(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 129: Quyển 1 Chương 129: Âm đàn trầm cảm
“Nói thật thì Thanh Vũ này, với thiên phú học tập xuất chúng như vậy, chắc hẳn ngươi cũng có đôi ba kỹ năng đặc biệt bên mình chứ? Chẳng hạn như âm nhạc, ta đoán liệu có phải là sáo trúc không?”
Lê Thanh Vũ đang ngồi làm đèn lồng, chợt nghe Yanfei ngồi cạnh hỏi.
Hắn hơi suy nghĩ một lát, rồi đáp:
“Có thì cũng có, nhưng không phải sáo trúc. Hồi ta còn rất bé, tức là vài năm về trước, gia gia từng dạy ta chơi một loại nhạc cụ tên là Độc Huyền cầm.”
“Độc Huyền cầm ư? Thứ lỗi cho tỷ tỷ kiến thức nông cạn, nhưng ta chưa từng nghe đến nó bao giờ.” Yanfei tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Ta có thể đàn ngay đây, nhưng lại không có nhạc cụ.” Lê Thanh Vũ nhún vai.
“Không vấn đề gì, nơi đây là Động Tiên, ta có thể điều động Tiên lực, ngươi lại có kỹ nghệ điêu khắc nhất định cùng Cơ Quan thuật, chúng ta hoàn toàn có thể chế tạo một chiếc Đê phẩm Huyền Cầm!”
“…Cứ làm theo ý tỷ tỷ đi.”
Cứ thế, Yanfei bắt đầu điều động Tiên lực dưới sự hướng dẫn của Lê Thanh Vũ, từng bước tạo ra các nguyên liệu.
“Thân gỗ dài một thước mốt, không phải, đó là một thước hai rồi, rút ngắn lại! Đường kính nhỏ là gần một tấc, đầu to là một tấc hai!”
“Mặt gỗ hơi cong một chút, tỷ tỷ có thể tăng thêm độ cứng và độ dày giúp ta…”
“Phần đầu to phía trên có bộ phận gọi là ngựa đàn được làm từ kim loại cứng…”
Khi các nguyên liệu đã được tạo ra xong xuôi, Lê Thanh Vũ bắt đầu lấy ra một con dao từ giới chỉ, rồi đục đẽo, ghép nối để tạo thành nhạc cụ.
Chưa đến nửa canh giờ, một chiếc Độc Huyền cầm đã thành hình, mặt ngoài pha trộn hai sắc thái đỏ và xanh lam làm tông màu chủ đạo.
Lê Thanh Vũ với vẻ mặt hào hứng cầm chiếc Độc Huyền cầm lên, bắt đầu xem xét kỹ lưỡng từng chi tiết.
Nhờ việc có thể tỷ mỉ yêu cầu Yanfei điều chỉnh độ cứng mềm ở từng chỗ, cộng thêm tính chất đặc biệt của Tiên lực và trình độ đục đẽo của bản thân, chất lượng của chiếc đàn này vượt xa tất cả những chiếc hắn từng bắt gặp ở kiếp trước, khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay.
Hắn ngồi thẳng lưng, thả lỏng hai chân, đặt chiếc đàn lên đùi và bắt đầu căn chỉnh dây.
Hắn không cần giá đỡ đàn, bởi với khả năng kiểm soát lực hiện nay, tư thế này tự nhiên hơn rất nhiều.
Chỉnh dây xong, hắn cầm que gảy đàn bằng tay phải, kẹp chính xác giữa hai đốt ngón trỏ và ngón giữa, rồi bắt đầu gảy.
Ngón tay trái khẽ miết trên cần đàn, một âm thanh du dương trầm bổng không dứt phát ra từ nhạc cụ, chẳng mấy chốc đã vang vọng khắp Động Tiên.
Yanfei lặng lẽ ngồi nhìn hắn biểu diễn, quan sát khuôn mặt nghiêm túc của đối phương, bên tai vang lên từng đợt âm thanh, khi thì dồn dập, lúc lại êm dịu.
Lê Thanh Vũ không hát, nhưng tiếng đàn đã thay hắn bày tỏ cảm xúc.
Nhiều lúc, một nhạc sĩ không cần đến lời ca, chỉ cần âm thanh mang theo tâm tình đã là đủ.
Yanfei tuy không biết đối phương đang chơi bài gì, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được tâm trạng vui buồn, cảm xúc bi ai về mái ấm gia đình và quê hương, cảm xúc phiêu lãng, phảng phất đưa hồn theo gió mây khiến nàng nhắm mắt lại mà mộng tưởng, và cuối cùng là cảm xúc đong đầy hy vọng khi nhìn về tương lai.
Nàng bất chợt mở mắt, tiếng đàn đã dứt tự lúc nào không hay, chỉ có một nam hài đang ngồi nhìn nàng.
“Thế nào?” Hắn hỏi.
“Ta không biết nhiều về âm nhạc, chỉ có thể nói rằng… ngươi đàn thật sự rất tuyệt.” Yanfei khen ngợi.
Lê Thanh Vũ gật đầu, lời khen như vậy đã là điều hắn mong đợi nhất từ đối phương, trong lòng tự nhiên dâng lên chút hân hoan.
Nói đùa chứ, đã bao lâu rồi hắn không tập mà vẫn còn đàn được như thế. Nếu không phải phần cảm xúc tích lũy bấy lâu được dồn nén vào trong cầm thanh, khiến người nghe không nhận ra các lỗi kỹ thuật, thì còn lâu mới được như vậy.
Nói đến vấn đề kỹ thuật, hắn cũng phát hiện lợi thế của mình so với trước đây. Dựa vào cảnh giới cùng trình độ võ nghệ tinh vi, rất nhiều kỹ thuật phức tạp như phi âm vượt quãng, gảy cộng hưởng tại các điểm chia nốt, miết dây chuyển âm hay kết hợp kình lực, giờ đây hắn đều có thể thực hiện tương đối dễ dàng. Đương nhiên, để kết hợp chúng một cách nhuần nhuyễn vẫn cần tập luyện thêm.
Đến một mức độ nhất định, hắn có thể dùng kình lực hay về sau là Chân Khí để phối hợp âm thanh; sau này cũng có thể thi triển Cầm Kỹ hay Âm Kỹ. Nhưng nói thật, hắn cũng không biết liệu có nên phụ tu Cầm Sư hay không, vì giờ hắn đã có quá nhiều kỹ năng phụ trợ bên mình rồi, gần như sắp trở thành tạp mà không tinh.
Vậy nên, tốt nhất cứ xây dựng vững chắc nền tảng trước đã, sau này mọi thứ có thể đến thì sẽ đến một cách tự nhiên.
“Bài này có tên không?” Yanfei bỗng hỏi.
“…Tân Niên.” Lê Thanh Vũ đáp bằng giọng không nóng không lạnh, gần như chỉ đang kể lại một sự việc:
“Vốn là một trong những bài mà gia gia của ta hay chơi mỗi dịp đầu năm và cuối năm. Ý nghĩa vốn là gợi lên cảnh tượng sum họp gia đình mỗi dịp năm mới đến, nhưng nguyện vọng nhỏ nhoi ấy đến tận cuối cùng vẫn không thực hiện được.”
Yanfei trầm mặc. Mặc dù nàng cũng sống cùng Lão Lão từ nhỏ, nhưng ít ra phụ mẫu nàng và Lão Lão vẫn đều còn sống, so với đối phương thì đã tốt hơn rất nhiều lần.
Đột nhiên như chợt nhớ ra điều gì, nàng bỗng nói:
“Vậy năm mới sắp đến, ngươi có định đi tế bái gia gia mình không? Ta có thể đưa ngươi đi?”
Lê Thanh Vũ nghe lời này bỗng cứng đờ người, lặng đi. Phải đến hồi lâu, trên mặt hắn mới dần hiện lên một thần thái phức tạp được tạo nên từ nhiều loại cảm xúc đan xen, cuối cùng mới thở ra một hơi, đáp:
“Không cần đâu, ta sẽ tự mình đi bái tế ngài ấy khi đã đủ thực lực và tư cách để có thể tự mình trở về. Trước đó, nó sẽ luôn là một sự tưởng niệm đẹp, không ngừng thôi thúc. Hẳn gia gia cũng sẽ nghĩ như vậy.”
Yanfei nghe xong nửa hiểu nửa không, dường như đối phương còn có một thâm ý khác nhưng nàng không tài nào nghe ra được, chỉ đành gật đầu.
“Dù vậy, đa tạ lòng tốt của tỷ tỷ đã quan tâm đến ta.”
“Không có gì, dù sao chúng ta cũng là tỷ đệ mà.”
“Cứ tưởng là sư thúc sư điệt mới đúng chứ?”
“…Ngươi có thể buông tha cho ta được không, chút cảm động vừa nhen nhóm đã bị ngươi bóp nát từ trong trứng nước rồi!”
“Không có gì, dù sao chúng ta cũng là tỷ đệ mà ~”
“…Phụt, ha ha ha…”
“Chờ một chút, đó là điều ngươi nói, ngươi đều tinh thông cầm kỳ thi họa ư?” Yanfei hỏi.
“Cầm thì là vừa mới gần đây thôi, nhờ ơn tỷ tỷ chỉ dạy. Dù vậy, điều đó không quan trọng, chúng ta cũng nên đi thôi, nếu không trễ giờ thì sẽ không còn thời gian để dạo phố nữa đâu!”
Lê Thanh Vũ nói với vẻ hơi trợn mắt.
Vừa mới lúc trước, khi bọn hắn bắt đầu vẽ hình tượng cho đèn lồng, không hiểu sao hắn lại ngứa nghề. Chắc là do quen tay nên tự nhiên vẽ nối liền mấy nét, thế là hình thành một bức tranh siêu thực.
Phải, về hội họa, mặc dù hắn không biết vẽ tranh phổ thông hay thủy mặc, nhưng hắn lại có thể vẽ được tranh siêu thực và biếm họa. Hai thứ này còn bổ trợ cho nhau, lại cũng có học qua chút sơn dầu, nói chung cũng gọi là tinh thông họa kỹ.
Dù vậy, lần này hắn đúng thật là không có ý định thể hiện. Hắn vốn định ứng phó Yanfei mấy câu cho xong, nào ngờ nàng lại tiếp tục truy vấn, với thái độ tưởng chừng như không moi móc hết bí mật của hắn ra thì sẽ không chịu thôi vậy.
Thế nên hắn cũng chỉ có thể nói bừa rằng cách vẽ kỳ dị này là do một kỳ nhân dị sĩ lúc nhỏ ghé ngang qua gần nhà, thấy hắn đang nghịch đất liền chỉ dạy, chứ không có ý định bộc lộ sâu hơn gì thêm nữa.
“Dù vậy, cứ mỗi lần ta hỏi đến cái gì, ngươi lại lòi ra một cái mới, chứng tỏ trong đầu ngươi cất chứa rất nhiều thứ nữa, đặc biệt chắc chắn là trong những lĩnh vực này. Nói mau, ngươi còn biết gì nữa?”
Dương cầm? Ghi-ta? Tích phân? Mấy hình ảnh nhạc cụ đảo qua trong đầu hắn, nhưng miệng hắn lại đáp:
“Thật sự chỉ có thế thôi, giờ tỷ tỷ có muốn đi không thì nói, hay là ngươi ở nhà nhé?”
“Được rồi, đi thì đi.” Nói thì nói vậy, song Yanfei vẫn nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ, cũng không hề che giấu điều này.
Lê Thanh Vũ có chút nhức cả trứng, đẩy cánh cửa lớn ra, hai người chính thức hòa vào dòng người đông đúc của lễ hội.
…
“Thanh Vũ, ngươi lại đây xem cái này đi, nó thật sự rất hay đó!”
“Thanh Vũ, thử trò này không…”
“Oa…”
Lê Thanh Vũ đang dạo bước trên một con đường dọc đại lộ khu hạ cảng, trước mặt là cảnh Yanfei đang chạy lăng xăng từ quầy hàng này sang quầy hàng khác như chim nhảy cành, miệng thì ríu rít không ngừng.
Đối với những lời mời chào của Yanfei, hắn đều lắc đầu. Vốn với tính cách của hắn, thanh tịnh dạo bước qua phố phường ngắm cảnh phồn hoa như vậy kỳ thực hắn vẫn sẽ thích hơn, nhưng nếu gặp thứ gì thú vị thì hắn cũng không ngại dừng chân.
Đèn lồng hoa tươi, trang sức ngọc quý, biểu diễn kỹ nghệ, món ngon mỹ vị… Tất cả hòa quyện lại thành một bức tranh hồng trần khói sương.
“Này hài tử, lại đây chỗ bà bà xem chút phù lục này không, năm mới có thể cầu bình an đấy.”
Bỗng, có tiếng gọi từ một bên đường truyền đến tai hắn. Hơi quay đầu lại, hắn thấy đó là một lão bà đang ngồi sau một quầy hàng ọp ẹp, phía trước bày biện mấy tấm phù trừ tà và cầu an.
Lê Thanh Vũ biết những loại phù này. Mặc dù đương nhiên không phải phù lục chân chính như của các phương sĩ, nhưng những người bán cũng không hoàn toàn là lừa đảo. Dù sao đây cũng là cảng Ly Nguyệt, chỉ cần họa tiết có mấy phần tương tự hoặc thành kính cầu Nham Vương Đế Quân phù hộ, khi ấy, những lá bùa Đê phẩm tầm thường này cũng sẽ thấm đượm chút khí tức, tạm thời khiến tà quỷ phải lui tránh hoặc không để ý đến. Nhiều trường hợp đúng là sẽ tránh được phiền phức.
Nhưng chúng cũng chỉ giống như mùi khó ngửi thôi, dọa thì được nhưng không gây ra bất kỳ thương tổn nào. Trừ khi tập hợp sức mạnh của tầm hai đến ba ngàn tấm cùng một lúc kết thành trận, thì may ra mới diệt sát nổi một con tiểu quỷ, cấp bậc quỷ yếu nhất.
Nhìn lão bà thân mặc bộ quần áo lam lũ, lại nhìn quầy hàng vắng tanh, dường như từ đầu lễ hội đến nay vẫn chưa bán được chút gì, khuôn mặt già nua nhăn nheo, khắc khổ ấy, Lê Thanh Vũ…
…không nói lời nào, lập tức bỏ đi.
Đây là cảng Ly Nguyệt, đặc biệt trong lễ hội như vậy, thật sự nghĩ rằng bất cứ ai cũng thuê được một chỗ cho quầy hàng sao? Mặc dù cũng có thể lén mở trộm, nhưng Thiên Nham quân không nỡ đuổi đi thì tỷ lệ này rất nhỏ.
Điểm quan trọng chính là, hắn vừa rồi đã vô thức sử dụng Quan Nguyên chi Nhãn, phát hiện…
…mịa nó chứ, lão bà này còn mạnh hơn Yanfei! Ít nhất gấp chục lần!
Yanfei có huyết mạch Tiên Thú, thực chiến có thể yếu nhưng căn cơ và bản nguyên tuyệt đối được đánh giá hàng đầu. Muốn mạnh hơn nàng gấp nhiều lần như vậy, trừ khi người đối diện là một Tiên Nhân (mà hắn đoán là không phải), thì cũng phải là nhân loại tu sĩ đạt đến Chân Nhân. Dù vậy, hắn không biết được đó là cảnh giới Thần Du, Đại Thừa, Độ Kiếp hay là Đại Thánh, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng vì đối với hắn, chúng thực ra cũng không khác gì nhau.
Một vị Chân Nhân ngồi trên phố giả làm bà lão ư? Không thể dây vào nổi, cáo từ!
Hắn ngược lại cũng chẳng thấy đây là việc gì đáng nghi. Nhắc lại một lần, nơi đây là cảng Ly Nguyệt, kỳ nhân dị sĩ vô số kể, cũng là bản địa của nhiều thế lực Huyền gia. Đôi lúc có vị trưởng lão của gia tộc nào hết thời gian bế quan đi ra ngoài xem náo nhiệt thì sao? Đó cũng là điều bình thường.
Nếu cứ tính như thế, vị sư phụ ngày nào cũng ngồi uống trà trên Ngọc Kinh Đài của hắn ngược lại mới là đối tượng đáng nghi nhất.
Và sự thực cũng không sai lệch mấy so với những gì hắn nghĩ. Lão bà kia sau khi thấy đối phương dứt khoát bỏ đi liền hơi ngạc nhiên trong lòng:
“Không phải chứ, bỏ đi quả quyết như thế sao? Với tính cách của tiểu tử này thì hẳn dù không cần cũng sẽ mua chút gì đó chứ? Chẳng lẽ dịch dung thuật của bản trưởng lão mấy chục năm không dùng đến nay đã xuống cấp tệ hại đến mức một hài tử cũng nhìn ra được sao?”
Vị bà lão này kỳ thực cũng không phải bà lão, giới tính cũng không phải nữ, mà là Trọng Vũ, một trong ba vị trưởng lão phụ trách việc thủ hộ đệ tử của Huyền gia Chính Nam Tứ Đẩu, tu vi Thần Du cảnh ngũ trọng.
H��n vốn là vừa mới cùng Trọng Thủy, một vị trưởng lão khác, kết thúc bế quan gần đây mấy tháng. Khi đang định đi ra ngoài thì đột nhiên nghe được chuyện có một đệ tử tên Trọng Vân trong gia tộc có việc cần nhờ trưởng bối đang đi nói chuyện.
Gia tộc chia bối phận theo hàng chữ đệm, thứ tự là Cử - Trọng - Nhược - Khinh. Từ hắn đến tên đệ tử này đã đúng một vòng lặp lại. Thấy đó như duyên phận, lại coi như muốn trải nghiệm chút thú vị, hắn lập tức bỏ mặc mấy cái kế hoạch vớ vẩn của gia tộc đối với Thuần Dương chi Thể của Chongyun, đi ra đáp ứng đối phương, dù sao cũng không phá hoại gì.
Sau khi thấy được toàn bộ quá trình và chút thông tin ít ỏi được cung cấp bởi Chongyun, hắn liền thấy tiểu tử tên Lê Thanh Vũ này thật sự rất thú vị. Định làm thêm điều tra thì phát hiện đối phương đi lên Ngọc Kinh Đài, cùng lúc đó một cơn lạnh gáy dâng lên sau đầu, phảng phất muốn nói lên thảm trạng của hắn khi dám thâm nhập sâu hơn…
Khi đó Trọng Vũ mới biết, tiểu tử này có liên hệ với vị Chân Quân kia.
Lập tức thu hồi tất cả suy nghĩ, nhưng không dò xét thì vẫn có thể tạo chút quan hệ và hiểu rõ nhân phẩm được chứ? Đây vốn là thái độ thông thường của nhiều Huyền gia đối với nhau, đương nhiên đều phải là đang có mối quan hệ trung lập và thiên hướng kết minh, chứ nếu thù địch thì việc không đi đâm lưng nhau đã được coi là có tinh thần vì đại cục rồi.
“Haizz, tiếc thật, vốn định đưa cho tiểu tử này chút đồ vì đã giúp tên tiểu tử Chongyun nhà mình khai khiếu một chút. Nhưng nếu đã như vậy thì cũng thôi đi, coi như có chút thu hoạch chính là đã quan sát đối phương ở khoảng cách gần, không uổng công bản trưởng lão đi giả gái.”
Suy nghĩ này nếu để Lê Thanh Vũ biết thì hẳn hắn sẽ lập tức trợn trắng mắt. Ngài giả làm lão nhân bán hàng là được rồi, giới tính thực ra cũng không ảnh hưởng gì. Hẳn là ngài đây thuộc thành phần “nữ trang đại lão” trong truyền thuyết kia?
“Dung mạo phổ thông, khí chất không lộ, phảng phất bảo kiếm thu liễm phong mang, là nhân trung long phượng… Đây là đánh giá của ta lúc ban đầu, mà hẳn nhiều người cũng sẽ tưởng như vậy. Nhưng sau quan sát vừa rồi ta nhận ra đánh giá này sai khá trầm trọng. Nếu muốn nói đúng hơn, kỳ thực chính vỏ kiếm mới là kiếm, trong vỏ không chứa kiếm, chỉ chứa tâm.”
“Khụ khụ, loại người thú vị như vậy, một đời cũng khó mà gặp được nhiều. Hy vọng lần sau bản trưởng lão lại xuất quan xong còn có thể gặp lại ngươi.”
“Phù, đối phương có vẻ cũng không để ý tới ta nữa, dù vậy cứ tạm lưu tâm vậy.” Lê Thanh Vũ vừa đi vừa nghĩ, âm thầm thở dài trong lòng:
“Mà không phải những bậc Chân Nhân, Tiên Nhân đều là loại thần long kiến thủ bất kiến vĩ sao? Sao ta dần có cảm giác họ bị bán tháo giá như củ cải trắng đầu đường rồi, đi ra mấy bước là gặp ư? Xin đấy, ta giờ mới chỉ có Võ Đồ thất trọng thôi đấy!”
Có một tin vui nữa, trong năm ngày vừa qua, nhờ vào chút vận động hôm ấy, Lê Thanh Vũ đã tăng cường tu vi lên Võ Đồ thất trọng.
Trước đây hắn chưa từng nghĩ theo hướng này, nhưng giờ mới đột nhiên nhận ra việc sở hữu thiên phú có thể quan sát được đẳng cấp bản nguyên của vạn sinh vạn vật tại một nơi tàng long ngọa hổ, thủ đô của cả một quốc gia như vậy, trong khi tu vi của bản thân còn rất yếu, là một trải nghiệm thực sự rất hãi hùng. Luôn có cảm giác đại lão ở khắp nơi, mà sự thật đúng là như vậy, nhưng điều này đúng là rất có lợi cho việc tu luyện tâm cảnh.
Dù sao, cảm giác thấp thỏm hồi hộp chẳng phải là sự chuyên chú cho Động Lộ sao? Nó có thể hỗ trợ việc rèn luyện tâm pháp…
“Tin tôi đi, một lần trùng hợp như vậy đã đủ rồi. Ít nhất trong một thời gian nữa ta sẽ không –“
“A, Thanh Vũ đại ca!”
Đột nhiên, từ một bên lại có tiếng gọi truyền đến. Nghe tiếng, hắn biết người gọi là ai, không khỏi thở phào, quay người lại đáp, nhưng bỗng trong lòng hắn hơi khựng lại một khắc.
Bởi vì phía đó, Hu Tao thì đúng là nàng ta, đúng là vô hại, nhưng một nam tử đi sau lưng nàng lại không như vậy. Nhìn thấy bộ huyền hoàng phục với hoa văn phủ long lân này, lại nhìn vào khuôn mặt và đôi mắt, hắn chẳng cần tốn nhiều công sức để biết đối phương là ai.
Zhongli… hay còn được biết đến với tên gọi là Nham Vương Đế Quân!
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng trân trọng công sức của đội ngũ biên tập.