(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 145: Quyển 2 Chương 13: Quấy rối
Trở lại vài giây trước đó, trong đại sảnh và các sương phòng, mọi người vẫn còn đang bàn tán về những món quà đã được trình diện trong buổi lễ. Phần lớn là về bộ kiếm hạp kia, nhưng không có nhận xét nào quá tiêu cực được đưa ra.
Điều này rất dễ hiểu, bởi những kẻ cáo già thành tinh ngồi đây đương nhiên biết được những lời nào nên nói hay không nên nói. Nhằm tr��nh đụng chạm bất kỳ điều gì, những lời khen vô thưởng vô phạt vẫn luôn là lựa chọn tuyệt hảo.
Còn những người khác, hoặc là không nói, hoặc là không có tiếng nói, nên cuối cùng sẽ không được tính. Tất cả vẫn đều đắm chìm trong bầu không khí nửa thật nửa giả, vừa rộn rã vừa êm đềm này, một sự ăn ý ngầm.
Chỉ là, cuộc đời đôi khi cần chút kịch tính. Như việc, giữa rừng cam lại xuất hiện vài trái táo lạc loài vậy.
Giữa những lời xã giao nhỏ nhẹ, đâu đó vẫn xuất hiện những tiếng rì rầm đàm tiếu, phá lệ chói tai.
“Ha ha, kiếm hạp Đê phẩm, xem ra người này cũng nghĩ giống ta rồi?”
“Lời ấy có ý gì?”
“Ngươi không biết sao, vị nhị thiếu gia Phi Vân thương hội kia nghe nói sớm đã là Võ Giả cảnh, vậy hẳn là kiếm hạp Tinh phẩm hắn vẫn có thể sử dụng được. Ai tặng món này cũng là không coi trọng tiền đồ Võ Đạo của hắn.”
“Chẳng phải thế mới là đúng sao? Đường đường nhị thiếu gia của Phi Vân thương hội chẳng phải chỉ cần chờ an ổn lập nghiệp thôi ư, luyện đến Võ Giả cảnh lấy chút sức khỏe đã là được rồi, cần gì phải bày đặt gia nhập môn phái gì đó? Cũng chẳng biết vị hội trưởng kia nghĩ gì lại đồng ý yêu cầu vô lý này, còn bày đặt lễ bái sư?”
“Theo như ta thấy, khả năng cao là hắn bị người của Cổ Hoa phái bày trò qua mắt rồi. Đám người này, thực lực chẳng đáng bao nhiêu, nhưng thủ đoạn vặt vãnh thì vô vàn. Lại còn luôn miệng tự xưng là hậu duệ Tiên nhân từ cổ phái nào đó, toàn một lũ khoác lác.”
“Các hạ nói chí phải. Tại hạ cũng thấy, đám đệ tử Cổ Hoa phái kia ai nấy khi nhìn thấy mấy món bảo vật được trình lên mà hai mắt tròn xoe, hận như không thể nuốt vào. Nhãn lực như vậy, quả thực là.... Haizz, xem ra dù là Võ Gia danh tiếng cũng chỉ đến thế mà thôi.”
....
Không biết từ khi nào, những thanh âm này đã xuất hiện từ các sương phòng xung quanh, nơi khó xác định chính xác, rồi dần dần lớn hơn, dường như không kiêng nể gì.
Xingqiu vừa bước ra, định nói lời cảm tạ thì bất chợt gặp phải tình huống này. Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, nhưng lại khoát tay ra hiệu cho A Húc bên cạnh đừng vội có động tĩnh gì.
Hai mắt hắn lướt qua các sương phòng xung quanh, nháy mắt liền xác định được những kẻ phát ra thanh âm. Tất cả không ngoại lệ đều là một số thương nhân hôm nay làm khách mời ở đây. Thái độ của bọn họ rất rõ ràng, dường như việc bị chú ý chẳng ảnh hưởng gì đến họ.
Xingqiu thở mạnh ra một hơi trong lòng. Những người này xem ra có chủ đích đến phá quấy ngày hôm nay. Trong đó chắc chắn có ý đồ châm ngòi mối quan hệ giữa thương hội và Cổ Hoa phái, điều này đến người ngu cũng nhìn ra.
Chỉ là dù nhìn ra cũng chẳng thay đổi được gì, bởi đây chính là dương mưu.
Nếu giờ Phi Vân thương hội cường thế ra mặt đuổi bọn họ đi, dù có thể thực hiện, nhưng cũng sẽ tạo ra một số vết nứt trong mối quan hệ vừa mới hình thành giữa hai thế lực. Thậm chí nếu nghĩ sâu xa hơn, người ta còn có thể suy đoán đây là vở kịch do chính thương hội tự biên tự diễn.
Nếu để Cổ Hoa phái ra mặt, bọn họ lại chỉ có một cách duy nhất là sử dụng vũ lực. Đừng nói trong cảng có thể động thủ hay không thì chính thương hội cũng sẽ không để người khác động thủ ở nơi này.
Ngoài ra còn một vấn đề khác cũng đang làm khó hắn, đó chính là suy đoán xem thế lực nào đứng đằng sau chuyện này. Không thể là mấy thương hội nhỏ do mấy thương gia kia làm chủ được, bọn họ chưa đủ tư cách, nghĩa là phải có một thế lực đứng sau.
Thế lực đó muốn gì, và có thể đạt được lợi ích gì từ việc phá rối lễ sinh nhật cùng lễ bái sư của hắn, những điều này cũng cần suy nghĩ.
Trong lòng Xingqiu bắt đầu hiện ra vô số những khả năng cùng suy đoán, hợp rồi lại tách, cố gắng loại bỏ những dữ kiện không cần thiết để đưa ra những câu trả lời xác đáng. Nếu để Lê Thanh Vũ nhận xét, đây chính là cách phân tích duy lý.
Khẽ ngửa mặt lên, ánh mắt không chút lơ đãng lướt qua sương phòng cao nhất, nơi vị hội trưởng đang ngồi. Trong tròng mắt hắn khẽ run rẩy một thoáng, rồi lại bất động thanh sắc hạ tầm nhìn xuống, bắt gặp một ánh mắt quen thuộc.
Đại ca Lê Thanh Vũ của hắn, đứng trước cửa kính, thấy hắn nhìn đến liền lộ ra mấy tia nhu hòa trong mắt, l��i khẽ mở miệng nói mấy lời gì đó.
Dựa vào khẩu ngữ, Xingqiu có thể đọc ra được là: “Mang cái cân ra đây.”
Hơi nghi hoặc, ngay cả với trí tuệ của hắn cũng không nhìn ra cụ thể đối phương đang định làm gì, bất quá lại đoán được mấy phần mục đích, lập tức quay người phân phó A Húc bên cạnh.
Chưa nói đến trí tuệ đáng tin cậy của đối phương, chỉ dựa vào hiểu biết của Xingqiu về Phi Vân thương hội cũng biết rằng tám phần sẽ có cách xử lý tương tự, không cần phải do dự.
Với lại, đây cũng đúng là phương án đối phó, nếu như suy đoán tệ hại nhất của hắn là sự thật.
....
“Thật không thể chấp nhận được, bọn hắn rốt cuộc đang làm gì? Mà tại sao tới giờ vẫn chưa có bất kỳ người nào của thương hội đi đuổi bọn hắn ra?” Ở trong sương phòng thứ ba, Chongyun nét mặt bực bội phàn nàn.
Hắn có lòng muốn giúp bằng hữu, nhưng lại không biết làm gì.
“Mọi chuyện không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, việc này còn có nhiều nguyên nhân, thậm chí có thể tồn tại những uẩn khúc phức tạp.” Hu Tao ở một bên lắc đầu, vẻ tùy hứng thường ngày cũng thu liễm bớt.
Tuy rằng nàng với Xingqiu vẫn thường hay đấu khẩu, nhưng bản chất họ vẫn là bằng hữu, thậm chí rất hợp ý nhau về mặt thi văn, thế nên thực ra tâm tình của nàng cũng chẳng kém Chongyun là bao. Chỉ có điều nhìn nhận của nàng thâm sâu hơn nhiều, tự nhiên cũng biết rằng điểm mấu chốt lại nằm ở chỗ khác.
“Nếu việc này mà không được xử lý tốt, thì về sau cuộc sống của Xingqiu trong Cổ Hoa phái tuy không đến mức không dễ chịu, nhưng cũng sẽ không quá thuận lợi. Dù sao việc được chú ý nhưng lại kèm theo bất lợi cho môn phái sẽ là điều không đệ tử bình thường nào mong muốn, thường sẽ nhận phải ác ý vô tình từ những người khác.”
Chỉ có điều, với suy nghĩ bay bổng thường ngày của nàng cũng vẫn chưa nghĩ ra được bất cứ cách giải quyết nào. Nếu có thì cũng không phải điều mà họ hiện tại có thể làm được, chỉ có thể ngồi đợi thương hội tự mình đưa ra phản ứng, trong lòng không khỏi sinh ra chút phiền muộn.
Bất quá, phiền muộn này lại gần như ngay lập tức tan biến khi nàng thấy chàng trai trẻ bên cạnh bỗng có động tĩnh, cụ thể là dùng khẩu ngữ nói mấy lời với Xingqiu đang ở bên dưới đài.
Nét mặt hắn tuy không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng nàng lại có thể nhận ra chút thay đổi nhỏ trong không khí xung quanh, đây đều là bị ảnh hưởng bởi khí chất của đối phương.
Ngay giây phút đó, nàng đã biết hắn sẽ có động thái, tự nhiên tâm thần đại định.
....
Lê Thanh Vũ ghi nhận mọi phản ứng của những người mà hắn có thể nhìn thấy bên dưới.
Những tiếng cười càn rỡ xuất hiện bên trong các sương phòng, việc một nam thanh niên phái Cổ Hoa phẫn nộ muốn rút kiếm ra nhưng lại bị trưởng bối bên cạnh cản lại, sắc mặt trầm xuống của bằng hữu hắn trên bình đài kia...
Vô số suy nghĩ đan xen trong đầu, vừa hỗn loạn vừa tinh tế, vừa suy tính nguyên nhân vừa phân tích hậu quả, vừa lý trí lạnh lùng nhưng cũng lại có cảm xúc nóng nảy.
“Bọn hắn không thể không càn rỡ, bởi thân là kẻ chuyển tiếp dương mưu, chỉ có càn rỡ mới đảm bảo được an toàn cho chính họ...”
“Việc này nhìn qua vô cùng quỷ dị, nhưng nếu từ một phương hướng khác, thực ra lại rất đơn giản, bất quá chỉ yêu cầu một sự chứng minh. Chỉ là không biết...”
“Thái độ của Cổ Hoa phái, không sai mà cũng chẳng đúng, bất quá điều đó không quan trọng. Đứng trước đại cục của hắn, mọi việc sẽ không gây ra chút sóng gió nào, chỉ là sớm hay muộn thôi. Việc chắc chắn là không cần thiết, mà ta cũng không làm được.”
“Việc ta làm được lại là... Tuy nói không phải lựa chọn hoàn mỹ nhưng cũng không tồi. Dù sao, con người nào có thể thúc ép vận mệnh mang đến sự hoàn mỹ cùng chuẩn bị sẵn sàng? Điều phải đến vẫn sẽ đến.”
“Bất quá, không nói đến những điều quanh quẩn đó, thì lựa chọn này cũng không sai. Hắn dù sao cũng là bằng hữu của ta, mà ta, Lê Thanh Vũ, từ khi nào lại để mặc chuyện này?”
Ánh mắt hắn lúc này đã giao nhau với Xingqiu, khóe miệng không chút do dự khẽ cử động.
Ánh mắt hắn hơi lóe lên, dường như trong bố cục đó, có người thực sự đã quyết định bước ra một bước.
...
“Ngươi nói vị nhị thiếu gia kia cần phải đi học môn phái làm gì, tự mình tìm bảo vật danh tiếng có phải tốt hơn không? Tỷ như giờ ta lên trên đài kia, cầm lấy kiếm hạp là cũng tự xưng là võ giả rồi, cũng đã ở trong Võ Đạo rồi, cần gì lao tâm khổ tứ cho mệt?”
Một âm thanh xuất hiện trong các lời bàn tán, chủ nhân của nó chính là Các chủ Linh Tê Các, một nam t�� trung niên mặc áo bào xám. Từ trong ký ức của Xingqiu có thể biết được người này là một thế lực không lớn không nhỏ trong giới thương trường, chuyên đi buôn bán các loại nguyên liệu liên quan tới động vật.
Hắn sở hữu dáng ngoài cường tráng, rất phù hợp với công việc của hắn, nhưng tu vi Võ Đạo thực tế cũng không cao, chỉ khoảng Võ Đồ lục trọng. Vốn dĩ tuổi nhỏ đã từng tập luyện qua nhưng về sau lại hoang phế, nghe đồn là do quyết tâm dồn hết vào kinh doanh.
Nãy giờ bàn tán dè bỉu, hắn chính là một trong những người lớn tiếng nhất.
“Ha ha, các hạ nói đúng lắm!” Một người khác bên cạnh liền ứng tiếng nói theo, dường như có một sự ăn ý không hề che giấu.
“Hừ, nhưng nói thực, cái danh xưng võ giả này, có cho ta cũng không thèm.” Các chủ Linh Tê Các vẫn ngồi tại chỗ trong sương phòng, một tay tựa gối đặt đầu lên, nói với vẻ chán chường.
“Ồ, đã ngài nói vậy, sao không làm thử xem?” Bỗng một thanh âm truyền đến, dường như có lẫn chút Chân Khí bên trong, chẳng mấy chốc đã vang vọng khắp sảnh đường.
Các ch��� Linh Tê Các nghe thấy vậy lập tức ngẩng mặt nhìn lên. Cửa kính là loại kính đặc chế có thể dễ dàng cho âm thanh xuyên qua, độ bền không thấp, độ trong suốt thì khỏi phải bàn. Dựa theo phương hướng âm thanh, hắn có thể thấy chủ nhân của giọng nói này không ngờ lại là một nam hài ngồi trong sương phòng phía bên trái tầng hai, gần như đối diện, lúc này đang cười mỉm nhìn hắn.
“Vị... tiểu bằng hữu này, ngươi có ý gì?” Các chủ Linh Tê Các nét mặt hơi sầm lại, bất quá ngữ khí vẫn ung dung như cũ.
“Ý tứ rất rõ ràng không phải sao? Đại nhân ngài chẳng phải vừa nói bất cứ ai cầm lấy kiếm hạp kia vung vẩy một hồi là có thể tự gọi bản thân là võ giả sao? Vậy thứ cho ta tò mò, ta cũng không biết có thể trở thành võ giả đơn giản như vậy. Ngài có thể chứng minh không?”
“Hay là nói, dù là một võ giả tầm thường nhất, ngài cũng không bằng nổi?”
“Dù sao một người muốn nói là khinh thường, ít nhất cũng nên cầm ra chút tư bản. Nếu không, chẳng qua chỉ là loại ghen ăn tức ở mà thôi. Ngài là loại người đó sao?”
Nghe được lời lẽ thẳng thừng như này, rất nhiều sương phòng truyền đến những ánh mắt động dung, càng nhiều hơn là những ánh mắt suy đoán. Người thì nghĩ Phi Vân thương hội rốt cuộc cũng ra mặt ứng phó, người lại nghĩ tại sao lại là một đứa trẻ, người lại bắt đầu cho thuộc hạ chuẩn bị đi sưu tầm thông tin của nam hài này...
Nhưng dù là như nào, sự đối chọi bất ngờ này cũng khiến đại sảnh đấu giá im ắng đi nhiều, trở thành tiêu điểm toàn trường.
Các chủ Linh Tê Các hơi trầm mặc, bất quá qua mấy khắc, tâm tư hắn chợt xoay chuyển, nói:
“Điều đó cũng không phải không thể, bất quá món đồ đó lại là do người khác tặng cho Phi Vân nhị thiếu gia, ta –”
“Nặng tổng mười bảy cân tám lạng, lấy Khước Sa Mộc tám mươi năm tuổi làm nguyên liệu chính, phối hợp Chúc Kim, Tử Hàng cùng các loại phụ liệu khác làm khớp nối, trải qua mười tám canh giờ gia công hoàn thành. Ta nghĩ đại nhân ngài hẳn là nhấc được mới phải.”
Nam hài bỗng ngắt lời hắn, dường như không hề để tâm đến việc đó, chỉ trần thuật lại, sau cùng mới nói:
“Vật đó là ta tặng, mà Xingqiu hẳn cũng sẽ rất hào phóng nể chút mặt mũi này mà cho ngài mượn thử.”
“Hóa ra ngươi là vị bằng hữu kia của nhị thiếu gia.” Các chủ Linh Tê Các hơi giật mình, nhưng trong lòng lại trầm xuống.
Dựa theo tính toán của hắn, vốn tồn tại rất nhiều cách từ chối, dù sao đôi co với một đứa trẻ thật không có bất kỳ ích lợi gì cho kế hoạch của hắn. Bất quá, nếu thân phận đối phương lại là thế này thì lại tồn tại nhiều điểm khác biệt, đối phương hoàn toàn có thể nắm quyền chủ động trong việc yêu cầu hắn. Dù hắn vẫn có thể thông qua cách khác, nhưng chẳng lẽ đối phương không có chiêu kế nào sao?
Kinh nghiệm thương trường bao năm cho hắn biết, tuyệt đối không thể mặc cho người khác cứ nắm quyền chủ động mãi, chỉ là hiện tại do hắn bày ra dương mưu nên việc lâm vào bị động là không thể tránh khỏi. Thế nên phương án tốt nhất bây giờ... chính là đơn giản đáp ứng yêu cầu này, trực tiếp đánh gãy kế sách của đối phương mà tìm lại thế chủ động. Dù sao chẳng lẽ hắn ngay cả một bộ kiếm hạp mười bảy cân cũng không vung vẩy nổi sao?
Hắn cũng không tin đối phương có thể sắp đặt được thứ gì bên trong, dù sao việc hôm nay vốn đã được bàn từ trước, lại được giữ kín như bưng. Nếu có chuẩn bị thì cũng là Phi Vân thương hội chứ không phải một vị khách mời, cho dù thuộc loại dự phòng kia thì một bộ kiếm hạp Đê phẩm cũng chẳng thể bày ra trò gì hoa mỹ.
Với lại, hắn nói thực cũng có chút khinh thường nam hài đối diện, dù sao một đứa trẻ thoạt nhìn tám, chín tuổi lại có thể làm gì? Tuy nếu là bằng hữu của vị nhị thiếu gia kia thì khả năng cao cũng là tài trí hơn cùng trang lứa, chỉ là khoảng cách giữa hai bên tồn tại do kinh nghiệm không phải dễ bù đắp như thế, từ trong cách nói chuyện của đối phương là có thể thấy được.
Nếu là hắn, hắn có ít nhất bốn cách ăn nói khác có thể đạt được cùng một mục đích, tuy có thể dài hơn nhưng sẽ khiến đối phương bộc lộ nhiều sơ hở hơn.
Điều khiến Các chủ Linh Tê Các nghĩ theo phương hướng này cũng là bởi, hắn thủy chung cho rằng nam hài chỉ là một bước ��ệm, sát chiêu còn sẽ đến từ một nơi khác. Hiện tại chỉ cần ổn thỏa vượt qua, nắm lấy chút thế chủ động là đủ, sau đó chỉ cần chờ đến kết thúc buổi lễ hay bị đuổi đi là kế hoạch hoàn thành. Khi ấy thì chút quỷ dị ngoài ý muốn này cũng sẽ không gây ra chút sóng gió nào.
“Nếu có gì quỷ dị xảy ra thì để cho bọn hắn đau đầu đi.” Hắn nghĩ thầm, miệng lại nói:
“Được, nếu ngươi đã nài nỉ như vậy.”
Các chủ Linh Tê Các bước ra khỏi sương phòng, bước chân của hắn không hề chậm rãi hay thản nhiên, nhưng cũng không quá nhanh, cuối cùng cũng đã bước lên đài cao.
Ở trên đấy, Xingqiu đã chờ sẵn, một mặt tủm tỉm cười, nâng kiếm hạp đưa cho đối phương.
Các chủ Linh Tê Các nhận lấy kiếm hạp, khẽ cảm nhận trọng lượng chuyển dời đến, liền đã phán đoán ra tổng trọng lượng, phát hiện nam hài kia nói không sai. Kiếm hạp đích thực chỉ có gần hai mươi cân, bất quá hắn vẫn rất cẩn thận đỡ bằng hai tay.
Hắn cẩn thận không sai, ngay khi ngón tay của Xingqiu vừa rời khỏi, kiếm hạp tưởng chừng không nặng này bỗng đột nhiên như được tăng mấy lần trọng lượng, nặng tới mức hắn suýt tuột tay ngay lập tức. Cũng nhờ chút cẩn thận này mà hắn tránh được tình cảnh đáng xấu hổ đó.
Chỉ là hiện tại cũng chẳng khá hơn. Các chủ Linh Tê Các tuy vẫn cảm nhận được vật trong tay không có bất cứ biến đổi nào, nhưng hắn lại đơn giản không nâng lên được, dường như cân nặng lúc trước đều chỉ là ảo giác, kiếm hạp ngàn cân hiện tại mới là thực.
Nghiến răng nghiến lợi cố giữ chặt, trong lúc mơ hồ, hắn dường như phát giác ra thứ trọng lượng này không đơn thuần là đến từ kiếm hạp đè xuống tay, mà là vẫn đến từ kiếm hạp, nhưng lại đè nén toàn thân hắn, từng tấc từng tấc một, trọng điểm lại là tâm trí.
Lòng hắn trĩu nặng.
Lạch cạch! Đó là tiếng kiếm hạp rơi xuống đất.
Truyện này được thực hiện bởi truyen.free, xin hãy ủng hộ và theo dõi các chương tiếp theo.