(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 128: Quyển 1 Chương 128: Bữa Tất Niên
Phía trước hắn là một nam hài vừa trò chuyện xong với một thanh niên khác. Nghe tiếng gọi quen thuộc, cậu quay đầu lại, cười đáp:
“A, Thanh Vũ đại ca, thật trùng hợp. Ngươi đang đi mua đồ chuẩn bị cho lễ hội sao?”
“Đúng vậy.” Lê Thanh Vũ gật đầu giơ chiếc giỏ đựng nguyên liệu làm đèn lồng lên, hỏi:
“Thế còn ngươi, trong gia tộc chuẩn bị ra sao rồi?”
Vừa nói, hắn vừa ngỏ ý muốn trò chuyện thêm.
Xingqiu hiểu ý ngay, gật đầu với A Húc rồi đi tới bên cạnh Lê Thanh Vũ, lúc này mới mở miệng đáp:
“Vẫn ổn, vẫn ổn. Thật ra mọi việc A Húc lo hết cả rồi, ta chỉ cần đi xem xét qua là được. Dù sao công việc trang hoàng phủ đệ cần gì phải đến tay ta? Ra ngoài cũng chỉ để hít thở không khí, xem náo nhiệt một chút thôi.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy gật đầu, lại hỏi:
“Thế còn…”
“À, đại ca định hỏi về vụ hôm trước phải không? Đội trưởng Võ đã giao thi thể của đám Đạo Bảo Đoàn còn nhận diện được cho Thiên Nham quân. Số tiền thưởng ấy cũng đã được gửi đến các nạn nhân dưới danh nghĩa của thương hội rồi, thực ra đây cũng là quy củ từ trước đến nay thôi.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy cũng không mấy ngạc nhiên. Dù hắn không hề bàn giao việc này cho Xingqiu, nhưng với sự am hiểu về tính cách của Xingqiu và phong cách làm việc của Phi Vân thương hội, hắn cho rằng những chuyện vụn vặt như việc không đề cập đến mình hay cố tình che giấu bằng cớ sự nào đó, cũng không đáng để bận tâm.
Về phần số tiền thưởng cùng số tiền trong túi của đám Đạo Bảo Đoàn kia, hẳn đó không phải là món nhỏ với người bình thường, nhưng đối với bọn hắn thì lại chỉ như chút lá cây. Đem quyên tặng cho người bị hại cũng xem như phát chút thiện tâm của mình.
Hu Tao, dù cả bây giờ lẫn sau này luôn miệng nói đến vấn đề doanh thu, nhưng thật ra mà nói, chỉ cần trên đất Ly Nguyệt này yêu ma hay ma vật chưa diệt tuyệt, thì Vãng Sinh Đường vẫn còn ổn áp chán.
“Còn có món quà đại ca tặng nữa, ngươi cứ yên tâm, ta biết nên tận dụng triệt để thế nào. Dù sao phương hướng ngươi chỉ ra cũng đã tương đối rõ ràng rồi, phần còn lại mà còn không làm được, thì ta hẳn nên hổ thẹn với trí thông minh trời cho này mất.” Xingqiu bỗng nói thêm một câu, ngữ khí đầy ẩn ý.
Hai bên ánh mắt giao nhau, Lê Thanh Vũ lại gật đầu, nói:
“Tốt. Nếu vậy cũng nói cho ngươi một tin vui, nguyện vọng hôm nọ của ngươi có thể được đáp ứng.”
Xingqiu ngẩn người trong vài khắc, rồi chợt bừng tỉnh, hớn hở hỏi:
“Thật sao đại ca?”
“Ừm, không vấn đề, dù sao một số thứ ta vẫn tự làm chủ được.” Lê Thanh Vũ nhún vai.
“Đa tạ đại ca!”
��Nhưng phải đợi mấy ngày nữa, cũng còn cần tìm vị trí…”
“À, chuyện đó không thành vấn đề. Dù sao dịp đầu năm đại ca hẳn cũng rất bận rộn...”
Cứ thế, cả hai người lại tiếp tục tán gẫu thêm chừng một nén hương. Sau đó, vì cả hai đều còn việc riêng phải lo, nên cũng cáo từ.
Lê Thanh Vũ tiếp tục đi về nhà, trong đầu nghĩ đến thái độ vừa nãy của đối phương, không khỏi bật cười thành tiếng.
Chuyện là, hôm bốn người họ trở về, trên xe ngựa Xingqiu đã bày tỏ sự ngưỡng mộ với kiếm pháp của hắn, mong muốn được hắn chỉ điểm đôi chút.
Tuy Xingqiu cũng được một vị võ sư do Phi Vân thương hội thuê về chỉ dạy, nhưng không hiểu có phải do chỉ thị của Hội trưởng – tức phụ thân của cậu – hay không, mà vị võ sư này chưa bao giờ thật sự truyền dạy cho Xingqiu bất kỳ chiêu tuyệt kỹ nào. Nhiều nhất cũng chỉ là kiếm pháp và các pháp môn căn bản mà thôi. Thế nên, cậu vô cùng hâm mộ những người có xuất thân từ các thế lực thượng võ như Hu Tao hay Lê Thanh Vũ.
Hu Tao thì không thể, vì nàng chỉ chuyên về côn và thương. Với lại, Vãng Sinh Đường quản chế công pháp võ kỹ vô cùng chặt chẽ, nên Xingqiu đành đặt chút hy vọng này lên người hắn, mặc dù biết rõ pháp không thể khinh truyền.
Lê Thanh Vũ khi đó trả lời đối phương rằng cần suy nghĩ thêm, nhưng trong lòng đã sớm quyết định đồng ý rồi. Xingqiu vốn tưởng bị từ chối, nào ngờ cuối cùng lại được chấp thuận, nên mới lộ ra vẻ thất thố như vậy.
Tuy nhiên, hắn cũng không định dạy cho Xingqiu chiêu nào trong Trấn Uy kiếm pháp. Ngoài một số lý do căn bản, thì bộ kiếm pháp này thực ra cũng không thích hợp với cậu. Nếu là Chongyun may ra còn phù hợp.
Xingqiu lực lượng không mạnh, thiên về lối đánh linh hoạt, tinh tế, né tránh chính diện và triền đấu liên tục. Trong khi đó, áo nghĩa của Trấn Uy Kiếm Pháp lại nằm ở chỗ công thủ toàn diện, cương nhu hợp nhất, trực diện đối công, và yêu cầu một lực lượng nhất định.
Ngay cả hắn bây giờ khi dùng bộ kiếm pháp này cũng đã có sự thay đổi so với trong Mộng cảnh. Nhưng nhờ nhiều cách bù trừ, hắn vẫn không gặp vấn đề gì, còn Xingqiu thì không thể làm được như vậy.
Vậy nên, hắn quyết định sẽ tự sáng tạo ra một tân kiếm kỹ cho Xingqiu.
Lấy cảm hứng từ việc Pháp Sư sử dụng phù lục thi triển Thiên Tiễn Thủy Hành Chú trong trận chiến trước đó, kết hợp với chiêu thức tinh tế nhất trong cả bộ kiếm pháp của hắn, Thụ Tưởng Xuân Phong, tân kiếm kỹ này thực ra sẽ có hình thức khá giống với Tài Vũ Thương Kiếm Quyết mà Xingqiu sẽ học được ở Cổ Hoa phái sau này. Hiện phần võ lý đã hoàn thành, chỉ còn đợi thực nghiệm.
Lê Thanh Vũ cũng đã nghĩ kỹ tên gọi, quyết định là Bách Tinh Xuy Thủy. Tên này lấy ý từ sự kết hợp giữa việc giải tỏa khí huyết trong huyệt đạo chu thiên và khí kình trên mũi kiếm, có thể dùng được cho cả Võ Đồ và Võ Giả cảnh.
Không biết Xingqiu sẽ nghĩ gì khi phát hiện ra môn kiếm kỹ này thực tế xuất phát từ tay hắn, chứ không phải được hắn lấy ra từ một truyền thừa cổ xưa nào đó? Lại còn là một trong những kiếm kỹ đỉnh cao nhất của Võ Đồ cảnh nữa chứ?
Điều này không phải hắn khoác lác, bởi vì hiện tại, hắn không chỉ là một vị võ học đại gia, trình độ võ nghệ của hắn đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực, tiếp c��n mức vô song. Tự nhiên chỉ cần nghiêm túc một chút là có thể tự sáng tạo ra một môn võ kỹ tuyệt phẩm cho Võ Đồ cảnh, đảm bảo vượt xa những gì mà vị sư phụ của Xingqiu trong Phi Vân thương hội đang truyền dạy, cho dù vị sư phụ đó có là Tiểu Thừa cảnh đi chăng nữa.
Còn về phần lý do… Không ai biết rõ vì có rất nhiều lý do, chẳng qua có lẽ là…
Hắn thấy thú vị?
….
Lê Thanh Vũ sau khi về nhà, tiến vào trù phòng trong Động Tiên và bắt đầu chế biến món ăn để tránh bị gấp gáp về thời gian sau này. Bởi vì hiện đã là giờ Dậu, mặt trời bên ngoài cũng sắp lặn, giờ Tuất là tất cả món ăn đều đã phải được dọn lên bàn rồi.
Đặt cá lên thớt, thân dao lóe lên dưới ánh sáng của phòng bếp, nhưng không gian lại một mảnh tĩnh lặng.
Hắn không có thói quen phát ra tiếng khi dùng dao.
Nửa canh giờ sau, mùi hương thoang thoảng từ trù phòng đã hấp dẫn được con mồi của mình. Yanfei giống như cá đớp thính, nhẹ nhàng lướt vào phòng ăn, trên tay còn đang bế Telos.
“Thơm thật, hôm nay có món gì đặc biệt sao?” Nàng hỏi, đánh giá hai tô lớn đầy ắp thức ăn đã được bày biện trên bàn.
“Ừm, đương nhiên rồi. Dù sao cũng là bữa Tất Niên trước Tết Hải Đăng, ta làm món truyền thống một chút thôi.”
Lê Thanh Vũ từ phòng bếp đi ra, trên tay cầm thêm một cái khay, bên trên có hai lát đậu phụ chưa thái và một con dao.
“Đậu phụ, thịt, cá, cơm… Đây là Tới Nào Nào?”
“Ừm, nhưng không phải món bình thường đâu, lần này là đúng tiêu chuẩn của Linh Trù thuật đấy.”
“Nó có khác biệt gì?”
“Ha ha, tỷ tỷ ăn thử đi rồi biết. Chờ đã, để ta thái đậu phụ vào.”
Nói xong, Lê Thanh Vũ hất khay đậu phụ lên không trung. Chỉ thấy ánh đao lóe lên liên tiếp mấy lần, từng miếng đậu phụ nhỏ xíu rơi xuống hai tô lớn trên bàn, mỗi miếng mỏng như lớp giấy, lại đều tăm tắp.
“Cần phải thể hiện như thế không?” Yanfei cười hỏi.
“Việc quan sát đầu bếp biểu diễn có thể làm tăng sự mong chờ của thực khách đối với món ăn, và khi món ăn hoàn thành thì cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn. Điều này tương tự với uy thế trong võ thuật, có thể khiến món ăn đạt đến tiềm năng mỹ vị cao nhất của nó.”
“Và giờ, mời tỷ tỷ dùng thử.” Lê Thanh Vũ cười đáp: “Mừng bữa Tất Niên!”
…
Cơm nước xong xuôi, Yanfei cùng Lê Thanh Vũ ra ngoài hiên ngồi ngắm cảnh sắc trong Động Tiên.
Nhìn hồng vân trôi lờ lửng, Yanfei cảm thán:
“Ài, Công nhận ngon thật! Nhìn ngươi thế này, xem ra câu người ta hay nói ‘ai mồm độc thì tay sẽ thơm’ quả không sai chút nào.”
“…Ta khá chắc là ngữ cảnh câu nói đó không phải dùng như vậy, song ta vẫn cứ coi đó như một lời khen ngợi vậy, cảm ơn tỷ tỷ.”
“Nhưng không biết ngươi có cảm nhận được không, sau khi ăn hết tô cơm kia ta có cảm giác đầu óc thanh tỉnh lạ thường, cảm nhận về môi trường xung quanh dường như cũng được đề thăng.”
Nàng bỗng thắc mắc:
“Nó là cái mà ngươi gọi là Linh Trù thuật hợp cách à?”
“Đúng vậy.” Lê Thanh Vũ gật đầu: “Do sử dụng nguyên liệu chính là Tuyệt phẩm và Cực phẩm Đấu Cức Ngư, chất lượng của các nguyên liệu còn lại cũng không kém. Phối hợp với nhau theo tỷ lệ và cách chế biến nhất định, ta có thể khai thác được năng lực tiềm ẩn bên trong, từ đó giúp món ăn có được năng lực đặc biệt.”
“Tỷ như bồi bổ khí huyết, tăng cư��ng hồi phục, tăng cường cảm nhận Nguyên Tố, tăng kháng Nguyên Tố, tăng tốc độ vận chuyển Nguyên Tố trong thể nội, bổ sung tinh thần lực, và các tác dụng khác nữa…”
Thật ra, món này nếu như trong game sẽ tăng Tỷ Lệ Bạo Kích cơ, nhưng trong thế giới hiện thực, nó lại tách ra bổ sung cho từng mảng một. Mặc dù đúng là vẫn liên quan đến tỷ lệ này, nhưng chủ yếu mang lại cảm giác thần thanh khí sảng, hắn thầm bổ sung thêm trong lòng.
“Ra vậy.” Yanfei gật gù rồi nói: “À, ta vừa phát hiện ra trò này, ngươi biết không?”
“?”
“Telos! Lại đây nào!”
Yanfei gọi Telos đến, rồi đặt nó lên lòng bàn tay phải.
“Biến nhỏ!”
Telos nghe lời lập tức biến nhỏ lại. Yanfei sau đó lấy tay còn lại bắt đầu xoa nắn, rồi nói:
“Biến lớn!”
Telos sau đó lại biến lớn dần, vẫn nằm trong khuôn kiểm soát của Yanfei.
“Biến nhỏ!”
“Biến lớn!”
…
Sau một hồi, không ngừng biến nhỏ rồi lại biến lớn, khiến hình thể bên ngoài thay đổi. Dưới bàn tay của Yanfei, Telos đã từ một khối tròn vo dễ thương biến thành một cục... xương chó dễ thương.
“Xem đây, khúc xương Telos!” Nàng có chút tự hào nói:
“Sử dụng nguyên lý tỷ trọng của bộ phận thân thể, không ngừng nắn bóp, chúng ta có thể nặn Telos thành bất kỳ hình thù nào mình muốn, nghe thú vị đấy chứ?”
“Ủa, sao ngươi không nói gì?”
“…” Lê Thanh Vũ nãy giờ ngồi quan sát ở một bên, đã sớm cạn lời.
Thề có... ừm, bất kỳ vị thần linh nào mà hắn có thể nghĩ tới, đây là lần đầu tiên hắn phải dùng Tịch Hải để thanh tẩy tâm hồn mình nhiều đến vậy trong một ngày!
Lạy ngài, tỷ tỷ ơi, muốn chơi gì thì đừng chơi với một bộ phận cơ thể của hắn được không? Lại còn biến nhỏ, xoa nắn, biến lớn...
Mặc dù đã cắt đứt liên hệ tâm linh, nhưng về bản chất Telos vẫn là hắn. Nói đúng ra, đó là một nhân cách khác của hắn, coi như hắn ở tuổi còn nhỏ. Cái này quả thực, quả thực…
Lần đầu tiên, Lê Thanh Vũ cảm nhận được vốn từ của bản thân hạn hẹp biết chừng nào.
“Ừm, tỷ tỷ, chúng ta có nên đi làm đèn lồng kẻo muộn không?” Hắn vội vàng đổi chủ đề.
“Chưa vội, còn thừa nhiều thời gian lắm, còn đủ để chúng ta chơi thử một số trò khác.” Yanfei khoát tay nói.
“Đừng bảo là cái như vừa xong?”
“Ha ha, đương nhiên không phải rồi.”
Lời vừa dứt, trước mặt Lê Thanh Vũ bỗng xuất hiện một bàn cờ, tổng cộng có sáu mươi tư ô, đen trắng xen kẽ nhau.
“Thanh Vũ, ngươi biết thứ này không?” Yanfei hỏi.
“…Đây hình như là cờ vua? Nhưng ta không biết chơi.” Lê Thanh Vũ hơi suy nghĩ rồi lắc đầu.
“Không biết thì phải học, luật chơi cơ bản lắm, ta dạy ngươi cũng không mất nhiều thời gian đâu. Yên tâm, dù ta đã chơi được năm năm rồi, nhưng hứa sẽ nhẹ tay với tiểu đệ ngươi.”
Yanfei nghe thế hai mắt bỗng sáng lên, dường như tìm được một con đường mới.
…
Yanfei hiện đang trân trối nhìn bàn cờ trước mặt, thứ vốn quen thuộc nay lại tỏa ra từng tia lạ lẫm.
“Chiếu tướng! Hết cờ!” Ở phía đối diện, Lê Thanh Vũ thản nhiên di chuyển quân xe xuống hàng ngang số tám, chính thức kết thúc trận cờ này.
“…Thanh Vũ, ngươi lừa ta! Ngươi biết chơi từ trước đúng không?” Sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi, Yanfei bỗng hỏi, ngữ khí lạnh lẽo như sương.
“Không, ta đây là mới học được, chẳng phải tỷ tỷ ngươi vừa chỉ bảo còn gì?”
“…” Nàng không đáp lại được.
Dựa theo những gì vừa xảy ra, Lê Thanh Vũ đã thắng nàng ở hai ván đầu, nhưng đó là do chính nàng nhường. Nước cờ của hắn vẫn còn thô thiển vô cùng, mặc dù đã có sự cải thiện rõ rệt.
Đến ván thứ ba, nàng vốn định thể hiện chút bản lĩnh thật sự của mình, nào ngờ cuối cùng lại bị hắn ép đến mức không thể không dùng toàn bộ thực lực. Cuối cùng vẫn bị hắn hiểm chiếu mà thắng. Điều này thật khó mà tin nổi.
“Ván này là ta thắng hiểm hóc, cũng là do tỷ tỷ lơ là, sơ suất nên mới có kết cục như vậy. Hay chúng ta đánh thêm ván nữa đi?”
“…Được, lần này ta sẽ không nhường nữa đâu, nhớ đấy.” Yanfei gật đầu, từ trong ánh mắt dường như có hỏa diễm đang bốc lên.
…
“Có thể nói cho ta biết ngươi đã làm thế nào không?”
“Ừm, ván một, ván hai thì thử đủ loại phân tích các khía cạnh; ván ba tích hợp để đưa ra chiến lược và chiến thuật; ván bốn cứ theo đó mà phát triển thôi. Binh pháp thật ra cũng như vậy mà.”
“Binh pháp cái đầu nhà ngươi…” Yanfei ủ rũ gục đầu xuống rên rỉ.
Trên đời này lại thực sự có loại yêu nghiệt như vậy sao?! Chỉ mới học có bốn ván đã đánh bại được một kỳ thủ thâm niên như nàng sao?
Nàng ngược lại không quá nghi ngờ lời của Lê Thanh Vũ, bởi vì theo như nàng tìm hiểu, hắn vốn sinh ra trong một gia đình hẳn cũng không quá khá giả, tỷ lệ được học cờ vua cũng không cao. Vả lại, nhìn từ cách chơi loạng choạng ban đầu về sau được cải tiến, thì hẳn cũng giống như hắn nói, đó là năng lực học tập bẩm sinh.
Quan trọng hơn là, nàng vốn tưởng mình đã có một con đường để bắt nạt hắn ít nhất một thời gian. Dù sao những thú vui như thế này đối với một người hay hoạt động trí não như hắn, gần như là một loại thuốc phiện khó có thể dứt bỏ. Cộng thêm sự am hiểu tính cách hắn, nàng có thể khẳng định như vậy.
Nhưng bây giờ mọi kế hoạch đều đã đổ sông đổ bể. Chẳng lẽ bây giờ nàng lại phải đi bắt nạt Telos sao? Nàng Yanfei từ khi nào đã bị tha hóa đến mức này cơ chứ?
Ngồi nhìn đối phương chán chường ở phía đối diện, Lê Thanh Vũ trên mặt vẫn duy trì vẻ điềm nhiên, song trong lòng đã sớm cười đến không còn biên giới.
Kiếp này của hắn đúng là chưa từng học hay chơi cờ vua, nhưng kiếp trước… Người đang ngồi trước mặt nàng chính là một kiện tướng đấy!
Đừng nói cờ vua, mà cờ tướng, cờ vây hay cờ shogi, chỉ cần Yanfei dám đề cập đến bất kỳ loại nào trong số đó, hắn cũng có thể đánh cho nàng tơi bời hoa lá, ít nhất vẫn là đánh cho có qua có lại.
Riêng cờ ô ăn quan và cờ vua vốn là sở trường của hắn, thì nàng sẽ còn thảm hại hơn nữa. Cũng may là thế giới này chuộng cờ vua, hắn không cần mất công học lại từ đầu.
Hắn không nói cho nàng biết một phần là vì không muốn dấy lên nghi ngờ về xuất thân của mình, một phần vì… ha ha, nàng trông thật dễ thương khi xị mặt ra như vậy, coi như chút trả thù nho nhỏ của mình.
Tuy nhiên, điều này cũng làm hắn nhớ đến việc luyện tập cờ vua vốn bị bỏ bê đã lâu. Nếu có thành tựu, nó sẽ có thể hỗ trợ cho ảnh đấu, khả năng tăng cường thiên phú Thời Gian Hồi Tưởng, cũng như cách khống chế và phân tách nhân cách.
Chỉ trong nháy mắt, Lê Thanh Vũ đã hình thành một kế hoạch luyện tập trong đầu, lấy cờ tưởng làm trọng tâm.
Chỉ duy nhất trên truyen.free, độc giả mới có thể tìm thấy bản chuyển ngữ hoàn chỉnh và chất lượng này.