Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 159: Quyển 2 Chương 27: Phong chi Dực

Lê Thanh Vũ cùng Giải tỷ đứng tại chỗ, cả hai đồng loạt rút binh khí, ngưng thần đề khí đề phòng vật thể trước mặt.

Một thanh trường kiếm phổ thông, chính là Vô Phong kiếm, xếp bên cạnh một đôi loan đao cong cong, đã nhiều năm chưa nhuốm máu.

Không chỉ bọn họ như vậy, phần lớn những người xung quanh, phàm là ai có thân thủ, ít nhiều cũng hướng sự chú ý về phía này. Phản ���ng thái quá có thể không cần thiết, nhưng tuyệt đối không được lơ là, dù sao dị động này thực sự rất lớn, thậm chí có kẻ còn không kịp hiểu chuyện gì đã bỏ chạy mất tăm.

Đương nhiên, vẫn tồn tại một số cá nhân riêng biệt, có người trẻ tuổi tò mò giương mắt nhìn, lại có người chỉ sợ thiên hạ không loạn tỏ vẻ hứng thú, hoặc cực kỳ tự tin vào thực lực bản thân.

Ngay dưới con mắt của Nham Thần, còn có trò vui như vậy, hiếm thấy!

Chỉ là vật thể vừa lao xuống đất tạo thành cái hố kia, ngoại trừ âm thanh phát ra lúc trước, đến giờ lại im ắng đến lạ thường.

Rất nhanh, mấy giây trôi qua, chưa đủ để bụi đất tan hết, nhưng đủ để thần niệm Tiểu Thừa quan sát kỹ càng phía đối diện. Nét mặt của Giải tỷ cũng từ ngưng trọng chuyển sang bối rối.

Lê Thanh Vũ vốn để ý đến mọi động tĩnh xung quanh, việc nét mặt của người bên cạnh biến hóa làm sao có thể lọt khỏi mắt hắn? Hắn liền hỏi:

“Sao vậy Giải tỷ? Tỷ nhận biết sao?”

Giải tỷ gật nhẹ đầu, loan đao nhanh chóng thu lại, lao về phía cái hố vừa tạo ra, vừa hô to:

“Tiểu Minh!? Ngươi lại làm sao thế này?”

Lê Thanh Vũ cũng không ngăn cản nàng. Ánh mắt hắn ngẩng lên hướng về một bên khác, nơi có vài chấm đen khác đang lao đến, dần dần trở thành hình người, cùng với đó là âm thanh vang vọng khắp cả điểm dừng chân lớn giữa chân núi này:

“Thủ hạ lưu tình! Đây là sự cố tai nạn! Không phải đột kích! Thông báo của đại đội Thiên Ưng!”

“Xin nhắc lại! Đây là sự cố tai nạn! Không phải đột kích!”

Hắn để ý thấy rất nhiều Mạo Hiểm gia, và cả những Thiên Nham quân khác, nghe được lời này xong liền hạ binh khí xuống, vẻ mặt thở phào. Còn đám đông hiếu kỳ ban nãy đều tỏ vẻ thất vọng, xem ra đây không phải kịch hay mà bọn chúng mong muốn.

Lê Thanh Vũ cũng thu hồi kiếm, không phải là hắn vứt bỏ cảnh giác, chỉ là đối với hắn hiện tại mà nói, có kiếm hay không không khác biệt. Thật sự tới mức phải để cho hắn sinh tử quan đầu, thanh Vô Phong kiếm này trong mắt hắn cũng không khác một cành cây ven đường là bao, chí ít phải là Huyền Ngân kiếm mới có tác dụng thực sự.

Chủ yếu là có kiếm trong tay hay không, cũng có chút khác biệt về tâm lý.

Những hình người kia, sau khi âm thanh vang lên, giờ mới dần hiện rõ. Bây giờ mới tiến vào trong phạm vi cách Lê Thanh Vũ hai trăm trượng, cũng là phạm vi để hắn có thể quan sát kỹ đối phương.

Bọn họ lao tới rất nhanh, thậm chí có phần vượt qua tốc độ âm thanh. Còn về việc tại sao âm thanh kia lại tới trước, chính là nhờ Chân Khí Truyền Âm, và đó cũng là lý do âm thanh có thể vang khắp nơi này.

Tổng cộng có mười sáu người, đều là người trưởng thành mặc quần áo màu xanh đặc trưng của Mạo Hiểm gia Hiệp hội, sau lưng mỗi người có hai chiếc cánh.

Không, đây không phải Thiên Sứ tộc hay Điểu Nhân tộc cùng những loài tương tự, bọn họ chỉ đơn giản là một đám Mạo Hiểm gia đang sử dụng Phong chi Dực.

Phải, Phong chi Dực, một công cụ đến từ Phong quốc, có khả năng lợi dụng khí lưu và Phong nguyên tố trong không khí để tiến hành bay lượn. Và giống như một tên bợm nhậu nào đó đã từng nói: “Chẳng phải lướt thì sẽ nhanh hơn chạy sao?” tốc độ của thứ n��y thực sự là vô cùng đáng kinh ngạc, cũng là một trong những phương tiện di chuyển được các Mạo Hiểm gia ưa chuộng nhất.

Quan trọng nhất là, thứ này chế tạo có lẽ cũng không quá rẻ, nhưng nguyên liệu thì luôn sẵn có. Chủ yếu là quá trình gia công phù chú, ma thuật, giả kim thuật các loại, khiến cho nó có thể sản xuất hàng loạt, thậm chí trở thành một ngành công nghiệp đặc trưng của Phong quốc.

Phong quốc cũng không sợ việc bán tháo thành phẩm sẽ làm lộ kỹ thuật, bởi vì một trong các cơ chế hoạt động của công cụ này chính là bộ phận tiếp nhận Phong nguyên tố. Và Phong quốc, với tư cách lãnh địa của gió, thì còn cần phải nói thêm sao?

Đơn giản, Phong chi Dực do Phong quốc làm tốt hơn đại đa số các loại khác đồng giai, bởi vậy là một thế mạnh xuất khẩu.

Đương nhiên, nghe thì có vẻ tiện lợi, nhưng cũng giống như ngựa hay ô tô ở thế giới cũ của hắn, muốn thành thạo phải trải qua những buổi rèn luyện khắt khe không hề ít, còn phải có bằng sử dụng, có kiểm tra lý thuyết và thực hành các loại.

Nếu không sẽ xảy ra những vụ tai nạn giao thông đường hàng không.

Mà sự thực chứng minh, thứ này nghe thì tưởng ít (dù sao trời đất rộng như vậy làm thế nào lại tông vào nhau được), nhưng nhìn vào số liệu được báo cáo lên Tổng Vụ mỗi năm, số lượng tai nạn do sử dụng Phong chi Dực không đúng quy cách còn nhiều hơn tổng số các loại phương tiện giao thông khác cộng lại, chẳng hạn như xe ngựa hay thuyền bè.

À, số liệu này hắn lấy được từ chỗ của Yanfei, đôi lúc nàng gặp trường hợp nào cần tính toán nguyên nhân không được ghi rõ trên giấy tờ liền hỏi hắn.

Trước tình huống này, Lê Thanh Vũ sau một hồi phân tích liền đưa ra được một số lý do khả thi.

Thứ nhất, địa hình Nham quốc phức tạp, núi cao mọc thành rừng, gọi là Thập Vạn Cao Sơn cũng không sai chút nào. Nếu tránh không kịp, dù bay cao hay thấp đều sẽ gây tai nạn.

Thứ hai, luôn luôn tồn tại một đám người có đam mê với tốc độ, hoặc là đam mê bay lượn, ngày bay không dưới hai mươi lần, mà mỗi lần đều chọn luồng gió mạnh nhất. Lượng khí lưu thì có hạn, và Phong nguyên tố tuy có tính tan hợp, nh��ng tích tiểu thành đại trên phạm vi toàn quốc thì số vụ tai nạn cũng không phải ít.

Thứ ba, cũng là quan trọng nhất, không phải lúc nào người sử dụng cũng khống chế được Phong chi Dực. Bởi vì thứ này về căn bản là mượn thế gió, mà gió thì luôn biến đổi từng giây từng phút. Tuy có không ít luồng gió lớn cố định nh��ng khí hậu vốn thay đổi thất thường, mấy ai có thể nắm rõ được? Gió vốn tự do mà. Kết hợp với hai lý do trên, đây đủ để trở thành nguyên nhân chính.

Còn về mấy thứ như say rượu không nên sử dụng Phong chi Dực... Sự thực chứng minh, say rượu hay không cũng không phải là vấn đề, thậm chí dường như khi say còn có thể điều khiển Phong chi Dực tốt hơn không ít, dường như cũng do một tên bợm rượu nào đó phù hộ...

À, vẫn còn một lý do thứ tư. Cái này là do Yanfei hỏi hắn tại sao các Huyền gia đại tu sĩ, Tiên gia cũng hay ngự khí phi hành nhưng gần như chưa từng xảy ra tai nạn?

Lý do thực ra cũng dễ hiểu. Để có thể ngự khí phi hành như vậy, cần thực lực ít nhất là Trúc Cơ. Cảnh giới Trúc Cơ thì bay không cao, không nhanh nên không có vấn đề gì đáng ngại, Linh Động cũng vậy.

Đến Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần các loại, thần niệm đủ mạnh để cảm nhận được phía trước, có thể tiến hành né tránh. Quan trọng hơn cả là bọn họ có thể khống chế vật mà mình đang ngự để phi hành. Riêng thao tác này, các Mạo Hiểm gia không thể bắt ch��ớc được.

Đương nhiên, cũng tồn tại một số trường hợp hãn hữu nhất định, tỉ lệ nhỏ đến mức không đáng nhắc đến. Tỷ như môi trường Nguyên Tố đột nhiên thay đổi, thiên tượng gió bão xoay chuyển. Chưa kể đến việc bọn họ có ngập não đến mức không nhận ra hay không, thì bọn hắn vẫn còn một phương án khác là thuấn di.

Còn tới Thần Du, thậm chí cao hơn nữa? Na Di, Đại Na Di dùng để làm gì? Đó là câu hỏi thừa thãi.

Đây cũng là lý do mà từ trước đến nay Lê Thanh Vũ chưa từng nghĩ đến việc phải tham gia khảo hạch để lấy Phong chi Dực. Một mặt nào đó, hắn chính là một vị tổ sư Huyền gia. Mặc dù đi theo Võ Đạo nhưng một khi đến Tiểu Thừa thì Chân Khí cũng đủ để ngự khí phi hành rồi, mà lúc đấy tự chế ra một loại pháp khí như thế cũng không muộn, hắn còn là một Cơ Quan thuật sư nữa cơ mà.

Chỉ là giờ mới làm hắn để ý, nếu hắn muốn xây dựng tốt hình tượng bản thân, một Mạo Hiểm gia tuy không tầm thường nhưng lại khá phổ biến, thì việc tiếp xúc với Phong chi Dực là chuyện không sớm thì muộn.

Nếu vậy tại sao không sử dụng cơ hội sẵn có này, đục nước béo cò, sau này nếu có dị thường gì cũng không làm ai nghi ngờ?

Lê Thanh Vũ nhìn về đám ‘người chim’ đó bay đến, suy đoán trong lòng dần hoàn thiện, lại nảy ra một ý tưởng.

Chỉ trong mấy khắc, tại chỗ đã không còn thân ảnh của hắn.

....

“Thế rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?” Giải tỷ hỏi một nữ tử trước mặt, người cũng đang mặc phục trang của Hiệp Hội. Tuổi tác có lẽ vừa qua ngưỡng hai mươi, trên trán có một cặp kính chắn gió. Nàng cũng là một trong đám người vừa bay đến:

“Thấy hôm nay không có ai qua lại, ta còn tưởng là khí lưu không thuận chứ?”

“Cũng không phải như vậy, Giải tỷ, mà chủ yếu là bọn ta đang thí nghiệm một đường bay mới, chính điều này đã khiến trạm gió của chi nhánh phía bên kia phải đóng cửa.” Nữ tử đeo kính mắt này trả lời:

“Còn về phần Minh đại ca, gặp tai nạn cũng là đáng đời. Đường bay còn chưa được điều tra hoàn thiện, hắn đã tự mình sử dụng một loại Phong chi Dực do đích thân hắn cải tiến. Vốn có ý định nâng cao khả năng hấp thụ và chuyển hóa Phong nguyên tố, chỉ là cuối cùng thế gió quá lớn, công suất vượt quá giới hạn nên không thể khống chế được.”

“Bọn ta vốn cũng đuổi theo hắn ngay khi hắn tự mình thử nghiệm, chỉ là tốc độ tăng vọt quá nhanh, chỉ miễn cưỡng bám theo sau để kịp thông báo. Khi ấy thì tai nạn đã xảy ra rồi. May mà hắn cũng có tu vi Tiểu Thừa cảnh thất trọng, thể phách vốn cứng cáp cộng thêm vận khí không tồi, ơn Nham Vương gia phù hộ, cuối cùng mới không gây ra sai lầm khiến hối hận không kịp.”

“Ha... Ha... Đâu có gì... gọi là hối hận không kịp! Đây rõ ràng là một bước đột phá mới! Ta, Độc Cô Minh, đúng là thiên tài, đã tìm ra được bước tiến đột phá! Từ nay... Ựa... Từ nay... Phong chi Dực của chúng ta cũng sẽ không thua kém gì Phong quốc! Ít nhất ở Cao phẩm là vậy....”

Bỗng một âm thanh khàn khàn vang lên từ phía dưới.

Hai nữ nhìn lại, thì ra dưới sàn còn có một người đang nằm. Hơn nửa thân trên bị băng bó bởi bông vải và thảo dược xanh đỏ xen lẫn, đặc biệt là phần đầu, dường như đã không còn nhìn rõ nhân dạng, chỉ là vẫn nghe ra được đó là giọng của một nam tử.

“Này, để dành lượng Chân Khí đấy mà dưỡng thương đi, nói năng lảm nhảm rồi, tỉnh táo cũng chẳng khác gì mê sảng đâu chứ?” Giải tỷ lắc đầu.

Nam tử tên Độc Cô Minh kia nghe vậy liền cười khà khà vài tiếng, hơi có vẻ ngớ ngẩn. Nhưng nếu là ngớ ngẩn thật sự thì đã không thể cải tiến được Phong chi Dực. Điều này không những đòi hỏi trình độ học vấn rất cao đối với các lĩnh vực Giả Kim, Tạo Tác, Số học,... quan trọng nhất là kiến thức và sự cảm nhận về Phong nguyên tố.

Mà rõ ràng người này, không phải là một Phong hệ Nguyên Thần giả.

“Giải tỷ!” Bỗng lại có một giọng nói khác vang lên, một thiếu niên bỗng từ cửa bước vào.

“A? Lý đệ đến rồi sao? Ban nãy đệ đi đâu vậy?” Giải tỷ hơi ngạc nhiên, hỏi.

Nàng thực sự ngạc nhiên, bởi vốn biết đối phương cũng ít nhiều không quá sợ hãi tình huống này. Nếu không, khi nhận thấy có vật lao đến đã không cảnh báo và kéo nàng lùi lại, sau đó cũng không bỏ chạy luôn mà rút vũ khí của mình ra.

“Ừm, cũng không có gì nhiều. Vì nghĩ rằng Giải tỷ quen biết người này, mà lại là việc riêng tư ta không tiện can thiệp, lại nhớ tới bản thân vẫn còn chút việc cần giải quyết với bên cấp bằng, đành phải đi mà chưa nói gì, vì thế, xin thứ lỗi cho ta.”

Thiếu niên giải thích, ánh mắt khẽ đảo qua đánh giá hai người còn lại trong phòng, cùng lúc đó, nữ tử kia nghiêng đầu khẽ hỏi về thân phận thanh bào thiếu niên này.

Sau màn giải thích ngắn gọn về thân phận của hai bên từ Giải tỷ, nữ tử tên thật là Vũ Nhu Quỳnh liền gật đầu chào, sau đó nói:

“Lý tiểu huynh đệ bản lĩnh không tồi chút nào nha, mà ở tuổi mười sáu đã đạt được tu vi Võ Giả nhị trọng, thậm chí vừa vào nghề chưa được bao lâu đã phá giải được bí mật trong một tòa Động Phủ của một vị Huyền gia tu sĩ. Tiền đồ thực sự vô lượng! Chắc hẳn để đạt đến cấp Cao đẳng, thậm chí Tinh Anh, cũng sẽ không tốn quá nhiều thời gian nữa.”

Trong lúc đối phương đang liên tục xua tay: “Vận khí tốt! May mắn!”, nàng lại để ý tới viên ngọc bội màu lam treo bên hông đối phương, bỗng như nảy ra một ý tưởng, lại hỏi:

“Không biết Lý tiểu huynh đệ đã từng học qua thuật trị liệu?”

Thanh bào thiếu niên đối với câu hỏi này cũng không bất ngờ. Mỗi hệ Nguyên Tố đều có một thế mạnh nhất định trong cùng điều kiện. Tỷ như Hỏa chủ công, Nham chủ phòng ngự, Phong chủ di chuyển và tốc độ, Băng chủ sắc bén và ngưng hợp, Lôi cũng chủ tốc độ nhưng kết hợp với thu nạp Nguyên Tố, Thảo chủ tăng cường Tinh Thông và liên kết tinh thần...

Trong khi đó, Thủy lại chủ về khí huyết và phục hồi, nói theo một cách khác còn là “hồi máu”. Kết hợp với tình huống bên dưới đang có một người bị thương, chỉ kẻ ngốc mới không hiểu nàng đang hỏi gì.

Nói thực, Lê Thanh Vũ không tinh thông quá nhiều về Trị Liệu thuật bằng Thủy nguyên tố. Nếu không lúc đó Lập Bản bị thương, thay vì chữa trị bằng dược thảo sao hắn không dùng luôn Chân Khí để trị?

Đương nhiên biết thì vẫn là biết đôi chút, chỉ là trong vòng một ngày thì làm sao mà tiến bộ nhanh đến thế được? Hắn tuy cũng là thiên tài nhưng đối với phương diện vừa mới sơ khuy môn kính cũng không dám tùy tiện khẳng định mình thực sự tinh thông thuật trị liệu.

Bởi vậy nên mới thấy thanh bào thiếu niên lắc đầu:

“Biết thì vẫn là có chút, nhưng đều thuộc về sơ cứu căn bản. Có thể hữu dụng với Võ Đồ, thậm chí một chút Võ Giả, nhưng như thương thế của vị đại ca này chắc hẳn không giúp được nhiều.”

“Xác thực, cảnh giới chênh lệch quá lớn.” Giải tỷ gật đầu.

Chỉ là bỗng nhiên, thanh bào thiếu niên cảm nhận được một luồng khí lưu nhẹ nhàng lay chuyển trong không khí, bắt nguồn từ nam tử đang nằm dưới sàn, hướng về phía nữ tử đeo kính mắt kia. Dường như là Chân Khí Truyền Âm thuật, chỉ là dường như do bị thương nên không khống chế được, để lộ ra động tĩnh, nhưng hắn vẫn không nghe được nội dung.

Tuy nhiên hắn lại thấy nữ tử đối diện nghe xong lộ ra vẻ mặt khó hiểu, sau đó lại bất đắc dĩ lắc đầu và truyền âm trở lại.

Ngay sau đó, hắn liền nghe thấy giọng nói ồm ồm từ nam tử dưới đất:

“Thế thì tốt! Lão tử dù thế nào cũng không thể để một tên tiểu bạch kiểm sờ vào người được, hỏng hết anh danh lão tử đã gây dựng cả đời này!”

Lê Thanh Vũ chỉ biết đứng hình: “Abcxyz???”

Từng câu chữ trong bản chuyển ngữ này, đã được chăm chút tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free