Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 160: Quyển 2 Chương 28: Giá

Tiểu bạch kiểm?!

Ặc, thật không ngờ lại bị gọi như vậy.

Nói thật, ở thế giới này, Lê Thanh Vũ đối với đa số lời chửi rủa đều không có phản ứng quá lớn. Một phần là do khác biệt văn hóa cần mưa dầm thấm đất để thích nghi, nhưng chủ yếu vẫn là bản tính hắn vốn dĩ rất tốt, không dễ nổi nóng.

Chỉ là hắn hiện tại đang không phải là Lê Thanh Vũ, mà là Lý Sở Trụ, nhập vai cũng phải diễn cho ra dáng kịch tính một chút.

Vậy nên, người ngoài có thể thấy, thanh bào thiếu niên, sau khoảnh khắc không kịp phản ứng, mặt hắn ngay lập tức đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ. Hai mắt mở lớn đầy tức giận, nhưng dường như một tia lý trí vẫn còn đó, hắn đành nuốt cục tức vào trong.

Chà, mười điểm! Diễn xuất hoàn hảo, nếu ở thế giới trước, màn này mà không đi nhận giải thì thật là phí hoài.

Nói đùa như vậy thôi, Lê Thanh Vũ cũng không hẳn là có thiên phú diễn kịch.

Nhưng hắn đủ thông minh để dễ dàng thay đổi hệ tư duy của bản thân, phảng phất như trở thành người khác. Lại cộng thêm việc ở Võ Đồ cảnh, hắn đã đặt vững cơ sở nhục thân, đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất, việc sắp đặt vị trí khí huyết ngưng tụ cũng không phải điều gì khó khăn.

Hai nhân tố trong ngoài đều đã có đủ, nhiều việc cũng tự nhiên mà thông suốt.

À, còn phải cộng thêm một nhân tố nữa, đó là hắn cũng có chút tức giận. Cơn giận này không chỉ do nam tử trước mặt gây ra, mà còn do Lập Bản lỡ lời nói ra trong lúc vô ý.

Điều này không làm Lê Thanh Vũ tức giận, chỉ khiến hắn hơi buồn bực, nhưng đó dù sao cũng là cảm xúc tiêu cực, chuyển hóa thành tức giận lại không có gì khó khăn.

Hai nữ cũng giật mình không ngờ nam tử họ Độc Cô kia lại buông ra những lời lẽ tổn hại nhân phẩm tới vậy. Đang định khuyên giải phân bua, thì đã thấy thanh bào thiếu niên khoát tay, lại thấy hắn nhẹ nhàng hơi cúi người xuống gần như ngồi xổm, nói khẽ:

“Ừm, Độc Cô huynh? Không biết Độc Cô huynh có biết không, Thủy nguyên tố được sử dụng bởi các Thủy hệ Nguyên Thần giả không chỉ có tác dụng tăng cường và hồi phục khí huyết, cũng như làm lành vết thương, còn có chút ít tác dụng ít được nhắc đến hơn...”

“Hửm? Là gì?” Độc Cô Minh ngữ khí vẫn chưa hết hung hăng, chỉ là Lê Thanh Vũ thật sự rất biết cách nói chuyện, ngữ điệu lên bổng xuống trầm làm người không tự chủ được tò mò, trường hợp này cũng vậy.

“Độc Cô huynh khi gặp phải ‘sự cố’ nhỏ kia, vị trí nào đụng mặt đất trước, nói đúng hơn là thương tổn nặng nhất?” Lê Thanh Vũ lại không trả lời ngay mà lại đổi sang một câu hỏi khác.

“...Là mặt?” Độc Cô Minh vô thức đáp, chỉ là ngay sau đó lại tự mình cười to mấy tiếng vì câu chơi chữ lúc vô ý của bản thân.

Rõ ràng, đáp đất kiểu đầu chúc xuống dưới đít chổng lên trên, hắn thực sự không còn mặt mũi nào.

“Ha ha h- Khụ khụ khặc khặc!” Rất hiển nhiên, cười lớn khi đang bị thương nửa phần trên cơ thể không phải là một ý hay nếu không dùng Chân Khí để bảo vệ.

Lê Thanh Vũ thấy tình huống này cũng thực sự hơi cạn lời, chỉ là còn chưa kịp nói gì tiếp đã nghe được đối phương nói:

“Mịa nó chứ tiểu tử này thế mà dám gài bẫy lão tử, hại lão tử lại đau cơ liên sườn rồi! Thủ đoạn đê tiện, bất quá lão tử thích! Nhìn ngươi – Nhầm, nghe ngươi cũng thấy thuận tai thêm chút rồi đấy.”

Lê Thanh Vũ:

“...”

Giờ đây, hắn không khỏi tự hỏi, liệu cái tên dở người này có thật sự là một thiên tài đã tạo ra cải tiến cho Phong chi Dực không? Hay là bệnh chung của thiên tài chính là dở người? Hoặc gi���, não bộ của người này đã bị thương nặng trong lúc va chạm?

Hiểu được nét mặt của hắn, nữ tử tên Vũ Nhu Quỳnh kia bỗng lắc đầu:

“Không phải tổn thương não bộ... Ít nhất thì cũng không phải mới đây, tên này từ xưa đến nay đã như vậy rồi.”

Chà, rất tri kỷ, có ngay đáp án.

Haizz, Lê Thanh Vũ lúc này cũng không còn hứng nói chuyện nữa, cơn giận trực tiếp tiêu tan gần chín phần, nếu không, hắn sẽ mang tiếng bắt nạt người có vấn đề về trí tuệ, e rằng một đời anh danh sẽ bị hủy hoại trong một ngày.

Hắn trực tiếp lấy ngữ khí lạnh nhạt nói:

“Vậy đi thẳng vào vấn đề. Năng lực của Thủy nguyên tố còn có tác dụng dưỡng nhan, hay nói cách khác là phục hồi nhan sắc, tẩy nám, xua tan huyết ứ đọng, điều tiết sắc tố da, phục hồi sẹo các loại. Dù sao thì đa phần đều là điều tiết. Độc Cô huynh bị ngã dập mặt, ước đoán xương mặt, thậm chí xương sọ, cũng có chỗ gãy vụn. Tuy có thể dùng Chân Khí và dược liệu để khôi phục, nhưng sẽ rất khó để lấy lại được dung mạo năm xưa, ít nhất sẽ có chút sai lệch hoặc để lại vết tích. Huynh hiểu ý ta chứ?”

Độc Cô Minh nằm im lặng trên mặt đất, dường như có thể hiểu lại không muốn hiểu.

Thấy vậy, Lê Thanh Vũ lại nói tiếp:

“Có thể huynh không lo lắng về độ đẹp trai của bản thân, thậm chí có thể nữ tử sau này đi song hành cùng huynh cũng vậy. Chỉ là, nếu sau này hai người đi đâu đó, có người hỏi vết tích trên mặt huynh vốn dĩ đến từ đâu, lúc ấy huynh sẽ đáp lại thế nào? Chẳng lẽ nói năm xưa nghịch dại chơi ngu với Phong chi Dực xong cắm đầu lộn cổ xuống đất sao? Huynh mất mặt mũi một lần rồi, còn muốn mất cả đời sao?”

Thấy tay đối phương đang nắm chặt khẽ run, Lê Thanh Vũ lại bồi thêm một đòn chí mạng:

“Chỉ là huynh mất mặt đã đủ rồi, còn muốn nữ tử đi cùng huynh mất mặt theo sao? Hơn nữa, trong giang hồ này, thứ được xem trọng nhất chính là mặt mũi đó nha! Huynh nỡ lòng nào?”

Lê Thanh Vũ nói xong lời này liền hướng về Giải tỷ, khẽ làm dấu xin lỗi, nhận lại một cái trừng mắt từ nàng, nhưng điều này cũng không làm tổn thương hòa khí.

Phải, vị Độc Cô huynh này dường như đang có tình cảm với Giải tỷ, mà dường như cũng có sự đáp lại. Hắn đã thấy được chút manh mối từ ánh mắt và biểu cảm của nàng khi phát hiện “vật thể lạ” là đối phương, lại cộng thêm thái độ nói chuyện nãy giờ, không khó để phán đoán ra.

Chứ nếu không tại sao thái độ của Độc Cô Minh đột nhiên lại trở nên gay gắt? Mặc dù trước đó không nói gì nhưng không phải tính tình của người này cũng rất bình thường sao? Chỉ là, sau khi truyền âm, hắn ta lại ngay lập tức thay đổi thái độ, gọi mình là tiểu bạch kiểm. Chẳng phải là sợ "tức phụ" sắp đến tay bị giật mất sao?

Chỉ là có chút khó hiểu, tại sao hắn không dùng luôn thần niệm quan sát mà lại mất công hỏi? Vấn đề này Lê Thanh Vũ cũng không định đi đào sâu, có thể có nan ngôn chi ẩn nào đó.

“...Được, cứ coi như Thủy nguyên tố có đặc tính đấy đi, nhưng không phải vừa nãy ngươi nói mình không giỏi trị liệu sao? Không sợ chữa lợn què thành lợn chết à?” Sau một hồi đấu tranh tâm lý, nam tử nằm dưới sàn cũng đã đáp lời.

“Việc đấy sao? Thật trùng hợp, tại hạ đây tài cán không nhiều, bộ mặt cũng chỉ để người ta gọi là tiểu bạch kiểm, được cái vận khí không tệ chút nào, đánh bậy đánh bạ thế nào lại vào được bên trong một tòa động phủ Huyền gia bị bỏ không, thó được chút đồ ở đó, đương nhiên kèm theo chút thư tịch.”

“Huynh hẳn cũng biết, đám người Huyền gia vốn nổi danh trong lĩnh vực trường sinh và trú nhan. Trùng hợp thay, bên trong lại có chút chi tiết liên quan đến thứ này. Đọc qua mấy lần, ta tự thấy cũng đã lĩnh ngộ được chút tinh túy. Ta không dám nói về những thứ khác, chứ riêng khả năng khống chế Thủy nguyên tố thì khá tự tin.”

“...Túm lại huynh chưa từng thử sao?”

“Đương nhiên là chưa. Vừa mới vào động phủ là hôm qua hôm kia mà, thử làm sao được? May mắn không phải hiện tại đang vừa gặp một trường hợp đây sao?”

“....Cái-”

“Cái gì mà 'cái'? Để càng lâu, mặt huynh phục hồi càng nhiều, lại càng khó quay về nguyên dạng, thậm chí sẽ càng khó quay về nguyên dạng hơn nhiều. Đây cũng không thực sự là ta trực tiếp tiến hành giải phẫu cho huynh, mà chỉ đơn giản là sử dụng Thủy nguyên tố để làm mềm xương, giải quyết máu ứ đọng, làm sạch lỗ chân lông các loại. Định hình ra sao, huynh có thể tự mình sử dụng Chân Khí. Về căn bản, không thể tệ đi mà chỉ có thể tốt hơn, huynh còn có gì phải do dự nữa?”

“Gọi ta tiểu bạch kiểm ta cũng nhận, làu bàu không dứt khoát như huynh còn là nam nhân sao?” Lê Thanh Vũ nói khích.

Rất hiển nhiên phép khích tướng có tác dụng, chỉ thấy Độc Cô Minh tay vỗ xuống sàn một cái, miệng chửi:

“Được! Thử thì thử! Mẹ nó, trước giờ chưa từng có kẻ nào dám mắng lão tử không đủ nam nhân.”

“Hay lắm! Thế mới có khí khái chứ! À, chỉ là còn một chuyện.”

“Hử?”

“Tiền công.”

“...”

Mịa, hóa ra huynh nói nãy giờ chỉ vì cái này? Bỏ đi, không làm nữa. Tiểu bạch kiểm quả nhiên không phải thứ tốt, đầy bụng âm mưu quỷ kế, cộng thêm thân phận Thủy hệ Nguyên Thần giả liền càng tệ!

Lê Thanh Vũ nghe vậy liền đảo tròng mắt, cũng thật tội nghiệp Xingqiu tên kia, ngồi không mà cũng trúng đạn.

“Vậy Độc Cô huynh không muốn làm nữa phải không? Tốt, vậy chúng ta liền tới đây là dừng. Chỉ là hy vọng huynh sau đó sống tốt với lựa chọn của mình, bởi vì một khi đã khôi phục thì gần như không có thuốc chữa, hoặc nếu có thì giá sẽ đắt như lên trời. Mỗi khi ấy, huynh sẽ lại nghĩ lại hôm nay, chỉ vì không bỏ xuống được chút sĩ diện, dù đã được ưu đãi giá thấp thậm chí có lời, mà phải chịu hậu quả về sau. Phi, ta chưa từng thấy thứ thiên tài nào xuẩn tới mức này, lợi không làm cứ thích chịu thiệt?”

Lê Thanh Vũ cũng không phải nói cho có, hắn cũng đứng dậy bỏ đi thật. Chỉ là ngay lúc hắn vừa định chào tạm biệt hai nữ, Giải tỷ bỗng ra hiệu cho hắn dừng lại, giọng hòa hoãn nói:

“Khoan đã! Lý đệ hẵng dừng chân thoáng chốc rồi đi cũng không ngại. Tiểu Minh, ít nhất cũng phải nghe người ta nói giá đã chứ? Nếu không thể chấp nhận, lúc ấy từ chối cũng đâu muộn?”

Độc Cô Minh không biết bằng cách nào dù bị quấn mấy lớp băng vải vẫn làm cho người ta nghe ra được một tiếng hừ, chỉ là lời Giải tỷ nói thực ra cũng có tác dụng, lại hợp ý hắn, vì vốn dĩ hắn không bỏ xuống được mặt mũi mà thôi.

“Nếu vậy, Lý đệ, mời đệ nói giá.”

“Tốt.” Lê Thanh Vũ gật đầu: “Giá của ta chính là...”

“Phong chi Dực của huynh, Độc Cô huynh.”

“Hả?” Cái giá này thực sự làm song nữ ngạc nhiên, bọn họ ngàn tính vạn tính cũng không ngờ đối phương lại l���a chọn thứ này. Chỉ là Phong chi Dực cũng không phải thứ đơn giản, liên quan rất phức tạp. Bất quá, ngay vào lúc Giải tỷ định nói gì, Độc Cô Minh bỗng lên tiếng:

“Ý của huynh là cái mà ta vừa mới thử nghiệm xong sao?”

“Đúng vậy, chỉ là không phải cách chế tạo hay sản xuất, mà chỉ là bản thân vật đó thôi. Cũng không phải bảo huynh đưa cho ta, cái đấy dù sao cũng hỏng rồi, mà chỉ là khi nào huynh sửa lại xong nếu muốn bán thì ta muốn là người mua đầu tiên hoặc là một trong. Yên tâm, ta khá chắc chắn là có thể trả đủ tiền, dù sao vẫn còn một khoản từ động phủ kiếm được chưa dùng.”

“Thế tại sao huynh không mua luôn mấy cái có sẵn của Hiệp Hội? Ở đây cũng đang có bán đấy?” Vũ Nhu Quỳnh hỏi.

“Mấy cái đấy có nhanh bằng của Độc Cô huynh không? Có độc đáo bằng không?” Lê Thanh Vũ hỏi lại, tiếp tục nói:

“Phong chi Dực sinh ra vốn là để có thể di chuyển với tốc độ nhanh, hiệu quả bắt buộc ít nhất phải ngang, nếu không muốn nói là hơn, với các loại bí thuật như súc bộ thành thốn, súc địa thành thốn hay chỉ xích thiên nhai. Nếu không thì còn cần nó làm gì? Đi bộ cho khỏe hơn.”

“Độc Cô huynh mặc dù hành vi có thể hơi lỗ mãng khi lựa chọn đường gió đấy, nhưng ta nghĩ vấn đề có lẽ không phải nằm ở Phong chi Dực hay là đường gió không đủ ổn định, mà là độ dài đường gió không đủ để phát huy đúng không? Rõ ràng là thiên tài mà lại không gặp thời, không được người hiểu cho...”

Hai nữ nghe vậy, nhất thời đầu óc còn chưa chuyển số kịp thì đã thấy Độc Cô Minh đang nằm dưới sàn lại đập tay vào sàn, với ngữ khí phấn khích nói to:

“Nói hay lắm! Xin lỗi Lý tiểu huynh đệ, từ nãy giờ là Độc Cô huynh đã nhìn người bằng nửa con mắt. À không, đệ cũng có thể gọi ta là Minh đại ca giống Vũ nha đầu cũng được, đều là chỗ thân cận cả...”

Ai là chỗ thân cận với huynh? Gặp nhau còn chưa quá nửa canh giờ, mà trong số đó, đa phần là huynh chửi ta. Lê Thanh Vũ trợn thầm mắt trong lòng, lại nghe được đối phương nói tiếp:

“Phong quốc địa hình bằng phẳng, nghe đồn vốn là Phong Thần đại nhân đích thân ra tay mài phẳng địa hình, đây là đại thủ bút. Chỉ là, nơi đó Phong nguyên tố thịnh hành, còn chúng ta thì không giống. Nham nguyên tố làm chủ, núi chồng núi. Đây vốn là bản chất, ta không phàn nàn gì, thậm chí nó còn tạo ra nhiều lợi ích mà chỉ địa hình đặc thù như chúng ta mới có.”

“Chỉ là điều này cũng dẫn đến một việc chúng ta rất hiếm khi có được đường bay trên không trung dài hạn giống như Phong quốc, khiến cho tốc độ, nếu như tương đương tại Phong quốc là vô ngại, nhưng tại Nham quốc liền trở thành có vấn đề, sử dụng sẽ có mạo hiểm nhất định.”

“Chỉ là chúng ta là Mạo Hiểm gia! Không mạo hiểm thì còn chơi cái búa gì! Cũng không hẳn là kém an toàn hơn, chỉ là nếu vì an toàn mà hy sinh tốc độ quá nhiều giống như hiện nay thì thà rằng đi bộ còn hơn, lời này Lý tiểu huynh đệ nói đúng!”

“Chỉ bằng phát ngôn lần này của huynh, yên tâm, chờ khi nào thương thế khỏi, sửa xong ta liền sẽ đưa cho huynh, quyết không lấy một xu! Tiền tài dễ kiếm, tri kỷ khó tìm, ta Độc Cô Minh cũng không phải hạng người nhỏ hẹp!”

Không biết bằng cách nào, thanh niên này dù nằm đó băng bó kín nửa trên vẫn có thể phát ra một loại cảm giác hào khí can vân.

“Này cũng có chút hơi quá sao...?” Thanh bào thiếu niên gãi đầu, mặt lộ vẻ hơi ái ngại.

“Ngại gì? Nếu huynh thật sự ngại, vậy thì về sau có thể thay ta quảng cáo giùm công hiệu của loại Phong chi Dực này, hoặc là đôi lúc nếu có mối nào ngon có thể giới thiệu cho Minh đại ca. Vừa nhìn đã thấy tiểu tử huynh không tầm thường rồi. Kiếm khách phối với bảo kiếm, ta lại không có kiếm chỉ đành có thể cho huynh thứ này, sau này dương danh lập vạn, phong thái vô hạn cũng đừng quên nó nhé-“

“Đủ!” Ở một bên, Giải tỷ cũng đã có chút không nhìn nổi màn kịch trước mặt, một tay vỗ mạnh xuống bàn rầm một tiếng, nhất thời cả phòng lặng im.

Nàng khẽ lườm nam tử đang nằm dưới đất một cái, khiến cho hắn, tuy dường như không thấy được, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đó, toàn thân khẽ run rẩy, hạ thân lạnh hiu hiu.

“Ặc, đây là Ý cảnh của Giải tỷ sao? Một tia nộ hỏa mà lại có thể mang đến áp bách lớn như vậy? Nhưng nhìn từ tình huống, lại cần một quá trình.” Trong đầu Lê Thanh Vũ thoáng qua suy nghĩ này. Không thể nói là hắn khác người hay không hiểu chuyện, chỉ là bản năng của một người chuyên nghiệp trỗi dậy.

“Lý tiểu huynh đệ, bàn về vấn đề Phong chi Dực an toàn hay không an toàn, ta sẽ không nói nhiều. Dù sao tiểu Minh hắn mới là người trong nghề, ta không dám vọng luận. Mua bán thế nào lại càng là quyền của các đệ, lại càng là việc tốt trong Hiệp Hội, ta sẽ không ngăn cản. Chỉ là trước đó muốn hỏi, đệ đã có bằng sử dụng chưa?”

Giải tỷ nhẹ nhàng hỏi, khí thế nhưng lại nghiễm nhiên cao hơn toàn bộ ba người ở đây cộng lại, dường như kích phát trạng thái chủ sự thường ngày của nàng.

“À vâng, đây.” Thanh bào thiếu niên hơi giật mình, nhanh chóng lấy từ bên trong người ra một tấm danh thiếp.

Giải tỷ hơi ngạc nhiên, vừa nãy nàng có xem qua sổ tay mạo hiểm của đối phương, cũng không có phát hiện bằng này, chỉ là nội dung ủy thác và thông tin cung cấp cũng không liên quan, nàng cũng không kiểm tra kỹ phương diện này.

Nàng hỏi như vậy bởi vốn dĩ biết đối phương cũng chỉ mới trở thành Mạo Hiểm gia chưa được bao lâu, nhìn tình huống trước đó cũng chưa có cơ hội tiếp xúc với Phong chi Dực, càng chưa nói đến việc sở hữu bằng sử dụng Phong chi Dực, hay còn gọi là bằng bay.

Bằng bay cần phải trải qua hai lần thi: một lần lý thuyết và một lần thực hành. Không nói đến độ khó ra sao, thì đa phần khâu sau sẽ phức tạp hơn khâu trước, vì còn cần địa điểm.

Ly Nguyệt không giống như Phong quốc, có thể tổ chức không ít đường bay ngay bên trong thủ đô là Mondstadt, mà sẽ phải chọn các địa điểm khác. Ở cảng nội, chỉ có đúng duy nhất một nơi có thể thí luyện chính là trạm thí luyện được xây dựng ngay trên Vân Lai Hải, được đích thân Thất Tinh duy trì. Có điều, trạm này chỉ được sử dụng cho một số thế lực Huyền gia, phương sĩ, thuật sĩ và Thiên Nham quân, người ngoài khó mà sử dụng.

Đây cũng là một trong những điểm hợp tác lâu dài giữa Hiệp Hội Mạo Hiểm gia và Thiên Nham quân Ly Nguyệt, bởi vì việc phát bằng thì để cho Mạo Hiểm gia xử lý sẽ dễ hơn, nhưng muốn hợp pháp hóa lại cần đơn vị trực thuộc chính quyền cho phép, cũng chính là Thiên Nham quân.

Đây cũng chính là lý do mà trên ngọn núi như thế này, lại có chi nhánh của Hiệp Hội Mạo Hiểm gia được phép tồn tại.

“Hừm, về lý thuyết thì hắn lấy đâu ra thời gian để có thể thi lấy bằng được? Đây không phải là bằng giả đấy chứ? Nhưng vị Lý tiểu huynh đệ này nhìn qua cũng không quá đần, chẳng lẽ lại dám làm chuyện mạo hiểm đến vậy sao? Hoặc giả, kết hợp thông tin với việc hắn muốn mua đồ của tiểu Minh...”

Trong đầu Giải tỷ điểm qua một số suy nghĩ, mặt vẫn giữ nguyên thần sắc không đổi. Chỉ là khi tiếp nhận tấm bằng của đối phương, nàng suýt chút nữa đã sặc nước miếng.

Đoạn văn này được truyen.free cẩn trọng biên tập, mong rằng độc giả sẽ hài lòng với trải nghiệm đọc mượt mà.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free