Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 13: Quyển 1 Chương 13: Khảo nghiệm của Lê Thanh Vũ (phần ba)

Sóng lớn gào thét, tựa như đại dương đang nổi giận. Hàng ngàn vạn con sóng, lớp cao lớp thấp, lấy Lê Thanh Vũ làm trung tâm, cuồn cuộn ập tới, thế hung hãn vô cùng.

Không chút biến sắc, hắn khẽ nhấc chân, rồi đột ngột dẫm mạnh xuống mặt nước. Xung lực từ cú dẫm chân truyền dọc theo mặt nước, dần hình thành một vòng xoáy, bắt đầu lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng.

S��ng lớn va chạm với vòng xoáy này không hề gây ra xung đột, mà trái lại, trở thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng vòng xoáy càng thêm lớn mạnh, biến thành từng dòng nước ngầm cuồn cuộn bên dưới.

Dòng chảy càng mạnh, nước xiết càng xiết, tốc độ vòng xoáy khuếch tán bắt đầu tăng trưởng theo cấp số nhân, chỉ trong chốc lát đã đạt đến phạm vi hơn chục trượng, thu hút thêm nhiều đợt sóng khác.

Đại dương sóng sau xô sóng trước, bọt nước tung trắng xóa. Từ trên cao nhìn xuống, vòng xoáy tựa như một đóa bạch liên đang nở rộ giữa mặt biển.

Tâm niệm như có động tĩnh, sóng chiếm sáu phần, gió lại chiếm ba, như thể một khi cái này xuất hiện, cái kia cũng không thể thiếu vắng.

Cuồng phong cũng bắt đầu lấy Lê Thanh Vũ làm tâm điểm, dần hình thành một cột vòi rồng, hút mực nước biển lên cao hơn, khiến bọt nước tản mát khắp trời, tung bay như loạn vũ.

Chỉ trong vòng vài chục giây, tại nơi hắn đứng đã hình thành một cột nước cao hơn mười trượng, bên dưới sóng ngầm cuộn trào, bên trên gió mạnh rít gào.

Khi quy mô vòng xoáy nước dần tăng trưởng, cột nước cũng càng trở nên hùng vĩ, từ mười trượng dần biến thành hai mươi, ba mươi trượng, và vẫn tiếp tục bành trướng...

...Khi Yanfei theo lời Bình Lão Lão, dùng thần thức nhìn vào trong quả cầu, thì cảnh tượng đập vào mắt khiến nàng kinh ngạc đến nỗi ngay cả tài ăn nói linh hoạt thường ngày cũng không thể tìm ra từ ngữ nào diễn tả nổi tâm trạng hiện tại của mình.

Nàng từng trải qua khảo nghiệm này, đương nhiên biết Tịch Hải, khảo nghiệm đầu tiên, trông như thế nào. Năm đó, nàng đã mất hơn một canh giờ để ổn định cảm xúc, cuối cùng tĩnh tâm mới tìm ra khảo nghiệm thứ hai ẩn giấu dưới lớp nước sâu không thấy đáy của Tịch Hải.

Ngay cả nàng, người sở hữu huyết mạch Tiên Nhân, còn long đong chật vật như thế, thì những người khác sao có thể sánh bằng?

Trong tưởng tượng của nàng, cảnh tượng hoang đường nhất mà nàng hình dung chính là Lê Thanh Vũ đang ngồi tĩnh tâm chuẩn bị chuyển sang khảo nghiệm khác, thậm chí đã hoàn thành khảo nghiệm thứ nhất và đang ở khảo nghiệm thứ hai rồi.

Dù biết có ch��t vô lý và hão huyền, nhưng lỡ đâu hắn lại làm nên kỳ tích thì sao? Dù sao cũng chỉ là tưởng tượng, nàng không quá chú trọng tính thực tế. Trong mấy cuốn tiểu thuyết gần đây nàng đọc, những tình tiết nhân vật chính vả mặt tất cả mọi người đâu còn xa lạ gì.

Thế nên Yanfei tự tin rằng không gì có thể khiến nàng phải ngạc nhiên, cùng lắm chỉ hơi bất ngờ mà thôi. Nhưng hiển nhiên, nàng nhanh chóng nhận ra rằng mình đã đánh giá quá cao sức tưởng tượng của bản thân.

Vì giờ đây, đập vào mắt nàng không phải là Tịch Hải như ấn tượng cũ, mà là một ngọn thủy sơn cao đến ngàn trượng!

Phủ lấy đỉnh núi là một vòng xoáy lớn màu trắng bạc, diện tích còn lớn hơn cả ngọn thủy sơn bên dưới, thứ mà sau khi nhìn kỹ, nàng mới nhận ra đó là bọt nước bị gió cuốn bay trong không trung.

“Đây là đâu? Lão Lão, có phải chúng ta đang ở sai khảo nghiệm không? Hay là Lão Lão đưa nhầm quả cầu rồi?” Một phút sững sờ trôi qua, Yanfei cuối cùng mới định thần lại, quay sang hỏi vào hư không.

“Sai sao được, tiểu nha đầu của ta. Đây chính là Tịch Hải.” Mặc dù Bình Lão Lão không hiện thân, nhưng từ trong hư không vẫn truyền đến tiếng nói của bà.

“Lão Lão nói đùa. Tịch Hải làm sao lại có thể trông như thế này được. Đây rõ ràng là một ngọn thủy sơn....” Yanfei nói đến đây thì chậm dần, như thể vừa nhận ra điều gì đó.

“Đúng rồi đấy, nha đầu. Đây là một ngọn thủy sơn, một ngọn núi làm từ nước. Và thật trùng hợp, Tịch Hải cũng làm từ nước. Đừng nói với ta rằng một suy luận đơn giản như vậy mà đệ nhất Luật Sư của Ly Nguyệt lại không thể nghĩ ra nhé.” Tiếng Bình Lão Lão lại vang lên, tràn ngập ý cười.

“Nhưng... nhưng mà, làm sao có thể?” Yanfei nghe xong liền quan sát kỹ lại một lượt, khi phát hiện ra một thân ảnh nhỏ quen thuộc ẩn sâu trong lớp mê vụ bên ngoài, nàng không thể không chấp nhận sự thật này.

“Có gì đâu mà không thể? Tịch Hải vốn là một không gian được diễn hóa theo tâm niệm của người, nhất niệm là một ngọn sóng, một cơn gió. Chỉ cần ý niệm đủ mạnh, sóng gió đủ mạnh, việc xây lên thủy sơn ngàn trượng như thế này cũng không ph��i là chuyện viển vông, ngươi bây giờ cũng có thể làm được trong bí cảnh này mà.”

“Nhưng ta là Luyện Khí Hóa Thần hậu kỳ, còn hắn chỉ là một tên tiểu tử tám tuổi, ngay cả tu hành thế nào còn chưa rõ, ý chí của hai bên sao có thể đánh đồng nhau?” Yanfei lại hỏi.

“Những kỳ lạ trong thiên hạ nhiều không đếm xuể. Giữa muôn loài, sự khác biệt luôn đứng đầu. Mãi mãi không có cái gọi là không thể, chỉ là người chưa từng thấy, hoặc chưa gặp mà thôi.” Bình Lão Lão từ tốn đáp.

“Ra vậy. Cũng đúng, nếu hắn không có ý chí đủ mạnh, thì làm sao một đứa trẻ lại có thể chịu nhiều vết bỏng và vết thương như vậy mà không hề cảm thấy đau đớn, ngay cả bản thân ta cũng không dễ dàng chịu đựng nổi.” Yanfei nghe vậy liền tự nhủ.

“Bàn về ý chí, có thể chia thành hai loại. Một là cường độ, hai là mật độ, gọi đơn giản là độ tinh thuần. Hai thứ này tuy đều được thể hiện thông qua ý chí lực nên nhiều người thường nhầm lẫn, nhưng về bản chất lại khác biệt một trời một vực. Năm xưa, rất nhiều Ma Thần sở hữu cường đ��� ý chí vô cùng lớn, nhưng lại tạp loạn mà không tinh thuần, bởi vậy nên, nhiều lúc đối mặt với những cường giả có ý chí tinh thuần hơn thì đều phải nếm trái đắng.

Nàng bắt đầu nhớ lại những kiến thức mình từng đọc trong Tàng Thư Các ở nhà.

“Có rất nhiều cách để thanh tẩy ý chí, khiến nó trở nên vững mạnh, chắc chắn, một trong số đó là vứt bỏ tạp niệm, lấy tĩnh làm chủ. Còn lại là lấy động làm chủ, còn được gọi là...”

Nghĩ đến đây, nàng như chợt nhớ ra điều gì đó, liền bật thốt lên:

“Thăng hoa!?”

“Ha ha, nha đầu ngươi thế mà cũng hiếm khi nhớ đến phương pháp này. Phải, đúng là thăng hoa. Con đường mà tên tiểu tử này chọn, kỳ thực chính là thăng hoa chi lộ. Thăng hoa, kỳ thực cũng như tĩnh tâm, đều là truy cầu bản ngã, nhìn thấu chân tâm, chỉ là hai phương pháp khác biệt mà thôi. Một cái nhìn xuống tầng sâu, một cái nâng cao thành tựu.”

Tiếng Bình Lão Lão đồng ý lại vang lên, lần này kèm theo một tiếng cảm thán:

“Chỉ là không ngờ tên tiểu tử này còn trẻ như vậy mà đã có thể thăng hoa tới cấp độ này, phải biết rằng thăng hoa cũng không hề dễ hơn tĩnh tâm chút nào, cũng đều yêu cầu chưởng khống vạn niệm, đẩy tất cả niệm trong tâm lên một mức độ mới, vạn niệm quy nhất, tại sát na chứng kiến bản tâm, lột xác ý chí.”

“Ra là thăng hoa chi lộ sao? Quả thực không nhìn ra, tên tiểu tử này thâm tàng bất lộ thật. Đúng, thủy sơn cao đến ngàn trượng như thế này, coi như hắn sở hữu cường độ ý chí hơn người thì cũng phải có độ tinh thuần nhất định mới có thể khống chế được, dù sao đây cũng là Tịch Hải.”

“Nhưng nếu đã như vậy, thì không phải hắn sẽ...” Yanfei bỗng nhận ra một điều.

“Phải, hắn sẽ không thể bước lên Tiên Lộ, bởi Tiên Lộ chú trọng thanh tâm, chủ yếu là điềm tĩnh nhìn xuống thế gian, mặc cho vạn pháp biến hóa khôn lường mà tâm vẫn giữ được sự tĩnh lặng.”

“Vậy quả đúng là đáng tiếc, lấy tiềm năng của hắn, tuổi nhỏ đã như thế này, nếu thu được chỉ điểm của Lão Lão thì tương lai chắc chắn sẽ có đại thành tựu...” Yanfei bắt đầu thở dài một tiếng, nhưng người hữu tâm nghe đều biết nàng đang ám chỉ điều gì.

“Tiểu nha đầu cứ bình tĩnh...” Tiếng Bình Lão Lão lại vang lên, lần này đầy vẻ ý cười:

“Ta có nói khi nào là ta sẽ không định thu hắn làm đồ đệ đâu?”

“Thật sao, Lão Lão!” Yanfei nghe thế liền vui mừng, nhưng sau đó lại có chút nghi hoặc:

“Nhưng Lão Lão không phải nói hắn vô duyên với Tiên lộ hay sao? Chẳng lẽ sự tình còn có chuyển cơ?”

“Không, chuyển cơ thì không có. Nhưng ta chung quy vẫn khác với các Tiên Nhân khác, đa số họ đều chọn phương pháp ẩn cư nơi thế ngoại, thân không dính nhân quả, chỉ khi Đế Quân triệu tập họ mới tập hợp lại để thủ hộ Ly Nguyệt.”

“Còn ta, cùng một vài thần tiên khác, tỉ như cha ngươi, hay Kỳ Lân kia, đều lựa chọn nhập thế pháp, còn được gọi là hồng trần luyện tâm. Thậm chí ngay cả Đế Quân cũng được tính là dạng này.”

“Chọn ẩn cư thì đương nhiên khi thu đồ đệ cũng phải sở hữu tư chất Tiên, tỉ như Linh Căn, hoặc có được đại nghị lực, có thể đi tĩnh chi lộ. Nhưng như ta mà nói, đệ tử giáo hóa được cũng không cần phải trở thành Tiên Nhân, mà vẫn có thể đi các loại lộ tuyến khác, không kể là tĩnh lộ hay động lộ.”

Yanfei nghe vậy liền gật gù, dù sao trước giờ nàng nói chuyện với Lão Lão cũng không thường dẫn tới chủ đề này, mà những điều này cũng không được nói rõ ràng, đơn giản như trong sách, thế nên đến giờ nàng mới biết đến những bí ẩn này.

Kỳ thực điều này cũng khá bình thường, Yanfei năm nay mới 21 tuổi, vì nàng cũng không quá chú ý đến thân phận Tiên gia của mình, gia trưởng biết chí hướng của nàng nên không kể lể nhiều, Bình Lão Lão cũng nhân dịp này định giảng giải cho nàng.

“Nhưng mà Lão Lão, theo như Lão Lão nói vậy, thì không phải ở Ly Nguyệt, đệ tử Tiên gia tuy rằng không phải cỏ xanh bên lề đường nhưng chắc chắn phải nhiều hơn hiện nay chứ?” Nhẩm tính lại, Yanfei liền có nghi ngờ.

“Ừm, nhưng nói thật là chúng Tiên đều ngại phiền, bao gồm cả ta.”

“... Một lý do hợp lý đến mức không thể cãi nổi.”

“Nhưng Yanfei, tiểu nha đầu ngươi cũng phải chú ý rằng không thể cứ dùng hai tiêu chuẩn tĩnh động này để phân chia các loại Lộ Tuyến trong thiên hạ, dù sao thì Tĩnh trung hữu động, Động trung hữu tĩnh, đa phần các lộ tuyến đều sở hữu cả hai yếu tố, bao gồm cả Tiên lộ, chỉ nên dùng để cân nhắc mà thôi.”

“Lão Lão yên tâm, việc này ta hiểu rồi, chỉ là ta có chút tò mò, không biết các loại lộ tuyến mà Lão Lão nhắc đến bao gồm những loại nào?” Nếu đã có cơ hội biết nhiều hơn, Yanfei sẽ vô cùng chú ý và học hỏi nghiêm túc.

“Ta chỉ nói sơ qua về đại lục Teyvat hiện nay thôi, một số nền văn minh cổ xưa thì ngay cả ta cũng không quá rõ ràng.”

“Nham Quốc có hai loại lộ chính, đó là Võ Lộ và Tiên Lộ, trong đó Tiên Lộ Ly Nguyệt chủ về tĩnh, Võ Lộ lại chủ về động, còn về trường phái thì ngươi có lẽ cũng rõ rồi nên không cần phải giảng nữa.”

“Lôi Quốc cũng có hai loại lộ chính, là Võ Lộ và Pháp Lộ. Bên trong Pháp Lộ lại chia làm mấy nhánh nữa, như Phù Lục, Quỷ Pháp, Yêu Pháp, Hồn Pháp, Binh Pháp,... Ngoài ra còn một số loại lộ khác nhưng cũng ít hiển lộ. Võ Lộ của họ thì ngược lại với chúng ta, lại chủ về tĩnh.”

“Phong Quốc năm xưa cũng từng sở hữu thời kỳ huy hoàng của Pháp Lộ, nhưng sau đợt đại hỏa hoạn mùa thu năm đó, vô số tri thức quý giá đã bị hủy diệt, cộng với chính sách của Phong Thần Barbatos nên Pháp Lộ cũng đã suy tàn đi rất nhiều, thậm chí còn phải cử người sang Sumeru du học. Nhưng họ vẫn còn Kỵ Sĩ chi Lộ chủ về Đ��ng, vốn phát triển từ Hiệp Sĩ chi Lộ từ rất lâu về trước.”

“Hỏa Quốc lớn mạnh nhất chính là Chiến Lộ, nổi danh vô cùng với những chiến binh dũng mãnh như...”

“Thảo Quốc mạnh nhất là Học Lộ, cùng Pháp Lộ, hai cái này kỳ thực cũng không nên đánh đồng nhau...”

“Thủy Quốc...”

Toàn bộ nội dung của đoạn văn này đều là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free