Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 142: Quyển 2 Chương 10: Võ Giả cảnh!

Thiên Lương đỉnh, Mân Lâm...

Từng tiếng khí kình không ngừng vang vọng trong không khí, kèm theo những luồng chân khí lam sắc thoắt ẩn thoắt hiện. Giữa khung cảnh ấy, thân ảnh một chàng trai trẻ đang đại triển quyền cước, đoản kiếm trong tay vung vẩy không ngừng.

Thoạt nhìn, chàng trai có vẻ cao hơn bạn bè đồng trang lứa, thân hình khoảng mét tư với mái tóc cắt ngắn. Da thịt cậu hồng hào khỏe mạnh, cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện đường nét, gân cốt nội liễm nhưng tràn đầy sức mạnh, khuôn mặt toát lên vẻ khôi ngô. Cặp lông mày sắc bén như lưỡi kiếm, giữa mi tâm có một đạo ấn ký nhàn nhạt, đôi mắt sáng bừng tinh anh, lúc này đang hiện lên dáng vẻ hào hứng.

Hắn chính là Lê Thanh Vũ. Sau khi đột phá, hắn đã đạt đến Võ Giả nhất trọng, trực tiếp nhảy vọt lên cấp độ này.

Sau khi đột phá, việc quan trọng cần làm là ổn định tu vi và kiểm soát toàn bộ lực lượng trong cơ thể. Hắn đã chọn một trong những cách đơn giản nhất, cũng là việc hắn đang làm hiện tại: múa một bài kiếm vũ.

Cảm nhận chân khí lưu chuyển trong cơ thể, lực lượng bộc phát tại từng thớ cơ, hắn không khỏi thở ra một hơi trong lòng, nhưng kiếm trong tay vẫn không dừng lại.

Phải đến tận lúc này, thực lực của hắn mới thực sự vượt xa so với trong Mộng cảnh, mà theo ước tính đại khái của hắn, phải gấp hai, ba lần.

Võ Giả cảnh và Võ Đồ cảnh vốn sở hữu một lằn ranh khó có thể vượt qua, dù có sở hữu Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm cũng không phải điều dễ dàng.

“Hậu nguyên vu thiên bản tồn trọc, Tiên nguyên vu thiên thị phác thanh, Nhục thể phàm thai gánh nguyên khí, Võ đạo cơ đồ chú tại hành.”

Đây chính là câu nói hắn đã từng thốt ra. Mặc dù hệ thống Võ Đạo giữa Hải Minh quốc và Ly Nguyệt Nham quốc tồn tại những khác biệt đáng kể, nhưng cơ sở bản chất bên trong lại không quá sai biệt.

Võ Đồ cảnh chú trọng rèn luyện gân cốt, da thịt, tu dưỡng khí huyết, tăng cường các giác quan, làm vững chắc ngũ tạng lục phủ. Đây là giai đoạn mà minh kình bộc phát mạnh mẽ, ám kình nội liễm rèn thân, khí huyết cuộn chảy như hợp đan.

Võ Giả cảnh thì rèn luyện Chân Khí, vốn là nguyên khí cơ thể liên kết với linh khí bên ngoài mà hình thành, có được công dụng gần như toàn diện: tăng cường tấn công, phòng thủ, bồi bổ sinh lực...

Có thể nói, Chân Khí bất tận, Võ Giả bất tử. Điều này cũng đúng với những cảnh giới về sau.

Đương nhiên, nếu phải gánh chịu tổn thương quá lớn vượt quá khả năng chữa lành của Chân Khí, Võ Giả vẫn sẽ chết. Tuy nhiên, họ vẫn có thể dồn chút hơi tàn cuối cùng để liều mạng đồng quy vô tận, điều này được coi như khoảnh kh���c hồi quang phản chiếu.

Nương theo số lượng và hàm lượng Chân Khí tăng lên, thực lực của võ giả cũng đạt được chất biến. Mỗi một trọng của Võ Giả cảnh đều có sức mạnh gấp ba lần so với Võ Đồ cảnh, và quan trọng hơn cả là thủ đoạn cùng phẩm chất của Chân Khí.

Chân Khí phân phẩm chất, phụ thuộc chủ yếu vào mức độ ngưng tụ, không có sự phân chia rạch ròi, mà thường được miêu tả bằng các từ như: mỏng manh, bạc nhược, phổ thông, thâm hậu, tinh thuần...

Dù sao, tương tự như vấn đề khí huyết cực cảnh ở Võ Đồ, những thứ này đều tùy thuộc vào từng cá nhân. Bởi lẽ, khi đối chiến, người sở hữu Chân Khí bạc nhược hơn nhưng có độ chưởng khống cao hơn vẫn có thể chiến thắng. Mà hai yếu tố này lại biến động thất thường, cộng với rất nhiều yếu tố tương quan khác, nên chỉ có thể phân chia đại khái như vậy.

Nếu phải nói, thì nhờ được tinh luyện bởi Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm theo Khuy Minh Chân Kinh, hàm lượng Chân Khí của Lê Thanh Vũ có thể nói là tinh thuần đến kinh người. Thế nhưng, lượng dự trữ trong cơ thể lại khá ít, thấp hơn khoảng ba lần so với Võ Giả nhất trọng phổ thông. Điều này chỉ có thể được khắc phục khi hắn lĩnh ngộ được nhiều loại Ý cảnh hơn để bù đắp.

Việc này vốn hắn đã gặp ở Võ Đồ cảnh rồi nên cũng không thấy lạ lẫm. Mặc dù nói Chân Khí của Võ Giả càng nhiều càng tốt, nhưng tinh túy mà không pha tạp cũng là lựa chọn không tồi. Huống hồ, độ tinh thuần còn ảnh hưởng đến khả năng Chân Khí Hóa Cương đột phá Tiểu Thừa. Với trình độ võ nghệ của hắn, nên đề cao chất lượng hơn số lượng.

Tiện thể nói thêm, sau khi đột phá Võ Giả cảnh, trình độ võ nghệ của hắn lại tụt xuống Dung Hội Quán Thông, thậm chí còn chưa đạt đến Xuất Thần Nhập Hóa do phải làm quen lại với lực lượng mới. Tuy nhiên, nhờ những lĩnh ngộ đã có từ Võ Đồ cảnh, hắn tin tưởng mình sẽ có thể đột phá lại đến Đăng Phong Tạo Cực trong thời gian ngắn, chỉ khoảng một tháng.

Còn về sau thì phải xem xét, dù sao võ nghệ càng lên cao càng khó. Cùng là Đăng Phong Tạo Cực nhưng độ khó giữa Võ Giả và Võ Đồ chênh lệch ít nhất gấp chín lần, càng đừng nói đến các cảnh giới cao hơn.

“Phù!” Lê Thanh Vũ thở ra một hơi. Bài múa kiếm kéo dài ba nén hương này cũng đã kết thúc. Chân Khí trong người hắn vừa ngưng tụ đã tiêu hao gần hết, coi như một lần tinh luyện chân khí, sau khi dùng nó để tẩy rửa toàn thân.

Cũng phải nói, vì là Vô Linh chi Thể nên thực ra hắn cũng xem như thanh tịnh, gọi là trong rủi có may. Các hiện tượng thường xuất hiện khi tẩy kinh phạt cốt như đẩy ra chất thải màu đen hay những thứ khác đều không thấy. Cùng lắm chỉ có chút mồ hôi màu sẫm, tắm qua một lần lập tức sẽ hết.

Hơn nữa, do phương thức đột phá khác biệt nên hắn cũng không cần bố trí Mora làm vật dẫn để hỗ trợ kết nối linh khí như Võ Giả phổ thông, hay kết nối Thần chi Nhãn như Nguyên Thần giả. Coi như về sau cũng sẽ đỡ được một khoản tiêu hao nhỏ.

Quay nhìn ra phía xa, hắn thấy Bình lão lão đã quay lại bàn trà, đang vui đùa với Telos, mặc cho nó nhảy nhót lung tung trên bàn, mặt nở nụ cười hiền từ.

Nhờ tổng hợp nhiều yếu tố và những nguyên nhân “không xác định”, Telos có khả năng hấp thu và chuyển hóa Nguyên Tố rất tốt. Nó hiện đã là Nhất giai bát trọng Ma Vật, tu vi còn cao hơn hắn một khoảng lớn.

Mặc dù do đã ký khế ước thì tu vi giữa hai bên sẽ có sự chuyển hóa cơ bản, nhưng đấy chỉ là trong tình huống phổ thông. Bởi lẽ, Vô Linh chi Thể của hắn lại một lần nữa phát huy thần hiệu, nháy mắt đã phân tán hoặc từ chối tiếp nhận phần tu vi phản hồi từ Telos.

Thành sự không có bại sự có dư! Đây không phải lần đầu tiên hắn cảm thán như vậy.

“Đột phá đến Võ Giả cảnh, mặc dù tốc độ tăng trưởng tu vi không đổi nhưng hiệu suất lại giảm mạnh. Cứ như vậy cũng không được. Giờ chỉ có hai cách: một là ta lại lĩnh ngộ thêm các loại Ý cảnh khác, hai là cũng đến lúc xuất môn, dựa theo Động Lộ để tăng cường cho công pháp, tức là hành tẩu trong giang hồ. Và đây cũng là con đường mà đa số võ giả lựa chọn,” Lê Thanh Vũ suy tư.

Hắn hoàn toàn không thể tiếp tục bế quan như cũ, nếu không thì sẽ chết già trước cả khi đột phá Thượng Thừa cảnh. Việc này dù có là Bình lão lão cũng không thể ngăn được. Với lại, nam nhi đại trượng phu, không nói chí tại bát hoang lục hợp, đỉnh thiên lập địa gì, ngay cả dũng khí mở mang tầm mắt cũng không có, hắn chống mắt lên mà xem hội này bước qua Thánh cảnh như nào.

Ngay cả Tiên Nhân Ly Nguyệt chủ tĩnh, trăm năm phun ra nuốt vào thiên địa linh khí, đạt đến Tiên Nhân cảnh cũng phải đi nhập thế chu du mấy lần để làm cơ sở cho Thánh cảnh. Ấy là họ còn có thọ nguyên dồi dào, có thể thong thả mà làm.

Việc trốn trong núi bế quan thẳng một mạch đến tận già nua, trừ khi có đủ những yếu tố sau: tài nguyên, thọ nguyên, thiên tư ngộ tính siêu việt cùng với đại nghị lực. Thiếu một trong số đó, tất cả đều bất khả thi.

Đó là còn chưa nói đến vấn đề lượng kiếp càn quét, cùng Thiên Đạo khí số hưng suy các loại... Nếu như hắn nhớ không nhầm, trước cách đây khoảng 2700 năm cũng đã từng tồn tại một thế lực họ Huyền, sở hữu một vị lão tổ từ khi đạt đến Trúc Cơ kỳ liền ẩn mình trong tông môn bế quan thẳng đến Đại Thừa kỳ, cố tình không lựa chọn phi thăng mà tiếp tục tu luyện.

Lê Thanh Vũ thực ra cảm thấy lựa chọn này cũng không sai, thế giới bên ngoài nguy hiểm lắm. Lên Tiên giới lại từ đầu gà thành đuôi phượng, cũng là người có chí riêng.

Kết quả... không biết từ đâu xuất hiện năm Ma Thần Sơ giai và một Ma Thần Cao giai nhìn trúng địa bàn tông môn này, liền kéo đến tấn công. Vị lão tổ kia định trốn đi nhưng vẫn bị phát hiện, lại bị nhìn ra là sau khi bế quan lâu như vậy hẳn bản thân cũng hội tụ đủ bốn yếu tố kia. Thế là cuối cùng đành bỏ mạng trong miệng Ma Thần Cao giai kia, ngay cả Thiên Địa kiếp cũng không kịp dẫn động...

Một thế lực siêu nhất lưu đã bị hủy diệt như vậy, thật làm lòng người thổn thức.

Lại tiện thể nhắc tiếp, vị Ma Thần Cao giai này hiện đang bị Nham Vương Đế Quân trấn áp ở Cô Vân Các, cùng với một tên Sơ giai khác. Bốn tên còn lại đều đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Thực tình, cứ đà này thì liệu đối phương có vượt qua được Tâm Kiếp hay không, Lê Thanh Vũ cũng không rõ, nhưng hắn đoán là có thể... ha?

Tóm lại, phân tích từ nhiều yếu tố như vậy, hắn đã từng nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng tổng kết:

“Ai rồi cũng phải vào t- nhầm, nhập thế thôi!”

Bình lão lão nhìn thấy đệ tử đã củng cố tu vi xong, liền cười hỏi:

“Xong rồi?”

“Vâng, thưa sư phụ.”

“Thấy th�� nào?”

“Bẩm sư phụ, đệ tử thấy toàn thân hiện đang ngập tràn lực lượng, mạnh hơn trước kia rất nhiều. Dù mới là Võ Giả nhất trọng nhưng đã có thể tung hoành tại cảnh giới này.” Lê Thanh Vũ làm ra vẻ ngẫm nghĩ xong cười nói, dáng vẻ tự đắc vô cùng.

Bình lão lão thấy vậy lắc đầu chép miệng, tay áo lẳng lặng nâng lên. Từ bên trong vọt ra một vật bay thẳng tới hắn, tốc độ nhanh đến mức chỉ nhìn thấy được tàn ảnh.

Không hề do dự, Lê Thanh Vũ lập tức rút kiếm mạnh mẽ, dứt khoát. Chớp mắt đã chém đứt đôi vật kia, chỉ có điều, bản thân hắn cũng bị đánh lùi về sau gần một trượng, mấy bước mới đứng vững được.

Ổn định lại cơ thể, lúc này hắn mới nhìn ra vật kia là gì, thì ra là...

...một sợi tóc bạc?

“Không tồi, đỡ được hẳn một sợi tóc của ta.” Ở phía đối diện, Bình lão lão nói nhàn nhạt, nhưng ngữ khí châm biếm lại không giấu đi đâu được:

“Thứ ngươi vừa đỡ chính là một đòn công kích phổ thông của Võ Giả cảnh viên mãn, nhưng đã đủ đánh lui ngươi gần một trượng rồi. Thế mà ngươi còn dám nói có thể hoành hành vô kỵ tại cảnh giới này sao?”

Lê Thanh Vũ nghe vậy mới thở dài một tiếng, hai tay nâng kiếm lên đáp:

“Đệ tử thụ giáo, là đệ tử đã quá kiêu căng rồi.”

“Ừm, này cũng coi như ra mặt cho nha đầu kia, nghe nói ngươi lấy một sợi tóc ra khắc chữ hù nàng?”

“....”

“Thôi được rồi, đột phá cũng đã xong, cũng là lúc nên đi về.” Bình lão lão phất tay, cả hai lại na di quay về Ngọc Kinh Đài cảng Ly Nguyệt, đề phòng hắn định biện bạch gì đó.

Thực ra nàng xuất đòn vừa xong cũng không hoàn toàn chỉ nhằm mục đích giáo huấn. Dù sao nàng hiểu rõ đứa đệ tử này của mình. Hắn có thể ngoài miệng buông lời kiêu ngạo như vậy, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ không bao giờ lỗ mãng, muốn nói đúng hơn phải là tự tin.

Hơn nữa, tính cách của kẻ này rất giống nàng, cực kỳ ưa thích tán nhảm. Lời nói ra miệng chỉ nên tin ba phần là được rồi.

Chủ yếu là cũng muốn biểu diễn cho hắn xem, võ nghệ đăng phong tạo cực của Võ Giả cảnh là như thế nào, đồng thời cũng kiểm tra chút trình độ của hắn hiện tại. Kết quả không làm cho nàng thất vọng.

Hắn có thể nhắm trúng một thứ nhỏ bé như vậy một cách tinh chuẩn, lại có thể dùng thân pháp để tản lực xuống mặt đất. Một sợi tóc mảnh mai như thế mà lại mang theo gần ba ngàn cân kình lực, điều này đã cho thấy trình độ cường hãn của hắn.

Thậm chí, nàng còn thấy rõ, hắn không hề dùng Thiên Phú Thời Gian Tưởng Niệm. Không phải là do không kịp dùng, mà là muốn tự mình kiểm tra. Đây cũng là một loại tự tin đáng khen ngợi.

Chỉ là lại quay đầu sang nhìn đệ tử, Bình lão lão lại thấy hắn lúc này đang ôm Telos đối mặt với mình, dường như đang trao đổi điều gì, dáng vẻ cực kỳ hưng phấn.

“Hửm? Ngươi đang nói gì vậy?” Xuất phát từ tò mò, nàng hỏi.

“Không có gì sư phụ, ta chỉ đang cảm thán bản thân lợi hại.”

“?”

“Võ Giả cảnh đỡ được một đòn của bán bộ Đạo Quân mà không chết, chẳng lẽ không lợi hại?” Lê Thanh Vũ lẽ thẳng khí hùng nói.

“....”

Nàng có chút muốn rút lại lời vừa nghĩ.

Mỗi con chữ trong bản dịch này đều thấm đẫm tâm huyết của truyen.free, rất mong nhận được sự đón đọc từ quý vị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free