Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 144: Quyển 2 Chương 12: Quà tặng

Lê Thanh Vũ ngồi trên ghế, hai tiểu đồng bọn bên cạnh đều đang gặm bánh bao, vẻ mặt có chút lạnh nhạt.

Sau khi hắn đột phá Võ Giả thành công, Linh Trù cùng Cơ Quan song đạo tự nhiên đã ngay lập tức trở thành Linh Trù thuật sư và Cơ Quan thuật sư.

Đẳng cấp của Linh Trù sư và Cơ Quan sư đều chia theo phẩm giai tinh thông, tức là Linh Trù sư, Linh Trù hành gia, Linh Trù đại sư, Ti��n Trù tông sư, Tiên Trù đại tông sư, Tiên Trù siêu đại tông sư,... trên nữa xưng là Thần Trù.

Có thêm Chân Khí, rất nhiều món ăn được xử lý càng thêm dễ dàng, đồ ăn làm ra cũng hoàn toàn được tính là Linh Trù, không còn quá phụ thuộc vào sự hao tổn, giảm sút của nguyên liệu.

Theo thói quen chuẩn bị cẩn thận, giờ hắn luôn thủ sẵn trong người một số đồ ăn nhanh cơ bản nhưng lại sở hữu hiệu quả thực dụng, tỉ như món bánh bao Chú Tâm Đình này. Vốn là Thanh Tâm hoa tán nhỏ phẩm Đê cùng Lúa Mì phẩm Cao nghiền thành bột, nhân thì có thịt heo rừng cực phẩm, chút mật Nhất giai Hoa Lừa Dối...

Lúc này, Chongyun cũng đã ăn xong chiếc bánh, nhưng hắn dường như cũng không tiện ăn thêm nữa, chỉ than thở:

“Hà, ngon hơn nhiều so với đống đan dược đấy, mà hiệu quả lại chẳng kém bao nhiêu. Linh Trù thật là tuyệt!”

“Cũng không hẳn là thế, mỗi bên đều có đặc sắc riêng. So với đan dược vô vị hoặc vị quá giả, quá tệ thì Linh Trù cũng tồn tại những vấn đề riêng của nó.” Lê Thanh Vũ lắc đầu.

“Ví dụ?” Chongyun tò mò hỏi.

“Vấn đề bảo quản tạm không nói. Đan dược sở hữu tính chất hỗn nguyên cùng cố nguyên, tức dược hiệu cô đọng lại thành một. Tự nhiên sẽ đạt đến những hiệu quả khác với Linh Trù, vốn phát huy tức thì, kết hợp cùng phân tán.” Lê Thanh Vũ giải thích:

“Hơn nữa, tay nghề nấu nướng và luyện đan cũng có những điểm khác biệt lớn.”

“Ra vậy. Nhưng trù nghệ của Thanh Vũ đại ca tốt thật, ta ăn xong mà vẫn muốn ăn nữa.”

Hu Tao lúc này cũng đã ăn xong, bình phẩm theo cách đơn giản nhất.

“Ha ha, vẫn chưa được gọi là tốt, còn thiếu chút lửa. Ta được đánh giá như vậy với món này.”

“Ai nói thế, dám ra đây trước mặt ta, ta lập tức nói hắn –“ Chongyun bất bình thay đồng bọn.

“Sư phụ ta.” Lê Thanh Vũ buông ra ba chữ, cười nhìn đối phương.

“- tiêu chuẩn cao thật.” Chongyun lập tức ỉu xìu xuống.

Mịa, chưa nói đến sư ân thì chỉ riêng việc sư phụ đối phương rất có thể là một vị đại lão nào đó đã khiến hắn không dám buông lời càn rỡ tiếp.

Cả Hu Tao lẫn Lê Thanh Vũ thấy hắn như vậy đều nhìn nhau mà cười, khắp phòng vang lên tiếng cười giòn tan.

Bất chợt, từ cửa sương phòng truyền đến một giọng nói:

“Xem ra không có ta mọi người vẫn vui vẻ nhỉ?”

Một chàng trai áo lam bước vào, hiển nhiên chính là Xingqiu.

“Đương nhiên là vui rồi, ai thèm thấy cái bản mặt thư sinh thối của ngươi đâu?” Hu Tao lập tức đốp lại, nhưng thái độ rất tươi tỉnh.

“Ái chà, xem ra nhị thiếu gia sắp lên con đường tầm võ vấn đạo trên núi cao rồi mà vẫn không quên chúng ta, những kẻ bằng hữu phàm tục này, quá là cảm động, ta sắp rớt nước mắt rồi đây này.” Lê Thanh Vũ nhẹ giọng nói.

“Ta... Ngươi...” Chongyun vốn định hùa theo, kết quả chẳng biết nên nói gì lại ấp úng.

“Ha ha, quên sao được, quên sao được.” Xingqiu lắc đầu.

“Lại đây, để bọn ta xem nhân vật chính hôm nay ăn vận thế nào.” Lê Thanh Vũ nói, ra hiệu Xingqiu lại gần.

Sau khi đối phương xoay mấy vòng, Hu Tao ngắm nhìn một hồi đã mắt, nhưng miệng vẫn không ngừng buông lời châm chọc.

Chongyun không nói, do không biết nói gì.

Cuối cùng, trách nhiệm chính trong việc bình phẩm lại thuộc về L�� Thanh Vũ. Hắn ngắm nghía một hồi rồi đưa ra những nhận xét, tuy không hẳn là chuyên nghiệp nhưng lại có chiều sâu ở nhiều khía cạnh, đa phần đều là lời khen ngợi.

Nói thật, bộ lam y Xingqiu hôm nay đang mặc tuy không được gọi là lộng lẫy, nhưng cũng thể hiện rõ khí chất của Phi Vân Thương Hội, lại có chút thiết kế giống với đồ chuyên luyện võ của võ giả, lại vẫn phù hợp với độ tuổi cùng chiều cao của hắn hiện tại, hơn thế nữa còn là phẩm Cao cấp Bảo.

Dài một tấc thì thừa, thiếu một họa tiết thì trống, chỉ từ bộ y phục này đã đủ nhìn ra sự coi trọng của Phi Vân Thương Hội dành cho ngày trọng đại này. Cũng đúng, dù phụ thân của Xingqiu không có ý định để con trai mình toàn tâm toàn ý theo Võ đạo thì cũng quyết không thể qua loa được.

“Mà thế lịch trình hôm nay sẽ như nào?” Lê Thanh Vũ bỗng hỏi.

“Không có gì nhiều, trước tiên sẽ làm lễ nhận quà, sau liền đến chút công đoạn cần thiết với Cổ Hoa phái, sau đó là kết thúc.” Xingqiu đáp.

“Cũng nhanh gọn.” Hu Tao nói: “Thế bao giờ họ đến?”

“Theo đúng lịch hẹn thì, hẳn là họ cũng đã đến rồi.” Xingqiu nhìn lại thời gian, đáp.

“Họ đến rồi.” Vốn đang nhìn cửa kính sương phòng nãy giờ, Chongyun bỗng nói, làm ba đồng bọn cũng ngó theo.

Thông qua đó, bọn họ nhìn thấy một nhóm người đang tiến vào từ sảnh chính, lúc này đang cởi bỏ áo bào xám và mũ đi đường trên người, lộ ra y phục mang đậm phong cách giang hồ bên trong, chính là của Cổ Hoa phái.

Người dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi, tóc dài, dáng người bình thường, nhưng lại toát ra một khí chất đặc biệt khó tả.

“Hừm, xem ra cũng không tệ.” Xingqiu đánh giá khẽ.

“Thì cái vẻ bề ngoài dĩ nhiên phải trông cho ổn chứ?” Hu Tao nói.

“Cũng không hẳn, một cao thủ Trung Thừa cảnh cận kề đỉnh phong dẫn theo một nhóm Tiểu Thừa, xem ra là một trưởng lão dẫn dắt đám đệ tử nội môn rồi. Mấy trò phô trương ấy cũng chỉ là để thể hiện sự phù hợp với điều kiện kinh tế thôi. Cổ Hoa phái tuy đang sa sút nhưng cũng chưa đến mức có thể tùy tiện xem thường, nhiều môn phái 'bất nhập lưu' (không đáng nhắc đến) còn chẳng làm được như thế này.” Lê Thanh Vũ phân tích.

Đối với việc đối phương có thể nhìn rõ tu vi của gần như bất kể người nào, bộ ba cũng đã không còn ngạc nhiên, đều một mực tin tưởng.

“Xem ra cũng sẽ khá thú vị đây, mặc dù ta cũng vẫn thích mấy trò bàng môn tả đạo đó, nhưng có đôi chút thực chất vẫn sẽ đỡ hơn không.” Xingqiu cảm thán.

“Nhưng điều này có nghĩa là hành trình của cậu sẽ không hề đơn giản đâu.” Lê Thanh Vũ lại nói.

“Này không phải càng tốt sao?” Xingqiu đáp lại bằng một nụ cười có thâm ý.

“Phải, và chắc hẳn bên trong Cổ Hoa phái vẫn còn chút truyền thừa cổ xưa. Dù sao, nơi đây cũng từng sản sinh ra một vị Tiên Nhân đã độ kiếp phi thăng thành công. Ta xem cậu phúc duyên thâm hậu, hẳn sẽ tìm được thôi.” Chongyun tuy thấy mơ hồ nhưng vẫn lựa chọn cách của bản thân để chúc phúc bằng hữu.

Trong giang hồ thực ra vẫn luôn đồn đại tuy Cổ Hoa phái xuống dốc nhưng rất nhiều truyền thừa vẫn chưa bị thất lạc, chỉ là hiện tại môn phái đang không có nhân tài để lĩnh ngộ mà thôi.

Đối với truyền ngôn này, rất nhiều võ giả đều giữ thái độ nửa tin nửa ngờ, nhưng Chongyun xuất thân Huyền gia hàng đầu lại gần như hoàn toàn khẳng định điều này, bởi vì trong thư tịch cũng đã đề cập tới rất nhiều trường hợp như vậy trong lịch sử.

Trong con mắt kéo dài hàng ngàn năm của Huyền gia, chỉ cần một đại môn phái không phải bị hủy diệt bởi đại kiếp, tức là bọn họ vẫn sẽ luôn còn cách để truyền thừa tiếp, có thể không còn nguyên vẹn, nhưng phần cốt lõi vẫn được đảm bảo.

“Thực ra, Cổ Hoa Tiên Nhân tuy có cùng tên Cổ Hoa nhưng lại không xuất thân từ Cổ Hoa phái. Thực tế, chính các bằng hữu và đệ tử của người này sau khi ngài phi thăng đã thành lập ra Cổ Hoa phái. Dường như ban đầu nó còn được gọi là Cổ Hoa Môn, về sau mới phân tách thành phái như hiện tại.” Lê Thanh Vũ ở một bên bỗng nói, làm cả ba người giật mình.

“Thật sao?” Chongyun kinh ngạc, bí mật này hắn cũng chưa từng nghe qua, hỏi:

“Vậy truyền thừa là giả sao?”

“Truyền thừa thực ra vẫn là thật, đúng là cũng từng được Cổ Hoa Tiên Nhân chỉ điểm, nhưng không được tính là tuyệt kỹ. Dù sao Cổ Hoa phái luyện lấy thương cùng trường kiếm làm chủ, bản mệnh pháp bảo kiêm vũ khí của Cổ Hoa Tiên Nhân lại là trọng kiếm cơ mà. Đúng là võ học trăm sông quy về biển, nhưng vẫn còn cách hiểu về chính tông.” Lê Thanh Vũ giải thích.

“Vậy...”

...

Lại trò chuyện phiếm một hồi, Xingqiu cũng phải rời đi, dù sao hắn hôm nay chính là nhân vật chính, không thể không xuất đầu lộ diện nên còn cần làm chuẩn bị.

Lê Thanh Vũ lại tiếp tục nói chuyện với hai đứa kia, cho đến gần một canh giờ sau, buổi tiệc mừng sinh nhật mới chính thức khai màn.

Đầu tiên, như thường lệ, vẫn là một bài diễn văn dài dòng cảm ơn khách mời, đồng thời không ngớt lời ca ngợi Xingqiu từ nhỏ đã bộc lộ tài trí hơn người.

Kế đó mới là tiết mục lễ nhận quà, người chủ trì, quản gia A Húc của Xingqiu, bắt đầu xướng tên khách mời, món quà kèm theo lời cảm tạ. Người này tuy còn trẻ nhưng có tài ăn nói không tồi, với tu vi Võ Giả cảnh đỉnh phong, vẫn có thể trấn giữ và duy trì không khí sôi động của buổi tiệc.

“Chậc, giống như một buổi đấu giá vậy.” Hu Tao chán chường ngồi khoanh tay tựa lên cửa kính, nói.

“Và Xingqiu hắn chính là món hàng chủ chốt hôm nay.” Lê Thanh Vũ cười nói.

“...Thì đây đúng là sảnh đấu giá mà?” Chongyun thắc mắc, lộ ra ánh mắt ngây thơ đến ngớ ngẩn.

“...”

“...”

“Lại nói, Thanh Vũ đại ca ngươi tặng quà gì? Dịp hiếm hoi như thế này, không thể quá keo kiệt được. Ta tặng hắn một cành Tử Dương thụ phẩm Cao.” Hu Tao lại nói.

“Có thể trừ ma tránh tà, mà nếu luyện chế thành kiếm gỗ cũng không tồi, coi như có thêm một thủ đoạn phòng thân.” Lê Thanh Vũ gật gù.

“Thế đại ca tặng hắn cái gì?”

“Ha ha, tí nữa sẽ biết.”

...

“Bằng hữu của Xingqiu thiếu gia, Hồ tiểu thư tặng một cành Tử Dương thụ phẩm Cao!”

Một cành cây màu đỏ sẫm đậm được đưa lên rồi lại mang xuống, khí chất u tối toát ra từ nó đã cho thấy sự phi phàm.

“Hừm, Tử Dương thụ, chỉ sinh trưởng ở những nơi âm khí đậm đặc. Cành này lại lớn như thế, nếu khéo léo chiết ra được một nhánh Tinh phẩm, thì đây quả là món đồ phi phàm, xem ra vị bằng hữu này của cậu ấy cũng có lai lịch không nhỏ.”

Trong đoàn Cổ Hoa phái, vị nam tử trung niên kia giảng giải cho các hậu bối.

“Người trước cũng là bằng hữu, lại tặng hắn mấy lá phù lục, tuy phẩm chất không cao nhưng lại hiếm, trong phái có mấy loại cũng không có. Xem ra cũng là một vị dòng chính Huyền gia. Không thể không nói, duyên kết bằng hữu của hắn cũng không tồi.”

Vị nữ tử họ Đoan Mộc kia khẽ gật đầu.

Các món mang lên nãy giờ không phú thì quý, đa dạng vô cùng, khiến cho đại đa số môn hạ Cổ Hoa phái đều được mở rộng tầm mắt. Ngay cả vị đệ tử họ Nguyên, người một lòng hướng về Võ Đạo, cũng không tránh khỏi vẻ ngạc nhiên. Duy chỉ có năm người nữ tử họ Thủy, nữ tử họ Đoan Mộc, nam tử họ Hổ, nam tử trung niên cùng nam tử trẻ tuổi nhất kia đều giữ được biểu cảm bình tĩnh.

Một người thì chẳng quan tâm gì đến thế sự bên ngoài; ba người còn lại thì đã chứng kiến quá nhiều thứ tương tự; còn người cuối cùng thì dường như tất cả những vật phẩm này đều không lọt vào mắt, tuy vẫn tỏ ra chú ý nhưng ánh mắt lại vô cùng thờ ơ, mang theo cảm giác cưỡi ngựa xem hoa.

Lúc này, tiếng nói của A Húc lại vang lên.

“Bằng hữu của Xingqiu thiếu gia, Lê thiếu gia tặng kiếm hạp phẩm Đê đỉnh phong!”

Một bộ kiếm hạp dài bốn xích được mang lên trưng bày, dường như đa phần được làm từ gỗ Khước Sa, khớp nối chặt chẽ khiến người khó dò xét bên trong. Đường vân bị mấy nét sơn phủ mờ, về mặt thẩm mỹ không tệ, nhưng so với những món bảo vật trước đó thì vẫn kém phần đặc sắc.

“Phẩm Đê đỉnh phong sao? Tuy là đỉnh phong nhưng vẫn là phẩm Đê. Vị tiểu thiếu gia Phi Vân Thương Hội kia sớm đã là Võ Giả cảnh, kiếm hạp nếu muốn dùng sẽ dùng thường xuyên. Sử dụng vật này liệu....” Nam tử họ Lữ kia khẽ lẩm bẩm, dù lời chưa nói hết nhưng ý tứ của hắn thì ai nấy đều hiểu rõ.

“Không thể nói như vậy. Phẩm cấp nhiều khi không phải yếu tố quyết định, mà tác dụng mới là quan trọng. Hơn nữa, với tài lực của Phi Vân Thương Hội, muốn một kiếm hạp Tinh phẩm thì có gì là khó? Tâm ý mới thực sự đáng trân trọng...”

Vị nam tử trung niên kia nghe lời của đệ tử hơi lắc đầu, nhưng dường như cũng không phản đối, chỉ đính chính lại.

Bất quá, khi hắn nhìn sang một bên, bỗng thấy vị sư thúc vốn luôn giữ vẻ điềm nhiên từ nãy giờ lại mở to mắt nhìn lên đài cao, hiển nhiên là bị bộ kiếm hạp kia thu hút, liền giật mình trong lòng.

“Sư thúc!” Hắn định hỏi nhưng mới chỉ nói ra hai từ đã dừng lại, do nhìn dáng vẻ nhập tâm phảng phất đang xác minh điều gì đó của đối phương, hắn không dám cắt ngang.

...

“Hửm, đại ca, kia là món quà của ngươi sao?” Từ bên trong sương phòng thứ ba, một giọng nói nam hài khẽ phát ra, chính là của Chongyun.

“Phải? Nghe giọng điệu của cậu, hẳn là có điều gì thắc mắc?” Lê Thanh Vũ cười đáp.

“Không, ý ta –“

“Hắn đang muốn nói cậu keo kiệt, bủn xỉn đấy.” Hu Tao ở một bên vui vẻ mà nói:

“Đường đường là một vị ẩn thế truyền nhân, vậy mà khi tiễn bạn lại chỉ có một món đồ Đê phẩm thế này, thật khiến người ta thất vọng.”

“Không phải, Hu Tao ngươi nói hươu nói vượn.” Chongyun vội vã thanh minh, lại quay sang hướng Lê Thanh Vũ nói:

“Thanh Vũ đại ca, ta tuyệt không có ý –“

“Thực ra nàng nói cũng đúng mà, lâu nay khó kiếm được một dịp như này, ta lại chỉ gửi tặng một bộ kiếm hạp phẩm Đê, thật có chút không ra sao cả.”

Lê Thanh Vũ khoát tay ngắt lời đối phương, rồi khẽ thở dài, dường như đang tự giễu mình:

“Nhưng cũng phải trách tài nghệ chưa đủ tinh xảo thôi. Ta đã từng thử với gỗ Khước Sa phẩm Cao, làm mãi vẫn thất bại, cuối cùng đành phải dùng phẩm Đê đỉnh phong làm nguyên liệu chính. Nói thực, lỗi do ta không ngờ Cơ Quan phẩm Cao lại khó làm đến vậy, cuối cùng không sắp xếp được thời gian. Nếu cho ta thêm nửa tháng nữa, có lẽ đã thành công rồi.”

“Ra vậy – Chờ chút, đại ca ngươi vừa nói là ngươi đã tự chế tạo kiếm hạp này, lại còn cho Cơ Quan vào?”

Chongyun thở phào một hơi chấp nhận câu trả lời này, nhưng chỉ vài khắc sau, dường như vừa tiêu hóa hết thông tin bên trong, cậu ta bỗng mở to hai mắt.

Trong kiến thức của hắn, có không ít thông tin về kiếm hạp, cũng biết bản chất vật này là gì.

Kiếm hạp nói đơn giản là hộp đựng kiếm, vốn là một loại hộp được chế tạo để đựng nhiều loại kiếm khác biệt, mang giá trị sưu tầm hoặc thực dụng, đây là nghĩa cơ bản nhất.

Về sau theo như nhu cầu mà bên trong còn có thể truyền thừa kiếm điển, dưỡng kiếm, thu tích linh khí, trấn yểm,... Từ đơn giản đến phức tạp, có thể kể đến từ nguyên liệu thô sơ bình thường cho đến cơ quan trận pháp tinh vi.

Và theo như lời đối phương nói, bộ kiếm hạp này có chứa cơ quan, phẩm giai dường như còn không thấp, tại Sơ Luyện phẩm cũng được tính cao trung.

Điều này còn chứng tỏ một điều quan trọng hơn, đối phương là một Cơ Quan thuật sư!

“Đại ca, ngươi là Cơ Quan thuật sư?”

“Tạm xem như thế đi.”

“...”

Chongyun cảm giác thế giới quan của bản thân đang bị dao động, chủ yếu là do hôm nay bỗng phát hiện ra vị đại ca vốn tưởng quen thuộc bấy lâu của bản thân nay lại sở hữu thêm mấy thân phận khác nhau.

Võ nghệ thiên kiêu, Linh Trù thuật sư, Cơ Quan thuật sư...

Mỗi thành tựu mà người bình thường có thể mất hàng chục năm để đạt được, nay lại đều nằm trong tay một cậu bé gần chín tuổi, mà dường như còn không chỉ như vậy...

Hắn thậm chí còn xuất hiện một loại cảm giác, đó là mấy ngày sau phát hiện đối phương còn là Pháp Sư, Chiêm Tinh thuật sư, Giả Kim thuật sư cũng sẽ không lấy làm kinh ngạc.

“Ngươi còn ngây thơ lắm, Chongyun.” Hu Tao ở một bên bỗng lên tiếng, kéo Chongyun thoát khỏi trạng thái “đông cứng”.

“Hở?”

“Thanh Vũ đại ca không phải lần trước đã chứng tỏ rồi sao? Chẳng phải lần trước khi chúng ta ở miếu hoang, cậu ấy đã chứng tỏ mình ít nhất là một Học Đồ rồi sao?”

“Nhưng Học Đồ, Tập Sự cùng Sư vẫn còn khác biệt rất lớn mà?”

“Đó là lý do ta bảo ngươi ngây thơ. Ngươi nghĩ đối với cái loại đầu óc thông minh đến mức cần chỗ giải tỏa năng lượng dư thừa bằng cách đi trêu chọc người khác như hắn thì trong một năm không thể từ Học Đồ lên Sư được sao? Thậm chí khả năng cao hắn vốn đã là rồi, chẳng qua tu vi chưa tới nên chưa thể phát huy hết được mà thôi.” Hu Tao lên giọng dạy đời.

“...Ra vậy, có lý.” Chongyun bấy giờ mới lộ vẻ hiểu ra.

“Này, dù có giải thích thì cũng không cần mắng xéo ta như thế chứ.” Lê Thanh Vũ nói bằng ngữ khí bất mãn.

“Chẳng đúng sao. Nhưng thôi quay lại bộ kiếm hạp này, ngay từ lúc bản tiểu thư biết đó là món quà của ngươi là đã hiểu ra ngay cùng loại ‘Bên ngoài cảnh sắc đơn sơ, bên trong bách vạn huyền cơ ngập tràn’ rồi. Nói đi đại ca, cậu đã đặt cơ quan gì trong đó vậy?”

“Ha ha ha, huyền cơ sao? Không đến nỗi. Nhưng nếu ngươi coi là nó có thì nghĩa là nó có đi.” Lê Thanh Vũ bỗng nở nụ cười có thâm ý.

“Hừ! Lại giở giọng thần bí, ta ghét nhất kiểu nói ấy của c-“ Hu Tao khoanh tay trước ngực, hất mặt lên cằn nhằn, bỗng dưng như nghe thấy điều gì đó, nàng dần im lặng. Không khí trong sương phòng cũng chìm xuống.

Cả Chongyun lẫn Lê Thanh Vũ cũng đều như vậy, đặc biệt là Lê Thanh Vũ, trên mặt tuy vẫn nở nụ cười, nhưng ánh mắt đã xuất hiện vài tia lạnh lẽo.

Lời văn này đã được truyen.free tỉ mỉ chắt lọc, mong quý độc giả hãy tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free