(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 124: Quyển 1 Chương 124: Cơ Quan, trận pháp, Ma Thần
“Duy Cường, ta từng có giao ước với tổ sư của tông phái các ngươi từ thuở lập phái, chính là sẽ kiểm tra xem tông chủ đời kế nhiệm liệu có xứng chức. Tâm cảnh của ngươi đã được tôi luyện suốt gần hai mươi năm qua, ta vẫn tin vào mắt nhìn người của Hách Sinh, chỉ là tạo nghệ Cơ Quan thuật của ngươi vẫn cần được khảo hạch.”
“Ngươi có cần chuẩn bị hay hỏi điều gì không? Nếu không, chúng ta đi ngay nhé?”
Đứng trên một ngọn đồi nọ, một người và một hạc đang trò chuyện, nhưng ánh mắt cả hai đều dõi theo thân ảnh một lão nhân đang bước tập tễnh xuống đồi.
“Ta không có hành trang nên đi luôn cũng được, chỉ là có một câu hỏi, thưa Chân Quân.” Nam thanh niên đáp.
“Ồ, chỉ một thôi sao, ít hơn ta tưởng. Được, hỏi đi.”
“Sư phụ ta, chuyến này phi thăng có mấy phần thành công?”
“… Thiên duyên khó nói, thiên cơ bất khả lộ. Đây là duyên mà cũng là kiếp của hắn, dù là ta cũng không thể đoán trước, ta xin lỗi.”
“Ừm.” Nam thanh niên gật đầu, tuy dường như không hài lòng song vẫn không biểu lộ, chỉ lặng lẽ điều chỉnh lại trạng thái, ra hiệu đã sẵn sàng.
Lưu Vân Tá Phong Chân Quân thấy hắn như vậy, trong lòng âm thầm thở dài một hơi, mặt ngoài vẫn bình tĩnh nói:
“Địa điểm khảo nghiệm của ngươi là Thiên Tù Cốc. Với tu vi Nguyên Anh kỳ hiện tại, ngươi có lẽ chỉ mất chừng một ngày để bay tới nơi. Trong lúc đó, ta sẽ tranh thủ sắp đặt một chút, ngươi cũng có thể vừa đi vừa suy tính đối sách, liệu mình có thể sẽ gặp phải điều gì.”
“Thiên Tù Cốc?”
“Phải, ngươi vừa nghe tên tông phái mình là Thiên Tù Tông, ắt hẳn đã thấy ngay sự liên hệ. Đây không phải là bí mật khó nói, ta có thể tạm sơ lược cho ngươi biết: tổ sư của môn phái các ngươi đã truyền thừa Cơ Quan thuật, đây chính là một trong những hệ thống cốt lõi nhất của Thiên Tù Tông. Chính vì thế, khi xưa ta mới thường xuyên sang đây đàm đạo với các vị đạo hữu, rồi cuối cùng ký giao ước với tổ sư của các ngươi.”
“Được rồi, ta đi đây. Ngươi cứ thong thả mà đi, không cần vội, trong vòng ba ngày, trước giờ Ngọ là được rồi.”
Dứt lời, nàng phất nhẹ cánh hạc, không gian trước mặt bỗng tựa như đậu phụ, đột ngột bị xẻ đôi, chớp mắt đã bay xuyên qua.
“Phá không mà đi, khoảng cách ba ngàn tám trăm hai mươi bảy dặm sát na đã tới, uy năng của cảnh giới Chân Quân quả là đáng ngưỡng mộ.”
Nam thanh niên tuy từng được sư phụ kể qua một hai lần về điều này rồi song đây vẫn là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến, tự nhiên cảm thấy rung động trong lòng. Chỉ là…
“Hừm, phần Thần Thông này nếu áp dụng được vào Cơ Quan thuật thì quả là tuyệt vời, có thể hỗ trợ chế tạo ra một loại Truyền Tống Trận mới! Không, hẳn sẽ là Xuyên Không Trận, bản chất khác biệt hẳn. Nếu Chân Quân cũng là một vị Cơ Quan thuật Đại Tông Sư thậm chí Đại Hiền thì có lẽ đã từng nghiên cứu qua, khi tới, ta nhất định phải thỉnh giáo mới được.” Hắn lẩm bẩm.
…đây mới là lý do chính.
Nam thanh niên lại quay đầu nhìn, hình bóng vị lão nhân gầy yếu ấy đã biến mất trong tầm mắt. Hắn chắp tay hành lễ: “Sư phụ, bảo trọng.” Xong rồi cũng bắt đầu đằng vân phi hành.
Nguyên Anh kỳ hoàn toàn có thể phi hành không cần pháp khí, mặc dù sẽ chậm hơn đôi chút, nhưng Chân Quân đã bảo hắn thong thả, nên dù có chậm hơn đôi chút cũng không sao.
…
“Sư phụ!!!?” Nam thanh niên đang đứng gần cửa gỗ, giật mình nhìn khách nhân trước mặt.
“…Phản ứng lớn như vậy làm gì, trên người ta có gì khác lắm sao?”
“Nhưng không phải ngài đã quy thiên rồi sao?”
“Tầm bậy tầm bạ! ‘Quy thiên’ là ai dạy ngươi thế hả?... À, là ta. Ha ha.”
“Ngài đã nói là ngài độ kiếp…”
“Thì đó cũng là phi thăng được không? Với lại còn phải mấy năm nữa chứ.”
“Hóa ra bấy lâu nay con cất công lo lắng cho ngài đều thành công cốc hết rồi sao? Vậy tại sao ngài lại để con kế nhiệm sớm?”
“Ra đường đừng có nói ngươi là tông chủ phái ta, ta sợ mất mặt. Hỏi gì mà ngu thế? Ta hiện đang là Độ Kiếp kỳ thì lấy đâu ra thời gian để dạy bảo ngươi? Độ kiếp xong, bất kể thành công hay thất bại, cũng không xuống được nữa. Khi ấy, lỡ chẳng may ngươi không qua được thì còn phải có sự sắp đặt chứ? Đâu thể cứ nhờ Chân Quân mãi được?”
“Nhưng thôi, coi như nghiệt đồ ngươi khó được một mảnh hiếu tâm, ta sẽ không so đo. Thế nào, có cho thân già này vào tạm trú một chút không? Hay là lên chức Tông Chủ xong lông cánh cứng rồi thì không nhận vị sư phụ này nữa?”
“À – a vâng, mời sư phụ vào.”
“…Hừm, Lưu Vân Tá Phong Chân Quân cũng lạ, tự nhiên lại chọn cho đệ tử ta chỗ này. Chỉ là nơi trông coi miếu ư? Nơi đây phong thủy tầm thường, khí số không có gì đặc biệt, địa mạch phổ thông, chẳng lẽ có huyền cơ gì ảo diệu mà ta không nhìn ra sao?”
“Bẩm sư phụ, là không có, chỗ này đích xác chỉ là một chỗ bình thường.”
“… Không được, ta phải đi tìm Chân Quân –“
“Không phải sư phụ, là con tự chọn chỗ này.”
“?”
“Nơi này đúng là không có gì độc đáo, có rất nhiều điều bất tiện, nhưng lại được cái an tĩnh, nằm ngoài tất cả các phạm vi giao tranh. Đối với Cơ Quan thuật sư chúng ta, Cơ Quan kỹ thuật là chính, cái khác đều là phụ. Dù là năng lượng Địa Mạch cũng vậy, thực tế nhiều lúc còn khiến chúng ta bị phụ thuộc vào nó. Có được một nơi đảm bảo không bị quấy nhiễu như thế này, chẳng phải vốn đã là khó cầu sao?”
“… Haizz, trường giang sóng sau đè sóng trước, không thể không cảm thán ta đã già rồi, đệ tử cũng đã trưởng thành, có tư tưởng riêng. Ài, ta già rồi, già rồi…” Lão nhân lắc đầu, lại nói:
“Nhưng thực tế những căn phòng ngoài này đều không đáp ứng đủ điều kiện để chế tạo hay xây dựng bất cứ điều gì, hẳn ngươi cũng có xây mật thất chứ?”
“A, đương nhiên là có. Sư phụ, ngài chờ con.”
Nam thanh niên lập tức nhặt từ trên lư hương xuống ba nén hương, khấn vái đôi lời với tượng thờ trước mặt. Lão nhân nhìn qua thấy đó là tượng của Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân, liền nảy sinh mấy phần tò mò với hành vi của đệ tử:
“Này, ngươi làm gì vậy?”
“À, kích hoạt thực ra chỉ cần chút Nham nguyên tố đặt đúng vị trí là đủ, mà con lại còn là Nham hệ Nguyên Thần giả, nhưng con muốn có chút cảm giác nghi thức.” Vừa nói, hắn vừa cắm mấy nén hương lên giá sách gần đấy.
“…”
Rầm rầm rầm! Sàn nhà của phòng lập tức được mở ra, từ bên dưới bỗng truyền đến một lực hút nhàn nhạt.
“Tinh phẩm Xuy Phong cơ quan, cấp bậc tuy thấp nhưng ưu việt ở sự tinh vi, lại còn bố trí trận pháp bên trên nhiễu loạn các loại năng lực cảm giác… Nghiệt đồ, ngươi làm không tệ! Ngay cả ta cũng khó lòng nhận thấy. Chỉ là, sao ta lại cảm thấy quen thuộc thế này?”
Nam thanh niên không đáp mà chỉ cười, song trong ánh mắt bỗng lóe lên vài tia lo âu, nhưng rồi cũng lập tức nhảy xuống:
“Sư phụ, lối này! Gần đây con đang có một loại cơ quan mới, nhân lúc này xin thỉnh giáo ngài.”
“Ha ha, nghiệt đồ ngươi đúng là không biết kính lão thật, thấy sư phụ tới mà chỉ lo đăm đăm vào thí nghiệm. Nhưng mà điều này rất giống tính ta! Ha ha ha!”
Lão nhân thấy thế cũng nhẹ nhàng nhảy xuống, cười to. Ngay cả tiếng cơ quan đóng lại cũng không cách nào ngăn chặn tiếng cười vẫn còn vang vọng.
…
“Sư phụ! Sư phụ! Ngài làm sao vậy?!!!” Nam tử đỡ lấy một lão nhân ngay trước thềm miếu, hai mắt chăm chú quan sát thân thể đối phương.
Toàn thân từ trên xuống dưới tuy không nhìn ra chỗ nào bất ổn song hắn vẫn cảm nhận được nồng đậm tử khí đang phát tán, tuy mơ hồ nhưng hắn có thể hoàn toàn khẳng định. Tử khí dường như đang chuyển biến thành một thứ gì đó, một trạng thái vô cùng quỷ dị mà dù đã là Hóa Thần kỳ, nam tử vẫn không nhận biết được.
Tuy thế nhưng dựa vào nhiều mối liên hệ, hắn vẫn có thể biết được người trước mặt thiên chân vạn xác là sư phụ hắn, không phải thứ gì giả mạo.
“Độ - Độ kiếp thất bại…”
“Sư phụ, ngài gắng gượng, lần trước Lưu Vân Chân Quân có đưa cho con một tấm phù lục, bảo là khi nào đến lúc hiểm yếu thì có thể dùng nó để gọi ngài đến.” Nam tử vừa nói, trên tay đã xuất hiện một tấm phù lục màu vàng, không chút do dự chuẩn bị thi triển pháp thuật, nhưng bỗng bị thân ảnh trước mặt nắm lấy cổ tay ngăn lại.
“Đừng… lãng phí. Sau khi độ kiếp thất bại… ta đã sớm hình thần câu diệt rồi. Bộ thân thể… này chỉ là đã được thiết lập trước… mà thôi.”
“Thế là sao sư phụ? Ngài vẫn còn…” Nam tử không chịu từ bỏ, định giằng tay ra khỏi thi thể kia, bỗng trong đầu như nghĩ đến điều gì đó, lập tức cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, toàn thân bất động.
“Không thể nào… Thân thể khắc trận…” Hắn lẩm bẩm.
“Đúng vậy.” Bộ thi thể kia lại có lời phát ra từ miệng, thanh âm đã nhỏ hơn:
“Ta sống trên đời vốn thân cô thế cô, ngoại trừ việc dạy dỗ ngươi ra, vẫn chưa thực sự tặng cho ngươi thứ gì quý giá. Tất cả pháp bảo cùng nguyên vật liệu đều đã bị hủy hoại trong lôi kiếp hết rồi. Cuối cùng giúp ta độ qua Địa Kiếp, khiến nhục thân bất hoại, nhưng Nguyên Thần của ta lại không chịu được Thiên Kiếp…”
“Phút giây cuối cùng… Bằng chút linh hồn lực còn sót lại, ta đã đem toàn bộ các pháp bảo tàn khuyết cùng nguyên vật liệu tiến hành tái tạo nhục thân, biến nó thành trận bàn.”
“Nhận lấy đi nghiệt đồ, món quà… cuối cùng… của… vi… sư…”
Thanh âm nhỏ dần rồi tắt hẳn, theo sau đó là từng tiếng nức nở lại vang lên. Nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy dọc hai má của nam tử, rơi xuống cánh tay của cỗ thi thể này, làm nó có được hơi ấm của sự sống dù chỉ trong khoảnh khắc.
“Sư… phụ….”
Một tiếng kêu tuy nhỏ nhưng lại vẫn vang vọng, truyền từ giữa miếu thờ lan tỏa ra khắp khuôn viên mười dặm rừng rậm xung quanh.
….
“Duy Cường huynh, tình thế xem ra không ổn rồi.” Một nam tử đầu đội chiếc mũ phớt kỳ lạ, thân mặc lam bào nói với nam tử mặc xích bào bên cạnh. Lúc này, họ đang ở trong một tiểu đội nhỏ gồm bốn người: bên cạnh là một nam tử cường tráng và một nữ tử mặc trang phục y sư.
“Không cần phải nói, ta thấy rồi.” Nam tử xích bào gật đầu.
Lúc này đây, hắn có thể thấy được không gian trăm dặm trước mặt đang rung chuyển không ngừng, mặt đất vỡ ra liên tục, từ bên dưới tuôn lên hắc khí xen lẫn tử khí trùng trùng điệp điệp, vô tận nghiệp chướng vì thế hội tụ, dường như che khuất cả một mảng trời.
“Thanh thế cỡ này… Xem ra một Ma Thần đã thức tỉnh, mà cảnh giới hẳn không thấp. Tuy không phải Đế giai nhưng chắc cũng đã tiếp cận rồi.” Nữ tử y sư bình tĩnh phân tích.
“Khốn kiếp, lúc nào không thức tỉnh lại chọn đúng hiện tại? Đế Quân cùng chư Tiên đang bận việc, phần lớn Võ gia đều đang cùng Thiên Nham quân tiến thoái ở Nham Uyên (Vực Đá Sâu), các Huyền gia cũng đều có nhiệm vụ riêng. Nếu bây giờ còn bỗng dưng xuất hiện một vị Ma Thần thì – ới!” Nam tử cường tráng đang nói bỗng dừng lại, lộ ra ánh mắt không thể tin nổi.
“Có chuyện gì vậy Thành huynh?” Xích bào nam tử hỏi.
“Pháp Tắc hỗn loạn! Dường như nhằm vào phù lục của ta, hơn tám phần đã đột ngột không dùng được rồi.” Nam tử cường tráng gằn giọng đáp.
Cả ba người còn lại nghe vậy nhìn nhau, đều hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề. Tiểu đội này của họ đóng vai trò như một tiểu đội Huyền gia chuyên đi lãng du thanh tẩy Ma Vật. Trong đó, nam tử cường tráng phụ trách phần an toàn nhất và cũng là quan trọng nhất: sử dụng phù lục để áp chế, trực tiếp phong ấn Ma Vật mạnh để xử lý sau này, hoặc diệt sát nếu yếu hơn.
Vốn dĩ, gặp phải Ma Thần thức tỉnh như thế này họ cũng không sợ. Vì trên thực tế, họ không hẳn sẽ phải đối đầu trực diện, chỉ định dốc sức phong ấn lại ở đây rồi đi tìm viện trợ từ Tiên gia. Huyền gia hiện đang quá phân tán, về một mặt nào đó thì đây còn là một sự điều động chiến lược.
Nhưng hiện tại điều đó đã không thể. Hơn nữa, một Ma Thần có thể sử dụng Lĩnh Vực của bản thân phong tỏa phù lục thì hẳn sẽ không tầm thường chút nào.
“Giờ chúng ta nên làm sao đây? Một Ma Thần mất khống chế ở ngay giữa biên giới Ngoại Ô Li Sa cùng Mẫn Lâm, kết cục thế nào hẳn các ngươi cũng rõ.” Nữ tử y sư giọng điệu vẫn bình tĩnh, song vẫn nghe ra được vài tia gấp gáp.
“Ta nghĩ có thể sử dụng đến phương án dự -“ Lam bào nam tử đang định nói gì, bỗng từ bên trong vết đất vỡ bộc phát một luồng hắc mang trùng thiên, tựa như ma khí mà cũng không phải, mơ hồ khó nhìn ra được bản chất, dường như xen lẫn sâm la vạn tượng.
“Dị tượng ‘Thế gian bất nhất’ Đại Thánh chi cảnh!” Nam tử cường tráng giật mình.
“Xong! Chúng ta đây là đã động vào cái gì vậy, vừa thức tỉnh đã là Sơ giai Ma Thần đỉnh phong…” Lam bào nam tử lẩm bẩm, khuôn mặt luôn tươi cười nay cũng đã lộ ra vài tia tuyệt vọng.
“Này, các ngươi còn đứng đó làm gì, không mau chạy trốn?” Nữ tử y sư không biết từ lúc nào đã hóa thành một đạo độn quang chớp nhoáng bay về sau, hướng về ba người mà hô lớn.
Nam tử lam bào cùng nam tử cường tráng nghe vậy đều giật mình bừng tỉnh, cũng hóa thành độn quang. Chỉ là vừa định lùi về thì phát hiện xích bào nam tử vẫn còn đứng tại chỗ, có vẻ không có ý định rời đi.
“Duy Cường huynh, còn đứng đó làm gì? Đi mau!”
“Thế nhưng một tên Sơ giai đỉnh phong Ma Thần rất có thể sẽ đem đến biến số lớn…”
“Không có cách nào đâu, Duy Cường huynh. Chúng ta hiện không thể cản được nó. Ba người chúng ta là Thần Du kỳ, cộng với ngươi một Vấn Đỉnh kỳ, tuy có thể chiếm tiên cơ và bố trí mai phục nhưng hoàn toàn không thể nào so được với Đại Thánh. Hiện tại rút lui về thông báo mới là chuẩn xác!”
Nam tử cường tráng nói, ngữ khí vô cùng gấp rút. Hắn không hiểu vị đồng bạn đáng tin cậy bấy lâu nay bỗng dưng làm sao vậy, đây không phải phương án mọi người đã thảo luận lúc trước khi gặp sự tình vô phương giải quyết sao?
“Không… Không hẳn. Ta vẫn có thủ đoạn đối phó hắn.” Xích bào nam tử bất chợt lắc đầu.
Cả ba người còn lại thấy thế đều giật mình, nữ y sư lập tức hỏi:
“Tỷ lệ thành công là bao nhiêu hả Duy Cường huynh?”
Dưới cái nhìn của nàng, đến giờ đối phương mới đưa ra thủ đoạn, điều này chứng tỏ khả năng cao là hắn cũng không quá nắm chắc. Và nàng đoán không sai.
“Hai thành.” Xích bào nam tử nói.
Lời này lập tức khiến cả ba người còn lại chìm vào suy nghĩ. Hai thành nhìn qua không quá cao nhưng nếu so sánh với kết quả nó mang lại thì thực sự vẫn là họ có lợi, chỉ là điều này cũng có nghĩa là phải đặt cược thêm tính mạng, cùng với sự tín nhiệm đối với đồng đội…
“Ta ở lại giúp ngươi.” Nam tử lam bào lại rất quyết đoán, lập tức gật đầu, sau đó nói với hai người bên cạnh:
“Còn do dự làm gì, quyết định nhanh lên! Đi hay là ở? Rút lui cũng không tệ, nếu chúng ta thất bại còn có người truyền tình báo.”
Nữ y sư nghe xong nét do dự trên mặt liền biến mất, gật đầu. Còn nam tử cường tráng giống như còn định giãy giụa điều gì đó, sau cùng cũng cắn răng nói ra:
“Ta ở lại! Mẹ kiếp, nói ra kế hoạch của ngươi đi Duy Cường huynh, nếu ngươi tới giờ vẫn không có thì ta lập tức bỏ đi đấy.”
Xích bào nam tử nghe vậy nhìn cả ba người xong gật đầu, sau đó chuyển ánh mắt về phía Ma Thần thức tỉnh. Thần thái hắn có chút kỳ lạ, dường như vừa đưa ra một quyết định trọng đại trong lòng.
…
Trên trời không nhật nguyệt, dưới đất phong lôi vần vũ, khuôn viên hai trăm dặm minh ám xen lẫn, tự hình thành một mảnh Ma Vực.
Nơi trung tâm của Ma Vực, dù rằng địa hình vốn đã bị hoàn cảnh môi trường cải biến đến mức khó xác định, song vẫn có thể nhận ra nơi này từng xảy ra một trận đại chiến. Dựa theo hướng diễn biến, có thể thấy nó kéo dài cũng không quá lâu, hai bên không tương xứng về sức mạnh.
Một thân ảnh quỷ dị lẳng lặng đứng đấy, hình hài cụ thể không thể nhận ra, lại lộ ra một khí chất hoàn toàn không tương xứng với hoàn cảnh xung quanh, mặc cho ma khí loạn vũ đang phát tán ra từ cơ thể hắn.
Hắn nâng đầu lên, dường như đang trong trạng thái thống khổ đến cực độ, từng tia cảm giác thanh minh lúc ẩn lúc hiện. Ma khí cũng theo đó khi mãnh liệt, khi tĩnh lặng, dường như lực lượng cùng lý trí là hai thứ đối trọng.
Giây phút tỉnh táo thoáng qua một sát na, hắn biết được mình vừa trải qua một đợt chiến đấu chóng vánh.
Ba đòn.
Chỉ cần ba đòn hắn đã đánh trọng thương ba tên nhân loại tu hành giả Thần Du kỳ, dù chúng có sử dụng thủ đoạn áp đáy hòm.
Đó là vì hắn hiện giờ vừa mới khôi phục, thực lực chỉ mới đạt đến trạng thái Sơ giai đỉnh phong. Hắn ở thời kỳ toàn thịnh, chỉ cần một hơi thở thôi cũng đủ khiến ba con sâu kiến này hình thần câu diệt tại chỗ.
Một tên bị đánh bay ba mươi dặm về hướng Bắc, một tên bị đập sâu bốn dặm xuống dưới lòng đất, còn có một tên đang bị bốn ngọn núi nhỏ đè lên. Đây là kết quả mà hắn nhìn thấy.
Nhưng đánh bại hay giết chết loại sâu kiến này kỳ thực vô nghĩa. Cố gắng duy trì một tia tỉnh táo, hắn biết được điều mình cần làm hiện tại chính là thu liễm sức mạnh, bắt đầu kế hoạch ẩn náu đã được vạch ra từ trước, chờ đến một thời cơ nhất định.
Chỉ là thứ sức mạnh cuồng loạn đã giúp hắn thức tỉnh này làm sao có thể nói muốn khống chế là khống chế được? Nó vốn là hắn chờ đợi thời cơ lượng kiếp đến để hấp thu vô số oán khí, tiến hành khôi phục cùng kích thích bản năng huyết mạch. Tự nhiên không do ý chí hoàn toàn chưởng khống. Đây tuy là hạ sách nhưng hắn cũng đã không còn cách nào khác.
Dù sao… Hắn là Ma Thần, tự nhiên có Ma Thần mệnh.
Cổ lão như hắn, bí ẩn trong thiên địa này mà hắn không biết cũng không nhiều, chỉ là tất cả lại càng đem đến một sự tuyệt vọng. Đây là khí chất hắn đang phát tán ra ngoài lúc này.
Vừa định lấy ra con át chủ bài đã bố cục không biết bao nhiêu năm, hắn bỗng dừng lại, dường như nhận ra điều gì.
Giữa u minh, giữa cuồn cuộn ma khí, một thân ảnh tồn tại, không biết đã đứng ở đấy từ khi nào.
Một nam tử nhân loại, thân mặc xích bào, đang đứng thản nhiên nở nụ cười nhìn hắn.
“Từ thuở bình sinh đến nay, tu đạo gần ba trăm năm tháng, đời này có lẽ không có gì đáng nhắc tới, ngoại trừ một thân học nghệ. Nay lấy tính mạng làm vật bồi đắp, mong không đáng bêu riếu thanh danh.” Nam tử này nói với ngữ khí nhàn nhạt, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh, hay bởi sự hiện diện của một Ma Thần ngay trước mặt.
Vấn Đỉnh… kỳ? Một ý niệm xuất hiện bên trong Tâm Linh Hải của hắn. Đây chính là một tia cảm ứng trực tiếp nhỏ bé giữa hai mảnh tâm linh, không phải Ma Thần nào cũng có thể làm được điều này, đúng ra là đều có khả năng nhưng không thể thực hiện.
Hắn dường như lắc đầu. Sâu kiến này mặc dù có chút cổ quái nhưng vẫn là sâu ki���n, để lâu e rằng có biến. Mặc kệ đối phương nói gì, cứ chụp chết trước đi, điêu trùng xảo ngôn cũng không đáng để quan tâm.
Nghĩ là làm, ý niệm vừa chuyển động, vạn trượng thao thiên ma khí từ trên bầu trời lập tức trút xuống như thác nước, cuồn cuộn lao về phía nam tử trước mặt, ý đồ đè nát đối phương.
Chỉ là nửa đường lại dừng lại.
Không phải hắn bỗng nhiên đổi ý, mà là thật sự không thể tiến thêm.
Hắn hơi nheo “mắt“ phát hiện chắn giữa hai bên tồn tại một đạo hư ảnh không rõ ràng, dù là hắn nếu không chú ý cũng khó lòng phát hiện ra được. Xem ra đây là thứ mà nam tử kia ỷ vào.
Nhưng chút cản trở này hẳn sẽ không thay đổi kết quả. Thực lực hai bên vẫn vô cùng chênh lệch, hắn chỉ cần chịu thêm chút mạo hiểm để mất khống chế nữa thôi là có thể nhanh chóng diệt sát đối phương.
Chỉ là trước khi hắn kịp làm thế, đã thấy nam tử kia nói tiếp, ngữ khí vẫn như cũ, chẳng khác nào gió xuân, lại vẫn lộ ra một cảm giác không thích hợp:
“Kiếp này linh căn có thiếu, tuệ căn đỉnh túc mệnh. Sư phụ động lòng xót thương, thu ta nhập môn, vì ta tẩy kinh phạt tủy, thay đổi thể chất, nhưng điều này là có giới hạn. Chỉ là trong mắt ta, điều này vốn không to tát gì, một tâm niệm ấy, sau trăm năm, hoa lại nở.”
“Ngụm khí xung quan ấy chính là chí khí, gõ cửa thiên môn vốn thử lòng người. Kiếp sống dài dằng dặc, chuyển đường sinh thành tử lộ, khí khái dù mong manh vẫn tỏ rõ, đoạn tuyệt mọi trói buộc thân phận! Sư phụ, giờ con thực sự hiểu được rồi.”
Ngữ khí nam tử bỗng biến đổi, ánh mắt theo đó mà trở nên kiên định, sắc bén, tuyệt luân, thu lấy thiên hạ ngạo khí!
“Một đời không bước vào Thần Du, tận sức ở cảnh giới Vấn Đỉnh, nay bày ra một trận chiến đỉnh phong nhất! Dám hỏi Ma Thần các hạ...” Nam tử bỗng hét to.
Lời này vừa ra, càn khôn vì thế mà xoay chuyển. Từ bên trong hư ảnh kia bỗng bộc phát ra một sức mạnh to lớn, hóa thành quang mang phổ chiếu bốn phương tám hướng, nháy mắt lan rộng!
Quang mang này gánh vác không chỉ một tia lý niệm, một tia tử ý kinh thiên, còn kèm theo đó là vô số trí tuệ đúc kết cùng sự lĩnh ngộ. Pháp Tắc đang xao động cũng được nó lắng yên, lại dẫn dắt những điều đến từ những nơi không ngờ.
Mượn nhờ di thể sư phụ để lại, xích bào nam tử đã làm được một điều nghìn xưa chưa từng có: lấy tu vi Vấn Đỉnh kỳ gõ cửa phiến môn của Vô Tượng giả. Trong Cơ Quan thuật, điều này còn tục xưng là...
Dĩ xảo động Đạo!
Ma Thần lập tức nhận ra nguy hiểm, nhưng điều này cũng đã quá muộn. Bởi vì sát na thứ ba còn chưa tới, quang mang đã bao trùm toàn bộ trăm dặm Ma Vực, cũng đã khóa chặt lấy hắn.
Tóc xanh nháy mắt biến thành bạch phát, từng sợi rơi xuống, mang theo phiền não. Nam tử nhếch khóe miệng đã khô nứt, cười với đối phương:
“Có thể phá?”
Từng câu chữ trong đoạn văn này, được truyen.free cẩn trọng biên tập, hứa hẹn mang lại trải nghiệm đọc mượt mà nhất.