(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 151: Quyển 2 Chương 19: Liben
“Hừm, vậy ra ngươi đã bị mắc kẹt ở đây hơn hai tháng rồi?”
Trong một hang động nọ, hai nam tử đang ngồi đối diện nhau, một người là thanh niên, một người là thiếu niên. Thanh niên da ngăm đen, mặc tử y, tóc xù. Thiếu niên da trắng hồng, mặc thanh bào, ánh mắt dường như còn sáng hơn viên Dạ Minh Châu đang đặt ở một góc để chiếu sáng.
“Đúng vậy, Lý huynh đệ, nếu không có ngươi cứu giúp thì e rằng năm sau ta đã được thắp nhang rồi. Đại ân đại đức này thật không lời nào…”
Thanh niên mặc tử y định bày tỏ sự cảm kích tột độ đối với ân nhân cứu mạng, thì đã bị thiếu niên kia giơ tay cắt ngang:
“Thôi khỏi mấy lời đó đi, nói một lần là đủ rồi, một lần đó đúng ra ta nên được nhận, về sau mà nghe nhiều thì giảm thọ. Ta lại hứng thú với tên của ngươi hơn cơ, nói lại lần nữa xem nào?”
“Lập Bản?” Thanh niên mặc tử y lòng đầy nghi hoặc. Đối phương bảo hắn chỉ thích nghe một lần, trí nhớ lại thuộc hàng thượng đẳng, thường thì nghe qua một lần là nhớ, vậy mà nãy giờ đã đòi nghe tên hắn đến lần thứ ba rồi. Chẳng lẽ tên hắn khó đọc, khó viết đến thế ư? Sao trước đây hắn chưa từng phát hiện ra? Hay còn có huyền cơ gì đằng sau chăng?
Tuy nghi hoặc là vậy, hắn vẫn cố nén sự hiếu kỳ vào lòng, trên mặt không biểu lộ ra, dù sao người trước mặt vẫn là ân nhân cứu mạng của hắn.
Sự thật thì tuy có chút khác biệt, nhưng nhìn chung lại khá giống những gì thanh niên mặc tử y suy đoán. Tên của hắn kỳ thực không có gì kỳ lạ, nhưng lọt vào tai một số người lại mang ý nghĩa khác biệt.
“Lập Bản? Chính là cái tên thương nhân thường xuyên xuất hiện trong một số sự kiện, chuyên bán Nguyên Thạch cho người chơi, chẳng qua ban đầu bị Thất Tinh lừa mấy vố xong bị gọi đi làm công sao?”
Lê Thanh Vũ, tức thanh bào thiếu niên, bề ngoài lúc này đang bình tĩnh, nhưng trong lòng kỳ thực... cũng tĩnh, nhưng lại có vô số suy nghĩ không ngừng nảy sinh.
“Thảo nào nhìn qua thấy quen quen, giờ nghe tên rồi kiểm chứng mấy lần ta mới nhận ra. Cũng không thể trách được, trong thời gian ta chơi chưa từng có sự kiện nào của tên này, cũng chỉ thấy qua hình ảnh trên một số trang mạng, mà hắn hiện tại còn trẻ hơn rất nhiều, cũng chưa có kính râm, tóc cũng chưa xoăn nhiều đến mức như vậy.”
Được rồi, vậy thì tại sao chỉ là một tên bán hàng rong lại có thể khiến Lê Thanh Vũ phải chú ý đến vậy? Thậm chí ngay cả khi biết thân phận của một số người như Yanfei, Xingqiu, Beidou... hắn cũng không cần phải xác nhận lại lần hai, vậy tên Liben này có gì đặc biệt chứ?
Một tên thương nhân lang thang khắp nhiều quốc gia, phong cách ăn mặc khá là kỳ quái? Chuyện thường thôi. Sống ở cảng Ly Nguyệt đủ lâu, kỳ nhân dị sĩ thấy qua cả đám, đây vẫn còn là ở mức phổ thông.
Nhưng cũng giống như một số lời xưa từng được kể, giá trị của một thương nhân không nằm ở bản thân anh ta, mà là ở món hàng mà anh ta mang theo. Trong trường hợp này cũng là như vậy.
Dĩ nhiên, Lê Thanh Vũ cũng không quan tâm tới mấy món hàng trao đổi giống như trong sự kiện, nào là đặc sản các vùng, mà là những thứ mà tên này mang bên mình.
Mấy viên pha lê xuất hiện từ một trò chơi khác mà hắn cũng biết, gọi là Honkai Impact thì còn không nói, nhưng lại còn có ba viên Long Châu...
Lê Thanh Vũ sau khi xuyên không đã sống ở thế giới này được một năm, làm quen với không ít sự việc phi thường, tầm mắt cũng được mở rộng hơn rất nhiều, song vẫn có cảm giác hoang đường tột độ.
Bởi vì có nhiều thứ từ trước đến nay vẫn luôn sở hữu một hệ thống lý luận tuy khó tin nhưng liền mạch, hắn có thể tiếp nhận một cách dễ dàng. Bất quá vẫn tồn tại những dị điểm hỗn loạn không xác định, vẫn có thể hiểu được, nhưng nó lại liên lụy quá lớn, tỷ như Liben, hoặc là một số tồn tại khác, đơn cử như Hilichurl Kỳ Lạ.
Bọn họ tượng trưng cho thứ gì, rốt cuộc có ý nghĩa nào, đóng vai trò gì ở thế giới này, có thực sự tồn tại hay không, đó là những câu hỏi chợt nảy sinh, nhưng lại khó lòng được trả lời ở hiện tại.
“Genshin vốn được xác nhận là cùng vũ trụ với Honkai, về điều này ta cũng có chuẩn bị tâm lý sẵn, thế nhưng Long Châu lại là cái quái quỷ gì? Hả?”
“...Nhưng thôi, vũ trụ bao la, thiên địa mênh mông, mình nhìn người ta như dị loại cũng có thể chính là ánh mắt người ta nhìn lại mình. Một tên xuyên việt giả? Đến từ thế giới khoa học kỹ thuật vừa hay đi ra khỏi mức nguyên thủy lạc hậu, lại có dư thừa vô số trí tuệ kết tinh? Thôi, cũng chẳng cần nghĩ đến nữa, càng sống lâu, lại càng cảm thấy thế giới kỳ lạ, câu này chưa từng sai.”
Lê Thanh Vũ lắc đầu trong lòng, hắn cũng không đào sâu hơn về vấn đề này, dường như trong quá khứ đã từng có một lần hắn đào sâu đến tận gốc rễ của vấn đề thực hư, cuối cùng trực tiếp bị mất đi một đoạn tư duy, giờ hắn chỉ công nhận kết quả của bản thân là đủ rồi.
Không xoắn xuýt nữa, hắn lại nâng ánh mắt nhìn Lập Bản, lúc này đã hoàn toàn như bình thường, cũng là ánh mắt mà hắn dùng để đối diện với mọi người.
Chúng sinh.
Lập Bản hiện tại vẫn chưa phải là Lập Bản của về sau, cũng chưa phải là một hắc thủ đứng sau màn hay gì đã lộ diện thân phận. Hắn chỉ đơn giản là Lập Bản, một kẻ đang chịu ân cứu mạng của mình, có thể sẽ trở thành một nguồn trợ lực quan trọng, thậm chí quyết định lúc nguy cấp sau này.
Mà kể cả khi hắn có là một hắc thủ đứng sau màn đi chăng nữa, một là hắn không biết ta biết điểm kỳ lạ của hắn, đây cũng là một lợi thế; hai là hắn biết ta biết, vậy đây cũng tạm có thể xem như một lợi thế, một điểm tá lực. Sự việc dù sao cũng đã xảy ra, không còn chỗ vãn hồi, muốn lui thân cũng không được.
Còn về phần nếu hắn định bố trí ta, ngồi yên tại chỗ cũng không phải cách. Như này cũng là điều tốt, ta có chút bước chủ động, nắm lấy nhân quả không buông thì cũng có thể dễ hành động hơn nhiều.
“Nghĩ lại, nếu lúc ta cứu hắn, biết được thân phận của hắn xong, ta còn dám cứu không?” Lê Thanh Vũ tự hỏi, sau lại âm thầm lắc đầu trong lòng:
“Dám!”
“Nếu ngay cả như thế còn dám, vậy thì giống như thực tế, ta cũng đâu có gì phải hối hận. Đây không phải là thứ ta muốn, là bước đầu tầm đạo của ta sao?”
Nghĩ thông suốt tất cả, hắn bật cười một tiếng trong lòng, ngoài miệng thở ra một hơi, toàn thân bỗng nhẹ nhõm trong nháy mắt.
Quan ải ngăn cách giữa nhất trọng Võ Giả và nhị trọng, trong khoảnh khắc gần như không còn chút nào, chỉ cần nghĩ là đột phá.
“Một tia xúc động, đổi lấy một khắc tu vi rục rịch. Đây là hàm ý đích thực của Động Lộ, là lý do mà đa phần muốn tu luyện Võ Đạo cần phải nhập thế sao? Hôm nay học được rồi.”
Lê Thanh Vũ không giật mình, chỉ là hơi sững sờ. Bất quá hắn cũng không quên giải thích với Lập Bản:
“Không có gì đâu, chỉ là ta cũng có một người quen chẳng may có chút danh tự trùng với ngươi, da hắn lại hơi ngăm đen, nghe được bỗng dưng nhớ tới mà thôi.”
Lập Bản nghe vậy liền lộ ra vẻ mặt đã hiểu, thực tế trong lòng cũng thực sự tin tưởng lời này.
Nghe được tên trùng liền nhớ tới cố nhân, nhiều người cũng hay có thói quen này, hắn cũng vậy. Thế nên đối với hành vi của thanh bào thiếu niên từ vẻ bề ngoài nhìn vào không có gì kỳ quái.
Hắn khẽ cử động vai trái, cảm thấy so với mấy phút trước đã dễ cử động hơn rất nhiều, cảm thán trong lòng bản lĩnh của đối phương quả thực vô cùng cao cường, cao tay hơn nhiều so với chút y sư dược sư trong thôn hắn.
Có được bản lĩnh thế này sao lại không đi làm trong các Y Quán hay Dược Điền mà lại đi làm công việc nặng nhọc như Mạo Hiểm gia, lại còn đi một mình chứ? Lập Bản tự hỏi.
Nhưng thôi, mỗi nhà mỗi cảnh, nhiều khi đó cũng là thú vui. Tuổi trẻ thiếu niên chí lớn rong ruổi khắp tứ phương, thậm chí ngay cả mình hiện tại cũng có mấy phần như vậy. Làm Mạo Hiểm Gia tức là có thêm nhiều cơ hội đi phiêu lưu khám phá, xem ra đây nhiều khả năng chính là mục đích chính của đối phương.
Lê Thanh Vũ nhìn thấy Lập Bản hơi cử động bả vai, khẽ nhắc nhở:
“Cẩn thận, vai ngươi chưa lành, cử động chút cho khí huyết lưu thông cũng không tệ, nhưng hăng quá hóa dở. Ta biết Lục Diệp Hồng Thảo sau khi phục dụng sẽ khiến toàn thân nôn nóng khó chịu, nhưng ngươi phải cố mà chịu đựng.”
Lập Bản gật đầu tỏ ý đã biết, Lê Thanh Vũ mới nhẹ nhàng thở ra một hơi:
“Mà công nhận nhà ngươi đúng là sở hữu thể chất đặc dị, vết thương nặng như vậy mà trải qua thời gian ngắn hơn một canh giờ đã có dấu hiệu hồi phục, điều này thực sự hiếm thấy.”
Lập Bản nghe thế liền cười, tỏ ý tự hào nói:
“Lý huynh đệ ngươi không biết, ta từ nhỏ đã được bà bà khen là sở hữu một bộ thể chất tốt, không đi luyện võ thật là phí. Hồi đó nghe xong ta đắc chí lắm.”
“Về sau ta mới biết, cái thể chất mà bà bà nói tới là thể chất chịu đòn, da dày thịt béo, đánh mãi không chết được. Tuy có cảm giác hơi cụt hứng chút, nhưng đúng là ta về sau bị đánh liền càng ngày càng mạnh, cũng luyện ra được một bộ thể phách cường kiện như hiện tại. Trong Võ Đồ cảnh, mấy ai được như ta?”
Lê Thanh Vũ gật đầu, thể phách đối phương đích xác là mạnh, thậm chí dường như còn có chút mạnh hơn hắn hiện tại. Điều này so với đồng giai đã là hơn rất nhiều rồi, dù sao chênh lệch cảnh giới còn ở đấy, nhục thân của hắn yếu hơn đồng giai cũng là một phần lý do.
Hắn cười nói:
“Vậy xem ra ngươi chuyên tu ngạnh công rồi, chỉ là luyện ngạnh công cũng đừng bỏ rơi luyện nội công. Ngoại công có thể không cần cũng được, nhưng nếu khí huyết thiếu thốn thì da có dày cũng chẳng làm được gì, còn dễ mang thương tật, hao tổn thọ nguyên.”
Lập Bản nghe vậy gật đầu:
“Lời này của huynh đệ trước cũng đã từng có người nói với ta, hình như là ông Lý cách nhà ta mười bước thì phải. Hai người các ngươi cùng họ, lại nói ra được cùng lời, cũng là y sư, không biết có phải họ hàng thân thích gì không đấy?”
Lê Thanh Vũ lắc đầu, nhún vai:
“Ta còn không biết thôn làng ngươi ở đâu, sao có thể có liên hệ dây mơ rễ má gì được? Nhưng có khi cũng có thể là họ hàng xa, ai biết đâu đấy? Chỉ là nhắc lại, ngươi nói ta là dược sư ta nhận, nhưng ta lại không phải y sư, mặc dù một số kiến thức nhập môn tập sự cũng nắm được vài phần thành thạo, nhưng cũng không nên gọi bừa.”
Lập Bản gật đầu đồng ý, tiếp sau đó lại không ngờ bắt đầu kể tiếp chuyện về thôn làng của hắn.
Điều này làm Lê Thanh Vũ có chút bất ngờ. Vốn ban đầu cũng chỉ định nói sơ qua chút đỉnh, rốt cuộc thì khi hành tẩu giang hồ lại cũng khá e ngại việc bị nắm rõ xuất thân. Chỉ là sau khi nghe được mấy lời thì hắn lại phát hiện đối phương dường như có biệt tài, có thể miêu tả một cách rõ ràng sinh động lại không thực sự nói ra thông tin gì cụ thể cả. Tài ăn nói này quả thật rất đáng học hỏi, dường như đây cũng là tiền vốn để tên này làm thương nhân sau này. Hiểu được liền không bận tâm lắng nghe tiếp.
Bà bà nhà bên thường hay dùng chung giếng, đầu lúc nào cũng đội mũ to. Ông Lý láng giềng hành y đã có mấy chục năm không ai rõ, là người đưa hắn một quyển quyền pháp cơ bản luyện nội công, cũng là lúc hắn thực sự bắt đầu nhập môn, răng cửa thiếu mất một chiếc.
Hay là trưởng thôn đầu hói, ngày nào cũng cõng bao tải trên lưng không biết để làm gì, bề ngoài nhìn chính trực nhưng kỳ thực trong nhà chất đầy sách ảnh nhạy cảm. Hắn biết vì hắn một lần ngẫu nhiên đánh bậy đánh bạ đi được vào nhà của lão già này, về sau bị hối lộ mấy quyển để giữ bí mật...
Hai bên nói chuyện với nhau vui vẻ, Lê Thanh Vũ cũng góp vui bằng một chút chuyện gom góp từ thế giới cũ và cả thế giới này, đương nhiên cũng tương tự không nói cụ thể, chỉ là ý tứ và câu chuyện luôn có điểm tương đồng, tạo nên sợi dây liên kết giữa người với người.
Sau một hồi, bầu không khí liền đã thân cận hơn không ít. Bầu không khí bên ngoài động phủ vốn lạnh giá của mùa đông cũng dần tan biến.
Cười đủ rồi, Lê Thanh Vũ mới khẽ cảm thán:
“Với tài ăn nói như ngươi, tốt nhất nên chọn những ngành nghề cần giao tiếp, chẳng hạn như thương nhân, tư vấn viên, hay luật sư, không thì phí hoài!”
“Ta biết chứ! Chỉ là bà bà suốt ngày nói ta vốn nên có một sứ mệnh cao cả nào đó, không nên lãng phí thời gian vào những việc vặt vãnh này. Nam nhi sao có thể không có sự nghiệp, lẽ nào kiếm sống bằng thực lực lại không đáng giá?” Lập Bản tỏ vẻ bức xúc.
Sứ mệnh lớn lao? Bà bà nói thế? Chết tiệt, chẳng lẽ đây là một thôn làng ngọa hổ tàng long sao? Lê Thanh V�� trong lòng liền xuất hiện mấy ý nghĩ này. Chỉ là còn chưa kịp để hắn nghĩ tiếp, thì một bên Lập Bản giống như nhớ ra điều gì, từ trong chiếc túi bên hông lấy ra mấy đồ vật.
Một là một quả cầu tròn, dường như là công cụ dò xét Nguyên Tố của Hiệp Hội, chỉ là hiện tại đã bị hỏng, do bị một vật nặng nào đó đè nát. Nhìn vẻ tiếc nuối trên mặt hắn là đủ hiểu.
“Thứ này vốn cũng không phải là do ta mua, chỉ là trên đường đi muốn mở rộng kiến thức về thế gian muôn màu, ta đã từng gặp một Mạo Hiểm gia bị mắc kẹt trong một bộ Cơ Quan giải đố. Khó gỡ từ bên trong nhưng lại dễ dàng từ bên ngoài. Sau khi cứu được hắn liền được hắn tặng cho món đồ này.”
“Ta Lập Bản vốn cũng không phải đại nhân vật vĩ đại gì, nhưng cũng hiểu được ân nghĩa tất báo. Nay cũng liền trả trước cho ngươi chút đồ vật. Ân cứu mạng tự nhiên không thể đong đếm chỉ bằng những vật này, nhưng đây cũng là chút thành ý, coi như ta vừa mắt Lý huynh đệ, coi như bằng hữu kết giao trên đường.”
Lập Bản nói xong lại tiếp tục tìm kiếm trong túi, chỉ là bỗng vẻ mặt hơi xấu hổ, dường như hắn phát hiện trong số những thứ mà hắn có thể tặng được thì đa phần đều đã bị hỏng sau cú va chạm vừa rồi.
Bởi vì Lập Bản dốc hết đồ từ trong túi ra, Lê Thanh Vũ cũng có cơ hội nhìn xem mấy thứ đó là đồ gì, chỉ là nói thật có mấy món đã bị dập nát tới mức hắn cũng không nhìn ra nổi, mà dường như ngay cả khi không nát, hắn cũng chưa chắc đã nhận ra, xem ra tên này cũng đúng là có phần kỳ lạ.
Cuối cùng, Lập Bản bèn quyết định lấy ra một đồ vật nhìn qua như chiếc kính, dáng vẻ ít hư hao nhất. Chiếc kính này dáng vẻ có chút độc đáo, nhìn khá là khoa học viễn tưởng, nhưng điều này cũng chưa là gì, bởi vì như Lê Thanh Vũ biết thì bên Thảo quốc, Thủy quốc hay Băng quốc còn có nhiều món đồ khoa học viễn tưởng hơn thế nhiều.
Điểm đặc biệt ở đây chính là, kính này chỉ có một mắt, và mắt này có màu xanh lá cây, nhìn cực kỳ giống cái kính có khả năng đo sức mạnh của một bộ truyện nào đó, thường gắn liền với con số 9000 nổi tiếng...
“Đây là thứ gì vậy?” Hắn hỏi.
“Máy đo sức mạnh.” Lập Bản đáp, vẻ mặt bình thản.
Lê Thanh Vũ: “???”
Truyen.free xin gửi tặng bạn đọc bản chuyển ngữ chất lượng cao này.