(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 149: Quyển 2 Chương 17: Telos và Slime, Lê Thanh Vũ và Hilichurl
Hai ủy thác cấp E tiếp theo mà Lê Thanh Vũ nhận vẫn là nhiệm vụ hộ tống một đoàn thương nhân nhỏ đi từ ngoại cảng ra bên ngoài, do chính vị thương gia đó phát ra. Suốt bốn ngày liền, may mắn không gặp giặc cướp, hàng hóa được đưa đến nơi an toàn.
Sau bốn ngày, số hàng hóa vốn chia thành ba đợt đã được vận chuyển xong xuôi, mọi người cũng tản đi. Vị thương gia đó tính tình hào sảng, thấy mọi chuyện thuận lợi liền thưởng thêm cho bọn họ không ít. Theo lời của gã mạo hiểm giả cấp Trung Đẳng kia, số tiền đó đủ để hắn ngày nào cũng uống một vò Xuân Hoa Tửu tại tửu lâu.
Với gã, tiền kiếm được để mua rượu uống, rượu mang lại niềm vui, đó chính là lẽ sống giản đơn của đời mình.
Còn về phần gã có thực sự sống như vậy không, Lê Thanh Vũ cũng không rõ. Sau khi kết thúc nhiệm vụ đó, hắn đã nhận một số ủy thác mới, đa phần đều trong phạm vi ngoài cảng, điều này vốn nằm trong dự định từ trước của hắn. Từ bận đó đến nay, hai bên chưa hề gặp lại.
Di chuyển đến mấy cánh rừng cách cảng gần hai trăm dặm về phía Tây, Lê Thanh Vũ liền nhận ủy thác thứ tư từ chi nhánh của Hiệp Hội. Nhiệm vụ của hắn là canh giữ một khu vực nhỏ tập trung khá nhiều Slime, tạo điều kiện cho công việc khai thác Nguyên Tố diễn ra bình thường.
Đại lục Teyvat, bất kể là quốc gia hay nền văn minh nào, dù vô thần hay tín thần, đều phải xây dựng nền tảng dựa trên sức mạnh bản nguyên của thế giới – đ�� chính là Nguyên Tố. Vì vậy, việc khai thác các mỏ khoáng Nguyên Tố như thế này không hề hiếm gặp, thậm chí có thể thấy ở khắp mọi nơi.
Nhưng đây vốn là một công việc đòi hỏi kỹ thuật không hề nhỏ, bởi vì các “mỏ khoáng” này không đơn thuần là những mỏ khoáng như thông thường. Loại đó tuy có nhưng rất hiếm, đa phần vẫn là tìm cách khai thác lợi ích từ các sự vật mang thuộc tính Nguyên Tố, chẳng hạn như săn bắt sinh vật Nguyên Tố, chế tạo cơ quan lọc Thủy Nguyên Tố từ nước, tạo cối xay gió hay bình chứa gió...
Thần minh khác nhau, “đặc sản” bản địa cũng khác nhau, nên mỗi quốc gia sẽ có một thế mạnh khai thác riêng biệt, từ đó tiến hành trao đổi.
Ở Nham quốc, nguyên tố Nham được khai thác nhiều nhất và cũng được ứng dụng rộng rãi nhất. Phương thức khai thác cũng rất đơn giản.
Đập đá.
Phải, đơn giản là vậy.
Đương nhiên, có người vui thì cũng sẽ có kẻ sầu. Liên quan đến lợi ích sống còn và sự sinh tồn, hoặc chỉ đơn thuần là thấy thích thú, luôn tồn tại những thế lực không muốn công việc khai thác này diễn ra suôn sẻ. Trong số đó, đông đảo nhất là Slime – một trong ba chủng tộc phổ biến nhất trên đại lục này, hai chủng tộc còn lại là Nhân tộc và Hilichurl.
Slime sinh ra từ Nguyên Tố, chết lại hóa về Nguyên Tố. Khi sống, chúng chỉ hứng thú với Nguyên Tố, cả đời vật vờ phiêu bạt, lấy Nguyên Tố làm chấp niệm duy nhất.
Một khi phát giác có Nguyên Tố, chỉ cần đủ mạnh để chúng cảm ứng được, thậm chí dù hệ thuộc tính có khác biệt, Slime đều sẽ có phản ứng, chỉ là mức độ khác nhau.
Điều này một phần cũng liên quan đến các thuộc tính phản ứng, chẳng hạn như Slime Băng sẽ không quá ngại nguyên tố Thủy, Slime Lôi không quá ngại nguyên tố Băng, Slime Thảo không quá để tâm đến Băng, Slime Phong không quá bận tâm đến Nham...
Tóm lại, Lê Thanh Vũ trấn thủ tại một trong các cứ điểm gần đó. Hắn biết rằng, cùng nhận ủy thác tương tự cho khu vực này tổng cộng có hơn ba mươi Mạo Hiểm giả. Họ tạo thành một phòng tuyến dài chừng gần năm dặm, nói đơn giản là mỗi người phụ trách quan sát khu vực rộng trăm bộ về hai phía.
Trong m���t ngày nhận ủy thác này, hắn đã “tiếp đón” tổng cộng ba nhóm khách không mời – hai nhóm Slime Nham, một nhóm Slime Hỏa, tổng cộng gần 20 con. Trong đó, đa phần đều ở Vô giai, chỉ có bốn con đạt đến Nhất giai, thể tích cũng to hơn một chút.
Và trong cả ba lần đó, mỗi khi Lê Thanh Vũ định xuất thủ, Telos đều kêu lên “Pi!” một tiếng, biểu đạt một ý tứ rất rõ ràng thông qua cảm ứng tâm linh.
Không phải hạ thủ lưu tình, mà là...
Để hắn tới.
Lê Thanh Vũ cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng cũng không ngăn cản, liền thả Telos ra, sau đó bắt đầu quan sát cẩn thận.
Telos hiện đã là Nhất giai bát trọng. Đối đầu với một đám Slime chưa đến chục con, trong đó chỉ có một hai con đạt đến Nhất giai, trận chiến không có gì đáng nói, chỉ kéo dài chưa đến nửa canh giờ.
Gọi là chiến đấu nhưng thực ra cũng không thực sự có cảnh tượng gì kích thích, bởi đơn giản Telos chỉ lấy nhục thân mạnh mẽ gấp mấy lần đối phương để chống chịu toàn bộ công kích một cách cứng rắn, sau đó trong nháy mắt mở rộng hình thể, một ngụm nuốt trọn. Đối với Nhất giai, đây là việc hai bên cùng hòa tan, thôn phệ lẫn nhau, chỉ là Telos nhanh hơn quá nhiều, luôn là kẻ chiến thắng.
Đối với việc này, Lê Thanh Vũ tuy không kinh ngạc nhưng vẫn có chút mơ hồ, bởi Telos rõ ràng đang bị ảnh hưởng bởi tính cách của hắn – nói thẳng ra là nhân cách đang hình thành. Bởi vậy, vào cuối ngày hôm đó, sau khi nhận thưởng ủy thác, hắn liền hỏi Telos.
Trí lực của Telos tuy có trưởng thành theo tu vi, nhưng vẫn còn ngang với một hài tử bình thường, cũng không thể đưa ra câu trả lời có căn cứ, có cơ sở. Nó chỉ đáp lại bằng một thái độ hiển nhiên, thậm chí còn có chút không hiểu nổi vì sao đối phương lại hỏi một câu đơn giản như vậy.
Nhưng bộ óc của Lê Thanh Vũ dù sao cũng nhanh nhạy hơn nhiều, rất nhanh đã đại khái phân tích được tình huống đằng sau.
Thứ nhất, theo phong tục tập quán của loài Slime, thôn phệ lẫn nhau là bản năng. Từ đó mới thực sự sinh ra một cá thể đủ mạnh để chống lại sự ăn mòn của môi trường, nói cách khác là mức độ phân rã trong môi trường tự nhiên của Nguyên Tố. Đây vốn là một trong những thiết luật hàng đầu mà Slime phải dốc toàn bộ “nhiệt dịch” mà lao vào để sinh tồn.
Dục vọng này rất mạnh. Nhân cách của Telos tuy được hình thành dưới sự ảnh hưởng của Lê Thanh Vũ, nhưng dù sao cũng chỉ ngang một đứa trẻ mấy tháng, không thể chống lại, liền bị dục vọng đó định hướng, mặc dù trong đó cũng có một phần do chính hắn góp lửa thổi gió.
Nếu vậy tại sao vẫn còn tồn tại những con Slime nhỏ đi chung với Slime to, tại sao Slime to lại không thôn phệ hết?
Đáp án cho điều này chính là độ tinh khiết – theo một số học giả ghi chép, còn gọi là hệ số sinh mệnh của chủng tộc này – thứ vốn thuần túy do Nguyên Tố biến hóa thành.
Độ tinh khiết chính là điều kiện quyết định Slime có thể đạt đến cảnh giới nào, cũng là thứ cho phép nó tiến hóa.
Lúc ban đầu, độ thuần khiết cao, năng lượng thấp, cần thôn phệ để bổ sung và duy trì.
Về sau, khi cảnh giới đã tăng lên, nếu hấp thụ những Slime khác có độ thuần khiết tương tự thì độ thuần khiết sẽ không tăng. Mức năng lượng trái lại sẽ tăng, nhưng độ thuần khiết liền sẽ giảm, hai thứ này vốn tỷ lệ nghịch.
Bởi vậy nên, một khi đạt đến cực hạn, Slime liền sẽ dừng lại, không tiếp tục tiến hóa, mà ngồi đó ngẩn ngơ, chờ đến ngày mình bị con Slime khác thôn phệ, hoặc là nhặt được cơ duyên nào đó.
Đây cũng chính là lý do chủng tộc này xem việc thôn phệ lẫn nhau là việc đương nhiên, vì đây là pháp tắc sinh tồn của bọn chúng.
Trường hợp duy nhất thực sự có tranh đấu kịch liệt là giữa “tiền bối bình thường” và “vãn bối thiên tài”. Khi một bên có độ tinh khiết cao, một bên mức năng lượng mạnh, đây mới được coi là cuộc chém giết thực sự.
Thứ hai, và cũng như đa số các sinh vật khác, Telos không thực sự xem đám Slime này là đồng tộc với mình.
Sự phân biệt rõ nhất ở đây chính là trí lực, chính là năng lực nhận thức – thứ Telos có, còn bọn chúng thì không.
Điều này cũng không giống như một số hệ thống tư tưởng trong Nhân tộc mà Lê Thanh Vũ biết, ví dụ như thuyết “chủng tộc thượng đẳng” thuộc về thuyết xã hội, mà chính xác phải thuộc về thuyết tiến hóa.
So sánh đơn giản, sự khác biệt giữa Telos với đám Slime cũng gần như tương tự ranh giới giữa Nhân tộc và Hầu tộc. Muốn bảo một con người đối xử tử tế với một con khỉ, cũng không phải là không thể, nhưng nếu muốn bảo đối xử với chúng như một con người khác, có cùng phẩm giá, có cùng địa vị, thì thực sự vô cùng khó tin.
Ở thế giới cũ của hắn, Nhân tộc không đến mức cứ thấy Hầu tộc là ăn thịt. Cùng lắm là trong quá khứ, do điều kiện sinh tồn nhất định, sau này mới dẫn tới xu hướng phát triển về văn hóa, chứ thực ra đây cũng không phải là yếu tố thiết yếu để sinh tồn.
Nhưng đối với Slime tộc, vấn đề liền khác biệt, cũng dẫn đến cách hành xử khác biệt.
Luân lý đạo đức?
Của Nhân tộc, sao có thể áp dụng cho Slime?
Đối với hai lý do chính đằng sau hành động này của Telos, bản thân Lê Thanh Vũ cảm thấy rất thú vị. Đặc biệt là lý do thứ hai, nếu mở rộng vấn đề ra, sẽ nảy sinh không ít câu hỏi rất “thú vị”.
Slime đạt đến Ngũ giai, về cơ bản sẽ sở hữu trí lực ngang với nhân lo���i bình thường. Nếu có Vương chi Huyết Thống, thì còn tốt hơn nữa, thậm chí sớm hơn.
Thế nào là Vương chi Huyết Thống? Tức là có tiềm chất trở thành Vương của chủng tộc này. Và Ngũ giai là cảnh giới tiếp cận Vương nhất, đôi lúc còn được gọi là Ngụy Vương.
Lục giai gọi Phong Vương, ngang với cảnh giới Võ Tôn trong Ly Nguyệt Võ Đạo của Nhân tộc, tức là đã đốt lên Cung Mệnh cấp nhất. Đây cũng chính là biểu hiện của “Vương chi Huyết Thống”.
Thất giai được xưng là Chân Vương, ngang với Thánh giả của Nhân tộc, tức đã đốt lên Cung Mệnh cấp nhị. Cảnh giới này có thể so sánh phần nào với Ma Thần Huyết Thống – chỉ cần từ bỏ thần trí, lấy số lượng áp chế chất lượng liền có thể trở thành Ma Thần.
Có một số lời đồn đại rằng, Mắt Bão – một trong các chủng tộc thưa thớt nhưng cực kỳ mạnh mẽ sinh sống tại Phong quốc – được sinh ra theo cách đó, mặc dù hẳn là còn có không ít điều kiện khác.
Lục giai Phong Vương, khi đốt lên Cung Mệnh, đối với bất kỳ Ma Vật nào cũng là một cửa ải quan trọng. Chẳng hạn như Yêu tộc trong các câu chuyện, cái ngưỡng Ngũ Lục này chính là ngưỡng Hóa Hình – tức là thực sự Hóa Hình, chứ không phải chỉ đơn giản là phép che mắt.
Vậy câu hỏi đặt ra là, những “sinh vật” đã hóa hình xong này, liệu có còn coi cảnh giới yếu hơn là đồng tộc không?
Tuy rất mong muốn một đáp án tốt đẹp là “Có”, nhưng dựa theo điển tích ghi lại, Lê Thanh Vũ lại phát hiện ra rằng, đáp án kỳ thực là không. Đối với đa số các sinh vật đã hóa hình, bao gồm cả Slime tộc, thì là không.
Vậy còn Nhân tộc?
Nhân tộc có một loại tiên thiên (bẩm sinh), không biết là ưu thế hay gánh nặng, đó chính là sự cân bằng giữa thân thể và tinh thần. Và trùng hợp thay, có thể đạt được sự kết nối thông qua hai phương diện này đối với cảnh giới Võ Tôn, Võ Thánh, Chân Nhân.
Lấy Slime làm ví dụ, Phong Vương và những cảnh giới thấp hơn sẽ rất khó để sinh ra sự thỏa mãn tinh thần. Thiên hạ đều say độc ta tỉnh, thử hỏi có thể coi trọng được?
Lại như một số sinh vật trong Linh giới, chỉ hiểu cách giao lưu ý thức nhưng lại không có nhục thân, rất khó để tạo thành một chủng tộc.
Còn như Nhân tộc, đột phá Chân Nhân, máu chảy vẫn là màu đỏ, nói vẫn là tiếng người. Rào cản để tự phân biệt với đồng loại là một điều khó mà ước lượng.
Lê Thanh Vũ dự đoán điều này một phần liên quan đến hệ thống thăng tiến cơ bản đầy đủ mà Nhân tộc sở hữu, cộng thêm rất nhiều yếu tố khác. Tất cả những điều này mới tạo thành một Nhân tộc đặc thù như vậy.
Thế còn Thiên Nhân?
Phi thăng chín tầng trời, hưởng thọ cùng thiên địa, đại diện cho quyền năng tối thượng, ngôn ngữ hòa hợp Thiên Đạo, vân vân và mây mây...
Bọn họ thật sự còn coi đám sâu kiến ngu muội dưới mặt đất là đồng loại sao?
Điều này khó có thể kiểm chứng.
Nếu nói như vậy vẫn còn quá xa vời, thì hãy lấy một ví dụ trong lịch sử: một hoàng đế của một quốc gia liệu có thể coi bản thân mình ngang hàng với một tên dân đen sao?
Hay lại phải nói đến chủng tộc gần với Nhân tộc nhất, Hilichurl?
Hình thể gần như tương tự, có sự giao tiếp về tinh thần nhất định, sở hữu đặc trưng văn hóa,... Rốt cuộc bọn họ khác Nhân tộc ở điểm nào?
Lê Thanh Vũ luôn có không ít suy đoán đối với chủng tộc này, trong đó có một loại nghe có vẻ tương đối hoang đường, nhưng hắn lại cảm giác đó là suy đoán có tỷ lệ đúng cao nhất:
Hilichurl vốn là do Nhân tộc biến thành!
Nếu điều này là thực, thì đó liền là một trong những nhận định vĩ đại nhất, không chỉ của thế kỷ, mà có lẽ là của cả thời đ��i này.
Chỉ là, kể cả như vậy, Nhân tộc thật sự có thể coi Hilichurl ngang hàng không, khi mà ngay cả trong nội bộ cũng không làm được điều đó?
Lê Thanh Vũ tuy hoàn toàn vẫn có thể tiếp tục mở rộng phạm vi suy tư, nhưng đến một lúc nào đó, hắn lại dừng.
Vì rất nhiều lý do nghe qua vô cùng hợp lý, nhưng lại dường như chẳng có cái nào là thật, ít nhất là đối với hắn thì là như vậy.
“Ài, cũng giống như ta có kẻ cần giết là người, Telos có kẻ cần giết là Slime; hay Telos có kẻ cần giết là người, ta có kẻ cần giết là Slime vậy. Đứng trước sinh tử, chung quy chúng sinh đều bình đẳng.” Đêm hôm đó, nằm dựa người bên gốc cây, Lê Thanh Vũ lẩm bẩm.
Lại quay lại với hôm nay. Chuyện là hơn một ngày sau ủy thác kia, hắn đã lại tiếp nhận ủy thác mới: tìm đủ 30 Tinh Hạt Nhân từ những con Nguyên Tố Tinh Điệp, thời hạn là nửa tháng.
Lê Thanh Vũ nhưng lại không nghỉ ngơi quá nhiều. Hắn di chuyển suốt đêm, khi thấy cảnh đẹp liền ngồi trên cây ngắm cảnh, nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục đi. Cứ thế, sáng hôm sau đã đến được nơi được đánh dấu tụ tập nhiều Nguyên Tố Tinh Điệp trên bản đồ. Bỗng lại nghĩ đến việc luyện lại Truyền Âm thuật, hắn liền để Telos đi bắt Tinh Điệp một mình.
Truyền Âm thuật, còn gọi Chân Khí Truyền Âm, là một loại kỹ thuật không quá cao siêu cũng không quá tầm thường nhưng cực kỳ hữu dụng. Vốn dĩ là điều khiển độ cộng hưởng của Chân Khí để tạo ra thanh âm. Điều quan trọng là biết cách dùng Chân Khí nén âm thanh trong không khí sao cho không bị lọt ra ngoài, nhờ đó có thể tạo ra tình huống hai bên trò chuyện từ xa.
Nhưng khoảng cách càng xa, sóng âm càng yếu, sự liên kết càng mong manh, liền không còn có thể khống chế.
Truyền được bao xa còn phụ thuộc vào khả năng khống chế Chân Khí. Năm đó trong Mộng cảnh, hắn tu vi nửa bước Tiểu Thừa, võ nghệ xuất thần nhập hóa, mới có thể làm được bách bộ truyền âm. Bây giờ mới Nhất Trọng đã truyền âm được năm mươi bộ, tiến bộ không thể nói là nhỏ.
Kỹ thuật này nếu biết dùng, thậm chí còn có thể trở thành một thủ đoạn do thám tương đối lợi hại, còn được gọi là Sóng Âm. Chỉ là cũng có những thời điểm không thích hợp, chẳng hạn như hiện tại.
Bản văn được biên tập kỹ lưỡng này là tài sản độc quyền của truyen.free.