(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 161: Quyển 2 Chương 29: Về nhà
“Ặc, giờ ta hiểu rồi, trước là do ta suy nghĩ quá nhiều...” Giải tỷ thầm tặc lưỡi, ngẩng mặt lên từ tấm danh thiếp nhỏ, vẻ mặt không biểu cảm.
Vũ Nhu Quỳnh, nữ tử đeo kính, thấy đối phương biểu cảm như vậy liền cảm thấy tò mò, nhưng vướng bận bởi uy thế của Giải tỷ cùng nguyên tắc bảo mật thông tin cá nhân, nàng không dám nhìn lén.
Nhưng cũng may rất nhanh nàng li��n hiểu được lý do:
“Bằng này, vừa được cấp vào ngày hôm nay sao?” Giải tỷ khẳng định, nhưng ngữ khí lại như đang hỏi.
“Đúng, chính xác là gần nửa canh giờ trước, ngay trước khi ta bước vào đây.” Thanh bào thiếu niên gật đầu, nhìn vẻ mặt Giải tỷ như đã hiểu nhưng thật ra lại chưa hiểu.
“Ngươi vừa mới nhận được một tấm bằng hôm nay, lại còn chỉ là bằng lý thuyết, vậy mà đã muốn sử dụng một chiếc Phong chi Dực cấp cao?”
Nghe đối phương lên giọng, thanh bào thiếu niên vẫn gật gật đầu, dường như không hề nhận ra sự bất mãn trong lời nói của Giải tỷ:
“Đúng. Mặc dù ta biết để sử dụng cần thêm bằng thực hành nữa, có được cả hai mới đổi được một bằng sử dụng chân chính. Chỉ là ta vẫn còn thời gian mà? Đại ca Minh để thương thế khỏi hẳn phải mất hai ba tháng mới được, mà sửa chữa chiếc Phong chi Dực kia hẳn cũng tốn thêm một khoảng thời gian khác. Dù có tiến hành đồng thời với việc trị thương thì ta đoán cũng sẽ không dưới bốn tháng-”
“Ba tháng, với trình độ của ta thì chỉ ba tháng thôi- Hự! Giải tỷ, ta đã bị thương rồi, đừng làm thương thế của ta nặng thêm~” Nam tử nằm dưới đất bỗng mở miệng nói, nhưng hắn dường như vẫn muốn nói gì thêm thì đã bị một lực vô hình nào đó ngăn cản.
Giải tỷ đạp ngay một chân vẫn còn đang lành lặn của Độc Cô Minh, khiến hai người còn lại trong phòng đều không khỏi lạnh gáy.
Thanh bào thiếu niên biết rằng lúc này không thể tiếp tục giả vờ ngây thơ vô tội được nữa, lập tức nói nhanh trước khi đối phương tiếp tục liếc nhìn mình:
“Ừm thì ba tháng. Trong thời gian đó ta hoàn toàn có thể thi được bằng thực hành, dù sao ta cũng khá tự tin vào thân thủ. Cộng thêm thân là Nguyên Thần giả, ta có thể sử dụng Góc Nhìn Nguyên Tố để phát giác Phong nguyên tố chi lưu, đây cũng là cơ sở để ta tự tin mình có thể kiểm soát được chiếc Phong chi Dực kia. Vả lại ta đâu có nói nhận hàng xong sẽ dùng ngay, còn có thể để dành cho tương lai mà?”
Giải tỷ nghe vậy mới thở dài, nàng liếc ánh mắt phức tạp nhìn đối phương, phảng phất như thấy được chính mình năm xưa:
“Thôi được rồi, dù sao cũng là Mạo Hiểm gia. Nếu ngươi đã có kế hoạch như vậy ta cũng không ngăn cản, tin rằng ngươi cũng không ngu ngốc như tên đần độn dưới chân ta. Hai người các ngươi muốn làm gì thì làm, cứ trị dung cho hắn đi.”
Nói rồi nàng lui về sau mấy bước, chừa khoảng trống để việc trị liệu có thể tiến hành.
Lê Thanh Vũ nhanh chóng cúi đầu cảm ơn, rồi vội vàng chạy tới bên Độc Cô Minh.
“Vậy là Độc Cô huynh đồng ý chứ? Nhưng lúc nãy quên không nói, quá trình có thể khá đau đớn đấy, dù sao khuôn mặt cũng là nơi có cấu trúc biểu cảm phức tạp, cảm nhận của huynh sẽ rất rõ ràng.”
“Yên tâm, nam nhi đại trượng phu như Độc Cô Minh ta, lời nói đã thốt ra há chẳng lẽ không làm được? Chịu đau vẫn là có mấy phần bản lĩnh. Tới đi!”
“Vậy thì tốt rồi.” Thanh bào thiếu niên gật đầu nhẹ, tay phải bừng lên Thủy hệ Chân Khí, áp lên khuôn mặt đang bị băng bó chằng chịt của đối phương.
Nhất thời, một tiếng kêu thảm thiết còn hơn lợn bị nấu nước sôi vang động cả phòng.
....
“Được rồi.” Thở phào một hơi, Lê Thanh Vũ thu tay về.
Đối phương đã ngất xỉu sùi bọt mép, nhưng hắn cũng không lấy đó làm khinh thường. Dù sao việc dung trị này cũng vô cùng đau đớn, nếu phải hình dung thì nỗi đau ấy không khác gì có người đang cắm vô số kim tiêm vào mặt bản thân, đâm xuyên từng lớp da thớ thịt vào tận xương bên trong....
Có thể la hét và giữ được tỉnh táo trong hơn năm phút, thế này cũng đã vô cùng đáng nể.
Đương nhiên, so với bản thân Lê Thanh Vũ – kẻ đã từ đau đớn tỉnh lại sau giấc ngủ sâu để có thể một lần nữa tồn tại – thì kém xa, nhưng thế này cũng đã không tồi.
Liếc nhìn tay phải của bản thân, cũng là bàn tay vừa trị liệu, hắn hơi trầm ngâm đôi chút.
Việc hắn làm vừa rồi hoàn toàn không phải chữa trị. Giống như hắn nói, đối với ứng dụng Thủy nguyên tố ở mảng này, hắn thực sự chưa học đến nơi đến chốn. Một phần vì thời gian quá ngắn, một phần vì sức mạnh Thủy nguyên tố của hắn thực sự tới từ Ý cảnh Hạo Hãn Tịch Hải. Chỉ là do ngưng tụ Thủy hệ Chân Khí rồi nên không cần vận dụng, nhưng đặc tính thì vẫn dựa theo Ý cảnh này. Đây cũng là tình trạng chung khi Nguyên Thần giả tu luyện công pháp, tức là Nguyên Tố của họ sẽ mang đặc tính theo công pháp đó.
Tỷ như đối với Tịch Hải, chính là nằm ở một chữ “Tịch!”.
Cái gì gọi là Tịch?
Chấm dứt tất cả, cưỡng ép tạo thành cân bằng, thẩm phán, tắt... Vô số ý nghĩa cùng lý giải, thỏa sức Ý cảnh tung bay. Chỉ là...
Dù là cái nào, cũng đều không ủng hộ việc hồi máu trị thương.
Đương nhiên, Tịch Hải cũng có công dụng ngăn cản trọng thương. Khi đối với nó, “Tịch” đi trạng thái đi xuống này cũng là tịch. Thậm chí còn có thể giúp người cầm cự được một hơi trước sự Tử Vong đang chiếm lấy, tán đi cái chết một lần – đấy cũng là Tịch, cũng có thể coi như một cách cứu trị.
Nhưng cũng tương tự, không có nghịch chuyển, không có “hồi”.
Và cũng đương nhiên, trình độ chưa tới, hắn chưa thật sự lý giải được tới mức đó. Để có thể sử dụng được cả Tịch lên Tử Vong, hẳn ngay cả Ý Cảnh Hóa Vực cũng có chút miễn cưỡng, mà hắn bây giờ mới chỉ tạm được coi như đại thành.
Việc trị dung mà hắn làm vừa nãy chỉ đơn giản là tán đi một số ám thương, gỡ rối mạch máu hỗn loạn của đối phương, chải chuốt lại chút nội tiết, đồng thời làm mềm xương mặt bằng Thủy nguyên tố thẩm thấu. Đều không đòi hỏi lý giải cao siêu, chỉ cần khống chế đủ mạnh là được, mà điều này thì hắn lại có thừa.
“Được rồi, mặt của Minh đại ca còn đang chịu Thủy nguyên tố thẩm thấu. Điều này mặc dù về lâu dài sẽ gây hại, nhưng dù sao chênh lệch giữa hai người chúng ta vẫn còn đấy, cả về chất và lượng đều quá khác biệt. Chân Khí của hắn sẽ không ngừng bào mòn và nhanh chóng trục xuất lớp Thủy nguyên tố này thôi.” Lê Thanh Vũ đứng dậy, nói với hai nữ.
“Vậy ta thay mặt hắn cảm ơn Lý đệ đã quan tâm đến hắn như vậy.” Giải tỷ gật đầu:
“Còn về vụ Phong chi Dực, đây là danh thiếp Mạo Hiểm gia của hắn. Ngươi có thể sử dụng đường dây liên lạc bên trong Hiệp Hội, hai người cứ tự nhiên bàn bạc.”
Mạo Hiểm gia dù có thành danh hay không cũng đều có thông tin được lưu trữ bên trong Hiệp Hội, và đương nhiên tồn tại một thứ gọi là danh thiếp. Thứ này có thể dùng như một vật tự giới thiệu để liên lạc. Bên trong Hiệp Hội cũng có dịch vụ bưu chính nằm trong phần Thông Tin.
Lê Thanh Vũ gật đầu cảm ơn, tiếp nhận tấm danh thiếp kia, đọc lướt qua nội dung bên trên:
“Độc Cô Minh, Tinh Anh Mạo Hiểm gia, Thiên Ưng đội, xuất thân... Vấn Kiếm Sơn Trang?” Đọc đến dòng chữ cuối, thanh bào thiếu niên liền kinh ngạc, ngẩng mặt nhìn về phía song nữ.
Không mấy lạ lẫm gì với phản ứng này, Giải tỷ khẽ lắc đầu, nói:
“Đây chính là lý do mà hắn ít khi đưa danh thiếp ra ngoài, cũng chỉ có mấy người thân cận như ta mới có được.”
Nàng cũng không có ý định giải thích gì thêm, nhưng Lê Thanh Vũ cũng có phần hiểu được, lại nhìn xuống nam tử đang nằm dưới mặt sàn.
Vấn Kiếm Sơn Trang, một trong các thế lực nhất lưu của Võ Gia. Cái tên đã đủ thể hiện nhiều điều: đệ tử toàn gia luyện kiếm, nghe đồn bội kiếm dù là đi ngủ cũng không được rời thân.
Chỉ là giờ đây, nam tử xuất thân từ chỗ Kiếm đạo thánh địa này lại nằm đây, bội kiếm không rõ nơi nào, chỉ cuồng nhiệt nghiên cứu phát triển Phong chi Dực... Nếu không có một câu chuyện nào đó, hắn đánh chết cũng không tin.
Nhưng cũng như một quy tắc bất thành văn, có một số việc không nên biết, không nên hỏi trừ khi chính thân chủ cho phép. Lê Thanh Vũ dù có hơi hiếu kỳ nhưng cũng không định đào sâu, chỉ là vẫn có chút kinh ngạc.
Thỏa thuận đã xong, ở đây cũng không còn gì nữa. Hắn lại còn có chút chuyện riêng ở Nội Cảng, vậy cũng đã đến lúc rời đi.
Đúng lúc hắn định chào tạm biệt, Giải tỷ bỗng nói:
“Cẩn thận, Lý đệ. Cũng như ngươi nói, ngươi dù sao cũng còn trẻ, nên quý trọng tương lai phía trước. Ta biết lần này ngươi có tiềm năng và thậm chí là tài năng, việc tìm được một di tích khiến trong lòng ngươi dấy lên chút ngạo khí và hào khí, nhưng đừng để thứ này che mờ lý trí, đừng tưởng cuộc đời mạo hiểm cứ như vậy.”
“Năng lực bay trên trời cao cũng tốt, nhưng cũng lại như gió, không phải lúc nào cũng có thể bị khống chế.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy làm sao không hiểu rõ gốc rễ vấn đề, khẽ cười nhẹ, sau đó ánh mắt lóe lên vẻ hồi ức, đáp:
“Giải tỷ yên tâm, Lý Sở Trụ ta không phải kẻ lỗ mãng, không biết quý trọng mạng sống của mình. Chuyến đi động phủ kia đúng là đã mang lại cho ta một nguồn tài phú không hề nhỏ nhưng cũng không phải là tất cả, mà là bài học về sự quyết đoán trước nguy hiểm.”
“Kỳ thực, ta muốn lấy Phong chi Dực của Độc Cô huynh đúng là vì tốc độ của nó, nhưng không phải vì muốn được bay lượn thỏa thích nhanh hơn, mà là để trong những giờ khắc nguy hiểm có thể giúp ta chạy trốn nhanh hơn, chỉ đơn giản là vậy. Có thêm chút đảm bảo về tính mạng, đắt thêm chút cũng được. Tiền tài còn có thể kiếm, mạng chỉ có một. Chi tiêu thế nào cũng không tiếc, thời cơ có được bảo vật không dễ, sao có thể bỏ qua được?”
“Bởi vậy nên ngươi ngay sau đó đã thi bằng lý thuyết rồi chạy tới đây?” Giải tỷ hỏi, ngữ khí nhẹ nhàng hơn không ít.
“Phải, cũng may trước đây ta cũng từng đọc không ít lý thuyết trong thời kỳ học tập để trở thành Mạo Hiểm gia. Mặc dù lúc đó ta biết sẽ không thi nhưng vẫn cứ học, dù sao cũng chẳng mất gì, không ngờ lại được áp dụng nhanh như vậy.” Thanh bào thiếu niên nhún vai.
“Ra là thế.” Giải tỷ nhẹ nhõm thở phào trong lòng, xem ra nàng có chút hiểu nhầm đối phương.
“Mà, bây giờ ngươi định đi đâu?”
“Ta đang định về Nội Cảng, ở đó vẫn còn chút chuyện riêng.”
Thanh bào thiếu niên đáp khiến Giải tỷ nhớ lại dường như đối phương lúc trước vừa mua Thanh Tâm Hoa.
Không phải lúc đó nàng có ý điều tra đối phương. Chỉ là đây dù sao cũng là Hiệp Hội, bất cứ ai tiến hành hoạt động trao đổi nào, mọi hành vi, động thái của họ từ khi bước vào khu vực này đều được theo dõi, quan sát và ghi chép lại để đảm bảo an ninh.
Thanh Tâm Hoa vốn là một loại dược liệu rất tốt. Thiếu niên lại mua hẳn mười đóa Tinh phẩm, tiêu phí tận 36 vạn Mora. Đây là con số không nhỏ, nhưng hắn mua lại rất nhẹ nhàng, thoáng chốc đã bỏ đi một nửa số tiền từ trên trời rơi xuống vừa kiếm được.
Chỉ là mua nhiều như vậy, dường như không phải để chuẩn bị cho hắn. Kết hợp với việc hắn định về Nội Cảng, Giải tỷ cũng có chút suy đoán.
Nhưng cũng giống như việc đối phương không đào sâu chuyện của Tiểu Minh, nàng cũng không đi tọc mạch hỏi đối phương. Mọi nhà đều có nỗi khó xử, mọi vinh quang nhìn từ đằng sau lại là nỗi đau không ai thấu hiểu.
“Vậy ta chúc ngươi chuyến đi sắp tới thuận lợi.” Nàng nói.
“Mượn lời cát tường của Giải tỷ.” Lê Thanh Vũ gật đầu.
“Hướng về tinh thần và thâm uyên!” Ba người trong phòng đồng thanh hô lên. Thanh bào thiếu niên sau đó liền đẩy cửa bước ra ngoài.
Lẳng lặng nhìn theo đối phương rời đi, cho đến khi cánh cửa được đóng lại, Vũ Nhu Quỳnh lúc này mới thở phào một hơi:
“Tiểu tử này không tồi, biết nắm lấy cơ hội. Tương lai tuy không nói cao đến đâu nhưng cũng không thấp. Giải tỷ có nhãn quan thật sắc bén khi giao tiếp với hắn.”
“Giao tiếp sao? Cũng không hẳn như vậy....” Giải tỷ nghĩ thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt nàng cũng không giải thích thêm.
“À mà giờ trời cũng vừa hửng sáng, vì sao hắn lại phải vội vã rời đi như vậy chứ?” Vũ Nhu Quỳnh giống như nghĩ ra điều gì, bỗng hỏi.
“Ngươi không biết sao? Giữa giờ Mão mỗi ngày đều có một luồng khí lưu kéo dài thẳng hướng tới Yên Vũ Sơn, nằm trên đường đi về cảng.”
“Ta đương nhiên biết, nó vốn là do ba luồng khí lưu mỗi ngày di chuyển đối lập tạo thành, chỉ là.... Chờ một chút, Gi��i tỷ, ý của tỷ hẳn là...”
Giải tỷ gật đầu, làm cho nữ tử còn lại hơi bối rối:
“Nhưng hắn còn chưa có bằng thực hành...”
“Điều này sẽ không thành vấn đề nếu hắn mượn chuyến đi này tiến hành thi lấy bằng luôn.”
“Còn có thể như vậy?!”
“Ngươi không phải đã nói hắn biết nắm lấy cơ hội sao?” Giải tỷ cười duyên một tiếng.
...
Gian phòng lại một lần nữa im ắng trong vài giây, cho đến khi nữ tử đeo kính bỗng như nhớ ra điều gì:
“À, ta còn phải đi thay mặt Thiên Ưng đội đến gặp các phương sĩ ở đây giải thích, đồng thời cảm tạ bọn họ đã không mở trận pháp công kích Minh đại ca.”
“Vậy thì cứ để hắn ở đây, có ta coi sóc rồi. Với tư cách chủ sự, ta cũng có ngày nghỉ, hôm nay vừa đúng vào ngày nghỉ của ta.” Giải tỷ điềm nhiên nói.
“Thế thì phiền Giải tỷ rồi.” Vũ Nhu Quỳnh gật đầu, nhanh chân bước ra cửa phòng.
Chỉ là giữa chừng, nàng lại như nhớ ra điều gì, quay lại nhìn Giải tỷ – người đã quá quen với kiểu đi giữa đường bỗng lại nhớ ra thứ gì đó của nàng.
“Giải tỷ, ừm, tỷ cũng biết ngày đó cũng sắp đến, liệu Minh đại ca hắn có...” Nàng ngập ngừng hỏi.
“Chuyện này cứ để Tiểu Minh tự quyết định, chúng ta không thể thay hắn làm chủ được.” Giải tỷ nhẹ giọng đáp.
Nữ tử đeo kính nghe vậy gật đầu nhẹ, trong mắt nỗi lo âu vẫn chưa tan biến, nhưng đã bước ra ngoài cánh cửa, chỉ để lại không gian riêng tư bên trong cho hai người.
Giải tỷ lúc này mới lại nhìn xuống Độc Cô Minh, đôi mắt ánh lên vẻ ôn nhu, nhưng cũng không thiếu mấy phần đau lòng. Nàng khẽ đặt tay lên lồng ngực đối phương:
“Cứ coi như gia tộc vẫn cho phép ngươi về đi, dù sao sỉ nhục vẫn là sỉ nhục, ngươi cũng chưa từng phản bội gia tộc. Chỉ là ngươi thật sự muốn về sao?”
Bỗng một bàn tay nắm lấy cổ tay yếu liễu của nàng, hơi ấm hai bên hòa quyện vào nhau, kèm theo đó là một giọng nam tử, đã thiếu đi mấy phần hào sảng và điên cuồng lúc nãy, lại nhiều thêm mấy phần ổn trọng đáng tin cậy:
“Chưa phải lúc.... Chưa phải lúc... Có thể sẽ về, nhưng nếu nghiên cứu không ra, cả đời này ta sẽ không về. Dù sao...”
“Nơi này mới thực sự là nhà của ta.”
“Ừm.”
Bạn đang đọc bản dịch tuyệt vời này tại truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được trau chuốt tỉ mỉ.