Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 143: Quyển 2 Chương 11: Tiệc sinh nhật

“Sư phụ, đệ tử có một thỉnh cầu.” Sau một hồi tán gẫu, Lê Thanh Vũ bỗng chắp tay nói.

“Cứ việc nói.” Bình lão lão khoát tay.

“Đệ tử xin phép được nhập thế tu hành.”

“Nhập thế... tu hành.” Lời nói của hắn khiến nàng hơi trầm ngâm, nàng hiểu ý đồ của hắn.

Dù họ sống giữa hồng trần, nhưng trên thực tế, Lê Thanh Vũ vẫn luôn bế quan tu luyện tại gia, ít khi tiếp xúc với thế sự bên ngoài. Nay hắn nói muốn nhập thế tu hành, ngụ ý chính là rèn luyện ở giang hồ.

Thở dài một hơi, biết rõ lý do, nàng cũng không từ chối:

“Cũng được, với thực lực của ngươi, ở giang hồ cũng miễn cưỡng có thể bảo mạng, vả lại ta cũng không nghĩ ngươi sẽ để bản thân lâm vào hiểm cảnh. Nhưng có một điều ta phải nói rõ...”

“...Trong vòng một năm tới, ta sẽ không có ở đây, mà hậu thủ cũng sẽ không ra mặt nếu không phải tình huống đặc biệt, ngươi đã minh bạch chưa?”

Lời này khiến Lê Thanh Vũ hơi ngẩn người trong chốc lát, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, ánh mắt đảo nhanh suy tính, cuối cùng đáp với ngữ khí kiên định:

“Đệ tử minh bạch.”

“Vậy thì tốt, đã có kế hoạch cụ thể?”

“Kế hoạch đã có từ mấy tháng trước. Đệ tử trước định đăng ký làm Mạo Hiểm Gia, làm quen với vài hoạt động nhỏ, sau đó dựa vào các nhiệm vụ để bắt đầu nhập thế lịch luyện. Phạm vi khởi đầu sẽ là những vùng lân cận cảng Ly Nguyệt, tiếp đó là Ngoại Ô Li Sa và Vực Đá Sâu.”

Lê Thanh V�� lấy từ trong giới chỉ ra mấy sấp giấy đã được chuẩn bị từ trước:

“Trong thời gian đầu, song song đó đệ tử có thể kiêm thêm một vài việc trong cảng, tiện thể tăng cường hiểu biết về các tầng lớp lao động cũng như các mối quan hệ giữa Bát Môn.”

“Hừm, với tu vi của ngươi, tại cảng Ly Nguyệt mà muốn đi làm lao động cũng chỉ có mấy việc vặt vãnh, lông gà vỏ tỏi, lại còn khá vất vả.” Bình lão lão lại nói.

“Vạn sự khởi đầu nan. Đệ tử chịu được khổ.” Lê Thanh Vũ nhún vai: “Với lại, đệ tử cũng đã có đối tượng sẵn rồi.”

“À, ngài cũng không cần lo lắng cho tỷ tỷ. Theo quan sát của đệ tử một năm nay, tỷ tỷ cũng đã trưởng thành lên rất nhiều, lại vừa mới ký kết hợp đồng với bên Tổng Vụ xong, các phương diện này cũng xem như ổn định.”

“Ừm.” Bình lão lão gật đầu: “Nếu ý ngươi đã quyết, vậy một tuần sau, cứ đúng giờ này mà đến gặp ta.”

“Vâng thưa sư phụ!”

....

Bốn ngày sau, tại tổng hội của Phi Vân thương hội...

Khách khứa ra vào tấp nập, dù vẫn tấp nập như thường ngày, nhưng lại dường như có điều gì đó khác biệt.

Trang phục của những vị khách hôm nay, không phú thì quý, hoặc đi theo từng đoàn. Thái độ của họ dường như cũng không phải đến để giao dịch thương mại, mà càng giống như đi dự tiệc.

Bởi vì hôm nay là lễ mừng sinh nhật nhị thiếu gia của Phi Vân thương hội tròn tám tuổi, đồng thời cũng là lễ bái sư gia nhập Cổ Hoa phái của vị thiếu gia này.

Khi giờ Ngọ gần đến, bỗng xuất hiện một đoàn khách mời tiến tới từ hướng Bắc.

Họ có tổng cộng chín người, ai nấy đều khoác áo bào xám trên mình, đầu đội mũ lữ hành gia. Người trẻ nhất nhìn qua chưa tới đôi mươi, người già nhất thì đã trung niên. Cước bộ không nhanh không chậm, trên người toát ra khí thế vừa ẩn vừa hiện.

“Chà, náo nhiệt thật! Không hổ là thủ đô của cả quốc gia, khác hẳn với nơi chúng ta, hoang vu đến nỗi chó ăn đá gà ăn sỏi.” Một người trong đoàn bỗng nói khẽ. Đó là một thanh niên mặt chữ điền, nhìn qua đã hơn hai mươi lăm tuổi.

“Lữ sư huynh sao lại nói lời như vậy? Hồng trần phồn vinh tuy tốt, nhưng chẳng thể sánh bằng vẻ đẹp sơn thủy, sức mạnh thiên nhiên vĩ đại. Võ giả chúng ta luyện võ chẳng lẽ lại để tham luyến những thứ này sao?”

Một người khác trong đoàn lập tức phản bác. Đó cũng là một nam thanh niên, khuôn mặt thanh tú, mũi cao mày kiếm, trông trẻ hơn người vừa rồi đến mấy tuổi.

“Nguyên sư đệ không cần phải phí lời với hắn. Hắn xuất thân vốn là tử đệ thế gia, do phạm phải tội trong nhà, không còn chỗ dung thân mới miễn cưỡng bái nhập môn phái. Sớm đã quen với sự hưởng thụ, thì làm gì có chút phong thái võ giả nào?”

Một người khác lại lên tiếng. Đó là một vị nữ tử tuổi gần ba mươi, khuôn mặt trái xoan, dưới mắt trái có vài vết tàn nhang.

“Ta không có phong thái võ giả? Lời ấy sai rồi, Đoan Mộc sư tỷ.” Nam thanh niên đầu tiên nghe vậy lắc đầu.

“Chẳng lẽ ngươi có sao?” Vị nữ tử họ Đoan Mộc này nhướng mày.

“Võ giả là gì? Chẳng phải là người luyện võ sao? Võ luyện ra vũ lực, con người thì có dục vọng, vậy võ giả chính là sử dụng võ cho dục vọng, đó chẳng phải ta thì là ai?” Nam thanh niên họ Lữ cười nói.

“Ngươi! Hoa ngôn xảo ngữ!” Vị Nguyên sư đệ kia nghe lời này lập tức phẫn nộ, dường như thiếu chút nữa đã rút kiếm quyết đấu với đối phương.

“Nguyên sư đệ đừng nóng, ngươi đang quá lý tưởng hóa hình tượng võ giả. Ta lại thấy lời Lữ sư đệ nói có lý, nhưng tất nhiên cũng không tục tằn đến vậy. Với võ công, chúng ta có thể làm được rất nhiều thứ mà người thường làm không được, trong đó mục đích đương nhiên có thể là vì dục vọng, mà cũng có thể là vì những thứ khác.”

Một nam tử khác vội vàng can ngăn. Người này vóc dáng to cao, khuôn mặt đầy đặn, với làn da hơi sạm đi, che bớt những nếp nhăn của tuổi tam thập, nhìn qua đã biết là người khéo đưa đẩy.

“Thế mục đích của Hổ sư huynh khi luyện võ là gì?” Vị Nguyên sư đệ này vẫn không dễ dàng bỏ qua như vậy, truy vấn.

“Ta sao? Ngươi nhìn vóc dáng ta này, chẳng lẽ còn có thể là gì khác sao?” Vị Hổ sư huynh này nhún vai.

“Hắn có ước mơ, chính là thưởng thức hết mỹ thực trong thiên hạ.” Vị Đoan Mộc sư tỷ kia khẽ nói thầm với Nguyên sư đệ.

“Phàm phu!” Người này nghe vậy lẩm bẩm, nhưng thái độ cũng đã không còn gay gắt như trước.

Đoan Mộc sư tỷ thấy vậy khẽ thở dài trong lòng. Vị sư đệ này nàng cũng biết, hắn vốn là do nàng dẫn nhập môn cách đây mấy năm, gần đây mới tấn thăng lên nội môn. Thuở nhỏ đã bái nhập môn phái thành ra đối với thế tục luôn có một thái độ không phải là xem thường, nhưng cũng không lọt mắt. Hắn truy cầu chính là Võ Đạo đỉnh phong. Điều này rất tốt.

Chỉ có điều, dưới ánh nhìn của nàng, đối phương vẫn còn rất ngây thơ.

Muốn tu luyện đến Võ Đạo đỉnh phong, thiên hạ này đông đúc như vậy, biết bao người tranh giành. Chưa nói đến những cảnh giới như Tiên Thần kia, có thể sống đến cuối đời an lành hưởng tuổi già thì được mấy người?

Giang hồ như một thùng nhuộm, không nhập thì không thể tiến bộ, mà một khi đã nhập thì khó lòng rút chân ra được. Bạch liên dù trắng đến mấy cũng sẽ nhiễm bùn.

Với tình cảnh của môn phái hiện tại, khi mà đệ tử ngoại môn thậm chí nội môn thỉnh thoảng xuống núi lòe bịp thiên hạ hoặc biểu diễn các loại kỹ thuật kiếm chút tiền, nhiều người thậm chí đã không còn phân biệt được đâu là Võ kỹ biểu diễn, đâu là Võ kỹ tông môn nữa. Muốn đơn giản tu luyện với sơn thủy thật sự dễ dàng đến vậy sao, nhất là khi thiên tư không đủ?

Dù vậy, đối phương vẫn còn tốt, ít nhất vẫn còn hiểu được những chuyện liên quan đến giang hồ. Mặc dù hậm hực bất bình, nhưng làm người vẫn rất thực tế, không giống vị Thủy sư muội đi cuối đoàn kia, cả ngày suốt ngày ảo tưởng rằng môn phái đã từng là Tiên tông đại phái, bản thân cũng là đệ tử Tiên gia tổ sư các kiểu...

Nàng nghĩ đến đây, lại nhìn về phía cuối đoàn. Nơi đó, một nữ tử khác tuổi vừa hơn đôi mươi, đang bước đi nhưng trên mặt thoáng hiện vẻ ngơ ngẩn, ánh mắt có vài phần thơ mộng.

Nhưng nàng cũng biết, chỉ cần đến bắt chuyện với nàng, nàng ta lập tức sẽ đổi thành vẻ mặt lạnh lùng, cự người vạn dặm, phảng phất ảo tưởng bản thân là một vị tiên tử không nhiễm khói lửa hồng trần.

Haizz, tu luyện đến Tiểu Thừa quả không dễ, nhưng đầu óc lại không biết cách dùng. Vị Đoan Mộc sư tỷ này biểu hiện sự quan ngại và tội nghiệp sâu sắc.

Nam tử họ Hổ kia thấy thái độ đối phương như vậy, biết rằng mình đã tạm thời thuyết phục được đối phương, liền quay đầu bắt đầu tiếp tục đàm luận cùng vị Lữ sư đệ kia.

Nghe thấy cả đám đệ tử đang thảo luận phía sau, nam tử trung niên đầu đoàn bỗng nói nhỏ:

“Sư thúc, có cần đệ tử bảo bọn chúng im lặng một chút không? Kẻo làm mất mặt môn phái?”

“Không sao cả. Ta trái lại còn cảm thấy suy nghĩ của bọn nhỏ rất thú vị. Nhưng cũng nên dặn bọn chúng thu liễm một chút, nơi này tàng long ngọa hổ, một số lời vẫn là không nên nói ra để tránh rắc rối.”

“Đệ tử đã rõ.” Nam tử trung niên kia nghe vậy lập tức gật đầu, xong quay sang chấp hành mệnh lệnh, để lộ thân ảnh người vừa đáp lời mình, đang đứng bên cạnh.

Đó bất ngờ lại chính là nam tử trẻ nhất đoàn, người mà nhìn qua tuổi chưa tới đôi mươi. Lúc này, hắn đang khép hờ hai mắt, phảng phất không để tâm toàn bộ những điều trong lời đ��m luận kia, phảng phất không để mắt đến những khó khăn hay các vấn đề nan giải mà môn phái hiện đang phải đối mặt. Hoặc là...

...đã nắm quá rõ.

“Tới rồi.” Hắn khẽ thở nhẹ khi nhận thấy mình đã tiến tới tòa đại môn của Phi Vân thương hội, lại mở bừng hai mắt. Bên trong là cặp nhãn thần đen thanh tịnh, nhưng dường như ẩn náu một cỗ lửa nóng vô danh.

“Luyện võ để làm gì ư?” Hắn bỗng nghĩ tới điều này khi bước qua đại môn, về những đáp án mà các đệ tử vừa nãy đã đàm luận.

“Ngoại trừ để sống sót còn có mục đích khác sao?”

Gió mạnh bỗng thổi qua, lộ ra hoa văn rồng trong mây bên dưới áo bào xám. Đây là biểu tượng của...

Cổ Hoa Phái.

****

“Chà, cũng đông thật đấy.” Giọng của một nữ hài vang lên bên trong một sương phòng.

Phi Vân thương hội tổ chức tiệc cho nhị thiếu gia kiêm luôn lễ bái sư, thanh thế đương nhiên không thể tầm thường. Chỉ là, cũng không biết là ai quyết định, cuối cùng lại dùng luôn phòng đấu giá làm phòng tiệc, với một phòng khách lớn vốn là đài đấu giá ở giữa, cùng gần tám chục sương phòng xếp xung quanh, cụ thể là 76 phòng.

Cả tòa phòng đấu giá sở hữu khuôn viên gần ba trăm phương trượng. Mỗi sương phòng rộng hơn hai trượng, được bài trí đầy đủ nhưng không hề lộ vẻ chật chội.

Sương phòng vừa rồi chính là sương phòng thứ ba tính từ trung tâm ra của tầng hai, một trong những phòng trung tâm nhất.

“Đương nhiên rồi, Xingqiu từ khi sinh ra đến giờ chỉ mới tổ chức lần này là tiệc lễ lớn nhất. Lần này không làm lớn thì sao nói được, cũng là có ý thị uy với môn phái kia.” Một giọng nam khác đáp lại. Người nói là một nam hài tóc đen, vóc người cao, chính là Lê Thanh Vũ.

Thân phận hai người bên cạnh hắn cũng tự nhiên rõ ràng.

“Dù sao, quy mô lớn như thế này, cũng không hổ là một trong các thương hội lớn nhất của Ly Nguyệt.” Hắn nói tiếp, lại quay sang nhìn người bên cạnh:

“Chongyun, sao nãy giờ không thấy ngươi nói gì?”

“...Nhiều người quá.” Chongyun ở bên cạnh người hơi run rẩy, đáp. Ánh mắt hắn cố định vào một chỗ để giữ bình tĩnh.

“...Gia tộc ngươi vốn cũng không nhỏ, tại sao chỉ ngần này người lại dọa được ngươi rồi?” Hu Tao thấy kỳ liền hỏi.

“Không phải lúc nào cũng gặp hết toàn bộ người nhà, vả lại đa phần đều là người quen, trong khi ở đây toàn người lạ.” Chongyun lắc đầu, lại nhìn hai đồng bọn, thở dài.

Hắn tuy không tới mức mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, nhưng tâm tính dù sao cũng chưa trưởng thành đến mức có thể đối diện với khung cảnh lớn như thế này mà vẫn không hề hấn gì giống bọn hắn được.

“Tội nghiệp. Đây, ăn cái bánh bao cho đỡ sợ.” Lê Thanh Vũ nói, lại lấy từ giới chỉ ra một chiếc bánh bao đưa cho đối phương.

“Cảm ơn đại c-“ Chongyun đang định từ chối, bỗng cảm nhận được linh lực từ chiếc bánh, kinh ngạc hỏi:

“Đây là... Linh Trù?”

“Ừm.” Lê Thanh Vũ gật đầu, vẻ mặt thờ ơ.

Nuốt lời từ chối vào trong bụng, Chongyun lập tức định ăn luôn chiếc bánh bao trước mặt. Hai tay hắn lập tức nhận lấy, đưa lên miệng ăn.

Một hương vị thơm ngào ngạt xộc thẳng vào vị giác và khứu giác của hắn, như thể đã bị đè nén quá lâu trong lớp vỏ bánh bao này, khiến hắn có cảm giác muốn dừng mà không thể dừng lại được.

Hơn nữa, cùng với từng miếng cắn, tâm tình của hắn lại càng bình tĩnh, càng thêm dụng tâm thưởng thức chiếc bánh. Không cần nói cũng biết, đây chính là công dụng của Linh Trù.

Hu Tao chứng kiến toàn bộ quá trình, kinh ngạc nhìn sang Lê Thanh Vũ, h���i:

“Thanh Vũ đại ca còn là Linh Trù sư?”

“Tạm xem như thế đi.”

Cái gì là tạm xem như thế? Một là phải, hai là không phải, quen biết đã lâu ngươi lập lờ nước đôi cho ai xem? Hu Tao bực bội quát thầm trong lòng, chỉ là lời ra đến miệng lại biến thành:

“Đại ca còn cái nữa không? Ta muốn.”

Rõ ràng, hương vị của mỹ thực quan trọng hơn cảm xúc cá nhân.

Hãy ủng hộ tác giả bằng cách đọc tác phẩm này tại truyen.free, nơi giữ bản quyền duy nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free