(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 15: Quyển 1 Chương 15: Vượt qua khảo nghiệm!
Không gian chấn động ngày càng kịch liệt, khiến ngay cả phần thần niệm của Yanfei đã tiến vào đây cũng không khỏi run rẩy.
Nàng khẽ cau mày liễu, nét bất an lộ rõ trên mặt, nhưng vì Bình Lão Lão vẫn chưa có bất kỳ động thái nào, nàng cũng không dám manh động, chỉ đành đứng yên theo dõi diễn biến, thần niệm luôn trong tư thế sẵn sàng.
Ở bên dưới, vạn trượng thủy luân ban đầu chỉ như một đóa bạch liên còn đang e ấp co mình, giờ đây như đã đến mùa hoa nở, bắt đầu hé lộ vẻ thanh kỳ rực rỡ của bản thân.
Cánh sen bất chợt duỗi, đã quá vạn trượng. Nụ hoa vừa xuất thế, lấn át phong quang đất trời. Liên này không rễ, do tâm sinh. Đài vốn là phi vấn, hạt bản vạn ý sâm!
Đứng trên đài sen trung tâm, cũng là nơi khởi nguồn của mọi biến động, Lê Thanh Vũ dường như nhận ra bản thân mình đã đạt đến một giới hạn nào đó, nét chợt hiểu hiện rõ. Không chút chần chừ, hắn hơi cúi người, hạ một tay xuống chạm vào mặt nước dưới chân, miệng khẽ hô:
“Khải!”
Như nghe được quân lệnh, toàn bộ đóa bạch liên khựng lại trong tích tắc. Cùng lúc đó, một nguồn áp lực cuộn trào dưới chân Lê Thanh Vũ, đẩy hắn nhanh chóng bay lên cao, thoáng chốc đã vút qua mấy trăm trượng.
Luồng áp lực này đến từ thập vạn trượng thủy liên, vốn đã được tích tụ nãy giờ, đáng lẽ phải đủ sức khiến hắn tan xương nát thịt không biết bao nhiêu lần. Nhưng may mắn cho Lê Thanh Vũ, đây là Tịch Hải Bí Cảnh do ý niệm của hắn mà diễn hóa ra, nên chỉ cần ý niệm hắn đủ kiên định thì sẽ không có bất kỳ tổn thương nào.
Thế nhưng nói thì nói vậy, hiện tại cho dù hắn đã tiến vào trạng thái Gia Tốc, khả năng xử lý ý niệm tăng lên hơn hai chục lần, thì vẫn cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, thậm chí còn nguy hiểm hơn so với lúc trước phải gánh chịu một đợt sóng tâm niệm nhiều lần.
Yanfei vốn đang đứng một bên, nhìn thấy cảnh này liền trợn mắt há hốc mồm. Nàng không kinh hãi, chỉ cảm thấy rung động trước lối tư duy mà tiểu tử này vận dụng.
“Dùng áp lực từ chính Tịch Hải để đẩy mình lên cao? Nham Vương Đế Quân đại nhân ơi, ngươi kinh thế như vậy sao không bay thẳng lên trời luôn đi!?”
Lời nàng còn chưa dứt, đã thấy Lê Thanh Vũ vọt lên hơn sáu ngàn trượng, xuyên qua tầng mây, trên lý thuyết mà nói đúng là đã tiến vào tầng “Trời”.
“...”
Về phía Lê Thanh Vũ, hắn đã mở to đôi mắt mình từ lâu, song vẫn chưa tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
“Rốt cuộc là cửa vào ở đâu? Cảm giác của ta mách bảo rằng nó đã ở ngay trước mắt rồi mà? Sao ta vẫn chưa thấy được? Động năng từ ý niệm cũng sắp cạn kiệt rồi.”
Từ khi đạt đến độ cao sáu ngàn trượng, trong lòng hắn liền có một cảm giác khó tả, đó là lúc Lê Thanh Vũ biết mình đã làm đúng rồi. Chỉ là nhìn khắp xung quanh, ngoại trừ mây trắng phiêu diêu, hoàn toàn không có bất cứ thứ gì.
Lê Thanh Vũ cũng thử nhắm mở mắt cùng các loại động tác khác, tỉ như xoay người, vặn eo, kết thủ ấn, bóp cổ các loại, nhưng không có bất kỳ cái nào hữu dụng.
Bất kể hắn làm gì, cảm giác trong lòng hắn vẫn luôn chỉ ra rằng, có tồn tại một cánh cửa ở ngay trước mặt, chỉ là hắn không tìm ra được.
Hắn suy nghĩ càng nhanh, càng tiến sâu vào trạng thái Gia Tốc, không gian xung quanh chấn động cũng càng mạnh, càng kịch liệt, càng khiến hắn khó tập trung hơn.
Độ cao vượt qua chín ngàn trượng, cuối cùng gần đạt đến vạn trượng, động năng do ý niệm sinh ra cũng đã cạn, cơ thể Lê Thanh Vũ dần rơi xuống chậm rãi.
Xem ra hắn đã bỏ lỡ thời cơ, vô duyên với Tiên Duyên rồi. Nhiều lúc, chỉ có một lòng nhiệt huyết cũng là không đủ, chỉ có ý chí thì cũng không thể siêu phàm được...
Mặt lạnh như tiền, không chút biểu cảm, nhưng Lê Thanh Vũ cũng không định buông xuôi, ý niệm trong lòng dù đã suy kiệt, nhưng vẫn bùng cháy như ngọn lửa rực rỡ, diễm hỏa tung tóe.
Gió cuộn quanh thân, thổi từ trên xuống, xua đi mây mù, nhẹ nhàng rẽ toang bầu trời xanh.
Tầm mắt nay đã thông thoáng, Lê Thanh Vũ nhìn xuống, thấy Tịch Hải khôi phục như xưa không chút gợn sóng, yên tĩnh lạ thường, dưới ánh sáng trên cao phản chiếu màu xanh mát dịu.
Nhìn thấy cảnh này, những rung động không gian xung quanh dường như tan biến, hắn không nhịn được mà sinh ra một ý niệm trong lòng:
“Rốt cuộc là mặt biển phản chiếu bầu trời? Hay là bầu trời phản chiếu mặt biển?”
“Hoặc là... Cả hai vốn là một?”
“Nếu vậy, cửa vào trên cao, với cửa vào dưới nước, có khác gì nhau?”
“Cao hay thấp, nông cạn hay thâm sâu, đi đến cuối, tất thảy đều quy về bản thân ta!”
Nghĩ thông điểm này, Lê Thanh Vũ không chút do dự, giơ một tay đẩy về phía trước, giống như chạm khẽ hư không, lại giống như đẩy ra một cánh cửa dẫn vào một thế giới mới.
Từ góc nhìn của hắn lúc này, thiên địa không phân trên dưới, bốn phương không định hướng, trước sau không có thứ tự, cánh cửa tuy không hiện hữu trước mắt, nhưng nó vẫn luôn tồn tại, bởi vì sự vô hình của nó mới chính là sự hiện hữu đích thực.
Ngay tức khắc, toàn bộ chấn động đều chợt dừng lại, thân ảnh của hắn cũng biến mất khỏi không gian Tịch Hải, chỉ còn mấy gợn sóng trên những tầng mây như chứng tích của một sự hiện diện vừa qua.
Lê Thanh Vũ, vượt qua khảo nghiệm một cách hoàn mỹ!
Ở nơi xa, nhìn thấy hắn thuận lợi tiến vào khảo nghiệm tiếp theo, Yanfei cũng không kìm được niềm vui:
“Ha ha, ta biết ngay là tiểu tử nhà ngươi chắc chắn vượt qua mà, dù phương pháp hơi khiến người khác phải kinh ngạc một chút... May mà ngươi là tiểu đệ đệ của ta chứ nếu không kiểu gì ta cũng phải đòi phí tổn thương tinh thần...”
“Đấy, cứ như thế thì bao giờ mới có đạo lữ được hả tiểu nha đầu?” Một thanh âm bỗng xuất hiện đằng sau, làm cho nàng giật bắn cả mình.
Vội quay người lại, Yanfei mới nhận ra đó là Bình Lão Lão, người mà giờ phút này cũng đã dùng thần niệm ngưng hình để tiến vào bên trong, không biết đã đứng sau lưng nàng từ lúc nào.
Nàng cũng không hỏi là nếu thần niệm của Bình Lão Lão tiến vào trong thì bên ngoài sẽ ra sao, bởi vì đối với một vị Luyện Hư Hợp Đạo Chân Quân mà nói thì dù có phân chia thần niệm ra làm ngàn mảnh thì mỗi mảnh chắc cũng vẫn mạnh hơn tổng thể Nguyên Thần của nàng, trong khi nàng chỉ vừa mới bước vào Luyện Khí Hóa Thần hậu kỳ chưa lâu.
“Lão Lão! Người ta mới hơn 21 tuổi, còn chưa tới lúc tìm đạo lữ!” Mặt đỏ ửng vì xấu hổ, Yanfei gắt.
“Cha ngươi năm ấy cũng nói câu đấy với ta, kết quả lời nói ấy đã kéo dài suốt hơn nửa lịch sử của cảng Ly Nguyệt. Ngươi cũng không nên đi vào vết xe đổ của cha ngươi, phải biết là thời gian trôi nhanh lắm. Đến lúc đấy thì người còn chưa kịp già tâm lý thì đã già thật rồi, cũng chẳng còn hứng thú nữa.”
Bình Lão Lão vẫn dùng giọng điệu từ tốn của mình khuyên giải, nhưng dù là ai cũng đều nghe được ý cười bên trong.
“Ai, không nói chuyện với Lão Lão nữa!” Yanfei lập tức quay người sang một bên, khoanh tay trước ngực giận dỗi.
Bình Lão Lão cũng không trêu chọc nàng nữa, nhẹ bước về phía trước.
“Tuy rằng đã có dự liệu từ trước, nhưng ta vẫn không thể ngờ được là tiểu tử này có thể đạt đến mức độ này.” Nàng hơi thở ra.
“Thấy thế nào Lão Lão, giờ ngài đã thấy được con mắt nhìn người của ta lợi hại đến mức nào rồi chứ?” Do vẫn còn giận dỗi, giọng điệu của Yanfei có chút chua ngoa.
“Lợi hại thì là lợi hại, nhưng tiểu nha đầu ngươi cũng chỉ là chó ngáp phải ruồi. Thiên Nhãn tu tập chưa tử tế, Bách Tâm Thông Minh thuật mới chỉ là tầng thứ hai, Ý Hiểu Phiến Linh pháp còn mới tiến vào đăng đường nhập thất, Vọng Khí thuật thì thôi khỏi nói...”
Bình Lão Lão lắc đầu, biết là nàng đã nghe hiểu một phần những lời mình dạy, nên cũng không nói lại ý lúc trước, chỉ là nói lên một số điểm vẫn còn thiếu sót của Yanfei.
“Tiểu tử này dù sẽ không thể tu tập được nhiều Tiên Pháp cùng Tiên Thuật như ngươi do điều kiện tiên thiên có phần khiếm khuyết, nhưng mỗi loại mà hắn học được chắc chắn sẽ vượt qua ngươi rất nhanh nếu ngươi cứ giữ thái độ như vậy.”
Yanfei nghe thế cũng hiếm khi không phản bác, nhưng chỉ là nhớ đến điều gì đó, nàng lại hỏi:
“À đúng rồi Lão Lão, thế rốt cuộc kết quả đánh giá của khảo nghiệm này về tiểu tử đó là gì, tuy rằng ta biết là sẽ cao hơn ta nhưng là tới mức nào?”
“Đánh giá?” Bình Lão Lão khẽ chớp mắt: “Ngươi lúc trước có nói với ta tên hắn là gì nhỉ?”
“Thanh Vũ. Sao vậy Lão Lão?”
“Ừm, tên cũng rất dễ đặt làm đạo hiệu. Nếu không có gì ngoài ý muốn, ngươi chuẩn bị tinh thần trong tương lai gọi hắn là Thanh Vũ Đại Thánh là vừa, có khi còn phải gọi là Thanh Vũ Chân Quân.”
“Thanh Vũ Đại Thánh? Thanh Vũ Chân Quân!? Lão Lão không có đùa ta đấy chứ?”
Yanfei lúc này thì đúng là hơi chấn kinh rồi. Nàng có tưởng tượng ra tên tiểu đệ mới thu này chắc chắn là có Tiên Nhân chi tư, thậm chí có thể là Thánh giả, cao hơn một chút là Đại Thánh, nhưng không thể ngờ được là Bình Lão Lão còn đánh giá hắn cao hơn một bậc, trực tiếp đạt đến Chân Quân chi tư.
Phải biết là nhìn khắp cả Ly Nguyệt, không, thậm chí là cả đại lục Teyvat, trước sau ngàn vạn năm, số người đạt đến được Thánh giả luôn luôn là vạn người mới có một, mà cả trăm Thánh giả may ra mới có nổi một vị đạt tới cấp bậc Chân Quân.
Tha thứ cho Yanfei nói thẳng, nếu không phải tuổi thọ của Chân Quân dễ dàng đạt tới ngàn vạn năm, thì số lượng Chân Quân hiện tại của Ly Nguyệt chắc chẳng đủ để đếm hết ngón một bàn tay.
“Đó đều là trong trường hợp mà không có gì xảy ra. Tên tiểu tử này chọn Động Lộ, tăng tiến tuy nhanh chóng, nhưng gian nan cũng sẽ nhiều, không thể nói trước được. Với cả... Cái thứ sức mạnh vừa xong mà hắn thể hiện...” Bình Lão Lão hơi lắc đầu, định giải thích kỹ hơn nhưng cuối cùng giọng điệu lại dần nhỏ lại, như đang tự lẩm bẩm với chính mình.
Yanfei tuy rằng trong trạng thái thần niệm ngưng hình, muốn nghe rất dễ dàng, nhưng bản thân nàng cũng biết cái gì nên nghe, cái gì không, nên là dù rất hiếu kỳ Bình Lão Lão vốn định nói gì nhưng nàng cũng sẽ không chủ động đi nghe. Bất quá vẫn có một số từ ngữ lọt vào tai nàng, khiến nàng vô cùng khó hiểu, tỉ như “Thời gian” “Hư thể” “Bất tri giới” các loại.
“Lão Lão, Lão Lão!” Cuối cùng, sau khi Bình Lão Lão tự mình thì thầm xong bắt đầu chìm vào trầm tư một lúc, Yanfei mới không nhịn được mà gọi nàng.
“À, hả- Sao? Xin lỗi tiểu nha đầu, thân già này cũng già rồi, dễ rơi vào trầm tư. Ngươi đang định nói gì sao?” Bình Lão Lão lúc này mới lộ vẻ tỉnh lại, giật mình hỏi.
“Không có gì gấp cả Lão Lão, bất quá nếu như tiểu tử kia đã tiến vào khảo nghiệm thứ hai thì chúng ta cũng nên đi xem thôi, vì nếu ta nhớ không nhầm thì khảo nghiệm này tuy là trăm năm với người trải nghiệm nhưng chỉ vỏn vẹn một canh giờ với người đứng xem, mà đã hơn hai mươi phút trôi qua rồi.”
“À được, vậy chúng ta nhanh đi khảo nghiệm ba vậy.” Bình Lão Lão nghe vậy gật đầu.
“Th- Chờ một chút Lão Lão, sao lại khảo nghiệm ba?” Yanfei vừa mới định dịch chuyển thần niệm, nghe vậy đột nhiên dừng lại, nghi hoặc hỏi.
“Tiểu tử này không cần trải qua khảo nghiệm hai.”
“Hả, tại sao? Lão Lão thiên vị hắn sao?”
“Nha đầu này, thiên vị gì ở đây. Toàn bộ cái Tiên Duyên này là do ta với Lưu Vân Tá Phong Chân Quân thiết kế. Hai chúng ta cùng thiết kế khảo nghiệm một Tịch Hải, Lưu Vân thiết kế khảo nghiệm hai Thanh Sơn, còn ta thiết kế khảo nghiệm ba Nhân Gian.”
“Trong các khảo nghiệm này thì chỉ có khảo nghiệm hai của Lưu Vân là không dành cho người đi Động Lộ, vì nàng tuy rằng có thu đồ đệ nhưng chắc chắn sẽ dẫn đi thanh tu chứ không có cho tu theo Động Lộ khác nên là cũng không có tính toán này. Vậy nên nếu như có người đi Động Lộ mà vượt qua được khảo nghiệm một thì sẽ nhảy thẳng đến khảo nghiệm ba, dù sao khảo nghiệm hai đối với bọn họ chỉ tổ phí phạm thời gian.”
“Còn có chuyện này sao? Sao ta không biết vậy?”
“Tiên Duyên này mới được sử dụng vài chục lần, lại không phải ai cũng có thể vượt qua được khảo nghiệm một, mà không phải ai cũng đi Động Lộ, ngươi đương nhiên là không biết. Nói thật thì tên tiểu tử này là người thứ hai đi Động Lộ mà vượt qua khảo nghiệm một.”
“Vậy người thứ nhất là ai?”
“Thực ra mà nói thì đấy cũng không hẳn là khảo nghiệm đối với hắn, nên không thể tính, vậy nên quên đi, ta cũng lười kể lể.” Vừa nói, thân hình của Bình Lão Lão cũng dần biến mất.
“A, Lão Lão chờ ta với!”
truyen.free hân hạnh mang đến những câu chuyện đầy mê hoặc, nơi trí tưởng tượng được chắp cánh.