Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 135: Quyển 2 Chương 3: Mưa

“Thanh Mộc bang chủ!”

“Thanh Mộc bang chủ đến cứu chúng ta, đội ơn trời!”

“Bang chủ đại nhân đã đánh bại hết đám Ma Vật ngoài kia rồi sao? Thần uy hiển hách, không hổ là bang chủ một bang nức danh tứ phương!”

Vô số lời tán thưởng, cảm tạ xen lẫn nịnh bợ lọt vào tai khi nam tử áo lam cùng thuộc hạ bước vào sơn cốc, nơi vốn là chỗ lánh nạn của dân làng. Thông thường những lời này hẳn sẽ khiến hắn vô cùng vui sướng, nhưng hôm nay hắn lại không còn tâm trạng đó.

Đưa mắt quét khắp tiểu sơn cốc, Thanh Mộc bang chủ nhận ra bên trong chỉ còn chưa tới tám mươi thôn dân. Số còn lại xem ra đều đã bỏ mạng, hoặc trong chiến đấu hoặc do hỏa hoạn. Tình cảnh những người còn sống cũng chẳng mấy khá hơn, không bị thương thì cũng vô cùng chật vật.

Từ một thôn làng hạnh phúc nay rơi vào thảm cảnh này, từ ba trăm người giờ chỉ còn chưa tới tám mươi, nhưng trong mắt hắn, thực ra cũng không phải chuyện lớn lao gì.

Vì kết cục này là do hắn gây ra.

Hắn đến đây kỳ thực chỉ vì một mục đích duy nhất.

Thanh Mộc bang chủ chợt khoát tay. Các thôn dân thấy vậy liền im lặng, chờ đợi xem vị ân nhân cứu mạng đồng thời là hy vọng của họ bây giờ sẽ nói gì. Ai nấy đều tưởng sẽ là lời an ủi, nhưng họ lại nghe được:

“Trong số các ngươi, có ai biết họa thuật?”

“Họa – thuật?” Rất nhiều thôn dân nghe xong đều ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu vị bang chủ này muốn nói gì.

“Đừng để ta lặp lại thêm một lần nữa! Trong số các ngươi, có – ai – biết – họa – thuật!?” Thanh Mộc bang chủ chợt quát lên, uy áp trên người khẽ phát tán, khiến nhiều thôn dân đứng phía trước đột nhiên cảm thấy như cả người bị tảng đá ngàn cân đè lên, khó thở.

Các thôn dân thấy thái độ hung dữ của đối phương liền cảm thấy bất an. Họ mơ hồ như từ hang sói lại lạc vào đầm cọp, bàng hoàng nhìn nhau. Cuối cùng, sau một hồi thì thầm trao đổi, một lão nhân đầu đội mũ rơm bước ra.

Người này nói:

“Bang chủ đại nhân, ta chính là trưởng thôn.”

“Trưởng thôn? Ta đang hỏi người biết họa thuật, chứ không hỏi trưởng thôn.” Thanh Mộc bang chủ lạnh giọng.

“Bang chủ đại nhân, trong thôn vốn chỉ có một họa sư là Đặng họa sư, nay đã vì bảo hộ các thôn dân khác mà anh dũng hi sinh. Bất quá nếu ngài không chê, ta cũng có chút họa thuật, có lẽ có thể chia sẻ gánh nặng với ngài. Xin hỏi ngài cần gì?”

Lúc này sắc mặt của Thanh Mộc bang chủ mới dễ chịu hơn đôi chút, khí chất xuất thần thường thấy lại bắt đầu xuất hiện. Hắn nói:

“Tốt, nếu đã vậy, Đặng Trần An, con trai nhà Đặng họa sư của ngươi hẳn ngươi cũng biết ch���?”

Lão nhân nghe vậy hơi trầm ngâm đôi chút, sau đó đáp:

“Biết, là một đứa bé ngoan, tuy có chút nghịch ngợm nhưng lại rất biết phân tấc cùng giới hạn, cũng hiểu được giúp đỡ cha mẹ từ khi còn nhỏ. Bất quá dường như không có lòng nối nghiệp phụ thân mình.”

“Ngươi còn nhớ rõ ngoại hình của nó?”

“Có, điều này vốn cũng không khó gì, thôn vốn chỉ có hơn ba trăm nhân khẩu.”

“Tốt, vậy vẽ một bức chân dung của nó cho ta.” Thanh Mộc bang chủ gật đầu tỏ ý hài lòng, chợt không biết từ đâu lấy ra giấy cùng bút đưa cho lão nhân.

“?” Ngay lập tức trên mặt lão nhân hiện lên nét nghi hoặc, nhưng nhìn thấy ánh mắt đang lạnh dần của đối phương liền vội nhận lấy giấy bút, bắt đầu ngồi xuống vẽ.

Vài phút trôi qua, lão đã vẽ xong, đưa lên cho Thanh Mộc bang chủ.

“Ừm, nét vẽ không tệ, trông rất rõ ràng.” Thanh Mộc bang chủ nhìn thấy trên giấy là bức chân dung của một nam hài tầm sáu tuổi, trông khá chi tiết, ngay cả nốt ruồi dưới mắt cũng có, liền gật gù khen ngợi.

Lão nhân nghe thế mới gật đầu, đang định nói gì thêm chợt nghe thanh âm từ phía đối diện truyền đến:

“Giờ các ngươi có thể chết được rồi.”

Ngay sau đó là một tiếng kình phong vang lên cùng tiếng rung chấn, từng giọt máu nhỏ rơi xuống đất.

Hơn tám mươi nhân khẩu, bất kể là người thường hay có tu vi, trong nháy mắt hóa thành huyết vụ, tan tác rơi vãi.

Một đòn của Trung Thừa cảnh sơ kỳ đủ để quét sạch và nghiền nát tất cả những người này, mặc dù phạm vi uy lực vốn không lớn đến thế nhưng nơi này lại đang là một sơn cốc. Và Thanh Mộc bang chủ…

…là một vị Nham hệ Nguyên Thần giả.

Dùng xong Thập Bát Tỏa Ngục Chấn Sơn quyền, Thanh Mộc bang chủ lại nhìn về phía góc, nơi một thanh niên đang đứng run rẩy lẩy bẩy khi nhìn thấy hơn tám mươi sinh mạng bỗng biến mất trong nháy mắt. Hắn vốn dĩ đã cố ý chừa lại người này.

“Ngươi, ra đây, nhìn xem tấm họa này, nói nó có đúng không?”

Thanh niên kia cố gắng kìm nén cảm giác ấm ướt nơi đáy quần, nghe được lời như vậy không khác gì bị quỷ gọi hồn, loạng choạng bước tới phía trước, ánh mắt run rẩy nhìn vào bức họa kia, lắp bắp nói:

“Bẩm – đại nhân, hình – hình dáng, đại khái giống, nhưng – nhưng có một vài chi – chi tiết nhỏ khác biệt!”

“Tốt, vậy ngươi giờ đi theo người này, hắn là họa sư, ngươi miêu tả điểm khác biệt cho hắn biết. Nếu làm tốt có thể sẽ được tha mạng.”

“Đội – đội ơn đại nhân!” Nam thanh niên này làm sao còn dám trái lời sau khi tận mắt chứng kiến cái chết đáng sợ hai lần liên tiếp trong ngày? Hắn chỉ thiếu điều quỳ rạp xuống dập đầu nhưng lại sợ lỡ dở thời gian khiến đối phương không hài lòng, lập tức ngậm miệng đi theo một tên thủ hạ của Thanh Mộc bang.

Thanh Mộc bang chủ khoát khoát tay, lại quay lại nhìn vũng máu lớn mình vừa tạo ra trước mặt. Hắn biết mình hiện đã không có đường quay lại. Nếu Thiên Nham quân hoặc các tông phái chính đạo khác phát hiện ra chuyện này, Thanh Mộc bang sẽ bị giáng đòn chí mạng đến tan rã, và chắc chắn hắn, kẻ chủ mưu, sẽ bị áp giải lên pháp trường.

Thông đồng tà giáo, thông đồng Ma Vật, đồ sát một thôn, bất kể tội danh nào cũng đều là tội lớn, tử hình có lẽ còn là hình phạt nhẹ.

Nhưng những rủi ro phải gánh chịu này so với kết quả mang lại đều sẽ đáng giá. Thanh Mộc bang sẽ không còn chỉ là một bang phái không tên tuổi, rất có thể sẽ vọt thẳng vào hàng ngũ bang phái tam lưu, thậm chí nhị lưu! Và hắn, với cương vị bang chủ, chắc chắn sẽ tiến vào Thượng Thừa cảnh, thậm chí có thể chạm tới Đại Thừa cảnh và huyền bí của Võ Tôn.

Bất quá điều kiện tiên quyết là phải bắt được đứa bé kia… và đảm bảo giáo hội không trở mặt.

Đang trầm tư suy nghĩ, hắn chợt nghe thấy tiếng động từ tên thuộc hạ biết họa thuật quay lại, trên tay có thêm một bức họa khác.

“Bẩm bang chủ, đây là bức họa thứ hai. Thuộc hạ đã dựa theo những gì đối phương miêu tả kỹ lưỡng mà hoàn thành.”

Người này nói, hoàn toàn không nhắc gì đến nam thanh niên kia. Số phận của hắn đã được định đoạt.

Thanh Mộc bang chủ nhận lấy hai tấm họa, đối chiếu với nhau, sau đó chẹp miệng:

“Hừm, khác biệt không lớn nhưng cũng không thể bảo không nhỏ, quả nhiên…”

Xong, hắn liền quát to:

“Ngũ, lục, thất trưởng lão ở đâu!?”

“Bẩm, có chúng thuộc hạ!” Không tới mấy giây sau, sau lưng Thanh Mộc bang chủ đã xuất hiện mấy thân ảnh, đều có tu vi Tiểu Thừa cảnh.

“Mỗi người các ngươi hiện tại quay về tổng bộ của bang, mỗi người lĩnh sáu đệ tử Võ Giả cảnh, sau đó lập tức xuất phát sang Ngoại Ô Li Sa dựa theo hai bức họa đồ này tiến hành truy tìm đối phương. Lúc cần thiết có thể liên hệ Thiên Nham quân, hạn chế số lượng bang phái có dính líu đến. Chi tiết thủ đoạn thế nào chắc ta không cần phải chỉ dạy?”

“Rõ ràng, thưa bang chủ!” Cả ba người đồng thanh.

“Tốt, vậy đi đi.” Thanh Mộc bang chủ nói, lại đưa mắt nhìn cả ba tên thủ hạ sau khi hành lễ đã quay về tổng bộ để thực thi mệnh lệnh.

Nãy giờ hắn phải mất công tự mình đi làm như vậy là để có được hai bức họa này, vì chỉ có hắn, một Trung Thừa cảnh, mới có thể xác nhận rằng vị tu sĩ Kim Đan kỳ kia không để lại bất kỳ thủ đoạn nào.

Việc truy tìm theo cả hai bức chân dung, bất kể là thật hay giả, liệu có bị ảnh hưởng bởi ảo thuật hay dịch dung của tên trưởng thôn và thanh niên kia hay không, giờ đã không còn quan trọng. Khả năng thành công cũng đã cao hơn rất nhiều. Giờ chỉ còn cách chờ đợi.

Phái ra ba tên trưởng lão cùng gần ba mươi tên nội môn đệ tử đã là hạn mức lớn nhất mà Thanh Mộc bang có thể đưa ra ngoài hiện nay nếu không muốn làm suy yếu nền tảng. Điều mà trong thời kỳ có nhiều biến động như hiện nay là điều tối kỵ.

Tà giáo, Fatui, Võ chi bách gia… đều cần phải đề phòng.

Thanh Mộc bang chủ thở dài một hơi, chợt lại ngẩng đầu nhìn trời.

Trời mưa.

Nước mưa ào ào rơi xuống trong sơn cốc, cuốn trôi mùi tanh tưởi, khiến máu chôn sâu hơn dưới lòng đất, mười ngày sau sẽ chẳng ai còn phát hiện ra.

Trừ Địa Mạch, nơi lưu giữ mọi dấu vết từng tồn tại trên mặt đất.

….

Ở một nơi xa tại Ngoại Ô Li Sa, trời cũng trùng hợp đang mưa, đã đánh thức một nam hài.

Nam hài tỉnh lại, ngơ ngác nhìn xung quanh, lại chú ý đến các vết máu chưa kịp khô đã bị nước mưa thấm ướt trên người, nhận ra tất cả không phải là mơ. Giữa dã ngoại, em cất lên từng tiếng nức nở.

Nước mưa cùng nước mắt có thể tẩy đi vết máu trên mặt, nhưng lại không thể xóa đi tình thương cha mẹ dành cho em.

Nam hài cũng hiểu là hiện tại ngồi khóc c��ng không giải quyết được việc gì. Một hồi sau, em tự đứng dậy, bắt đầu bước đi.

Mục tiêu vẫn còn mơ hồ như sắc trời ảm đạm nơi chân trời, nhưng bước chân em vẫn kiên định, tiến về phía trước.

Em chỉ là một nam hài sáu tuổi, gặp phải thảm cảnh cũng không thực sự biết bản thân cần phải làm gì lúc này. Em chỉ biết một điều…

Em tên là Đặng Trần An.

….

“Thiên thúc! Thời tiết thế này mà thúc vẫn ra câu cá sao?”

“Thú vui đời người mà! Đâu phải cứ thời tiết xấu là ngăn cản được?”

Tại ngoại cảng Ly Nguyệt, giữa dòng người tấp nập hối hả nép mình tránh cơn mưa mỗi lúc một lớn, hai người đàn ông đang trò chuyện hỏi han nhau.

Một người mặc quần áo công nhân Hắc Nham Xưởng, dáng vẻ vội vã, người còn lại vận trang phục ngư dân, râu tóc đã điểm bạc, khí chất bình dị nhưng đôi mắt đôi lúc lại ánh lên vẻ tinh anh.

“Trông ngươi vội vã như vậy, hẳn là quay về nội cảnh để uống rượu hửm?” Nam tử trung niên mặc ngư dân phục hỏi.

Điều kiện làm việc ở Hắc Nham Xưởng cũng không phải ai cũng chịu được. Công nhân nơi này đa phần đều sở hữu tu vi Võ Đồ thất trọng trở lên, thường thấy còn có Võ Giả. Đối với bọn họ, quãng đường không tới hai mươi dặm thực ra không đáng là bao, mỗi ngày chỉ mất chưa tới hai canh giờ di chuyển. Đương nhiên nếu ai muốn cũng có thể ở lại, các thôn xóm gần Hắc Nham Xưởng đều có chỗ cho thuê với giá phải chăng.

“Đúng thế Thiên thúc, kết thúc một tuần làm việc, ta đang định thưởng cho bản thân chút. Thúc biết quán rượu Vô Danh không? Giờ đổi thành Ba Cốc Say Mèm rồi đấy?”

“Là quán rượu mà nghe đồn có gã nào đó uống xong ba cốc, hôm sau say xỉn nhảy xuống biển đòi bơi thi với cá, bị đuổi ngay lập tức, rồi sau chuyện đó nổi tiếng nên quán quyết định lấy luôn tên đó phải không?”

“Quả không hổ là Thiên thúc, chuyện lạ gần xa đều không lọt tai ngài. Phải, rượu ở quán đấy rất ngon, lại nhiều loại mới lạ. Ta mới được bằng hữu giới thiệu còn chưa uống qua nhiều loại, hôm nay phải đi thử tiếp đây. Vậy ta xin cáo từ, Thiên thúc, kẻo bạn bè không đợi. Chúc ngài chuyến đi câu vui vẻ!”

“Người trẻ tuổi uống rượu nhớ cẩn thận.”

“Ha ha, thúc cũng vậy, lớn tuổi rồi nên tự lượng sức, sức khỏe là trên hết. Nếu thấy mưa lớn quá thì nhớ về kẻo cảm lạnh.”

“Biết, biết.”

Nam tử trung niên nọ gật gật đầu, đưa mắt dõi theo đối phương một hồi ngắn xong không khỏi thở dài, cảm thán tuổi trẻ thật tốt, tinh lực dồi dào không nói, quan trọng hơn là tinh thần phơi phới.

Cách đây hai ba chục năm trước, có lẽ hắn cũng đã từng như vậy. Nhưng giờ tuổi đã gần ngũ tuần, nhiều thú vui khi xưa đều đã nhạt, lại cộng thêm gánh vác nhiều trách nhiệm, giờ đây chỉ còn việc câu cá mới có thể giúp hắn tĩnh tâm.

Nam tử trung niên sau đó nghĩ ngợi đôi chút, lại lấy ra một chiếc ô xòe ra, bắt đầu bước đi hướng bờ biển phía nam Vân Lai.

Được một đoạn, sau khi xác định không còn ai theo dõi, hắn liền cất ô đi mặc cho mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Cảm lạnh, hắn không sợ. Nếu một Võ Tôn trung kỳ mà vẫn có thể bị cảm lạnh, đó mới là chuyện đáng sợ.

Trong lòng nghĩ thế, thân ảnh của "Thiên thúc" đã biến mất như bóng ma, kh��ng để lại dấu vết trên mặt đất.

….

“Được rồi, đã lâu cũng chưa quay lại nơi này, may mắn là phong cảnh cũng chẳng thay đổi gì.”

Thiên thúc nhìn về một dải bãi biển phía trước, đây chính là khu vực câu cá yêu thích của hắn.

Nơi này nằm khuất ngoài đường lớn, lại cách thôn xóm gần nhất một quãng không nhỏ, trùng hợp còn có một dòng hải lưu vắt ngang qua, quả thực quá đỗi hoàn hảo.

Chỉ là vừa mới định lấy đồ nghề ra, Thiên thúc dường như phát hiện điều gì, lại hơi nghiêng đầu né qua hòn non bộ to lớn trước mặt nhìn sang bên phải, phát hiện cách trăm bước có một người đang ngồi câu cá.

Không, nói đúng hơn, là một người lùn đang đứng câu cá.

Thiên thúc cũng không ngạc nhiên về việc người này xuất hiện ở đây. Hắn có thể phát hiện chỗ này thì người khác đương nhiên cũng có thể, đây cũng không phải là chỗ thực sự bí mật, chỉ là hôm nay tình cờ gặp nhau, chiều cao của đối phương cũng chẳng quan trọng.

Thế nhưng, người này nhanh chóng khiến Thiên thúc trợn tròn mắt, đó là khi hắn tò mò liếc xuống xem đối phương dùng loại mồi câu gì, lại bất ngờ phát hiện…

Người này hoàn toàn không dùng mồi câu.

Ngay cả lưỡi câu cũng không có!

Bản văn này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free