịn được cười thầm, chẳng khác nào bản thân họ ngày xưa, khi mới dùng Phong chi Dực liền không kìm được mà cầm kiếm lên, ảo tưởng mình là Kiếm Tiên.

Cảm thán tuổi trẻ thật tốt, nương theo gió lớn, bản thân liền chuyển người rời đi.

Mà bỏ lỡ khoảnh khắc thiếu niên lại tiến nhập một đỉnh phong mới.

Lê Thanh Vũ, tu vi không nói. Lồng ngực rộng mở hòa cùng đất trời, ngăn cách giữa nhị trọng và tam trọng làm sao còn có thể đóng lại được?

Vốn dĩ vừa đột phá, hắn cũng chưa vội vã, không chút gấp gáp.

Thay vào đó, võ nghệ lại tinh tiến, hay còn nói là khôi phục, tưởng chừng như cũ nhưng lại khác biệt.

Xuất Thần Nhập Hóa, đây chính là danh xưng xứng đáng.

Tới được Yên Linh Sơn, võ nghệ trên đường có chỗ đột phá, thiếu niên lại không lấy đó làm đắc ý, chỉ cảm thấy là lẽ tự nhiên.

Bước đi mấy bước, thơ thẩn mấy giây, quay đầu nhìn lại. Tinh quang trong mắt dần nhạt, sâu thẳm trong đó lóe lên một thứ màu sắc lạ lẫm, không hòa hợp với màu xanh lam vốn có, nhưng lại khó có thể diễn tả thành lời.

Tặc lưỡi một tiếng, thiếu niên tiếp tục tiến bước, lại tiếp tục đi tới điểm bay kế tiếp, lại tiếp tục cuộc hành trình.

Yên Linh Sơn, Hằng Vũ Sơn, Phụ Lương Đỉnh, Bát Tuế Sơn…

Lại qua một thời gian, trải qua bảy điểm chuyển tiếp, hắn đã tới được một ngọn núi tên gọi Thanh Lương.

Thầm hô một tiếng đáng tiếc. Ngay ngày đầu tiên mua về, chiếc Phong chi Dực này đã được hắn sử dụng hết tiềm năng, không còn cách nào dùng được nữa, đành phải vứt bỏ. Tốt nhất là giao cho nhân viên Hiệp Hội để được hoàn lại chút tiền tái chế.

Đáng ra hắn có thể lại mua thêm một chiếc Phong chi Dực nữa, sau đó đi qua khoảng ba trạm liền có thể tới được ngọn núi thấp nhất của Thiên Hoành liên sơn, từ đấy đi bộ vào cảng sẽ rất gần.

Chỉ là hắn không chọn như vậy, mà lại lặng lẽ đi xuống núi, sau đó lựa chọn đường bộ đi về hướng cảng. Chỉ là con đường này lại đi xuyên qua một đoạn rừng.

Hắn đi không nhanh, cũng lại không chậm. Dọc đường thậm chí còn hái chút Hoa Ngọt gặm để thêm chút khẩu vị, đồng thời than thở rằng mùa đông cây táo không có quả. Thế mà chỉ trong một quãng thời gian ngắn, hắn đã cách ngọn núi mười dặm.

Đến một điểm nào đó, thanh bào thiếu niên bỗng ngồi xuống bên một tảng đá lớn, lấy từ trong tay áo ra vài thứ để xem xét.

Bỗng, trong im lặng, một mũi tiễn xẹt qua gò má hắn. Chân Khí quán chú trên đó đã để lại một vệt máu mảnh.

Thanh bào thiếu niên hoảng hốt giật mình, lập tức bật dậy quay đầu lại nhìn về phía những thân ảnh vừa xuất hiện, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng, chỉ là…

Sâu bên trong đáy mắt, có một nụ cười như ẩn như hiện.

Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả lưu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free