Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 138: Quyển 2 Chương 6: Tiến bộ

Lời vừa dứt, Xingqiu đột nhiên quay đầu, chẳng biết từ lúc nào đã cầm một thanh kiếm sắt trên tay, vung một đạo kiếm khí về phía Lê Thanh Vũ, đó là chiêu thức được thúc giục bởi Chân Khí.

Hơn nửa năm trôi qua, không chỉ mỗi Lê Thanh Vũ tiến bộ, Xingqiu đương nhiên cũng không dậm chân tại chỗ, nay đã là Võ Giả nhị trọng, lượng Chân Khí ngưng tụ được cũng không hề yếu.

Lê Thanh Vũ dường như cũng không ngạc nhiên với đòn tấn công này, tuy chớp nhoáng nhưng trong mắt hắn lại rất dễ đoán trước.

Một chân vốn đã lùi nửa bước về phía sau, hắn khẽ vận lực chuyển thân, đồng thời cảm nhận được kiếm khí sắc lạnh lướt qua da thịt, bên tai lại nghe tiếng không khí bị xé rách nhẹ do vật thể bay qua cực nhanh.

Đó chính là lưỡi kiếm của Xingqiu.

Xingqiu rất rõ ràng, muốn một chiêu đánh bại hay thậm chí làm bị thương vị đại ca này của mình, dù là đánh bất ngờ, cũng chỉ là chuyện hão huyền. Do đó, sau khi tung ra một đòn kiếm khí, hắn lập tức thừa thế lao lên tấn công.

Đối mặt với loạt kiếm chiêu liên tục của đối phương, Lê Thanh Vũ đến giờ phút này vẫn chưa rút vũ khí ra chống trả, chỉ dựa vào thân pháp linh hoạt cùng nhãn lực độc đáo của bản thân để né tránh.

Thậm chí, nói đúng hơn, hắn ngay cả tay cũng không dùng, vẫn cứ chắp sau lưng, chỉ đôi lúc dùng đầu gối đạp mạnh vào chân, bụng, hoặc vai, ngực đối phương mỗi khi áp sát, đều là trong những tư thế mà kiếm của Xingqiu không thể chém tới, hoặc đối phương vận Chân Khí hộ thể không kịp.

Ranh giới vững chắc giữa Võ Đồ và Võ Giả, trong mắt hắn lúc này lại không khác gì một sợi chỉ mong manh, khẽ chạm là đứt rời.

Bị đối phương trêu đùa như thế, nhưng trên mặt Xingqiu vẫn không lộ nét nóng giận, hoặc là hắn rất giỏi khống chế phẫn nộ của bản thân. Tinh thần vẫn hoàn toàn tập trung, giữ cho kiếm pháp không bị thân thủ của đối phương làm cho rối loạn, thậm chí còn từ từ học hỏi và khắc phục các khuyết điểm.

Lê Thanh Vũ thấy vậy thầm khen ngợi trong lòng, đối phương cũng rất rõ ràng, tuy về kinh nghiệm cùng trình độ chiến đấu hắn có thể hơn, nhưng sự khác biệt về thể lực không phải muốn bù đắp là bù đắp được. Nếu cứ kéo dài, rất có thể hắn sẽ không còn lực để tái chiến.

Nhưng hắn vẫn không thu lại nụ cười của mình. Bởi vì về mặt lý thuyết thì đúng là như vậy, còn trên thực tế, thể lực của Xingqiu sẽ cạn trước.

Đó là bởi vì thể lực của hắn hiện đang không giảm, trái lại còn đang tăng cường và hồi phục. Cường độ chiến đấu như thế này thực sự không khiến hắn suy giảm thể lực, lại còn liên tục thi triển kỹ xảo ‘tứ lạng bạt thiên cân’ cùng ‘tá lực đả lực’. Lê Thanh Vũ thậm chí còn có thể nghỉ ngơi giữa những đoạn hô hấp ngắn, đây cũng là một phần nguyên lý của chiêu Nhật Hạ Tây Phương trong Trấn Uy Kiếm Pháp.

Xingqiu cũng nhận ra được hiện tượng này, song kiếm pháp vẫn lăng lệ như cũ, hoàn toàn không có ý định lưu thủ, dường như cũng không quan tâm đến việc thể lực đang ngày càng suy giảm.

Thân ảnh hai người không ngừng thay đổi, kiếm khí bốc lên không ngừng, khiến đất đá xung quanh cũng theo đó mà biến thành từng đợt bụi mỏng cuộn lên, dư thế nhìn qua vẫn không hề giảm sút.

Bỗng, như nhìn thấu qua lớp bụi mù, Lê Thanh Vũ khẽ nghiêng đầu, vừa hay né được một tấm phù lục bay ngang, góc độ xảo diệu cùng lúc bay trúng mặt Xingqiu, ép hắn không thể không giơ kiếm đỡ lấy tấm phù này.

Cao phẩm Định Thân phù! Một khi đã dính phải, dù là Võ Giả đã ngưng tụ Chân Khí cũng sẽ bị ngưng trệ tâm thần trong thời gian một nén hương, thời gian thực tế chính là tỷ lệ giữa tu vi cùng phẩm chất của phù.

Sở hữu Thiên Phú Ý Chí, Lê Thanh Vũ cũng không e ngại tấm phù này, nhưng cũng không định để bản thân bị trúng chiêu. Nhân lúc Xingqiu đang vướng víu, hắn liền di chuyển như bóng mờ ra sau lưng đối phương, tung ra một chưởng dùng sáu, tám thành thực lực.

Xingqiu ngay lập tức bị đánh văng về phía trước, vừa hay cản bước một thân ảnh đang lao tới, khiến hai bên không thể không mất chút thời gian để né tránh lẫn nhau. Đó chính là Chongyun đang cầm đại đao, mà nay khí thế đã tức tốc yếu đi hơn nửa.

Lại tận dụng khoảng thời gian này, Lê Thanh Vũ nhảy một bước lên trên tảng đá, trên tay chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện Huyền Ngân kiếm, một kiếm chỉ xuống dưới, nói:

“Đi ra đi Hu Tao, mặc dù ẩn thân pháp của Vãng Sinh đường ngươi tu luyện không tệ, nhưng chỗ này quá dễ đoán –”

Hắn vừa nói vừa khẽ đưa mắt nhìn xuống phía sau tảng đá, lại đột nhiên ngưng lời khi phát hiện nơi vốn đáng lý phải có người theo như suy đoán của hắn lại không một bóng người. Ngẩng mặt lên lại phát hiện một thân ảnh đang chầm chậm bước ra từ sau thân cây, tay cầm trường thương, tóc buộc thành bím hai bên. Không phải Hu Tao thì còn là ai!

Trong chớp mắt, thế cục dường như tan đi màn sương, thay đổi toàn diện. Hu Tao, Xingqiu, Chongyun – ba người lúc này đang đứng chặn ở ba hướng trước mặt Lê Thanh Vũ, sau lưng lại là vách đá dựng đứng phía biển, địa thế đột ngột trở nên vô cùng bất lợi.

“Ra vậy, các ngươi là muốn đạt được hiệu quả này, nên đã bố cục từ ban đầu rồi. Cốt lõi chính là dựa trên sự hiểu rõ tính cách của ta. Xingqiu, coi như không tệ!”

Trên mặt vừa hiện lên một tia minh ngộ, Lê Thanh Vũ cười nói, thái độ vẫn vô cùng điềm tĩnh.

“Ha ha....” Xingqiu nghe vậy cũng cười theo, nói:

“Xem ra hôm nay chính là ngày cuối mà ta còn có một vị đại ca rồi.”

“Ồ, vậy sao?”

Lời vừa dứt, ngay trên người Lê Thanh Vũ chợt lóe dương quang, chính là ánh sáng hoàng hôn bị lưỡi kiếm vung lên phản chiếu.

Đã bọn tiểu tử này đã bày ra cục diện lớn thế chỉ để bức ta phải lộ chút bản sự, thì cũng không nên làm chúng thất vọng.

Hắn bước ra một bước, sau lưng dường như có thiên địa cộng minh, nhất tề nhất khắc đều hòa hợp với tự nhiên, uy thế trên người hắn trong nháy mắt tăng lên mấy lần.

Đám Xingqiu vốn đang định cùng lúc xông lên theo kế hoạch, bỗng khi nhìn thấy thân ảnh Lê Thanh Vũ phi thân tới, liền không tự chủ được mà chùng lại bước chân.

Trong mắt bọn hắn, đối phương trong nháy mắt đã không còn là hình bóng của một nhân loại, hóa thành một đợt sóng cao hàng trượng, kiếm quang phủ thêm ánh thái dương, nhuộm đỏ cơn sóng này thành một làn sóng nước lớn, dũng mãnh lao về phía bọn hắn.

Khi chợt tỉnh hồn lại, đã thấy đối phương đứng ngay sau bọn hắn, kiếm đã thu về lúc nào không hay.

Bộ ba tuy trong lòng biết rõ, nhưng vẫn không tự chủ được mà hốt hoảng, vội nhìn lại khắp thân, cuối cùng không phát hiện bất kỳ vết thương hay bất thường gì, ngoại trừ một điều, Chongyun đã bị đánh bật về sau hai trượng.

Đó là bởi vì ngay lúc đó, chỉ có hắn vẫn còn theo bản năng giơ đại đao lên đỡ.

Hu Tao bỗng chẳng biết vì lý do gì, đột nhiên nhấc trường thương trong tay lên công kích Lê Thanh Vũ, thương khí xuất ra lao thẳng về phía trước.

Dường như không hề bất ngờ, Lê Thanh Vũ liền quét mạnh chân của Chongyun đang gần người nhất. Đầu cũng không xoay lại, chỉ huých khuỷu tay phải ra sau như roi quật, đánh trúng điểm mềm bắp tay trái của đối phương, dẫn tới thương khí của Hu Tao đều bị đại đao của Chongyun ngăn lại.

Chưa dừng lại ở đó, hắn uyển chuyển xoay lưng với Chongyun, một cước đá hất lên, vừa vặn ngăn cản một kiếm chém xuống của Xingqiu. Hắn lại mượn lực kình ấy đẩy thân về phía sau, thoát khỏi phạm vi công kích của kiếm khí, đồng thời hóa thành nhu kình, né tránh Chongyun đang muốn xoay người tấn công, và cũng né khỏi mấy thương đâm tới liên tục của Hu Tao.

Mọi chuyện xảy ra chớp nhoáng, nhưng kể lại thì chậm. Sau một hồi, Lê Thanh Vũ cũng xoay được một vòng, lại quay về vị trí ban đầu. Lúc này, hắn mới dùng kình lực toàn thân không lưu thủ đẩy mạnh Chongyun, lại theo phương hướng thông qua cơ thể đối phương, mượn lực kiểm soát đường vung đao, khiến đại đao của Chongyun sau đó va vào kiếm của Xingqiu, rồi kiếm của Xingqiu lại va vào thương của Hu Tao.

Kiếm khí xung đột với thương khí tạo nên một lực bộc phát mạnh, khiến Xingqiu có chút không nắm chặt được chuôi kiếm, lại bị Chongyun đè lấy làm mất đi kình lực, liền không thể không thả ra.

Và như một lão thợ săn đã dòm ngó con mồi từ rất lâu, Lê Thanh Vũ lúc này liền đạp mạnh một bước vào không trung, bay lên gần một trượng, giơ một tay lên, cũng không nắm lấy kiếm mà xoay chuôi vẩy xuống.

Hắn sau khi hạ xuống liền quay đầu nhìn lại, nhìn xong, hắn liền cười.

Trước mặt hắn, chẳng biết bằng cách nào mà tay phải của bộ ba lúc này đều đã cuộn lại với nhau thành một đoàn, người này vòng người kia, với một thanh kiếm cắm sâu dưới nền đất ở trung tâm, đang chật vật không biết làm sao để thoát khỏi tình huống này.

Cả quá trình đều linh hoạt uyển chuyển, một khắc không sai, một li không lệch, như linh dương móc sừng.

.....

“Ài, vốn tưởng có thể một lần chiếm được thượng phong, dù sao cả ba người bọn ta đều cao hơn đại ca cả một đại cảnh giới. Cuối cùng ngay cả góc áo cũng không chạm đến, thật có chút nẫu lòng.”

Chiều tà sắp qua đi, cả bốn người đang ngồi bên cạnh tảng đá lớn nọ, là Xingqiu mở miệng nói.

“Đâu có, các ngươi chẳng phải cũng ép ta phải dùng ra chút thực lực đó thôi, mặc dù hẳn là tổng thể chưa tới ba thành.” Lê Thanh Vũ mỉm cười đáp với ngữ khí khiêm tốn.

Cả ba đều không phản ứng, dù sao lời như này nghe nhiều cũng đã quen rồi. Lại nói, đối phương cũng từng có chiến tích Võ Đồ lục trọng vô thương trảm Võ Giả lục trọng, nói là ba thành, thực ra vẫn là lời khen ngợi.

“Nhưng vừa rồi, võ nghệ của đại ca dường như...” Hu Tao ở một bên lúc này bỗng đặt ra nghi vấn. Hai người kia không nhìn ra, cũng có thể không biết, nhưng xuất thân từ Võ gia đại thế lực như nàng thì cũng ít nhiều thấy được chút manh mối.

“Thiên Nhân Hợp Nhất.” Lê Thanh Vũ đáp, lời ít ý nhiều.

Hu Tao không nói thêm gì, cũng không phải vì không muốn, mà là bị chấn kinh đến mức im lặng, hai mắt trợn tròn nhìn đối phương. Phản ứng này cũng tương tự xuất hiện trên người Chongyun.

Nhìn thấy phản ứng của hai tiểu đồng bọn, Xingqiu liền biết bốn từ này không hề tầm thường, với lại từ danh tự đã có thể thấy rõ, liền quay sang hỏi.

Lúc này Hu Tao mới hồi thần, hơi trầm ngâm vài khắc rồi mới đáp:

“Võ nghệ có các cấp bậc lớn mà ngươi hẳn đã biết, tỉ như Dung Hội Quán Thông, Đăng Phong Tạo Cực, Phản Phác Quy Chân, vân vân. Song nếu muốn nói sâu hơn, ở giữa còn có những bước nhỏ hơn, trong đó Thiên Nhân Hợp Nhất chính là nằm giữa Đăng Phong Tạo Cực và Phản Phác Quy Chân, cũng nghe đồn là gần với cái sau nhất, chính là từ Vô Dữ Luận Tỉ mà tiến lên.”

“Thật hay giả?” Xingqiu lúc này cũng đã nhận ra mức độ của tình huống, trong mắt xuất hiện kinh ngạc xen lẫn mừng rỡ, vội quay sang nhìn Lê Thanh Vũ:

“Chúc mừng Thanh Vũ đại ca, ngươi mới gần 9 tuổi mà võ nghệ đã Thiên Nhân Hợp Nhất, bước vào Phản Phác Quy Chân hẳn đã nằm trong tầm tay!”

Bất quá Lê Thanh Vũ nghe vậy lại lắc đầu:

“Cũng không kinh khủng như ngươi tưởng tượng. Trong hệ thống võ nghệ của chúng ta, chỉ có duy nhất Phản Phác Quy Chân là đặc biệt, các bước còn lại đều sẽ bị giới hạn bởi cảnh giới Võ Đạo. Thiên Nhân Hợp Nhất cũng không ngoại lệ. Của Võ Đồ có lẽ còn không khó bằng Võ Giả Đăng Phong Tạo Cực, không thể nói là gần Phản Phác Quy Chân.”

“Bao xa?” Hu Tao bỗng hỏi, nàng dường như có chút bận tâm với vấn đề này.

“Gần thì gang tấc, xa thì tận thiên nhai.” Lê Thanh Vũ khẽ thở dài.

So với ba đứa tiểu tử trước mặt, hắn thấm rõ nhất cụm từ bốn chữ này mang ý nghĩa gì.

Thiên Nhân Hợp Nhất, người cùng trời hợp, về căn bản chính là cảm nhận được động tĩnh trong thiên địa, rồi dung hợp tâm cảnh, ý cảnh của bản thân vào, từ đó khiến võ học đạt được sự thăng hoa. Tỉ như xuất chiêu có được cộng hưởng thiên uy, không những tăng cường chiêu thức mà còn chấn nhiếp được địch nhân.

Nhưng điều này cũng có hạn độ. Lê Thanh Vũ hiện đang là Võ Đồ cảnh, hợp với thiên cũng chỉ có thể ở chỗ kiếm xuất chiêu như tự nhiên mà thành, phảng phất như vốn dĩ nó là như vậy, nhìn qua không thấy nhân lực tác động. Bởi vậy mới thấy quá trình hắn đối phó bộ ba, nói nghe phức tạp nhưng nhìn lại đơn giản đến thế nào.

Nói là Thiên Nhân Hợp Nhất, theo hắn thấy đáng ra chỉ nên gọi là Thiên Nhân Cảm Ứng.

Muốn có thiên uy chân chính còn cần đến Thượng Thừa cảnh, bất quá cũng chỉ là m���t tia nhỏ.

Còn Phản Phác Quy Chân, cũng không phải giống như mấy quyển tiểu thuyết kia rằng trong tay không kiếm nhưng trong lòng có kiếm, vạn vật đều có thể làm kiếm. Cảnh giới hiểu rõ này, kỳ thực Lê Thanh Vũ hiện tại cũng đã sờ mò tới, mới biết nó chỉ là sơ lông nhất của Phản Phác Quy Chân, còn chịu ảnh hưởng từ tu vi mạnh yếu. Nói đúng hơn, nó chỉ là một phần.

Phản Phác Quy Chân chân chính ở thế giới này, kỳ thực chính là bỏ đi toàn bộ những thứ bên ngoài, không còn phụ thuộc vào chiêu thức. Nhưng cực đoan hơn, nói đúng hơn chính là có thể gạt bỏ ảnh hưởng từ thiên địa, hoàn toàn không vì đó mà mượn lực hay chịu ảnh hưởng. Đây chính là Phản Phác. Còn việc phát huy ra được toàn bộ sức mạnh của bản thân, xuất chiêu đã là phù hợp nhất không gì hơn, tự thân tức chân lý tự kỷ, đây là Quy Chân.

Khi đó, chiêu thức sẽ không còn thực sự phân cao thấp, ít nhất là từ góc nhìn của thiên địa. Mà chính là do tự thân tự lĩnh ngộ về bản thân, đi sâu vào nội tại. Cảnh giới võ nghệ nào thích hợp nhất với bản thân thì cứ việc lấy, cũng đủ cường đại để sai khiến pháp tắc, vậy liền gọi là thần thông.

Bởi vì quan hệ với tự thân, nó liền là nhất chứng tức vĩnh chứng, dù cho sau này tu vi cảnh giới có rút xuống cũng không thay đổi.

Đây cũng là lý do, bất kỳ Võ Thánh nào muốn xung kích Võ Quân cảnh cũng đều cần đạt đến trình độ võ nghệ này, bởi chỉ khi đó mới thực sự thấu triệt được Thánh cảnh cùng Đạo của bản thân, cũng là một trong hai đại điều kiện để trở thành Đại Thánh.

Có người đạt Phản Phác Quy Chân sẽ là trong tay không kiếm nhưng trong lòng có kiếm, có người lại là trong tay không kiếm, trong lòng không kiếm; có người là nhân kiếm hợp nhất, có người là nhân kiếm lưỡng vong, có người là kiếm bản duy kiếm...

Thiên địa rộng lớn và cổ lão, Đại Đạo mênh mông mà vô biên, chúng sinh cầu đạo trăm vạn phương, chỉ hỏi Đạo nào hợp tâm ta.

Bất quá cho đến giờ, đối với Phản Phác Quy Chân của bản thân, Lê Thanh Vũ vẫn chưa nói được, cũng chưa có tư cách để nói.

...

Lại quay trở lại câu chuyện chính, hàn huyên một hồi, cuối cùng Xingqiu cũng nói ra lý do mình gọi mọi người tới ngày hôm nay.

Cả ba người còn lại đều chăm chú lắng nghe. Hai người Hu Tao và Chongyun, mặc dù đã tham gia dự mưu để tập kích Lê Thanh Vũ, nhưng cũng không thực sự rõ ràng nguyên nhân đằng sau. Chỉ có người vốn đáng lý không biết gì như Lê Thanh Vũ lại nhìn ra được mấy tia điềm báo.

“Mọi người, chúng ta có lẽ phải rất lâu sau nữa mới có thể gặp lại.” Xingqiu nói, ánh mắt đượm buồn nhưng cũng lại tràn ngập kiên quyết.

“Sao lại vậy?” Chongyun nghe vậy giật mình, liền hỏi.

“Bởi vì ta sắp nhập Cổ Hoa phái.”

Bạn có thể tìm đọc thêm nhiều chương truyện thú vị nữa tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free