Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 130: Quyển 1 Chương 130: Ánh lửa pháo hoa

Nham Vương Đế Quân, một trong Thất Thiên Thần Quân, cai quản toàn bộ Nham quốc Ly Nguyệt, là cường giả hàng đầu của nhân gian. Ngài từng một mình trấn áp hàng trăm Ma Thần, thanh Nham Thương của ngài đến nay vẫn cắm chặt tại Cô Vân Các, uy thế tuyên cổ không hề phai mờ.

Một nhân vật tầm cỡ như thế, giờ lại đang khoác lên mình thân phận phàm nhân tên Zhongli, khách khanh của Vãng Sinh đường, thong dong đi dạo phố ngày Tết.

Việc kẻ khác không biết thân phận ngài thì cũng đành, nhưng đối với Lê Thanh Vũ, trải nghiệm sắp tới tuyệt đối là một thử thách lớn lao của cả kiếp sống.

Sở dĩ hắn không ngán ngại nhiều nhân vật ở Ly Nguyệt Cảng là nhờ có Bình lão lão, một vị nửa bước Đạo Quân chống lưng. Thế nhưng, chỗ dựa vững chắc ấy đứng trước đối phương – một vị tuyệt nhiên không chỉ là Đạo Quân bình thường, mà thân phận còn là Đế của chư Tiên – thì hoàn toàn không khác gì một tờ giấy mỏng, chỉ cần đâm nhẹ là thủng.

Nếu Zhongli muốn giết hay làm gì hắn, trong toàn bộ cõi nhân gian này sẽ chẳng có ai cản nổi! Hơn nữa, so với Bình lão lão, tâm tư của đối phương chắc chắn phức tạp hơn rất nhiều. Chẳng phải người ta vẫn nói “tâm cơ bậc đế vương vốn khó dò” đó sao?

“Vừa mới đi rồi một vị Chân Nhân, nay lại thỉnh đến một vị Đế Quân… Quả là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Nham Vương Đế Quân trên cao không nghe được lời cầu nguyện của ta sao? … À quên mất, ngài ấy rõ ràng là nghe được, còn đích thân đi xuống đây này.”

Dẫu vậy, hắn vẫn là hắn, nhanh chóng ổn định lại tâm lý, mặt không đổi sắc, tim không lệch nhịp, lưng không toát mồ hôi, tiến đến chào hỏi.

Zhongli là khách khanh của Vãng Sinh đường, việc chạm mặt ngài ấy trong tương lai chắc chắn không thể tránh khỏi. Hơn nữa, hẳn ngài ấy cũng có quen biết không ít với sư phụ hắn; theo những gì hắn biết, đây là hai vị Hồng Trần Tiên thường xuyên qua lại nhất. Việc hắn giờ còn có thể an nhiên tự tại, hẳn là đã được đối phương ngầm chấp thuận. Nếu muốn giết, ngài ấy đã chẳng đợi đến bây giờ. Vả lại, cũng chẳng còn điều gì có thể tệ hơn được nữa, vậy nên cứ giữ thái độ tự nhiên, tốt nhất là giả vờ như không hề khám phá ra thân phận của ngài ấy.

“Thanh Vũ đại ca, ngươi thấy lễ hội thế nào? Năm nay đẹp hơn năm ngoái đấy.” Hu Tao vừa gặp Lê Thanh Vũ liền bắt đầu tán gẫu, hắn cũng thoải mái trò chuyện lại với nàng. Chỉ là đến cuối cùng, hắn mới như vô tình liếc nhìn nam tử vận huyền hoàng bào đứng phía sau.

“…Hu Tao, vị này là…?”

“À, mải nói chuyện quá nên quên mất không giới thiệu cho đại ca. Đây là Zhongli tiên sinh, môn khách của Vãng Sinh đường. Ngài ấy trông có vẻ ngoài vô cùng nghiêm túc, ta phải tốn bao công sức mới rủ được ngài ấy đi ngắm lễ hội đấy. Bất quá, Zhongli tiên sinh kỳ thực cũng là một người vô cùng uyên bác, là người biết nhiều nhất mà ta từng gặp. Ngay cả gia gia cũng phải khen ngợi như vậy, hẳn Thanh Vũ đại ca sẽ rất thích nói chuyện với ngài ấy.”

Hu Tao lập tức mồm năm miệng mười giới thiệu, nhưng đến cuối bỗng lại ghé vào gần tai Lê Thanh Vũ nói:

“À, khi nói chuyện, hẳn đôi lúc ngài ấy sẽ kể cho đại ca nghe một số cố sự. Tuy nghe có vẻ rất chuyên nghiệp hay hấp dẫn, nhưng ngươi cũng đừng coi tất cả là thật nhé. Đến giờ ta vẫn chưa biết được câu chuyện ngài ấy kể về sự hình thành của Khinh Sách Trang là thực hay hư nữa, ta đã 'ngã' mấy lần vì nó rồi đấy. Nếu có cơ hội, hai ta hợp lực chơi khăm ngài ấy!”

Lê Thanh Vũ làm như không nghe được những lời ‘tận tình’ vừa rồi của đối phương, đưa hai tay hướng Zhongli làm lễ vấn an:

“Zhongli tiên sinh, hân hạnh.”

“Hân hạnh là của ta mới đúng. Hẳn các h�� chính là Lê Thanh Vũ mà tiểu thư nhà ta hay nhắc tới, đa tạ đã chiếu cố nhiều cho nàng.”

Zhongli cũng không có bất kỳ thái độ khác thường gì; mặc dù đối phương chỉ là một nam hài, ngài ấy vẫn ôm quyền chào lại.

Hu Tao thấy cảnh này lại cảm thấy có chút bất mãn:

“Zhongli tiên sinh! Sao lại cần phải lễ phép như vậy?”

“Suỵt, tiểu thư. Lễ nghi, dù là đối với bất kỳ ai, cũng là điều cần thiết.” Zhongli mỉm cười đáp.

“Sao ngài đối với ta lại không như vậy? Ta dù gì cũng là tiểu thư cơ mà?”

“Ừm, lễ nghi đối với người trưởng thành và hài tử là khác nhau.” Zhongli nói thản nhiên.

“Nhưng hắn hơn ta có đúng một tuổi!”

“Nhiều khi ranh giới trưởng thành không phải dựa trên tuổi tác, mà là dựa trên tâm tính của đối phương, Hu Tao à.” Lê Thanh Vũ bỗng ở một bên nói.

“Đúng là như vậy.” Zhongli gật gù đồng ý.

“Ngươi…! Hai người các ngươi...! Rõ ràng là cố tình nhằm vào ta đúng không!? Rồi, bản tiểu thư vốn có lòng tốt muốn làm trung gian giúp các ngươi giao tiếp, nhưng xem ra giờ thì không cần thiết nữa. Các ngươi cứ ở đây nói chuyện đi, ta tự đi một mình!” Hu Tao bị hai người nói đến khí cấp bại phôi, sau đó liền hùng hùng hổ hổ đi thẳng một mạch, không thèm quay đầu lại.

“Ài, xin lỗi, hẳn tiểu thư nhà ta đã gây ra không ít rắc rối cho các hạ.”

“Không có vấn đề gì, tuổi trẻ vốn nên tràn đầy sức sống như vậy. Nhưng mà Hu Tao nói cũng đúng, ta vẫn còn nhỏ, Zhongli tiên sinh, ngài không cần phải gọi 'các hạ' làm gì, cứ gọi thẳng là Thanh Vũ là được.”

“Nếu vậy… Thanh Vũ tiên sinh?” Zhongli bỗng quay sang Lê Thanh Vũ, cười nói.

“Phụt, ha ha… Nếu ngài muốn gọi ta như vậy cũng được, ta không ngại, tùy ngài thôi.”

Hai người lại tiếp tục vừa đi vừa tán gẫu. Chủ đề ban đầu vốn xoay quanh các mặt hàng và không khí lễ hội, về sau lại dần đổi thành giá trị văn hóa cùng lịch sử, rồi hơi hướm sang quốc gia đại sự và lý niệm. Chủ yếu đều là Zhongli giảng, Lê Thanh Vũ lắng nghe, nhưng thi thoảng hắn lại đưa ra một số chủ kiến cùng góc nhìn cũng khiến đối phương mất nhiều thời gian suy ngẫm, thậm chí nhất thời còn chưa thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức.

Thật bất ngờ, gần như không có lời lẽ dò xét lẫn nhau nào, đều chỉ là những lời tán gẫu chân thành mang tính bình phẩm và học thuật. Nghiễm nhiên, giữa họ lại có chút gì đó tâm đầu ý hợp, như những vong niên chi hữu.

Cuối cùng, Lê Thanh Vũ dùng lý do là mình còn có người cần chờ để hội họp, đành phải cáo từ và bày tỏ rằng lần sau nếu gặp lại có thể tiếp tục trò chuyện, hắn rất thích nghe ngài ấy kể cố sự.

Zhongli cười đáp lại bảo rằng ngài ấy vô cùng hoan nghênh, đưa mắt nhìn đối phương đi xa rồi thản nhiên quay đầu đi tìm Hu Tao. Kỳ thực, ban đầu ngài ấy vốn định thử dò xét tên tiểu tử mang Thần Thông Vô Linh chi Thể này, nào ngờ nói chuyện về sau lại càng cảm thấy hợp khẩu vị. Đối phương xem ra cũng là loại người chịu khó tìm tòi tri thức, nhưng đa phần đều dung hòa với lý giải của bản thân; nếu không, đều giữ thái độ cực kỳ trung lập.

Ngoài ra, ngài ấy còn thấy được ở hắn một sự phóng khoáng nhất định: thân ở trong cuộc nhưng tầm mắt lại là ngoài cuộc. Điều này ngài ấy đã thấy rất nhiều rồi, nhưng điểm đặc biệt chính là tâm của tiểu tử này về căn bản có thể đi lại tự do giữa trong và ngoài, không vì trước mắt mà bị che khuất, không vì thấy rõ mà nguôi ngoai. Hơn nữa, còn có một cỗ ý chí bừng bừng cùng ngạo khí của thuở thiếu thời, tuy giấu rất sâu nhưng với lịch duyệt của ngài ấy vẫn nhìn ra được. Đây là điều mà cả vị bằng hữu kia của ngài ấy cùng chính bản thân ngài ấy đã mất đi.

“Bình thực sự đã thu được một đệ tử tốt, tâm tính này thực sự rất thích hợp để bước trên Đạo lộ. Kết hợp với các thiên phú cùng trí tuệ, hẳn là có thể đi được rất xa...” Zhongli nghĩ thầm: “Thế nhưng, xa được đến đâu đây, khi mà người trong thiên địa vốn thân bất do kỷ, mệnh không do thân?” Nhưng sau đó ngài ấy lại rất nhanh tự mỉm cười: “Nhưng đây không phải là lý do chúng ta phấn đấu sao? Là lý do tu luyện sao? Trường mệnh trường sinh, khuy phá mộng ảo, chung quy một chữ Đạo, lẽ nào lại là thứ đáng để ngăn cản, khi mà nó vốn không cần bản thể, lại là tất cả, trước sau lấy gì cản?” “Không ngờ từ trong tiểu tử này ta lại nhìn thấy chút gì đó để ta chờ mong… Hừm, thật cũng có chút thú vị. Bất quá, khí chất của hắn và nàng cũng có một phần giống nhau, và cũng giống ta, hẳn là…” “Nếu ta cùng nàng có một đứa bé thì nó cũng sẽ như thế này sao?”

Ở một bên khác, Lê Thanh Vũ rời đi nhưng chân không lạnh toát, thầm cảm thấy may mắn khi bản thân đã vượt qua kiếp nạn này. Thực ra, theo hắn nghĩ, nói chuyện với Zhongli đúng là rất thú vị. Ngoại trừ cách diễn giải hơi bị quá thừa chi tiết, dài dòng lê thê ra, thì đây cũng là cái nhìn của một vị tiền bối đã ngồi nhìn thiên địa sáu ngàn năm. Dù hiện đang giả làm phàm nhân, không thể nói ra đạo pháp huyền ảo, nhưng trong từng lời nói vẫn luôn ẩn chứa chút tinh túy. Ấy là Đại Đạo chí giản, kiến đạo hiện đạo. Chỉ là không biết nếu hắn biết được suy nghĩ vừa xong của Zhongli sẽ có cảm nhận thế nào: “Cái gì? Ta coi ngươi như tiền bối, như vong niên chi hữu, ngươi lại muốn làm phụ thân ta?!!! Thế đạo này rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bất quá, lần gặp gỡ bất ngờ này kỳ thực lại làm hắn có một chủ ý to gan, nhưng điều này còn cần suy nghĩ thêm. Trước mắt thì còn nhiều việc đang chờ đợi.

Rất nhanh, Lê Thanh Vũ liền tìm thấy Yanfei ở một sạp hàng nhỏ, dường như đang lựa chọn vải vóc. Rất thức thời, biết không nên quấy rầy nữ tử vào lúc này, hắn vô cùng thân sĩ đứng đó chờ. Chỉ là may cho hắn, nàng dù sao cũng là Yanfei. Chọn xong và trả giá rất nhanh, quay ra thì đã thấy hắn đứng chờ, giật mình nói: “Ngươi đây rồi, ta còn đang định đi tìm ngươi đây. Giờ Tý sắp đến rồi. Ngươi vừa ở đâu vậy?” “Đi tán gẫu đôi chút với bằng hữu, làm quen với một số người, cũng chẳng có gì nhiều.” Lê Thanh Vũ đáp lại: “Thế tỷ tỷ xong chưa?” “Rồi, giờ đi luôn nhé?” “Ừm.”

Lê Thanh Vũ cùng Yanfei sau đó bắt đầu di chuyển ngược hướng dòng người để đi ra lối vào cảng ở Quật Hổ Nham. Quãng đường vốn không dài này, do dòng người đông đúc, thành thử ra cả hai mất tận gần ba mươi phút mới ra được khỏi nội cảng.

Vừa mới bước chân ra ngoài, trong mắt Yanfei hơi hiện lên hỏa diễm. Từ trong Tam Nhãn, một chiếc cân dài bay ra, vốn chính là thứ pháp bảo tùy thân của nàng, cũng đã được dùng để chở hắn lần trước. Nàng hóa phép khiến cho nó to hơn, cả nàng và Lê Thanh Vũ đều nhảy lên trên đó, phóng vút một tiếng rồi bắt đầu phi hành.

Đưa mắt nhìn cảnh vật phía nội cảng ngày càng xa và nhỏ hơn, trong lòng hắn xuất hiện chút bồi hồi hoài niệm. Cách đây hơn bốn tháng, hắn cũng đến đây như thế này vào gần giữa đêm, nay lại tái hiện khung cảnh quen thuộc. Chỉ là, người lúc đó và nay đã khác nhau rất nhiều.

Bay được tầm trăm trượng lên không trung, tốc độ của Yanfei bắt đầu hơi chậm lại. Thiên Hoành Sơn vốn cao hơn ba ngàn trượng, sau khi bị chặt đứt bởi một vị Ma Thần đã xuống chỉ còn hơn ngàn. Tuy nhiên, đây cũng là một khoảng cách không hề nhỏ, cả hai cũng không cần phải leo lên tận trên đỉnh mà chỉ cần tìm chỗ nào thuận tầm mắt là đủ. Thực ra, một phần cũng là để tránh xung đột với nhiều tu hành giả khác. Theo như Lê Thanh Vũ được biết, từ độ cao năm trăm trượng trở lên tồn tại rất nhiều động phủ của các tu hành giả Huyền gia, dù sao nơi đây cũng được coi là phúc địa. Phần trên của Thiên Hoành Sơn năm ấy được Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân dùng hết Tiên lực và sinh mệnh lực dồn vào trong bản mệnh Tiên Ngạc để hóa phép. Cuối cùng, nơi đây trở thành phần liên thông Địa Mạch, tạo thành một vòng ngoài cho cảng Ly Nguyệt. Thiên Hoành Sơn vốn đã rộng lớn nay càng trở thành một dãy liên sơn; trong phong thủy, đây được gọi là lập trận trấn khí vận, tự nhiên linh khí đủ đầy, thích hợp tu luyện.

Bỗng, như thể thấy được điều gì đó, Lê Thanh Vũ bỗng chỉ tay: “Tỷ tỷ nhìn kìa! Có một nữ hài.” Yanfei nghe vậy, nhìn theo hướng hắn chỉ thì thấy cảnh tượng ở gần chân núi có một nữ hài đang chật vật leo lên, cố gắng bám vào từng bụi cây nhô ra trên sườn dốc và đất đá ở độ cao khoảng hai mươi trượng so với mặt đất. Tuổi tác nữ hài hẳn là không quá chênh lệch so với Lê Thanh Vũ, nước da ngăm đen, quần áo vốn không quá sạch nay lại còn lấm tấm bụi đất. Nhưng bằng thị giác viễn siêu thường nhân, nàng vẫn nhìn thấy ánh mắt quyết tâm kiên nghị của nữ hài này. Nàng dường như đang cố leo lên bằng được một đoạn của Thiên Hoành Sơn, dẫu cho chỉ là một đoạn dốc thoai thoải.

“Ừm, ta thấy rồi. Ngươi muốn n��i gì sao?”

Lê Thanh Vũ không đáp trực tiếp luôn mà lại nói: “Nhìn từ nước da và quần áo của đối phương thì khả năng cao gia đình nàng là nông dân ở khu vực ngoại thành. Điều đó khả năng cao là lý do nàng không thể có mặt tại nội cảng đúng lúc để xem pháo hoa và thả đèn lồng. Nếu tính tốc độ nàng leo lên, bù trừ đi khoảng chênh lệch tiêu hao thể lực, thì nàng cũng đã leo được một thời gian không ngắn. Thế nhưng, đến lúc lên được vùng đất bằng đầu tiên thì hẳn cũng đã muộn rồi. Nỗ lực nhiều như thế đổi lấy biết bao phí hoài –“ “Rồi rồi, không cần phải thay nàng kể lễ nữa, ta hiểu rồi. Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta không tự nhìn ra hay không giúp nàng? Ngươi coi ta thành gì?” Yanfei bỗng cắt ngang lời của hắn, lắc đầu, tay phải hợp thành một thủ ấn đặc biệt.

Cách đó gần trăm trượng, nữ hài da ngăm đen kia vẫn đang cố gắng trèo lên. Hôm nay, gia đình nàng có việc gấp khiến nàng và phụ thân phải ra ngoài đồng lúc tối muộn. Thành thử ra, nếu đi vào nội cảng bằng đường chính thì giờ đã không còn kịp nữa. Tuy đã ưng thuận lời hứa của phụ thân cho năm sau, nhưng nàng vẫn có chút không cam tâm. Cuối cùng, nàng quyết định đi đường tắt, chính là trèo lên một đoạn đồi nhỏ của dãy núi Thiên Hoành Sơn. Thế nhưng, tuy chỉ là một đoạn đồi nhỏ thôi, nó cũng đã cao đến hơn gần ba mươi trượng, độ dốc lại vừa phải. Thành thử ra, việc này tiêu tốn nhiều thời gian và thể lực hơn nàng tưởng rất nhiều. Nàng năm nay mới có tám tuổi, có thể leo được đến nãy giờ cũng đã là nhờ thời gian dài rèn luyện trên cánh đồng, chứ nàng không phải võ giả biết khinh công mà có thể nhảy lên được. Những bụi cây chồi non làm xây xước quần áo nàng, cũng không thể cản được quyết tâm, nhưng thời gian thì lại có. Chẳng lẽ phải bỏ dở sao? Đã leo được đến tận trên này rồi, nàng nghĩ thầm, trong lòng có chút thất vọng và buông xuôi. Thế nhưng, tay chân nàng vẫn không ngừng cử động. Đột nhiên, nàng cảm thấy huyết khí trong người đang suy giảm bỗng dưng tràn đầy trở lại. Thân thể trở nên ấm nóng giữa một mùa đông còn chưa đi qua hết, cước bộ cũng dần theo đó trở nên mạnh mẽ hơn. “Đây là… Tuy không biết ngài là ai, nhưng ta thật lòng cảm tạ!” Nữ hài thầm hô nhỏ. Nàng cũng biết chuyện vừa xảy ra không phải bình thường, có thể là ai đó đang giúp đỡ mình. Tuy chắc không phải Tiên nhân mà là kỳ nhân dị sĩ nào đó, nàng vẫn dốc lòng cảm tạ.

“Được rồi, một phần trăm năng lượng của một Hỏa Ấn có thể hỗ trợ nàng, lại không làm nàng bị thương.” Trên chiếc pháp bảo Ly Nguyệt Cổ Xứng, Yanfei gật đầu, tay thu hồi thủ ấn. “Thực ra chỉ có một phần trăm là vì tỷ tỷ sợ không khống chế được uy lực nên chỉ đành dùng nhỏ nhất thôi đúng không?” Lê Thanh Vũ ở một bên cười nói kháy. “Tầm bậy, nhiều quá sẽ không phải là giúp đỡ mà là bố thí, khác nào tước đoạt niềm hân hoan của nàng. Nói ta không khống chế được ư, chẳng lẽ ngươi muốn trải nghiệm lại tư vị lần trước?” “Ha ha, không dám không dám, ta sợ, ta phục tỷ tỷ rồi, ngài nói sao thì là vậy đi.” “… Hừm, nhìn thái độ khẩn khoản của ngươi, tạm tha cho ngươi lần này. Thế nhưng, tự nhiên đi đề nghị ta giúp đỡ nàng như vậy, hẳn không giống thái độ của ngươi lắm?” “Nếu là thường ngày thì cũng thôi đi, những người leo núi không phải võ giả mà là phàm nhân thì cũng không ít, do còn cần tìm thảo dược hay vì những lý do khác. Mặc dù hài tử như nàng hẳn chỉ chiếm thiểu số, nhưng thực cũng không có vấn đề gì.” “Bất quá hôm nay là Tết, là lễ hội để mọi người được hạnh phúc. Nghĩ đến cảnh mình tiện tay có thể giúp được một người, cớ gì mà không làm chứ? Vả lại, tỷ tỷ ngươi không phải Tiên gia sao? Điều này cũng phù hợp tác phong mà?” “Ha ha ha, nói cũng đúng. Được rồi, ta thấy có một chỗ khá đẹp rồi, xung quanh lại không có ai, ra ngồi đó đi!”

Ở một chỗ bãi đất trống, Lê Thanh Vũ và Yanfei đã chọn được chỗ ngồi. Phía sau, cách tầm bốn năm trượng, là từng hàng cây. Nhìn thấy những cành lá chồi non đang nhú lên, hắn bỗng thở ra một hơi: “Tự nhiên thấy có chút khác lạ nha.” “Ý ngươi là sao?” Yanfei đang nạp Hỏa Ấn vào ống pháo hoa, bỗng hỏi. “Ý ta là, vốn có chút quen với mùa đông có tuyết rồi, nhưng năm nay lại không có.” Vị trí trong mộng cảnh của hắn là khu vực phía trên Dao Quang Đàm gần với Long Tích Tuyết Sơn. Mỗi khi đông đến liền có gió mùa đông bắc tràn về mang theo khí lạnh, phối hợp với độ ẩm nhất định liền có tuyết. Còn ở cảng Ly Nguyệt, gió Tây từ Sumeru thổi sang, gió Đông từ biển thổi vào và ra theo mùa, kết hợp với khối khí hậu ấm dẫn tới tỷ lệ xuất hiện tuyết ở cảng là vô cùng nhỏ, ngay cả trên đỉnh núi dường như cũng không có. “Ra vậy. Tuyết thì có gì tốt, ta ghét tuyết, quá lạnh.” “Tỷ tỷ ngươi là Giải Trãi huyết mạch, thuộc Hỏa hệ Nguyên Tố theo xu hướng ngoại phóng, tự nhiên kỵ âm hàn. Nhưng thực ra, tu vi đã là Hóa Thần kỳ sao ngươi còn thấy lạnh được?” “Thì cảm giác thôi? Giống như vì sao ta còn cần ăn?” “Cũng có lý. Kìa kìa, trong nội cảng sắp bắn pháo hoa rồi, chúng ta cũng nên chuẩn bị!” Lê Thanh Vũ bỗng chỉ tay về phía nội cảng. Yanfei nghe vậy gật đầu, dùng Linh lực khống chế ống pháo hoa bay lên trên cao một trượng, lặng lẽ chờ đợi. Mười, chín, tám,… năm, bốn, ba, hai, một! Bùm! Bùm!

Từng đạo quang mang rực rỡ từ giữa nội cảng phóng lên trên không trung, một số còn đến từ trên Thiên Hoành Sơn, hợp thành một bức cảnh sắc diễm lệ, kinh động cửu tiêu. Không trung hắc ám bị đánh tan, hỏa quang phiêu tán khắp nơi ngút ngàn, từ trùng khơi vẫn thấy ánh sáng trăm dặm, thời khắc giao thừa đổi thiên can.

Tại Nhà trọ Vọng Thư, một thân ảnh tóc xanh mặc y phục Dạ Xoa, thấy quang mang lóe lên nơi xa bỗng quay đầu thở dài. Trong Vân Lai Hải, một nữ tử bịt một bên mắt đứng nơi đầu thuyền nhìn về bến cảng, phong ba đượm trong đạo kinh hồng. Trên đỉnh Tuyệt Vân Giản, một người và một Tiên đứng bên nhau vọng về hướng Đông Nam, bạch phát vấn Tiên luân. Bên ngoài Thiên Tù Cốc, trong một thôn xóm nhỏ, một gia đình vẫn đang tận hưởng những phút giây đầm ấm, không chút nào hay biết về tai họa sắp giáng xuống. Trên đường phố nội cảng Ly Nguyệt, hai nam hài đứng cạnh nhau, người tựa lan can, ngẩng đầu nhìn trời. Gần đó là một nữ hài với một nam thanh niên sở hữu đôi mắt màu hổ phách, như đã từng cô đọng qua tuế nguyệt. Trên một ngọn đồi nhỏ của Thiên Hoành Sơn, một nữ hài quật cường nắm chặt hai nắm tay, nhìn mỹ cảnh trước mắt. …

Cùng lúc đó, ống pháo đồng của Lê Thanh Vũ và Yanfei cũng bắn lên. Hỏa quang lấp lóe sắc xích hồng thuần túy, nháy mắt đã lao vút lên hơn tám mươi trượng, tạo nên mấy tiếng nổ như kinh lôi, không biết liệu có làm bao nhiêu tu sĩ đang tu hành gần đó giật mình không nữa.

“Chà, xem ra pháo hoa của chúng ta thanh thế vẫn kém một chút nhỉ?” Giọng nói vui vẻ của Yanfei vang lên bên tai, khiến Lê Thanh Vũ khẽ nở nụ cười trên môi, đáp: “Có lẽ vậy, năm sau làm cái khác là được.” Giữa lúc nói cười, tầm nhìn của hắn vẫn không rời khỏi khung cảnh trước mặt. Có thể thấy được vệt pháo hoa đọng lại trong đáy mắt.

Quyển 1, Chuyển Sinh Nơi Thiên Nham, kết thúc! Quyển 2, Giang Hồ Thử Phong Mang, bắt đầu!

Bản dịch này được thực hiện và bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free