Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 155: Quyển 2 Chương 23: Nham Thần tượng

Thời gian từ lúc Lê Thanh Vũ rời khỏi động phủ đến nay đã được ba nén hương.

Hắn đi bộ rất nhàn nhã, tận hưởng hơi gió mát lạnh trong rừng, ngắm nhìn hàng cây dần xơ xác, có cây còn sót lại vài vệt lá đỏ, có cây đã trơ trụi không còn một phiến lá nào, chắc hẳn là do ảnh hưởng của trận bão hôm nọ.

Hoàng hôn trải dài bên đường, mang vẻ u ám, bởi lẽ mây hôm nay rất dày, nhưng hắn thấy cũng không tệ lắm. Chỉ cần không mưa phùn là được, hắn không mấy ưa thích kiểu thời tiết như vậy.

Mặc dù hắn sở hữu Tự Nhiên ý Thủy hệ.

Cũng chẳng có gì lạ, nhiều lúc năng lực bản thân sở hữu cũng không đại biểu cho sở thích, như Yanfei chẳng hạn, nàng rõ ràng không quá sợ lạnh, nhưng cuối cùng vẫn không ưa thời tiết tuyết rơi, trong khi với hắn lại vô cùng bình thường, bởi duyên cớ Mộng cảnh.

Ở thế giới trước, hắn cũng chưa từng chạm đến tuyết thật bao giờ, lấy đâu ra thích hay không thích?

Nghĩ vẩn vơ một hồi, như chợt nhớ ra điều gì đó, Lê Thanh Vũ bỗng dừng bước lại, đứng cạnh một gốc cây cân nhắc.

Một tiếng “Pi” đột nhiên vang lên, từ trong tay áo của hắn, Telos ló đầu ra, trông như đang cằn nhằn bất mãn.

Hắn cười có chút xấu hổ, xoa đầu đối phương, nói:

“Được rồi được rồi Telos, ta biết là ngươi cũng muốn ra ngoài, nhưng khoảng thời gian vừa rồi thực sự không thích hợp để ngươi lộ diện. Nếu không… Ừ thì chắc cũng sẽ không có chuyện gì lớn, nhưng có chút át chủ bài vẫn tốt hơn chứ? Ngươi nên nhớ là ngay cả nhóm Xingqiu cũng chưa biết ngươi tồn tại đâu đấy.”

“Ở cảng chỉ có ta, sư phụ, Yanfei cùng với vị tiểu sư muội mới nhận kia là biết đến sự tồn tại của ngươi. À mà về sau chắc tốt nhất là ngươi cố gắng đừng xuất hiện trước mặt nàng thì hơn nhỉ?”

Telos nghe vậy liền khó hiểu, nhưng Lê Thanh Vũ cũng không giải thích thêm. Hắn định giải thích thế nào đây, chẳng lẽ lại bảo là Xiangling về sau sẽ trở thành cuồng thực Slime, làm món gì cũng cân nhắc cho dịch Slime vào sao? Nàng mà tơ tưởng đến Telos, ngày sau, lén lút cắt xén chút gì...

Chờ chút, dường như không phải là không thể. Tên này tự lành nhanh lắm, chỉ cần không bị giết là được, nếu vậy bản thân cũng có thể ăn thử...

Telos không biết tại sao tự nhiên cảm thấy lạnh gáy, dù rõ ràng nó không có gáy. Nó cảm giác được bản tôn đang có ý nghĩ cực xấu, sợ hãi lại chui rúc vào trong tay áo, run rẩy lẩy bẩy.

Nó đã biểu đạt sai điều gì sao?

Lê Thanh Vũ thấy dáng vẻ ấy của đối phương liền hiểu ra, lắc đầu, bật cười thành tiếng. Một tay nâng tay áo, xoa nhẹ an ủi, trong lòng đã đưa ra quyết định, ngoài miệng nói:

“Thôi được rồi thôi được rồi, ta làm ngươi sợ rồi. Để đền bù, hay là cho ngươi ngắm nhìn quang cảnh trên cao, hít thở chút khí trời vậy, dù sao đã lâu cũng chưa thấy rồi.”

“Pi?”

“Thế nào, trời đêm không tệ chứ?”

“Pi?!”

Lê Thanh Vũ lúc này đang đứng cheo leo trên mỏm đá nhô ra từ núi ở độ cao sáu trăm trượng, tương đương một dặm tám, lưng tựa Tây mặt hướng Đông.

Telos lúc này đang nằm hay đứng trên vai hắn thì khó mà nói rõ ràng, nhưng cũng thể hiện vẻ tập trung cao độ, ngước mặt nhìn lên trời theo hướng đối phương chỉ.

“Kia là Hoàn Vũ tinh, tọa lạc tại trung tâm của quần tinh thứ tám, Vũ tinh. Còn kia, bên trái nó là Sinh Vũ tinh, ngươi có thể thấy độ sáng không nhỏ...”

Miệng giảng giải một số kiến thức thiên văn học phổ cập cho đối phương, Lê Thanh Vũ cũng cảm thấy vô cùng dễ chịu, cho rằng quyết định thay đổi tức thời của bản thân là chính xác.

Buổi chiều mây trời rất dày, nhưng đến tối lại thưa, sao sáng rõ ràng.

Phân bố nhật nguyệt tinh thần ở thế giới này mặc dù có khác biệt, song trăng vẫn là trăng, sao vẫn là sao, điều này lại không hề thay đổi, vẫn tỏ rõ vẻ đẹp huyền ảo của mình.

“Còn ở phía bên kia, cũng thuộc nhóm Vũ tinh, là Thiên Vũ tinh, là cái cao nhất theo cách gọi thiên văn, tức là gần trời nhất, gần trung tâm nhất, nghe đồn có thiên nhân đang ở. Hướng sang bên phải là vì sao sáng nhất của Vũ tinh, nghe đồn vị trí ban xưa không ở đó nhưng do quỹ đạo di dời nên mới xuất hiện tại nơi này, trước đó nó nằm ở vị trí trung tâm hơn cơ đấy, danh gọi Thanh Vũ tinh...”

Nói đến đây, Lê Thanh Vũ bỗng khựng lại, hơi thảng thốt, rồi bật cười:

“Hừm, cũng thật trùng hợp, thế mà trùng tên, trước giờ không để ý. Nghe đồn vận mệnh mỗi người đều được viết trên sao trời, chẳng lẽ đây là ngôi sao chịu trách nhiệm cho vận mệnh của ta sao? Về sau cần phải ngắm nhìn nhiều hơn mới được, gặp được cơ duyên gì thì cũng khó nói trước, ha ha!”

Lời này... thuần túy là lời bông đùa. Lê Thanh Vũ đọc đủ thư tịch Tiên gia, tự nhiên cũng nắm vững chút khái niệm về những thứ như Mệnh Vận, Khí Vận, Lượng Kiếp, biết chúng thực sự tồn tại, chứ không phải hư vô mờ mịt, mà là có thể quan trắc được.

Một trong những thế lực nhất lưu của Huyền gia, Quan Tinh tông, tồn tại hàng ngàn năm từ trước đến nay, bản lĩnh đều nằm ở môn học vấn này. Nếu không thực sự nhìn ra được điều gì đó, sao có thể ngồi yên ở nơi cao như vậy?

Đây mới chỉ là một ví dụ. Trên cả đại lục này, Chiêm Tinh thuật vẫn luôn được lưu truyền và cũng không hề ẩn thế. Chỉ là do đặc tính có chút huyền hoặc nên nhiều người không hiểu, coi như những lời đánh đố giả vờ của thầy bói thần côn các loại. Nguyên nhân thực tế kỳ thực là do vốn kiến thức của họ không đủ, khó lý giải được mà thôi.

Hoặc là lý giải được nhưng đáp trúng một đáp án không mong đợi.

“Cầu xin vận mệnh một đồng Mora, liền đưa cho ngươi một trái chuối. Một trái chuối làm ngươi no bụng, ngươi lại tiếp tục cầu xin. Nhưng không biết rằng, một trái chuối có giá lớn hơn một Mora rất nhiều. Ngay sau đó, ngươi vấp phải vỏ chuối, ngã trượt chân, một mạng ô hô.”

Lê Thanh Vũ lẩm bẩm.

Đây là một câu chuyện cười nằm ở chương đầu tiên của một trong hai quyển cổ thư duy nhất viết về chủ đề Vận Mệnh, được cất giữ ở tầng một trong Động Tiên của Giải Trãi Tiên Nhân. Câu chuyện rất nhạt nhẽo, thế nhưng nó lại tóm gọn được hơn phân nửa cái gọi là Vận Mệnh này.

Telos sau khi nghe thấy đối phương lẩm b��m, lại thấy hắn bỗng gật đầu một cái, gật rồi lại lắc, đâu đó có tiếng cười vang lên.

Tiếng cười trớ trêu, câu chuyện đã được kể, cảm xúc khó tả, tinh tượng thu vào kiếm, kiếm thủy chung không rời vỏ, người chưa từng nắm lấy...

Bỗng hắn nói:

“Thôi ngắm trăng như vậy là đủ rồi, chúng ta cũng nên đi tiếp thôi, kẻo trễ.”

Xoay người bước đi, Telos lại chui vào trong tay áo, cảm nhận được khí tức dập dờn rồi lại nâng lên của đối phương.

Lê Thanh Vũ, đột phá Võ Giả nhị trọng.

Thanh bào thiếu niên rời đi, lại không biết hắn đã vô tình tiếp cận một sự thật.

Thêu dệt vận mệnh, vốn đến từ một vì sao?

“Hừm, cũng gần tới rồi.” Lê Thanh Vũ ngẩng đầu lên, khẽ nói.

Trong tầm mắt của hắn, dần xuất hiện hơi người, kéo dài đến tận đỉnh núi, dưới chân đã có bậc thang.

Nơi này tại sao lại có người? Họ hẳn không đến đây chỉ vì một đỉnh núi cô quạnh chứ?

Đương nhiên là không rồi, bởi vì ngọn núi này không phải ngọn núi tầm thường.

Trên núi có Thần.

Chính xác hơn là một tòa tượng Thần.

Nham chi Thần Quân, một trong Thất Thiên Thần Quân, để lại tượng tạc ở đây, trấn áp khí vận, thủ hộ Ly Nguyệt sinh linh!

Ngàn năm trôi qua, hương hỏa chưa từng đứt đoạn.

Bách tính đến cúng bái, dù không phải siêu phàm giả, cuối cùng vẫn chịu bỏ công sức nhọc nhằn, mong muốn lấy xác phàm mà kiến Thần Minh.

Lại mấy ai thật sự nhìn ra được dung mạo của Thần.

Lê Thanh Vũ có thể. Hắn ngẩng đầu lên, xuyên qua dòng người đến tế bái, nhìn thẳng lên bức tượng vôi trắng, nơi một nam tử ngồi trên ngai vàng uy nghi, mắt nhìn thiên địa.

Trong tay khối cầu vuông, đến giờ vẫn không bỏ.

Tầng tầng bậc thang, Thần quang rủ xuống, dung mạo lung linh, mờ ảo, thần bí mà uy nghiêm, mạnh mẽ mà thân cận, vĩ ngạn mà bác ái.

Tất cả đều đúng, mà cũng đều không đúng.

Đều là Thần tính, mà không phải chân chính Thần.

Nhưng hắn thực sự hiểu sao? Lê Thanh Vũ ngỡ ngàng.

Ngay vào giây phút đó, chính vào sát na này, phảng phất như thiên địa bắt được một đạo khí cơ huyền diệu trong U Minh.

Hắn thấy.

Hắn nhìn thấy, nam tử vĩ ngạn ngồi trên bức tượng kia đứng dậy, tay cầm Nham thương, nâng ánh mắt nhìn thẳng hắn.

Vô tình, băng lãnh, không cảm xúc.

Lại đại bác đại ái, chí công vô tư, tràn ngập từ bi.

Nham thương phóng xuống, xung quanh thanh tĩnh, thiên địa vô ngại.

Chỉ là ở trong mắt hắn, Nham thương chính là thiên địa.

Đài cao chín trượng, Thần Minh ba thước.

Ba thước ở giữa, viết càn khôn chi số!

Chính là khoảng cách giữa Thần và phàm, giờ đây Nham thương đã xuyên qua khoảng cách này.

Nham Thương đánh trúng, hắn chết, không hề có sức giãy dụa.

Tử vong tuyệt đối.

Không còn sót lại chút gì, phảng phất tro bụi rời đi khỏi nơi này.

Không một ai để ý.

“Phù!” Lê Thanh Vũ giật mình hoàn hồn, phát hiện bản thân vẫn đang đứng trên các bậc thang vôi trắng. Những người xung quanh bị cử động của hắn làm cho giật mình, nhưng cũng không để ý nhiều, chỉ coi như người này lên núi bị hụt hơi.

Cũng không ai coi hắn định có dị động gì. Nơi đây thế nhưng lại là nơi Nham Thiên Thần Tượng tọa lạc, đại biểu Nham Vương Đế Quân, ai dám khinh suất, kẻ nào dám làm càn?

Hắn lại nhìn lại Thần tượng, phát hiện Thần tượng vẫn như thế, đài cao chín trượng, thân người chiếm ba, Thần tính quang huy ngập tràn, dù có Thông Nguyên chi Nhãn vẫn không thấy được điểm gì khác biệt.

À, có thể là to hơn trong Game không ít.

“Kỳ quái, vậy sao ta lại tự nhiên thất thần? Lại còn có cảm giác sống qua tai nạn mà vui mừng?” Hắn tự hỏi, trong lòng nghi hoặc.

“Nhưng cũng bởi vậy, không biết tại sao lúc vừa rồi ngắm trăng lại có cảm xúc khó chịu, bây giờ bỗng lại hết rồi? Chẳng lẽ lúc trước bị ảnh hưởng bởi khí lưu của nơi này, do ta leo lên mặt ngược lại mà chịu đến hiện tượng ngược ‘gió’ của khí vận sao? Lại gần Nham Thần tượng, chịu Thần tính quang huy xoa dịu nên hết rồi?”

“Có khả năng, Quan Nguyên chi Nhãn có nhiều thứ không thể nhìn rõ, mấy thứ dính tới U Minh Pháp Tắc như khí vận nghịch lưu, khí cơ biến hóa cũng nằm trong số này, nhất thời không để ý mà chịu ảnh hưởng cũng là có thể.” Hắn khẽ gật đầu thầm trong lòng, cũng không tiếp tục nghĩ ngợi nữa.

Lại nhìn xung quanh, hắn phát hiện dù là nửa đêm, nơi này vẫn khá đông đúc.

Khách hành hương thuộc đủ mọi tầng lớp, có người thường, có võ giả, có phương sĩ.

Nhưng dù là loại người nào, đứng trước mặt Nham Thần tượng, chỉ cần là người Ly Nguyệt, thân phận đều như nhau.

Con dân của Nham Thần.

Bất kể là ban đầu vì lý do gì đi nữa, có thể là ngưỡng mộ thần tích, nghiên cứu lịch sử, bị cảm phục bởi khí phách, muốn chiêm ngưỡng Thần diện, muốn nhìn qua vị tu hành cự đầu, tiền bối Đại Đạo này...

Ngàn vạn tâm tư, Thần đều không để tâm, đều sẽ bao dung.

Một nén hương là đủ.

Đổi một lời chúc phúc.

Duyên cớ xuất thân, trong người Lê Thanh Vũ lúc nào cũng có sẵn vài thứ kỳ quái và luôn có khi cần đến, chẳng hạn như lúc này là một nén hương.

Bất dụng Chân Khí, hai ngón tay phải niết phần đầu, khí huyết tràn đầy, sức nóng đủ để sắt thép tan chảy, cây khô cũng phải cháy.

Khói hương vừa hiện, hắn nâng lên ngang mặt, thần sắc thành kính, nghi lễ đầy đủ, miệng lẩm bẩm mấy lời vốn là lời cầu nguyện thường thấy, chỉ là từ miệng hắn nói ra luôn mang cảm giác thâm ý đặc biệt, đến cuối còn thêm câu:

“Đa tạ ngài, Đế Quân.”

Hai tay hạ xuống, châm hương cắm trên đàn.

Ba đàn hương bên trong Mậu Thổ, bên ngoài Canh Kim, lập Bích Ngọc, kéo dài hợp thành hình bán nguyệt, đường kính sáu trượng. Mỗi tháng thay đất một lần, đến nay đã chứng kiến hương hỏa liên tục không dứt mấy ngàn năm.

Hôm nay, và về sau, hương hỏa vẫn nối tiếp.

Cắm hương xong, thanh bào thiếu niên lại chắp hai tay thêm một lần nữa, rồi liền xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng, không hề biết rằng trên đài cao kia, Thần tượng bỗng như có thần thái, trở nên sinh động.

Cảng Ly Nguyệt, Vãng Sinh đường, trong một sân nhỏ.

Một nam tử tóc nâu đen đang ngồi trên bàn đá, bên cạnh là một ly trà vẫn còn nóng. Phía trên, tán cây cổ thụ ngàn năm nay lại rụng lá, hàm ý sinh tử cực đậm.

Tướng mạo đế vương, khí phách thánh thần, sống lưng như rồng, từ ngữ đã khó lòng miêu tả nổi khí chất này.

Hai mắt màu hổ phách, nhẹ như có thể bị gió thổi bay, nhưng lại nặng hơn cả núi non, vào lúc này đang lộ ra vẻ hoang mang khó hiểu.

“Đa tạ ta? Sao tự nhiên lại tạ ta?”

Bởi vì rõ ràng môn hạ của đối phương, hắn tự nhiên hiểu, lời kia không phải là những lời cầu phúc kinh điển phổ thông vô chủ đích, mà là có đối tượng hướng tới xác định rõ ràng.

“Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?” Hắn nghi hoặc.

Ban đầu là đối phương tiến đến bái phỏng Thần tượng của mình trên núi kia, do lai lịch thần bí cộng thêm việc là đệ tử chân truyền duy nhất hiện nay của Bình nên hắn cũng phá lệ chú ý một chút.

Chỉ là không biết tại sao, bước được một đoạn, đối phương tự nhiên lại ngây người ra, rồi một luồng sức mạnh của Nham Thần xuất hiện trên người đối phương.

Phải, sức mạnh của Nham Thần, hắn nhìn không sai, bởi vì hắn chính là Nham Thần.

Nhưng vấn đề là, hắn rõ ràng đâu có làm thế!

Sức mạnh ấy tuy giống hắn nhưng lại đến từ hắn, tuy nói thế này hơi khó hiểu nhưng từ góc độ Bản Nguyên của vạn vật lại là vậy.

Vậy chuyện gì đã xảy ra?

“Thần Thông của Bình thật sự đã đạt đến mức đó rồi sao?” Nham Vương Đế Quân, trong trạng thái phàm thai Zhongli, lẩm bẩm:

“Lần trước đã rút ra được sức mạnh của ta trong quá khứ, của Khải Minh Thần, Lịch Sử Thần, và các loại khác. Lần này lại rút ra sức mạnh của Nham chi Thần Quân, mặc dù chỉ là một tia nhưng một tia này cũng đủ nói lên nhiều điều rồi.”

“Chỉ là nàng làm thế để làm gì? Ta có thể thấy được sự cộng hưởng giữa một tia sức mạnh này với Thần lực có sẵn của Thần tượng, chỉ là lúc biết được thì đã quá trễ, chuyện xảy ra quá đột ngột, cũng muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra.”

“Kết quả tên tiểu tử này tỉnh lại, mặt mày sáng sủa không thôi, còn cảm tạ ta? Chẳng lẽ hắn hấp thu được điều gì từ Thần tượng? Không đúng, bản nguyên không thêm, Thần lực không bớt, hương hỏa không hề thay đổi, vậy có nghĩa là hắn không lấy được thứ gì cả.”

“Trải nghiệm sức mạnh? Không có cảm giác đốn ngộ, Pháp Tắc không phản hồi, quy về cực cảnh cũng không thấy, càng không có bĩ cực thái lai. Mà cảnh giới hai bên quá chênh lệch, như ếch ngồi đáy giếng vọng thiên địa vậy, thậm chí còn nhỏ bé hơn thế nữa. Dù có Thiên Phú Thần Thông loại kia, hắn cũng có thể nhìn ra được thứ gì?”

“Vậy chẳng lẽ chỉ đơn giản là lễ độ. Nhưng ta quen biết Bình đã lâu, nàng không bao giờ làm chuyện thừa thãi, càng sẽ không bắn tên không đích, chắc chắn phải có một nguyên do nào đó.”

Chỉ là nghĩ nát óc, vị Thần Quân này cuối cùng vẫn không thể không thở dài tự nhận mình không bằng ai, cuối cùng không tiếp tục nghĩ về vấn đề này nữa.

Mấy ngàn năm nay, đánh cờ không trăm ván cũng nghìn ván, số lần thắng được ít đến thảm thương, mà đều là do đối thủ nhường, chưa lần nào đoán được ý định thực sự của đối phương, lần này cũng vậy.

Mà thôi, không sao. Mấy ngày nữa mọi chuyện đều sẽ rõ ràng, đây chỉ là khúc nhạc dạo nhẹ nhàng mà thôi.

Nghĩ đến đây, Zhongli bỗng nhíu mày, sau đó liền vận dụng thủ pháp truyền âm phổ thông vào một tòa mật thất tại tầng bốn dưới mặt đất của Vãng Sinh đường, một nơi chất đầy quan tài:

“Tiểu thư, luyện hóa U Hỏa yêu cầu bảy bảy bốn chín ngày toàn tâm toàn ý, trong thời điểm này lấy dương khí của ngày để chống đỡ. Xung quanh xếp đặt mộ huyệt hợp số bảy mươi hai địa sát chỉ để ngăn cách hoàn toàn dương khí bên ngoài. Trong thời gian này, tuyệt đối không được mở nắp quan tài, dù thế nào cũng không ngoại lệ, nếu không, sắp thành lại bại trong gang tấc, tiểu thư sẽ lại phải luyện lại từ đầu.”

“...”

“Tiểu thư, ta nói ngài có nghe không, đừng tưởng động tác tay lần mò lên vách là ta không thấy, đinh ép vách sắp không giữ được nữa rồi kìa.”

“...Zhongli tiên sinh, ngài cũng thật là. Có biết giam giữ một đứa trẻ trong quan tài như này là bất hợp pháp không? Chờ đấy, ra ngoài liền sẽ tố cáo ngài với Thiên Nham quân. Ngài thích uống trà đúng không? Cho ngài biết vị trà ở trên đồn nhé?”

“...”

“...Đừng im lặng thế chứ Zhongli tiên sinh, có biết ta đang nhàm chán thế nào không? Mấy tuần nay lúc nào cũng chỉ được nhìn mặt trong của quan tài, thực sự nghẹn chết ta rồi, không có ai bầu bạn nói chuyện cả.”

“Tiểu thư, chuyện luyện hóa vốn phải tập trung mười phần Tinh Thần lực, nếu không rất có thể công sức đổ sông đổ biển, mời ngài tiếp tục tập trung.”

“...Luyện hóa bla bla... Mấy chuyện này ta nghe chán rồi. Ta thế nhưng lại là thiên tài Hồ gia nhiều năm bất xuất thế, nhất tâm nhị dụng thì chẳng lẽ khó lắm sao? Chỉ là một đạo U Hỏa nhỏ nhoi mà còn coi mình là gì rồi? U Minh Nghiệp Hỏa?”

“Tiểu thư, ngài luyện hóa U Hỏa cũng không phổ thông, thuộc bộ chữ Điệp, dẫn sứ của Âm Dương giới, mang danh Âm Dương U Hỏa. Vốn chỉ các đời dòng chính Hồ gia mới có thể luyện hóa, khó hơn rất nhiều lần so với bình thường.” Zhongli lại kiên nhẫn giải thích.

“Ừ thì sao? Ta vốn là Ma Nữ, ta vốn bất thường đấy, ngươi làm được gì ta nào? Sáng phục dụng Tĩnh Huyết thảo, huyết khí đông cứng, người ngoài nhìn không ra bên trong đã như tử thi. Tối liền phải bắt đầu học ngủ trong quan tài. Nham Vương gia tại thượng, đây là quan tài đấy? Làm gì có chuyện đứa bé mới tám tuổi đã phải vào quan tài nằm rồi, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh à? Hay luyện Ma Đồng?”

“...”

“...Đừng im lặng vậy chứ Zhongli tiên sinh, trước đó ta đúng là nói không sai đâu, ta đang chán chết đây này. Hay là ngài đưa ta chút đồ ăn gì ngon và nóng nhé? Mấy tuần nay toàn chỉ ăn mỗi đan dược nhạt thếch, thiết nghĩ, với thủ đoạn của ngài có thể truyền âm thì đưa đồ ăn vào cũng sẽ không quá khó. Một chiếc bánh bao đổi lấy một ngày im lặng, thế nào? Không lỗ chứ?”

“...”

“À không, đồ ăn của Vãng Sinh đường làm cũng chán chết, trước không nhận ra nhưng sau khi nếm thử trù nghệ của Thanh Vũ đại ca liền hiểu được toàn là mấy món chó chẳng thèm ngó. Mà chờ chút, Zhongli tiên sinh, ngài cũng biết Thanh Vũ đại ca, hẳn với kiến thức sâu rộng của ngài cũng nhìn ra được hắn là Linh Trù Sư. Mạo muội hỏi thử, trù nghệ của hắn đạt đến mức nào rồi?”

“...”

“Zhongli tiên sinh không muốn nói nhiều về một tiên sinh khác, cũng tốt thôi. Thế ngài có góc nhìn gì với hai người còn lại? Xingqiu tạm chưa nói đến, ngài nghĩ bên gia tộc Nam Đẩu định làm gì với Thuần Dương chi Thể của Chongyun? Đó là lần đầu ta nhìn thấy dương khí nặng đến vậy trên người một hài tử vừa bắt đầu tu luyện, mặc dù cũng là người duy nhất, nhưng không can hệ. Ta nghĩ là họ có một kế hoạch nào đó, chỉ mong là đừng làm hại đối phương, nếu không ta sẽ rất khó xử, ngài nghĩ thế nào?”

Trong quãng thời gian không ngắn kế tiếp, Hu Tao liên tục nói và hỏi Zhongli về nhiều thứ, chủ đề cũng ngày càng thiên kỳ bách quái. Zhongli thủy chung không nói gì, bất động như sơn, tĩnh lặng như rừng.

Đến cuối cùng, nói chán rồi, nói mệt rồi, Hu Tao thở phì phò, có chút bực bội, ra tối hậu thư:

“Zhongli tiên sinh, nếu ngài còn không nói gì nữa, ta sẽ mặc nhiên coi như ngài ngủ rồi, sẽ phá quan tài mà ra đấy. Đừng tưởng đám quan tài mủn kẽo kẹt này cản nổi ta. Nên nhớ nơi này vẫn đang gần mật địa của Vãng Sinh đường, ta có thể cộng minh mượn sức mạnh của Hộ Ma Trượng, tuy chỉ là một tia thôi nhưng đối với quan tài như này thì cũng đã đủ rồi. Muốn không? Ta làm thật đấy?!”

“...Rồi rồi, tiểu thư thắng. Vậy tiểu thư muốn gì nào?” Zhongli đành thở dài.

Quen biết nhau không ngắn, hắn biết vị Hồ gia tiểu thư tính khí kỳ quái này nói được là làm được, bỏ hết công sức mấy tuần qua chỉ vì mạnh miệng, nàng cũng làm được. Cuối cùng hắn không thể không thỏa hiệp.

“Ta nói nhiều rồi, giờ đến lượt ngài nói. Ta muốn ngài kể cho ta một số cố sự nào hay ho, ta biết ngài biết rất nhiều, chỉ là toàn chọn chuyện chán để kể thôi. Lần này chọn chuyện có tâm vào nhé.”

“...”

“...Hỏa sinh tại địa, nghiệp sinh tại nhân, dĩ hợp vu đắc thiên chính—”

“Được rồi được rồi, ta kể!” Zhongli vội đầu hàng.

“Hì hì, thế có phải tốt hơn không?”

Zhongli không khỏi lại thở dài một hơi, nãy giờ hắn đã thở dài không biết bao nhiêu lần rồi, cảm giác già đi mấy ngàn tuổi.

“Haizz, nha đầu này, ta thực sự hết cách, đối phó không nổi.” Hắn cười khổ, bắt đầu kể cố sự, câu chuyện về một sinh linh từ Nham mà sinh, được Nham Vương Đế Quân ban tặng hình dáng loài rồng...

Đêm còn dài, tinh huy vẫn tĩnh mịch. Bản biên tập này thuộc về truyen.free, với tâm huyết được đặt vào từng dòng chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free