(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 152: Quyển 2 Chương 20: Tiến vào nội vi động phủ
"Máy đo sức mạnh?" Lê Thanh Vũ hơi giật mình, hỏi lại.
"Đúng vậy. Đây là vật phẩm trưởng thôn tặng ta đấy, nghe nói khi còn trẻ ông ấy đã có được nhờ một cơ duyên xảo hợp."
Lập Bản giải thích:
"Nó có khả năng đo đạc sức mạnh của người đối diện trong vòng bán kính mười trượng. Nguyên lý của nó dường như tương đồng với thần niệm của những người ở cảnh giới Tiểu Thừa, nhưng lại được tích hợp sẵn một bộ thông số để đưa ra kết quả sức mạnh một cách chính xác."
"Mặc dù nghe qua thì có vẻ hơi 'gân gà', nhưng đó là đối với những người từ Tiểu Thừa cảnh trở lên. Ngươi lại là Võ Giả cảnh, nên chắc hẳn nó vẫn có chút tác dụng nhất định, ta mong là vậy."
Lê Thanh Vũ vô thức gật đầu, trong lòng thầm mắng mấy tiếng "hoang đường", nhưng tâm trí hắn dù sao cũng không hề tệ. Hắn chợt nghĩ đến những thông tin mình từng biết về công nghệ vô tuyến đã xuất hiện ở Sumeru, vậy thì thứ này dường như cũng là điều tất yếu. Nhanh chóng, hắn hỏi tiếp:
"Thứ này dùng thế nào?"
"Sử dụng Mora, hoặc bất cứ loại tinh thạch Nguyên Tố nào cũng được, thứ này 'chay mặn không kị'. Thường thì mỗi lần dùng tốn khoảng 1.000 Mora, tuy số tiền không nhỏ, nhưng nếu so với hiệu quả mang lại, ta nghĩ cũng khá tương xứng."
Lập Bản chỉ tay:
"Thấy phần góc cạnh màu đen kia không? Đặt Mora bên cạnh đó, nó sẽ tự động hấp thu. Nên nhớ, vì nó tự động hấp thu nên đừng để thứ này cạnh tiền của ngươi, nếu không nó sẽ nuốt sạch hết đấy."
"Để ta thử xem."
Lê Thanh Vũ cầm chiếc kính trên tay, lấy ra một đồng 1.000 Mora đặt cạnh. Đồng Mora nhanh chóng biến mất, khiến hắn thốt lên một tiếng "thần kỳ", nhưng lại chẳng thấy có biểu hiện gì khác.
"À quên mất, ngươi còn phải bấm vào nút đỏ trên gọng kính nữa thì mới được. Nếu không bấm, nó sẽ coi là ngươi đang sạc dự trữ số lần phóng tia phân tích. Ta cũng không rõ hạn mức dự trữ lớn nhất là bao nhiêu, vì ta chẳng phải phú ông mà có thể bỏ nhiều tiền đến vậy, nên trước giờ cũng chưa có cơ hội dùng hết. Tuy nhiên, lần dự trữ nhiều nhất mà ta từng thử là 5 lần."
Lê Thanh Vũ gật đầu, bấm lên nút màu đỏ.
Tức khắc, một luồng năng lượng vô hình xuất hiện từ bên trong kính, nháy mắt đảo quanh bốn phương rồi nhanh chóng biến mất không dấu vết. Chỉ có các số liệu bắt đầu hiện dần trên mắt kính màu xanh như minh chứng rõ ràng nhất cho sự khác biệt.
"Thứ năng lượng này...!"
Chưa kịp để ý đến số liệu hiển thị, Lê Thanh Vũ lúc này đang đắm chìm trong sự kinh ngạc. Lập Bản cảnh giới còn thấp, khả năng cảm nhận năng lượng yếu kém đã đành; riêng hắn, lại sở hữu Thông Nguyên chi Nhãn và còn kích hoạt nó ngay lúc năng lượng xuất hiện, tự nhiên cảm nhận được một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Trong cảm nhận của hắn, thứ năng lượng vừa rồi quả thực rất tương đồng với thần niệm, đúng như Lập Bản đã nói, và mức độ cũng tương đương với thần niệm của các tu sĩ Tiểu Thừa cảnh. Chỉ có điều, ở khía cạnh khống chế, nó lại đạt đến mức "nhập vi", đã dàn mỏng thần niệm ra hết mức có thể, đồng thời tổ hợp thông tin truyền về dựa trên một hệ thống mạng lưới tinh vi, từ đó đảm bảo cả tốc độ lẫn độ chính xác.
Không những thế, hắn còn có thể nhận ra, sức mạnh của đồng Mora kia đã bị hấp thu toàn bộ, sau đó chuyển hóa thành thứ năng lượng này với tỷ lệ khoảng chín-một. Một phần năng lượng được lưu trữ để khấu trừ tiêu hao, phần còn lại hỗ trợ nâng cấp hệ thống kính!
Tích hợp cả khả năng thu phát thần niệm, bộ chuyển đổi năng lượng, bộ tự điều dưỡng cùng khả năng tự thăng cấp, Cơ Quan thuật và Giả Kim thuật kết hợp hoàn mỹ bên trong một chiếc kính mắt nhỏ gọn, thứ này thực sự đã xứng đáng với một nửa cụm từ "xảo đoạt thiên công". Người phát minh ra nó quả là một thiên tài đích thực!
Cũng không phải hắn chưa từng gặp tạo vật nào "xịn" đến mức này. Sư phụ hắn là Bình lão lão, trong giới Tiên gia cũng là một tồn tại hàng đầu, chỉ thực sự đứng sau Nham Vương Đế Quân. Hắn cũng có kiến thức không ít về các Tiên gia pháp bảo, và trong Động Tiên của Giải Trãi Tiên Nhân cũng không thiếu. Chỉ có điều, nếu so sánh thì hai bên vẫn có sự khác biệt không nhỏ, có thể minh họa đơn giản như sau:
Một chiếc đèn pin và một chiếc điện thoại đời cũ khi so sánh với nhau về khả năng chiếu sáng. Đèn pin chiếu sáng mạnh hơn, nhưng điện thoại lại tích hợp nhiều chức năng đa dụng hơn, cấu tạo tinh vi hơn.
Có thể hình dung cơ bản là như vậy.
Lúc này, Lê Thanh Vũ mới chú ý đến thông tin hiển thị trên mắt kính, nhận thấy đây là một loại văn tự lạ lẫm, không phải văn tự đang lưu hành trên đại lục, sở hữu cấu tạo nửa tượng hình. Chỉ có mấy con số ở giữa là dường như vẫn còn tạm trong phạm vi đọc hiểu, dù hình thù có hơi cổ quái.
Hắn nhìn về phía Lập Bản, đối phương lại vội vàng giải thích:
"Trên đó là văn tự cổ, dường như rất hiếm gặp. Lão trưởng thôn dù đã có được món bảo vật này từ rất lâu về trước, nhưng đến nay vẫn chưa phá giải được, chỉ mới đại khái lý giải được hàm nghĩa của những con số. Võ Đồ thập trọng được chia từ 1 đến 20, Võ Giả thập trọng được chia từ 20 đến 40, mỗi trọng ứng với 2 cấp."
Lê Thanh Vũ nghe vậy gật đầu. Ngôn ngữ ký tự hiện tại kỳ thực mới được phổ cập rộng rãi từ thời Trung Cổ trở lại đây, đến thời Hiện Đại mới thực sự được toàn bộ đại lục sử dụng chung. Do đó, không thiếu những món bảo vật có niên đại trên ngàn năm mà văn tự lại không đồng nhất.
Từ hàng thông số dường như biểu thị hai đối tượng, nổi bật lên là hai con số 20 và 22. Theo lý giải vừa xong của Lập Bản, con số 20 ứng với cấp độ Võ Đồ thập trọng viên mãn của Lập Bản, còn con số 22 là cấp độ Võ Giả nhất trọng của hắn.
Hạ kính xuống, Lê Thanh Vũ nói, ngữ khí không khách sáo:
"Thứ này đúng là đồ tốt, ta sẽ nhận. Cảm tạ ngươi đã có lòng bỏ ra."
Lập Bản vội vã xua tay:
"Đây vẫn chưa là gì so với ân cứu mạng của Lê huynh đệ, ngươi cũng không cần phải cảm tạ."
Lê Thanh Vũ gật đầu, lại nhìn về phía hai cánh đại môn. Lập Bản lập tức hiểu hắn định làm gì, vội nói:
"Này, ngươi đang định phá giải thứ này sao? Vậy nhớ cẩn thận quy luật 3 – 4..."
Trước khi bị ép thành vữa trét tường vôi, Lập Bản cũng đã từng thử phá giải trận đồ trên hai cánh cửa. Vốn bản tính thông minh, hắn cuối cùng đã thực sự mò ra không ít quy luật, chỉ là trong lúc phá giải lại hơi xui xẻo, đi nhầm vào ngã rẽ mới dẫn tới kết cục thảm thương như vậy.
Lê Thanh Vũ cũng không hấp tấp, kiên nhẫn lắng nghe xong hết các lý giải và quy luật mà Lập Bản đã tìm được, liền gật đầu ra hiệu đã hiểu. Bỗng, hắn liên tiếp điểm về phía trước sáu chỉ, phân biệt khảm vào ba góc cạnh.
Điều này làm Lập Bản giật mình. Hắn không ngờ đối phương nhìn qua vốn trầm ổn lại ra tay hấp tấp đến thế, vừa mới nghe xong lời mình nói liền ra tay, tưởng phải bàn bạc gì thêm chứ?
Chỉ là chưa kịp đợi hắn nói thêm gì, đã có tiếng uỳnh uỳnh phát ra từ trước mặt. Trận bàn sau khi được điểm chỉ liền xoay một vòng, cuối cùng phát ra hai luồng quang mang xanh vàng. Hai cánh cửa cũng bắt đầu lui về, dần dần lộ ra khung cảnh bên trong.
Điều này mang ý nghĩa đối phương đã giải đúng!
Lập Bản trố mắt nhìn Lê Thanh Vũ. Hắn chỉ nhún vai:
"Ta vốn dĩ đã giải xong rồi, chỉ là chờ ngươi tỉnh lại mà thôi. Bỏ mặc ngươi ở đây cũng không hay lắm. Hiện tại tuy ngươi không còn chiến lực gì đáng kể, nhưng khả năng bỏ chạy thì tuyệt đối không kém hơn lúc bình thường. Không còn lo ngại gì nữa thì ta mở cửa thôi. Chứ không thì ngươi nghĩ ta cứu ngươi khỏi vách tường bằng cách nào?"
"Ặc, nếu ngươi đã giải được thì cần gì phải làm ra vẻ nghiêm túc lắng nghe như vừa rồi vậy?"
"Sức người có hạn, không thể biết hết mọi chuyện, cũng không thể lúc nào cũng đúng hoàn toàn. Huống chi lắng nghe luôn có thể giúp ta học được điều mới, cớ gì mà không làm?"
Nghe được lời giải thích này, Lập Bản không biết làm gì hơn ngoài việc trong lòng thầm hô lên một tiếng "Phục!". Từ khi còn nhỏ đến tận bây giờ, bà bà luôn dạy hắn "nói ít nghe nhiều", chỉ là hắn đối với lời này cũng không đồng ý lắm – đương nhiên những lời này hắn không dám nói trước mặt bà bà rồi.
Hắn cho rằng, mỗi con người đều có năng lực riêng biệt, lại nên làm đúng với năng lực đó để phát huy tối đa tiềm năng của bản thân. Giống như hắn, với khẩu tài kiệt xuất, nếu nói ít thì còn làm ăn được gì nữa chứ, huống chi khả năng nghe hiểu của hắn cũng không tệ.
Chỉ là đến giờ phút này, hắn mới thực sự học được hàm nghĩa của chữ "nghe nhiều": không phải là nghe "nhiều" về số lượng, mà tinh túy lại nằm ở sự kiên nhẫn lắng nghe, dù đã biết nhưng vẫn cứ nghe, cuối cùng lại thu nhận được "nhiều" điều khác.
Nếu hắn có được sự kiên nhẫn này, có lẽ hắn đã không hấp tấp thử giải Cơ Quan để rồi bị ép tí nữa thì thành "xà bần" (bùn nhão) như vậy rồi, mà lẽ ra nên tìm cách bảo đảm an toàn của bản thân trước, lại cố gắng xem xét thật kỹ lý giải của mình xem có rủi ro nào không.
Tránh được vận mệnh hay không thì cũng chưa biết, nhưng có thể cải thiện tỷ lệ sống sót, như vậy cũng đã không tệ rồi.
Hai bên nói qua nói lại, đã hai phút trôi qua, nhưng cánh cửa vẫn chưa mở ra hoàn toàn, dường như Cơ Quan đã bị hư hại vô cùng nặng.
Năm phút nữa trôi qua, cuối cùng hai cánh thiết môn đã được mở ra hoàn toàn, lộ ra khung cảnh bên trong. Dường như đó là một không gian rộng lớn, với chút ánh sáng chiếu xuống sàn đá hoa cương bên dưới.
Lập Bản thấy vậy liền định bước lên, chỉ là nghĩ tới tình huống của mình hiện tại, vốn nên chờ đối phương đi trước, bản thân sẽ đi sau nửa bước. Điều này để tránh tỏ vẻ ngang hàng, không tranh giành, cũng không thể hiện mình đang có ý đồ ám hại hay giấu giếm gì, nhằm bày tỏ rõ thái độ "cầu sinh" trong giang hồ.
Những kiến thức này trước kia trong thôn hắn vốn đã biết, đều được nghe dạy, nhưng trước giờ chưa từng dùng, không ngờ ngay tại lúc này lại có đất dụng võ.
Chỉ là hắn liếc nhìn Lê Thanh Vũ, lại phát hiện chàng thiếu niên áo xanh vẫn đứng đấy bất động, không biết tại sao lại lấy từ trong túi ra một đồng Mora nữa đặt lên bên cạnh chiếc kính khiến nó hấp thu.
Lại quay đầu lại, hắn phát hiện ra lý do: một con Hilichurl bỗng ló đầu ra từ đằng sau cánh cửa.
Con Hilichurl này dường như vốn đang nghi hoặc tại sao cánh cửa lại tự động mở ra, bỗng phát hiện bên ngoài có hai nhân loại đang đứng đấy. Cũng không thèm suy nghĩ nhiều, nó hét lên một tiếng "Ya!" rồi cầm chùy gỗ lao về phía trước.
Nhận thấy có kẻ địch, Lập Bản tuy không phải kẻ thân kinh bách chiến, nhưng cũng có thể phản ứng ngay lập tức. Một tay nắm lấy đao liền định phản kích, nhưng chàng thiếu niên áo xanh đã giơ tay cản hắn lại.
Hắn sau đó chỉ thấy tay Lê Thanh Vũ thuận đà hất nhẹ về phía trước, một cách xảo diệu, toàn thân gần như không di chuyển, đánh trúng mặt nạ của tên Hilichurl kia, khiến nó bay ngược ra sau hơn một trượng, lưng ngã dập đất.
Thu hồi tay phải lại, chàng thiếu niên áo xanh liếc nhìn bàn tay của bản thân, miệng khẽ lẩm bẩm:
"Xem ra truyền ngôn là đúng, không thể gỡ mặt nạ của Hilichurl xuống trước khi chúng chết đi, quả nhiên cũng có chút gì đó..."
Hắn lại nhanh tay bấm lên chiếc nút đỏ trên kính trước khi tên Hilichurl kia kịp đứng dậy:
"Hừm, cấp 15, không mạnh cũng chẳng yếu, đúng như ta dự đoán, không sai lệch."
Nói xong, Lê Thanh Vũ cũng không quay đầu lại, chân bắt đầu bước về phía trước, nói với Lập Bản:
"Được rồi, thí nghiệm đã xong, đường cũng đã thông, chúng ta cũng nên đi thôi."
"Đường thông?" Lập Bản giật mình, lại nhìn về phía hai cánh thiết môn. Tên Hilichurl kia cũng đã đứng dậy, và dường như động tĩnh nãy giờ đã kinh động đến các Hilichurl khác. Chúng bắt đầu từ đằng xa xông lại, ở giữa còn có thêm một tên Mitachurl xách rìu, khí thế hung hãn vô cùng.
Hắn chưa thấy chỗ nào gọi là đường thông thoáng cả, ngược lại vô thức cảm thấy động phủ này trở nên chật chội.
Chỉ là tất cả những điều này dường như chàng thiếu niên áo xanh cũng không thèm để ý. Cước bộ không chậm lại, chuẩn bị chẳng mấy chốc sẽ va chạm với đám Ma Vật kia.
Một bước, hai bước...
Một giây, hai giây...
Đây là quãng thời gian đủ để tên Mitachurl kia và đồng bọn chen nhau chui qua được cánh thiết môn khổng lồ...
Và cũng là thời gian cuối của bọn chúng.
Vừa bước được nửa người qua, tên Mitachurl kia dường như có điều gì phát giác, nhưng giờ đã không còn kịp nữa.
Một bức màn nước màu trắng bạc, mỏng manh như lụa nhưng lại sắc bén hơn kiếm nhận, từ ngay phía trên thiết môn bỗng rơi xuống, nháy mắt chém xuyên qua thân thể của nhóm Ma Vật này, lặng yên không tiếng động.
Bảy tên Hilichurl, tử vong tại chỗ! Chỉ có tên Mitachurl kia còn gắng gượng được, nhưng chỉ để đón chờ một kết cục càng thêm thảm khốc.
Tấm màn nước kia dường như chỉ là tín hiệu mở màn. Ngay sau đó chưa đầy nửa khắc, từ dưới lên, từ hai bên trái phải, cũng có ba tấm màn nước xuất hiện, nháy mắt đã xẻ xuyên qua người của tên Mitachurl này, khiến cho nó chết không nhắm mắt.
Lập Bản nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này. Hắn vốn đang chờ đợi một trận chiến ác liệt, vậy mà một nhóm Hilichurl đủ để lập một doanh trại cứ thế bị cường lực hủy diệt, không hề có chút sức phản kháng nào trước mắt hắn?
Chỉ là chưa kịp đợi hắn hoàn hồn sau cơn hốt hoảng, một thanh âm nhàn nhạt lại truyền đến, nhẹ nhàng nhưng lại như búa tạ giáng thẳng vào tâm thần:
"Ta bảo đường đã thông rồi mà, đi thôi."
Phiên bản tinh chỉnh của chương truyện này được biên soạn bởi truyen.free, mọi sự sao chép cần được thông qua sự cho phép.