Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 131: Quyển 1 Chương đặc biệt 1: Gặp gỡ đêm Minh Tiêu

Màn đêm đã buông, song vầng sáng trên cao vẫn chưa tắt hẳn.

Hàng vạn chiếc đèn lồng Minh Tiêu lơ lửng giữa không trung, chiếu rọi cả một vùng biển mênh mông, tạo nên khung cảnh lung linh, tráng lệ.

Bóng tối hòa quyện cùng ánh sáng, phảng phất như dựng nên một con đường huyễn hoặc, chỉ để tiễn đưa những người đã khuất về nơi an nghỉ.

Đêm nay là Tết Hải Đăng, ngày lễ lớn nhất trong năm của Ly Nguyệt. Không chỉ vậy, đây còn là dịp trọng đại nhất trong suốt hai mươi năm trở lại đây, khiến ai nấy cũng háo hức mong chờ.

Một khoảnh khắc đầm ấm sum họp bên gia đình, một giây phút vạn vật giao hòa đón chào năm mới, một sát na chiêm ngưỡng sự phồn hoa mỹ lệ của chốn nhân gian...

Bùm! Một tiếng pháo hoa vang lên, tiếng nổ lớn vang dội cả chín tầng mây, tựa như sấm động.

Thân ảnh của Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân sau nghi lễ khai đăng đã đến điểm cuối cùng, Ngài đạp bước lên ngân hà, hóa thành một vệt pháo hoa rực sáng cả đất trời trong thoáng chốc, người dân trong phạm vi vạn dặm đều có thể chiêm ngưỡng.

Tiếng hò reo huyên náo vang dội khắp bốn phương, không khí trẩy hội chính thức lan tỏa, bao trùm cả Tiên giới lẫn Nhân gian.

Giữa khung cảnh náo nhiệt với dòng người đang xô đẩy, một thiếu niên lặng lẽ cúi đầu bước đi, cả người như một cái bóng, tự thân toát lên vẻ cô độc, phảng phất không thuộc về nơi này.

Tuy khác biệt với những người xung quanh đến vậy, nhưng ngạc nhiên thay, lại ch��ng ai chú ý đến thiếu niên này, dù cho khi đi qua hắn có va chạm nhẹ với họ.

Có lẽ họ đã quá bận rộn với hạnh phúc gia đình và bản thân, hoặc... cơ bản là họ không nhìn thấy được người này.

Thiếu niên mặc trên người một bộ trang phục độc đáo, khoác bên ngoài tấm áo choàng cũ kỹ, rách nát của một lãng khách, vừa để che mưa chắn gió, vừa giấu đi mái tóc vàng óng của bản thân.

Tiến lại gần chiếc cầu gỗ gần Quật Hổ Nham, thiếu niên đưa mắt nhìn về hướng trung tâm cảng Ly Nguyệt. Ẩn dưới lớp vải che đầu là đôi mắt mang theo nỗi lưu luyến, không nỡ, song rất nhanh đã được thay thế bằng những tia quyết đoán.

Thiếu niên vừa định đưa tay chạm vào một tạo vật cổ kính xen lẫn hai màu lam bạch – đó là giao hẹn của hắn với chủ nhân nơi đây – đột nhiên có một giọng nói vang lên gần đó:

“Đi sớm vậy? Không tận hưởng thêm chút cảnh phồn hoa mỹ lệ của chốn nhân gian này hay sao?”

Thiếu niên hơi ngây người, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, khóe miệng khẽ nhếch lên:

“Phồn hoa chốn nhân gian đương nhiên là đáng để th��ởng thức, nhưng khi thiếu đi một nơi để đứng ngắm thì dù có mỹ lệ đến mấy cũng chỉ như sương khói phôi pha.”

Vừa đáp, hắn vừa ngẩng đầu lên, thấy trên cành cây gần đó có một thanh niên đang ngồi, mỉm cười nhìn hắn.

Thanh niên mặc huyền bào, ống tay áo dài thướt tha, mái tóc đen như mực được búi gọn sau đầu. Ngũ quan đoan chính, song tướng mạo chỉ khôi ngô hơn người bình thường đôi chút, toát lên vẻ phàm tục phổ thông. Hắn ngồi đó tựa như một khối bóng đêm sâu thẳm, chỉ có đôi mắt ấy là khác biệt, sáng như những vì tinh tú trên trời cao.

“Chà, những lời này quả nhiên không phụ sự mong đợi của ta về ngài.”

Thanh niên kia nói, hai tay ôm quyền:

“Thật là vinh hạnh khi được gặp mặt, Đế Tử điện hạ, người đứng đầu Thâm Uyên Giáo Đoàn, thủ lĩnh của toàn bộ Thâm Uyên Sứ Đồ và Học Sĩ.”

“Phần ta cũng vậy, Thanh Vũ Kiếm Thánh, Thánh giả trẻ tuổi nhất hiện nay của đại lục.” Thiếu niên tuy không chắp tay đáp lễ nhưng cũng tháo tấm vải choàng trên đầu xuống, lộ ra thân phận thật sự của mình.

Aether, đại huynh của Nhà Lữ Hành, người từng du hành qua vô số thế giới, từng chứng kiến quần tinh sinh diệt, hiện đang là Đế Tử của Thâm Uyên Giáo Đoàn!

Bỗng nhiên, từ trong hư không xuất hiện một bình rượu nhỏ ngay trước mặt Aether, kèm theo đó là một lời nói:

“Làm ngụm không? Tiết trời giá lạnh, sẽ rất ấm thân đó.”

Aether thấy vậy chỉ mỉm cười, dứt khoát cầm lấy bình rượu, nâng lên, uống liền mấy ngụm.

Nhưng, ngay khi ngụm nước đầu tiên vừa chạm vào đầu lưỡi, hắn đã cảm thấy có gì không đúng. Tiếc là đã quá muộn, bởi khi hắn hoàn toàn nhận ra thì thủy dịch bên trong cũng đã trôi xuống cuống họng.

Aether thu lại nụ cười, vẻ mặt hơi cứng lại nhìn chằm chằm vào Lê Thanh Vũ. Hắn vẫn không chút thay đổi biểu cảm, chỉ có điều nụ cười trên mặt bỗng nhiên khiến người ta chỉ muốn tung một quyền đánh nát.

“Đây là trà.” Hắn nói, giọng điệu trầm bổng, không nặng không nhẹ, nhưng vẫn nghe rõ đâu đó chút phẫn nộ.

“Ừm, nó là trà. Ta chỉ bảo là thử một ngụm mà, không phải ngươi đã đồng ý sao?” Lê Thanh Vũ lộ ra vẻ mặt vô tội.

“Đệ Ngũ Thiên Vương thần bí của Mondstadt lại cho trà vào bình rượu sao? Điều này thật sự khó mà tin được.”

“Đều là chuyện bình thường. Có lẽ ngươi không biết, ta thích trà hơn rượu nhiều, đặc biệt là trà ngọt. Danh hiệu kia chẳng qua là ta thuận miệng nói bừa thôi, ta cũng đâu có miễn cưỡng bọn họ so đấu Nguyên Tố Tửu kia?”

“... Coi như ngươi lợi hại.” Aether nói bằng một giọng điệu cạn lời, ném lại bình rượu cho đối phương, sau đó lại cảm thán:

“Ngươi vẫn như vậy, xưa nay chưa từng thay đổi.”

“Đính chính lại một chút, ‘ta’ của hiện tại và ‘ta’ mà ngươi biết, có lẽ không giống nhau.”

Lê Thanh Vũ đáp lại, lời nói đột nhiên trở nên bí hiểm, song thái độ của Aether vẫn rất thản nhiên, phảng phất như hắn đã biết chuyện này từ lâu.

Bỗng, Lê Thanh Vũ đột nhiên hỏi, ánh mắt mang theo chút hiếu kỳ:

“Ngươi uống tự tin như vậy, ngay cả linh thức cũng không dùng, chẳng lẽ không sợ ta hạ độc?”

“Độc sao? Ngươi có thể có được loại độc gì?” Aether giọng hơi khinh thường hỏi lại.

“Ừm, Hủ Độc Nghiệp Chướng có thể ăn mòn đạo tâm, Thiên Nguyền Địa Rủa bòn rút mà thành, hoặc đơn giản là cái loại độc ngươi đã sử dụng để hạ độc Đông Phong Long Vương, hôm đó trước khi thanh lọc ta có trộm một ít.”

“Ha ha, được thế thì đã mừng, coi như pha thêm chút hương vị vào thứ trà ngọt đến mức khiến người ta rợn tóc gáy kia của ngươi.” Aether đáp lại bằng một sự mỉa mai:

“Đặc biệt là loại thứ ba, nó vốn đến từ bản thân ta, coi như vật quy nguyên chủ.”

“Ừm, ta cũng đã đoán là ngươi sẽ nói như vậy.” Lê Thanh Vũ gật đầu ra chiều, bỗng lấy từ trong ống tay áo ra một bàn cờ vua, hỏi:

“Làm ván không? Cho đầu óc tỉnh táo.”

Aether nghe thế có chút chần chừ nhìn đối phương, song dường như hồi tưởng điều gì trong quá khứ, cuối cùng cũng đồng ý.

Lê Thanh Vũ thấy vậy liền gật đầu, tay phải giơ ra khiến bàn cờ lơ lửng trong không trung giữa hai người, nói:

“Khách từ nơi xa đến có quyền ưu tiên, ta làm chủ nhà phải tận tình đãi khách, ngươi đi quân trắng, ta đi quân đen.”

Các quân cờ cũng xuất hiện từ trong hư không, lần lượt rơi xuống vị trí của chúng trên bàn cờ.

“Được, E4.” Aether thản nhiên chấp nhận, đọc nước đi của mình, theo đó quân cờ trên bàn cũng tự động di chuyển.

“C5.” Lê Thanh Vũ đáp trả.

“Mã F3.” Aether nối tiếp.

“A6.” Lê Thanh Vũ dần triển khai thế cờ khai cuộc.

“Là loại khai cuộc này sao, cũng thú vị đó, Mã C3.”

“E6.”

....

Ván cờ trôi qua được một lúc, đang đến phiên Aether ngồi đó suy nghĩ, Lê Thanh Vũ ngửa mặt nhìn trời đêm, nhìn những chiếc đèn lồng đang lơ lửng trên không, bỗng nói với giọng hoài niệm:

“Lễ Hải Đăng năm nay thật hoành tráng, so với khi ta lần đầu tới nơi này mười năm trước thì quy mô chắc phải to hơn gấp ba, bốn lần.”

“Điều này cũng không có gì lạ, họ vừa chứng kiến Đế Quân của mình ra đi, lại còn vượt qua tai kiếp của Toàn Oa Ma Thần Osial, làm sao dám lãnh đạm?” Aether đáp lời mà không cần suy nghĩ, lại tự nhiên nói thêm rằng:

“Ta cũng đã nhìn thấy trận chiến hôm đó của ngươi, một kiếm kia thật sự đặc sắc tuyệt luân, vạn cổ khó ai bì kịp. Ta phải nói thật, sinh thời từng trải qua bao nhiêu anh hào, từng chứng kiến vô số phong thái Kiếm Đạo, kiếm thuật của ngươi vẫn như cũ có thể siêu quần bạt tụy, tiến vào hàng ngũ những người đứng đầu. Chỉ luận kiếm, nhân gian này có lẽ đã không còn đối thủ cho ngươi.”

“Chẳng qua là mượn ngoại lực mà thôi, làm sao dám đảm đương nổi lời khen này.” Lê Thanh Vũ xua tay.

“Không có sự thấu hiểu chân chính làm dẫn đạo, ngoại lực dù có nhiều đến mấy cũng chỉ như phù vân, chẳng đáng gì.” Aether lắc đầu:

“Chỉ là, ta vẫn không hiểu. Ngươi liều mạng đến vậy là vì điều gì? Xe F ăn E1.”

Lê Thanh Vũ trầm ngâm một hồi, cuối cùng mới thở dài:

“Một lời hứa, một lời thệ ước xưa.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ là vậy.”

Hai bên lại lâm vào im lặng. Một lúc sau, Aether bỗng hỏi, giọng điệu sâu xa, lại phảng phất như đang thổ lộ cùng bạn hữu:

“Thanh Vũ Kiếm Thánh, ngươi đã từng đi qua rất nhiều nơi, Nham quốc, Phong quốc,... Nhân giới, Địa giới, Thâm Uyên, Linh giới... thậm chí là đã từng chứng kiến cổ kim. Vậy phải chăng ngươi đã từng nhìn thấy sự thật?”

Lê Thanh Vũ nghe vậy không đáp, ngồi thẳng dậy, ánh mắt lẳng lặng dừng lại mấy giây, rồi mới từ trong ống tay áo lấy ra một bông hoa màu trắng.

Hoa Inteyvat.

Đây là một loại hoa đặc hữu của quốc độ Khaenri’ah theo như người đời từng biết, một khi rời khỏi quốc gia sẽ tự động héo úa. Song giờ đây, bông hoa đang nằm trên tay hắn lại vẫn tươi tốt như cũ, không hề có dấu hiệu héo úa nào.

Aether nhìn chằm chằm vào bông hoa trên tay đối phương, hắn có thể xác định đó là một bông hoa chân thật, đối phương cũng không hề sử dụng bất kỳ loại pháp thuật nào...

Đang định hỏi gì thì đột nhiên, bông hoa Inteyvat trên tay Lê Thanh Vũ giống như gặp phải tác động nào đó, cánh hoa bắt đầu rụng xuống từng cánh, sau đó cả thân hoa cũng vậy, đổ sập xuống lòng bàn tay hắn, cuộn lại thành một đoàn.

Nhưng đây vẫn chưa phải kết thúc, đột nhiên từ bên trong đống nhão nhoét, những thứ cuối cùng còn sót lại của bông hoa Inteyvat vừa rồi lại mọc lên một bông hoa khác, một bông Cecilia!

Cecilia khoe sắc chưa được bao lâu cũng lại héo úa, rồi từ đó lại mọc lên một bông hoa khác, chính là Thanh Tâm hoa, và rồi quá trình này cứ liên tục tiếp diễn, lặp đi lặp lại không có điểm dừng.

Aether dường như chết trân đứng nhìn toàn bộ quá trình này, cho đến khi giọng nói của Lê Thanh Vũ vang lên bên tai hắn:

���Mã F2 chiếu!”

Bấy giờ Aether mới hoàn hồn, vội đáp:

“Vua G1.”

“Mã H3 song chiếu!”

“....Vua H1!”

“Hậu G1 chiếu!”

“....Xe ăn G1.”

“Mã F2 chiếu hết!”

Nhìn lại bàn cờ, chỉ trong chốc lát bản thân đã thua trận, vua của mình còn đang ở ngay giữa bàn cờ, Aether không khỏi lắc đầu cười khổ:

“Vẫn là phong cách này. Chiến lược tầm thường nhưng chiến thuật lại xuất sắc, không những thế còn vô cùng quyết đoán trong việc đánh cược. Tự thân gánh chịu mọi hiểm nguy chỉ để tìm lấy một đường sống, đây là thái độ chấp nhận đánh cược mà không bác bỏ vận mệnh.”

Hắn vừa sửa soạn lại phục trang, miệng lại nói tiếp:

“Ta giờ đã hiểu được lựa chọn của ngươi rồi, thảo nào lần đó ngươi lại thầm hiệp trợ cho Tường Vi Ma Nữ kia.”

“Cái đó... kỳ thực là lý do cá nhân.” Lê Thanh Vũ nghe vậy nhún vai.

“Ừm, công nhận dũng khí của ngươi quả nhiên đáng nể phục, dù sao một vị Lục Tinh Thánh Vực Pháp Sư thực ra cũng không đáng để dấn thân vào vũng nước đục đó, trừ khi có được quyết đoán kia. Bất qu�� các ngươi thường hay nói thế nào nhỉ? Đạo bất đồng bất tương vi mưu?”

“Là ‘Đạo bất đồng bất tương vi mưu’.”

“Ý ta là như vậy.”

Aether gật đầu, hắn cũng xoay lưng lại, chuẩn bị rời đi, bất quá trước đó vẫn bổ sung thêm:

“Nhờ ngươi một chuyện, bảo hộ tiểu muội giúp ta. Nàng hiện tại vẫn còn quá suy yếu cả về thể xác lẫn tinh thần, rất dễ bị liên lụy.”

“Điều đó không cần ngươi nói, ta vẫn sẽ làm. Bất quá thực ra mà nói, như ngươi vừa rồi lại để thêm cho nàng một tia tưởng niệm, như vậy có nhẫn tâm quá không?”

Aether nghe thấy mới dừng bước, hơi nghiêng đầu, ánh mắt phảng phất không nhìn vào không gian thực tại, thấy một thiếu nữ tóc vàng đang hồn nhiên dạo chơi trong phố phường, bên cạnh còn đang bay lượn một tiểu đồng bọn. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên mang theo đôi tia ấm áp, giọng nói thốt ra lại trầm thấp lạnh như băng:

“Thời gian chưa tới, trong thời gian đó, lượng kiếp sẽ là lớp bảo vệ an toàn nhất cho nàng. Rất nhiều thứ nàng đã quên, vậy cứ để nàng quên đi.”

“Ha, nghe thật giống câu trả lời của kẻ có quá nhiều bí mật.” Lê Thanh Vũ dường như bị chọc cười, bật cười thành tiếng.

“Ngươi không phải cũng vậy sao?” Aether hỏi lại, âm điệu chuyển sang có chút hóm hỉnh.

Lê Thanh Vũ ngớ người ra, rồi cũng hùa theo:

“Phải ha, chúng ta đều là những kẻ gánh vác quá nhiều bí mật trên thân, đều là những kẻ đáng thương.”

Bên dưới đêm trăng lặng lẽ, giữa phố phường phồn hoa, có hai thân ảnh đang cười đùa. Tuy đối phương không phải là tri kỷ, song dư âm quá khứ sẽ không thay đổi.

“Tinh không huyền bí.” Một lúc sau, Aether cảm thán.

“Đúng vậy, tinh không huyền bí.” Lê Thanh Vũ cũng gật đầu cảm thán theo.

“Được rồi, ta cũng phải rời đi. Đừng trách ta không nói trước, một khi gặp lại, chúng ta sẽ là địch nhân. Ta sẽ không do dự rút kiếm.”

“Đồng quan điểm.”

“Xem ra sự nhận thức chung giữa hai chúng ta chính là những gì còn sót lại. Coi như ta tặng ngươi một gợi ý, đi đến Lôi quốc, tìm đến bên dưới đảo Watatsumi, ngươi có lẽ sẽ tìm được một tia đáp án mà ngươi trông chờ ở đó.”

“Enkanomiya sao? Nhưng để làm gì? Từ khi nào mà Đế Tử điện hạ ngươi lại đóng vai thần côn vậy?”

“Ta không biết, có lẽ là kể từ lúc ‘ngươi’ nói lời đó với ta sao? Ngoài ra, ta không biết năm đó Paimon rốt cuộc đã thổ lộ gì với ngươi, bất quá dường như nàng đã bị một người lừa gạt, điều này còn cần ngươi tự phán đoán.”

“...Ta minh bạch.”

“Được, vậy tạm biệt, hẹn một lần nữa gặp mặt tại ‘Lãnh địa không trăng’ trước khi Thiên Không đổ máu.”

“Ừm, tống quân thiên lý.”

Dời mắt khỏi đối phương vừa biến mất sau khi chạm vào Điểm Dịch Chuyển, Lê Thanh Vũ nhìn sang khu phố nhộn nhịp, cảm nhận tiếng gió mát lành cuộn đến từ mặt biển. Ánh mắt hắn dần trở nên sắc bén.

Hắn lắc đầu, tự mình thì thầm:

“Tránh không khỏi... tránh không khỏi... cũng không nên tránh...”

“Mà sao phải tránh?” Nghĩ đến đó, trên mặt hắn lại hiện ra nụ cười, nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi cành cây, bắt đầu tiến vào nội khu của cảng.

Đời này như kiếm, vốn đã từng tôi luyện trong hồng trần vạn dặm, lại trải qua muôn vàn khó khăn, nay chính là lúc tự quyết! Đạo này phải vẹn tròn trước sau!

“À nhưng mà quên mất không nói cho hắn biết, Lumine cũng đã thử tìm tung tích của hắn thông qua Keqing rồi đấy. Mặc dù với tính cách của nàng ắt sẽ giữ kín như bưng, song lại không thể nào đoán trước được các sự việc ngoài ý muốn.”

“Nhưng nếu như có lộ ra thì đó cũng sẽ là lỗi của bản thân hắn, trâu già thích gặm cỏ non?”

Mọi chi tiết trong bản biên tập này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free