(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 150: Quyển 2 Chương 18: Cứu trị
Trong quá trình khám phá một khu di tích, khi chưa nắm rõ tính chất nơi đó, việc sử dụng các phương pháp thăm dò như Sóng Âm, thoạt nhìn tưởng chừng thuận lợi, nhưng thực tế lại tiềm ẩn không ít rủi ro. Bởi nhiều cơ quan có thể phản ứng với âm thanh, và không ít kiến trúc đã trở nên vô cùng mẫn cảm sau hàng ngàn năm phong hóa.
Sử dụng thần niệm cũng là một biện pháp không tồi, phần lớn các cơ quan kể trên sẽ không phản ứng. Nhưng phương pháp này lại có điều kiện tiên quyết về cảnh giới và Đạo Lộ. Không phải ai cũng tu luyện theo Huyền gia phương sĩ hay Pháp Đạo; ngay cả Võ Đạo, thần niệm cũng chỉ đạt tiêu chuẩn từ cảnh giới Tiểu Thừa trở lên, còn với Chiến Đạo thì càng không cần nhắc tới.
Vì lẽ đó, đa phần Mạo Hiểm gia chuyên nghiệp khi thám thính một nơi xa lạ thường sử dụng các loại công cụ do Hiệp Hội cung cấp. Trong số đó, rẻ nhất và đa dụng nhất là máy dò Nguyên Tố, một viên cầu nhỏ có thể đặt tại chỗ để dò xét dòng chảy Nguyên Tố. Phẩm chất càng cao, phạm vi dò xét càng rộng.
Bởi như đã nói, phần lớn Cơ Quan đều vận hành dựa trên sức mạnh Nguyên Tố. Khi còn hoạt động trơn tru thì không nói, nhưng một khi đã trở thành di tích và trải qua vô số năm tháng, chúng sẽ ít nhiều tiết ra Nguyên Tố lưu động – đây chính là thứ mà chiếc máy này có thể dò được.
Dựa vào những thông số này cùng các đầu mối thông tin khác để lại, Mạo Hiểm gia có thể phán đoán ra cách thức tương đối an toàn để tiến vào di tích và hoạt động bên trong.
Chính vì vậy, muốn trở thành Mạo Hiểm gia, chỉ võ lực mạnh thôi là chưa đủ; trí tuệ và kiến thức càng không thể thiếu. Nếu thiếu một trong hai, e rằng chỉ còn cách liều mạng.
Đúng vậy, “cầu phú quý trong nguy hiểm” – câu ngạn ngữ này người nghe thì nhiều, nhưng mấy ai thấu hiểu thực sự?
Đây cũng là lý do, phần lớn các tiểu đội Mạo Hiểm đều cần một người tinh thông Cơ Quan và công cụ. Không cần phải giỏi đến mức chế tạo được nhiều, chỉ cần đọc được thông số, hiểu cách vận hành và chút nguyên lý Nguyên Tố căn bản thôi đã được coi là nhân tài.
Lê Thanh Vũ thì không cần đến những thứ đó. Một phần vì hắn chưa phải Cao đẳng Mạo Hiểm gia, chưa đủ tư cách kiến tạo tiểu đội; phần khác vì giá của loại công cụ này tuy không đến mức quá đắt nhưng cũng chẳng hề rẻ. Ngay cả một món Cao phẩm cũng ngốn của một Mạo Hiểm gia Trung đẳng gần một năm làm ủy thác quần quật nếu không gặp được di tích tốt, tức là khoảng 100.000 Mora. Để tránh bị nghi ngờ và gây chú ý, hắn chưa đi mua, dù thực ra cũng chẳng ai nói được gì, mà trên hết là hắn cũng không cần thiết.
Chẳng lẽ Quan Nguyên chi Nhãn của hắn còn thua kém chiếc máy này ư?
Nhờ vậy, Lê Thanh Vũ một đường đi tới, dù lối rẽ không ít, Cơ Quan cũng nhiều, chung quy vẫn chưa từng xảy ra bất cứ vấn đề gì. Tiến độ tuy chậm chạp nhưng vô cùng v��ng chắc.
Bên ngoài hang động, đề phòng bị tập kích bất ngờ, hắn đã bày sẵn trận bàn cùng các Cơ Quan, tạo ra chút chướng nhãn pháp và trận pháp phòng thủ. Điều này nhằm phòng ngừa kẻ nào đó có ý định "hoàng tước tại hậu", hoặc tránh những lý do khách quan không đáng có khác...
Cứ thế, nửa canh giờ trôi qua. Trong đầu đã phác họa được sơ đồ đại khái của gần như toàn bộ hệ thống Cơ Quan bên ngoài tòa động phủ, Lê Thanh Vũ dần rảo bước vào khu vực bên trong.
Vừa bước được vài bước, sắc mặt hắn liền hơi ngưng trọng. Hắn nghe thấy âm thanh không rõ phát ra từ đằng xa vài chục bộ, dường như là do con người tạo ra.
Không hề hoảng hốt, cũng chẳng bất ngờ. Trên quãng đường dài mấy trăm bộ kia, hắn đã phát hiện dấu vết có kẻ từng xâm nhập vào bên trong tòa động phủ này. Nhìn những vết tích như của một tên trộm, chắc chắn không thể là chủ nhân; thậm chí còn toát ra một cảm giác thiếu chuyên nghiệp đến đáng ngạc nhiên.
Chỉ có điều hắn không ngờ người này vẫn còn bị mắc kẹt ở đây. Phải biết rằng, mặc dù cây đổ gần đây, nhưng trước đó lại không có dấu hiệu bị xê dịch, chứng tỏ kẻ này đã đi vào trước khi cây đổ, tức là hơn hai ngày trước. Tuy nhiên, từ không ít dấu tích bên cạnh Đĩa Áp Lực để lại, thời gian đối phương tiến vào đây phải chí ít là hai tháng trước. Hắn cứ tưởng đối phương đã rời đi rồi, khả năng cao là bằng một đường khác.
“Giả định chỉ có một người đi vào trước đó, khả năng vượt qua là tám phần. Tạm chấp thuận giả định này.”
“Từ vết tích để lại, có thể đại khái phán đoán tu vi đối phương vào tầm Võ Đồ viên mãn, không cao nhưng cũng chẳng thấp đối với một kẻ muốn thử vận may.”
“Một vết đao nông xuất hiện trên một bức tường Cơ Quan làm từ đá, dường như là nơi chứa khoáng thạch gần phía ngoài. Vết đao chém ngang từ trái sang, đao thế yếu ớt và tan rã, hẳn xuất phát từ một kẻ không có chút căn cơ nào.”
“Tính cách có vẻ khá khôn khéo, song lại thiếu ổn trọng, có phần hơi nôn nóng, và mang chút tính cờ bạc ‘được ăn cả ngã về không’…” Trong đầu Lê Thanh Vũ bắt đầu tái hiện lại những thông tin mà hắn có thể phân tích về đối phương.
Hắn không chỉ là một trí giả, mà còn là một võ đạo đại gia đạt đến cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất ở Võ Đồ cảnh. Tuy là kiếm tu nhưng hắn sớm đã đạt đến mức đao kiếm bất phân, chỉ cần nhìn một vết đao liền có thể đoán được chín phần mười về người xuất thủ, chí ít cũng có cái nhìn sơ bộ về chiến lực của kẻ đó.
“Hai tháng bị nhốt ở đây, đồ ăn dự trữ ắt hẳn không còn bao nhiêu. Ngay cả Võ Giả cảnh cũng đã lâm vào trạng thái suy yếu, Võ Đồ cảnh thì càng không phải nói, hẳn chỉ còn chút hơi tàn…”
Lê Thanh Vũ lại buông tầm mắt nhìn về nơi phát ra âm thanh. Dưới cái nhìn của hắn, nơi đó lộ ra chút sinh khí yếu ớt lay lắt, nhưng phần lớn lại là tử khí.
….
“Ặc, đây là đâu, ta đang ở đâu? Xung quanh một mảnh mông lung… Ta là ai…?”
“Cơ thể không còn cảm nhận được đau đớn… Quái lạ, không đau đớn đáng lẽ mới là trạng thái bình thường chứ? Sao ta lại…”
“Hửm, thứ ánh sáng trắng gì kia, sao lại lúc xa lúc gần? Hồi bé nghe bà nội kể chuyện, nói rằng linh hồn con người sau khi chết đa phần đều mơ hồ, thần trí không rõ. Chỉ khi có ánh sáng xuất hiện, đi theo nó mới có thể tiến tới Nại Hà Kiều, nhập Luân Hồi, chuyển thế kiếp sau…”
“Chẳng lẽ ta đã chết rồi sao? Chờ chút, bóng hình kia là gì? Trông giống người, là ai? Là thần tiên tiếp dẫn chăng? Thưa thần tiên, kiếp sau ta muốn đầu thai vào một nhà giàu có, lạy ngài thần thông quảng đại, hẳn là chút chuyện khó này khô—”
Chỉ là còn chưa kịp hỏi nốt câu cuối, hắn đã thấy thế giới nhạt nhòa xung quanh bỗng biến đổi, trở nên tràn ngập màu sắc.
Không gian ẩm thấp, nửa sáng nửa tối. Dưới đất là từng mảng gạch đá vỡ nát, lộ ra tầng đất bên dưới. Bên trên là những tàn tích của một kiến trúc tuy không quen thuộc nhưng vẫn có thể nhận ra đại khái, xen lẫn chút thạch nhũ kết tụ. Xem ra đây là một hang động, dường như cũng chẳng giống thế giới sau khi chết lắm.
Hắn lại chớp chớp đôi mắt, mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn.
Bóng hình kia, nào có phải thần tiên gì, mà chỉ là một thiếu niên khoác thanh bào giản dị, đang khoanh chân ngồi cười mỉm nhìn hắn. Trong tay hắn đang cầm một viên châu nhỏ phát sáng, dường như nguồn sáng hắn nhìn thấy lúc nãy chính là viên châu này.
“Tỉnh rồi, tốt! Tỉnh là tốt, nếu không thì mọi chuyện sẽ nghiêm trọng. Dù sao trong lúc chữa thương, ý chí của người bệnh cũng rất quan trọng. Nghe ngươi nói mê nãy giờ, có thể thấy ngươi cũng không quá thiết tha cuộc sống này cho lắm. Bây giờ tỉnh lại thì tốt rồi, bị nhốt trong thực tại này, ngươi sẽ không thể chạy trốn được nữa.”
“Ừm, xương vai trái bị gãy đã được ta bó lại. Huyết khí thiếu thốn cũng đã được ta dùng Lục Diệp Hồng Thảo nhét vào miệng ngươi, đảm bảo ngươi cầm hơi được một lúc. Sau đó, ngươi cần bắt đầu vận chuyển khí huyết nhẹ nhàng, từ huyệt Quan Trung mà bắt đầu…”
Thiếu niên mở miệng nói, khiến hắn nghe mà nửa hiểu nửa không, bảy phần rõ ràng ba phần mơ hồ.
Dường như nhận thấy bản thân quá nhanh nhảu, thiếu niên khẽ lắc đầu tự giễu:
“À, xin lỗi. Ngươi vừa tỉnh lại từ trạng thái mê sảng, ta nên bắt đầu từ cái đơn giản trước vậy? Ngươi là ai?”
Đùng! Nghe câu hỏi này từ thanh bào thiếu niên, não hải hắn bỗng chấn động một tiếng oanh minh. Vô số ký ức từ khi còn tấm bé cho đến hiện tại lại một lần nữa tràn về, tựa như hồng thủy vỡ đê, khiến nét mặt hắn có chút biến đổi, khẽ cau có lại trong đau đớn.
Đối mặt cảnh tượng đó, thanh bào thiếu niên vẫn giữ vẻ ung dung như trước, cũng chẳng quá ngoài dự liệu, chỉ khẽ nói:
“Bình tĩnh, từ từ, đừng chống cự. Hãy để nó tới dần dần…”
Nương theo lời nói đó, nét mặt hắn thoáng dịu đi đôi chút, rồi hai mắt nhắm lại.
…
Mười phút sau, Lê Thanh Vũ vẫn khoanh chân ngồi tại chỗ cũ, hai mắt quan sát người đàn ông trước mặt.
Người này là người Ly Nguyệt, tuổi nhìn qua chưa quá hai mươi. Da hơi ngăm đen, tóc xoăn lọn lớn, mặt mũi phổ thông.
Không hiểu sao, hắn nhìn đối phương lại có chút quen thuộc, tựa như đã từng gặp ở đâu đó, nhưng trong chốc lát vẫn chưa thể nhận ra.
Thân hình đối phương thuộc dạng cường tráng, cao to lực lưỡng, múi nào ra múi nấy, chiều cao hẳn từ sáu xích trở lên. Nhưng đó chỉ là ở trạng thái bình thường, cũng là trạng thái mà hắn đã cứu đối phương từ Quỷ Môn Quan về.
Thực tế, lúc hắn phát hiện người này, đối phương đã toàn thân nhợt nhạt, thiếu sức sống. Trước ngực có vết máu chảy đã khô, xương ngực bị rạn nứt nhiều chỗ, nội tạng tổn thương nhẹ cận kề xuất huyết, cùng không ít các chấn thương nhỏ lẻ tẻ khác, thê thảm khó mà tả xiết.
Thủ phạm cho việc này chính là một bức tường đang đè chặt lên người đối phương, ép từ phải qua trái. Vốn dĩ đây là một Cơ Quan mở cửa, nhưng do bị hỏng rồi nay lại bị kích hoạt nên mất kiểm soát lao tới. Đối phương xem ra nhất thời rút lui không kịp, bị nghiền ép từ một phía.
May mắn thay, Cơ Quan đã cũ kỹ, phẩm chất cũng không cao. Dựa vào thể phách được rèn luyện không tồi của một Võ Đồ viên mãn, người này vẫn có thể cầm cự được một hơi. Chí mạng nhất là việc bị bỏ đói trong thời gian dài. Lúc hắn đến được nơi này thì đối phương cũng đã lâm vào hôn mê, những âm thanh kia đều là lời nói lúc mê sảng, âm lượng rất nhỏ. Tuy nhiên, trong không gian động phủ tĩnh lặng như vậy, dưới thính giác của một Võ Giả thì chúng vẫn phá lệ dễ nghe thấy.
Lê Thanh Vũ gặp thảm trạng như vậy, trước tiên vẫn vô cùng cẩn thận tiến hành dò xét. Phát hiện không có vấn đề gì, hắn liền vung tay áo, bắt đầu phân tích Cơ Quan mà đối phương đã cố thử giải mã.
Đó là một Cơ Quan được thiết trí trên hai cánh cửa kim loại, cũng là điểm cuối của thông đạo mà hắn đi vào nãy giờ. Người kia bị đánh bật vào một bên vách tường, chỉ cách Cơ Quan này một bộ.
Nhìn từ ngoài, Cơ Quan này có hình thù trận đồ bát quái. Nhìn kỹ lại thì phát hiện thứ tự không giống, thuộc về loại chuyển đổi đặc biệt. Năng lượng gốc được lấy từ Nham và Phong – điều này rất hiếm thấy, bởi hai loại Nguyên Tố này hoàn toàn không có phản ứng với nhau, dẫn đến tình trạng cô âm độc dương, bát quái chia tách không sinh không diệt. Mọi công dụng đều đến từ mức độ năng lượng của hai loại Nguyên Tố mà không dung hợp, điều quan trọng là tỷ lệ bao nhiêu, và điều này còn cần suy tính kỹ lưỡng.
Lê Thanh Vũ cũng phát hiện, đối phương dường như trình độ không tồi, cũng biết cách giải trận đồ này, chỉ là đã đi nhầm lối. Cuối cùng, thay vì kích hoạt khẩu lệnh mở đại môn lại biến thành khẩu lệnh phòng thủ cấp nhẹ, và bức tường kim loại đâm vào đối phương vốn chính là để làm như vậy.
Nhưng do Cơ Quan đã cũ, lại cộng thêm việc khẩu lệnh chỉ áp dụng cho riêng bên Nham, cánh cửa đã đi quá đà, đâm hắn bẹp dí, đồng thời làm lộ ra trận bàn phía sau. Thực sự đây là "làm áo cưới cho người khác"; kẻ này cũng quá đen đủi. Nếu có người nào đó đi vào thì hoàn toàn có thể tiếp tục kích hoạt trận bàn mà không cần thả hắn ra, cũng không cần tự thân động thủ, cứ mặc hắn ở đấy kêu la là đủ rồi.
Bất quá, số hắn dường như vẫn chưa đến nỗi tuyệt mệnh, vì người mà hắn gặp phải là Lê Thanh Vũ.
Sau một hồi tính toán, Lê Thanh Vũ thở ra một hơi, liếc nhìn bộ dạng be bét máu của đối phương. Hắn đứng cách trận bàn ba bộ, tay trái nâng lên cách không đi��m ra bốn chỉ.
Tứ chỉ phá huyền cơ!
Gần như ngay lập tức, bức tường kia lui lại với tốc độ nhanh không tưởng. Khi đi qua trước mặt hắn, một luồng gió mạnh thổi tới, và người kia cũng như một con gián bị chân người giẫm bẹp dí rồi nhấc lên, lững thững ngã dập mặt xuống đất.
Chẳng có máu phun ra, người này cũng không còn nhiều máu nữa.
Lê Thanh Vũ bình tĩnh quan sát cho đến khi mọi thứ đâu vào đấy. Lúc này, hắn mới bước tới cạnh bên, tay phải vung lên, vẩy mạnh khiến đối phương nằm ngửa ra, rồi bắt đầu phân tích cách trị thương.
Người này trông thê thảm, thân mang trọng thương, kỳ thực cũng không phải không thể chữa khỏi. Trước tiên tạm cầm hơi, về sau tự mình trường kỳ điều dưỡng, không quá năm tháng vết thương liền sẽ khỏi hẳn.
Chỉ là trước tiên, phải sống được cái đã.
Nguy hiểm lớn nhất đối với tính mạng người này hiện tại kỳ thực không phải do vết thương, mà là bị bỏ đói lâu ngày, khí huyết suy sụp, không đủ để tự mình duy trì vòng vận chuyển. Nhiều chỗ kinh mạch còn bị tắc nghẽn do bị ép vào. Mấy chỗ thương thế khác chỉ là xát thêm muối mà thôi, đối với người thường thì nguy hiểm nhưng đối với Võ Đồ viên mãn thì cũng không đến mức đó, song lại cản trở quá trình trị liệu.
Lê Thanh Vũ đầu tiên đặt một tay lên ngực đối phương, ngay vị trí tâm mạch. Một phần để dễ bề cảm nhận và khống chế tình huống, có thể quán thông chút Chân Khí điều tiết; phần khác là để đề phòng, nếu đối phương có hành động gì thì hắn cũng có thể nhất kích đoạt mệnh.
Dưới một đòn toàn lực của Lê Thanh Vũ vào vị trí này, lại đang liên thông tất cả kinh mạch, Võ Đồ thể phách dù cường hãn đến đâu rồi cũng sẽ thành một đống máu thịt bầy nhầy. Khi đó, mọi âm mưu ám khí đều trở nên vô dụng.
Độc công? Thành thật mà nói, đứng trước một vị Linh Trù Sư tiếp cận vạn dược đều thông như hắn mà còn dám nói bản thân tinh thông độc, thì đúng là có chút múa rìu qua mắt thợ. Huống hồ bản thân hắn còn miễn nhiễm với một số lượng không nhỏ Nguyên Tố chi Độc – đây là một trong những tác dụng chính của Vô Linh chi Thể.
Đương nhiên, hắn không miễn nhiễm với tất cả, cũng không nhận biết được mọi thứ, nhưng như vậy cũng tạm đủ rồi.
Sau khoảng thời gian bằng một nén hương, Lê Thanh Vũ đã liệt kê ra vài phương án khả thi trong đầu. Nan đề này cũng không quá làm khó nổi hắn.
Đương nhiên, trong đó đại đa số đều liên quan tới thảo dược, chứ không phải là kiểu châm cứu cứu người, xoa xương nắn cốt chữa khỏi ung thư, hay dùng Chân Khí làm đao để giải phẫu...
Hắn là Dược Sư, không phải Y Sư!
“Trước tiên bó lại vai trái của hắn. Có thể dùng Tam Diệp Ngạc Thảo để hỗ trợ cầm máu và làm mềm gân cốt đôi chút. Thứ này vốn hay được dùng để chế tạo Nhuyễn Cân Tán mà đám đạo tặc hái hoa thường dùng, nhưng trong trường hợp này Nhuyễn Cân Tán lại quá mạnh, không tốt để sử dụng. Đối với bệnh nhân đang mê sảng, nó có thể tạo thành ảnh hưởng không tốt…”
“Toản Kinh hỗ trợ khai thông hô hấp… Tức Linh có công dụng làm kinh mạch trở nên dẻo dai nhất thời, vốn là một trong những chủ dược của Bạo Phát đan, Tự Bạo đan…”
“Sau cùng là Lục Diệp Hồng Thảo, kích thích và bổ sung khí huyết. Ta sẽ lấy ra một gốc Cao phẩm, tuy dược hiệu hơi mạnh nhưng “binh đi hiểm chiêu” cũng là một mạch suy nghĩ không tồi, chung quy có thể giúp đối phương dễ thanh tỉnh hơn chút…”
“Phù, rất may là ta thường xuyên chuẩn bị dược liệu cho nhiều trường hợp, hôm nay cũng có đủ. Nói ra kỳ thực cũng có chút buồn cười, dược liệu do ta chuẩn bị mà đối tượng sử dụng đầu tiên lại không phải là ta, mà lại là một tên ất ơ nào đấy đi ôm vách tường, hì hì…”
“Được, ta đã làm xong gần hết phần việc của mình rồi, tất cả còn lại phải phụ thuộc vào ngươi. Cơ thể của ngươi, ta có thể cứu sống, nhưng tinh thần của ngươi, thì hãy xem dục vọng cầu sinh có đủ mạnh không nào?”
Lê Thanh Vũ cười một tiếng, thu tay phải vốn đang đặt trên tâm mạch đối phương về. Giữa đường chưởng hóa chỉ cương, một đòn điểm xuống ngay chính giữa, vài tia Chân Khí ngay lập tức xung động, bắt đầu kích thích Lục Diệp Hồng Thảo vừa được hắn nhét vào miệng đối phương.
Cơ hội tự cứu đã đến!
Đừng quên ghé thăm truyen.free để tiếp tục dõi theo những hành trình kỳ thú, nơi trí tuệ và sự dũng cảm hòa quyện thành những câu chuyện bất tận.