(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 122: Quyển 1 Chương 122: Bí mật cùng phá giải
“Còn tên này thì sao, đại ca, có xử lý hắn luôn không?” Sau khi trút giận xong, Xingqiu chỉ vào kiếm giả của Đạo Bảo Đoàn, hỏi:
“Dù sao hắn cũng đã khai hết rồi, lại còn dính líu đến nhiều tội ác như vậy. Tình hình hiện tại không thể giao cho Thiên Nham quân, chi bằng ra tay kết liễu, coi như làm chút việc thiện để hỏa táng hắn.”
Lê Thanh Vũ còn chưa kịp trả lời, Hu Tao ở bên cạnh đã lên tiếng:
“Hắn đã sớm chết rồi. Ý thức của hắn đã tan rã trong Tâm Linh chi Hải, về cơ bản không khác gì cái chết, thậm chí còn tệ hơn cả người thực vật.”
Xingqiu giật mình, khó hiểu hỏi lại:
“Ý thức tan rã trong Tâm Linh chi Hải, nghĩa là sao?”
Hu Tao nghe thế liền phổ biến kiến thức cho đối phương. Vài phút sau, Xingqiu gật gù, với thiên tư bẩm sinh, hắn có thể lĩnh hội rất nhanh. Tuy nhiên, dường như nhận ra điều gì đó, hắn lại chất vấn:
“Thế nhưng ngươi không phải vừa nói điều này chỉ xảy ra trong những tình huống vô cùng đặc biệt thôi sao? Nãy giờ Thanh Vũ đại ca cũng chỉ áp sát hắn rồi dùng uy thế Ý cảnh trấn nhiếp thôi mà, ý thức hắn bị tan rã từ lúc nào?”
Hu Tao khẽ thở dài, nói:
“Thanh Vũ đại ca bước ra bảy bước, đến bước thứ bảy, người ta đã mất đi ý thức!”
Nghe được hàm ý rõ ràng, trên mặt Xingqiu lộ rõ vẻ khó tin. Hắn vội quay sang nhìn Lê Thanh Vũ, dù đã biết đối phương có xuất thân huyền bí nhưng cũng không ngờ lại sở hữu được năng lực đến nhường này, quả đúng là "chân nhân bất lộ tướng".
Ngay sau đó, trong mắt hắn liền ánh lên một sắc thái khác thường: sự sùng kính. Lê Thanh Vũ nhìn thấy những tia cảm xúc này liền biết hắn đang nghĩ gì, bèn lắc đầu:
“Không, không phải cái mà ngươi hay đọc trong tiểu thuyết về Thất Bộ Đoạt Mệnh đâu. Chiêu đó nhìn thì quỷ dị nhưng thực ra cũng không hẳn, chẳng qua là lợi dụng ám kình ngưng tụ theo từng bước, xung kích hợp lại để ảnh hưởng đến thất khiếu tâm mạch của kẻ địch mà thôi. Lý thuyết thì không cao siêu nhưng thực hành lại khó khăn. Còn cái của ta thì khác biệt về bản chất.”
Không định nói thêm về vấn đề này, hắn lại tiếp lời:
“Mà ngươi thật sự khẳng định hắn đã khai hết rồi sao?”
Xingqiu nghe vậy liền tự ngẫm nghĩ. Thanh Vũ đại ca nếu đã nói như vậy thì chắc chắn có điều gì đó mà hắn đã bỏ sót, hắn tin là vậy.
Đưa mắt nhìn khắp căn phòng xung quanh, hắn thấy những vết tích sinh hoạt của Đạo Bảo Đoàn: một chút Dạ Minh Châu phát sáng đặt trong góc, các bình chứa hóa chất, khu vực chất đống xác người, sàn nhà bằng đá nhìn có vẻ vụn vỡ nhưng dù là Võ Giả cảnh cũng không thể gây ra quá nhiều ảnh hưởng...
Vài tia linh quang chợt lóe lên trong đầu hắn!
“Ta biết là gì rồi!” Xingqiu chợt khẽ kêu lên.
“Gì vậy?” Hu Tao ở một bên tò mò hỏi, Chongyun cũng ghé mắt nhìn theo.
“Là phân và nước tiểu!”
“???”
Trái ngược với vẻ khó hiểu hiện rõ trên mặt hai người kia, Lê Thanh Vũ nghe vậy chỉ gật đầu cười, ôn tồn nói:
“Không sai, là chất bài tiết. Những người này chỉ là Võ Đồ cảnh và Võ Giả cảnh, không thể "tích cốc" (nhịn ăn uống dài ngày), bắt buộc phải ăn lương thực, tự nhiên cũng sẽ phải bài tiết. Thế nhưng như những gì chúng ta đã thấy từ đầu đến giờ, dấu vết của việc bài tiết này vẫn chưa được phát hiện.”
“Có thể bọn chúng giỏi nín nhịn thì sao?” Chongyun chợt hỏi, ngữ khí thơ ngây.
“Không đâu Chongyun à, để ta nói cho ngươi biết. Phàm đã là cao thủ trong thiên hạ, công phu dù cao đến đâu, cũng không giỏi nhịn ỉa!”
Lời này vừa nói ra, sau lưng Lê Thanh Vũ chợt hiện quang mang, dị tượng cộng hưởng, liên hoa khai đài, ph��ng phất như thiên địa chân ngôn xuất thế.
Đương nhiên, đây đều chỉ là tưởng tượng.
“Đùa chút thôi. Trên thực tế, bài tiết quan trọng ở chỗ có vào thì có ra. Đối với Võ Đồ cảnh, lượng thức ăn và nước uống cần thiết để sinh tồn trong vòng một tháng sẽ nhiều hơn dung tích chứa đựng của dạ dày, cộng thêm nhiều vấn đề sinh lý khác dẫn đến việc nhịn đi vệ sinh lâu ngày sẽ phát sinh những tình huống liên quan đến tính mạng.”
“Nghiêm trọng vậy sao?” Chongyun giật mình.
“Đúng vậy, thế nên ta có thể chắc chắn bọn họ đã phải tìm ra một chỗ hay một cách nào đó để giải quyết. Hơn nữa, điều này cũng có bằng chứng, chính là thi thể của bọn họ.”
Hu Tao nghe vậy gật đầu. Là người làm ở Vãng Sinh Đường, hay nói thẳng ra là nhà xác, nàng là chuyên gia trong lĩnh vực này, vô cùng có uy tín.
“Mặc dù mùi máu và nhiều mùi nồng nặc khác đã che khuất vị trí cụ thể, nhưng không phải chúng ta còn có người trong cuộc ở đây sao?”
Lê Thanh Vũ nói xong liền hỏi kiếm giả của Đạo Bảo Đoàn, chẳng mấy chốc đã có được đáp án, bèn đi theo chỉ dẫn về phía một góc phòng. Lật ngược viên gạch đá lót thứ hai từ cạnh tường lên, một mùi khai thối tanh tưởi liền bốc lên, nồng nặc không thua kém gì mùi máu.
Cả Xingqiu lẫn Chongyun lập tức lấy tay bịt mũi, chỉ có Hu Tao và Lê Thanh Vũ vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hu Tao thì là vì đã từng ngửi mùi tử thi cùng nhiều loại kỳ hoa dị thảo, mùi còn khó ngửi hơn thế này. Còn Lê Thanh Vũ thì là do...
“Vẫn còn kém xa khu vực vệ sinh của doanh trại.” Hắn nghĩ thầm, cũng không do dự cầm lấy thanh đại đao của tên Đạo Bảo Đoàn kia bắt đầu xúc từng cục bên trong ra ngoài.
Nhão nhoét vô cùng. Xung quanh vốn là đá tảng cứng không thấm nước, lại bị chặn lại từ bên trên gần như khép kín, nước tiểu bên trong vẫn còn đọng lại, tự nhiên hòa trộn cùng phân thành một loại hỗn hợp đặc sệt.
Thế nhưng chừng này cũng không làm khó được Lê Thanh Vũ. Chỉ thấy đại đao trong tay hắn múa may mấy hồi, kình lực lưu chuyển, phân và nước tiểu liền bị xúc bay vào một góc tường. Xong xuôi, hắn còn lấy một cỗ thi thể chắn lại để mùi máu tạm thời áp chế mùi chất thải.
Bộ ba không biết làm gì ngoài việc trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Bọn họ thật không ngờ cái được gọi là võ nghệ Đăng Phong Tạo Cực còn có thể được dùng để làm việc như vậy.
“Đại… đại ca, ngươi dùng đao như thế có ổn không?”
Xác định xung quanh đã không còn cái mùi kinh khủng kia, Xingqiu mới thả tay bịt mũi, ngập ngừng hỏi.
“Ổn chứ có gì không? Tuy ta luyện kiếm là chính nhưng không có nghĩa là ta không am hiểu các loại vũ khí khác. Với lại, đạt đến cảnh giới nhất định thì dù là một cọng cỏ cũng có thể dùng làm kiếm, nói gì đến đao? Nếu ta hiện đang ở Võ Giả cảnh, đảm bảo biểu diễn cho ngươi cái gọi là cầm đao múa kiếm khí.” Lê Thanh Vũ đáp thản nhiên.
"Đại ca, ngươi biết ta không phải đang hỏi điều này mà!" Xingqiu bất lực gào thét trong lòng.
“Đây, các ngươi lại gần mà nhìn, có nhận ra đây là gì không?”
Bộ ba nghe hắn nói vậy liền tiến lại gần quan sát, phát hiện chỗ bên dưới là một hố đá trũng sâu tầm một bộ. Nhìn từ màu sắc có thể xác định được nguyên liệu cấu thành của nó khác biệt với sàn đá xung quanh, song không biết đây có phải màu do thứ gì đó nhuộm hay không.
“Không phải màu do thứ gì đâu, sắc vàng nhạt này là màu tự nhiên của nó đấy.” Lê Thanh Vũ ở một bên xác nhận lại.
Bộ ba gật đầu, tiếp tục quan sát kỹ hơn. Sau một hồi, Chongyun là ngư���i đầu tiên đưa ra ý kiến.
“Màu sắc phân bổ như thế này, phối hợp với chút đặc tính của Nham nguyên tố và Phong nguyên tố, lại thêm cách gia công… Ta đoán là Khải Khu Thạch?” Hắn nói.
“Không sai.” Lê Thanh Vũ gật đầu: “Khải Khu Thạch, một trong những nguyên liệu kỳ diệu nhất của toàn bộ thế giới này. Chính bởi nó là kết tinh của Phong nguyên tố và Nham nguyên tố, thứ về mặt phản ứng không thể xảy ra nhưng vẫn tồn tại.”
“Do bản chất của nó, thứ này thủy hỏa bất xâm, băng lôi bất nhập, thảo không thể cắm rễ, nham phong không chạm vào được. Gần như chỉ có thể dùng man lực hoặc một cách mà rất ít người biết, là chất trơ hiếm có. Phẩm chất không thấp, chí ít đạt Tinh phẩm, cao hơn đại đa số đá lát sàn ở đây, thứ mà Võ Giả cũng không thể phá vỡ.”
“Nhìn chung toàn bộ mật thất này, cùng với những gì lục tìm được trong hành trang của tiểu đội Đạo Bảo Đoàn, chúng ta thấy rằng bên dưới mật thất này vốn không hề tồn tại thứ gì khi bọn chúng đến. Thế nhưng nếu đã không chứa đựng bất kỳ thứ gì, vì sao l���i còn phải xây mật thất với thiết kế cửa vào khó nhằn như vậy, chẳng lẽ vị Cơ Quan Sư này bị rỗi hơi?”
“Tính toán ra, chi phí để xây dựng chỗ này hẳn cũng không nhỏ nếu chỉ xét riêng về nguyên vật liệu. Dù là đối với một vị Cơ Quan đại sư, số tiền này cũng không phải ít ỏi, thậm chí có thể nói là khiến một Cơ Quan hành gia khuynh gia bại sản. Vậy nên, chỗ này hẳn cũng phải có một ý nghĩa đặc biệt chứ không chỉ dùng để chứa đồ.” Hắn giải thích.
“Có thể là ở đây đã từng cất giữ thứ gì, về sau đã được mang đi?” Xingqiu nêu lên ý kiến:
“Dù sao về cơ bản thì nơi đây vẫn là miếu thờ một vị Chân Quân. Tuy bị bỏ hoang nhưng trước đây hẳn có vật gì quý hiếm cũng khó nói?”
“Ý kiến này không sai, song có thể di dời được vật như vậy mà không ảnh hưởng đến bố trí, thì chỉ có chính người chế tạo mật thất mới làm được. Mà hắn lại để lại một khu vực đặc biệt như thế này, ngoài chín phần mười vẫn phải có dụng ý riêng. Tiểu đội Đạo Bảo Đoàn mất một tháng cũng chỉ tìm được chỗ này, xem ra nó là độc nhất.”
“Vậy chúng ta nên làm gì? Trước đó đại ca có nói ngươi còn một cách khác, hẳn có thể thử xem sao?”
“Lời đó không sai… Nhưng không được, giờ chúng ta cứ ngồi đợi.”
“?”
“Nhìn gì? Đã quên tình huống hung hiểm vừa nãy sao? Nếu giờ lỡ kích hoạt cơ quan xong lại có biến cố gì xảy ra như cổ lão cấm chế hay thứ quỷ quái gì đó thì với thực lực của chúng ta hiện tại rất khó ứng phó được. Tốt nhất là chờ vệ sĩ của ngươi. Yên tâm, nếu tình huống đến một mức độ nào đó cũng sẽ không cần bọn họ lấy thân thử độc, đừng quên là chúng ta còn có một tên đang còn sống đằng kia. Đây cũng là một lời khuyên ta muốn dành cho các ngươi: "vật tận kỳ dụng".”
“…”
Sau hơn một canh giờ chờ đợi, đám vệ sĩ của Xingqiu cũng đã phát hiện sự tình bất thường liền tiến vào trong miếu hoang. Dựa vào chỗ có khói bốc lên, bọn họ dùng bạo lực mở cơ quan, sau nửa canh giờ đã tiến vào được mật thất.
Khỏi phải nói, khi tìm được bọn Xingqiu, họ vui mừng đến chừng nào. Một phần do sợ lão gia trách phạt, một phần vì ngày thường Xingqiu đối xử rất tốt với bọn họ, tính tình lại phong nhã, dễ nói chuyện. Bề ngoài có thể nói xấu nhưng bọn họ cũng không thực sự muốn đối phương xảy ra chuyện.
Nam tử trung niên vừa rồi chính là đội trưởng đội vệ sĩ, tu vi Trung Thừa cảnh thất trọng. Hắn là người từng hành tẩu giang hồ với một đôi quyền sáo, mệnh danh Hám Thạch Quyền Võ Cửu Phương. Từng có chiến tích một quyền đánh vỡ cả một hòn đá lớn chặn sông, đi theo thương hội hơn hai chục năm, là một trung thần đắc lực.
Hắn cũng là người có kinh nghiệm giang hồ lão luyện, phát hiện bốn người trước đó liền không lập tức lại gần ngay mà bắt đầu dò hỏi và quan sát xung quanh. Mãi sau một hồi dùng nhiều phương thức thành công xác nhận mới thật sự tiếp cận bọn họ.
Võ Cửu Phương lùi ra khỏi trũng đá, không nghi vấn gì về đánh giá của Lê Thanh Vũ. Hắn trước khi đến đây đảm nhiệm chức đội trưởng đội hộ vệ cũng đã được người cấp cho tư liệu về những đối tượng cần được bảo hộ.
Khác với hai hài tử bên cạnh có tư liệu tương đối rõ ràng, thông tin về nam hài này có nhiều chỗ còn khuyết thiếu hay trực tiếp bị bỏ trống. Song bên trên lại đánh thêm mấy chữ lưu ý rõ ràng, người không ngu liền thấy được điểm dị thường.
“Họ tên Lê Thanh Vũ, xuất thân không rõ, mục đích không rõ, có thiện ý. Từng nói chuyện trực diện với Thất Tinh Thiên Quyền, khiến nàng phải sử dụng thuật pháp che lấp thông tin nhưng lại không có động thái truy tra. Kiến thức khổng lồ trên nhiều lĩnh vực, không phát hiện họ Lê trong các thế lực lớn đương nhiệm, suy đoán là ẩn thế truyền thừa dòng chính… Tính tình ác liệt, hiện đang sống cùng với luật sư Yanfei, một trong các đối tác đáng tín nhiệm của thương hội, đề nghị giao hảo cấp hai.”
Đây là tóm tắt các tư liệu mà hắn nhận được, nhưng Võ Cửu Phương nghĩ, phần danh sách này có lẽ còn cần bổ sung:
“Sở hữu năng lực chiến đấu khủng khiếp. Võ Đồ lục trọng liên trảm một Võ Giả lục trọng và hai Võ Đồ thập trọng mà không nhận thương tích lớn, trong đó có một đối tượng ở trạng thái quỷ dị. Tám tuổi nhưng đã sát phạt quả đoán, dường như từng có chiến tích giết người ở Dao Quang Đàm, trong đó có một Pháp Sư…”
Đây là những gì mà tiểu thiếu gia nói. Ngoại trừ phần cuối, còn lại đều được hắn bằng chính mắt mình xác nhận, bản thân lại có một cảm giác hoang đường, nhưng hắn cũng đã quen rồi.
Sống trên giang hồ lâu năm, làm sao lại chưa từng thấy qua chiến đấu vượt cấp?
Nhưng có thể dễ dàng làm được điều này như nam hài trước mặt thì vẫn là "phượng mao lân giác". Điều này khiến cho Võ Cửu Phương gần như chắc chắn đối phương mai sau sẽ có tên trên Vũ Bảng hạng cao, xem ra tiểu thiếu gia kết giao người cũng là có con mắt nhìn.
Sau đó, hắn thấy nam hài này liếc mắt nhìn qua đội vệ sĩ của bản thân, trên mặt bỗng lộ ra nét cao hứng, liền không khỏi tò mò xem nam hài bí ẩn này đang định giở trò gì.
Lê Thanh Vũ quả thực đang cao hứng. Hắn cũng không ngờ chuyện lại trùng hợp đến vậy, bèn chỉ vào một tên vệ sĩ Tiểu Thừa tứ trọng nói:
“Ngươi, lại đây giúp chút.”
“Ta?” Tên vệ sĩ có chút giật mình. Việc ngay cả Võ đại nhân còn không giải quyết được thì hắn ra làm gì? Về lực lượng, hắn thậm chí còn thua xa đồng cấp.
“Vận dụng Vision hệ Thảo của ngươi, tích tụ nguyên tố lên hai tay, chạm vào mặt đáy của trũng đá, không được dùng Cương Khí.”
Thì ra người này là một Nguyên Thần giả hệ Thảo, cũng là Nguyên Thần giả duy nhất trong đoàn đội sáu người vệ sĩ. Đây chính là điểm mà hắn khác biệt.
Xingqiu nghe thế lộ ra vẻ chợt hiểu, vừa nhìn vệ sĩ kia tiến lại gần trũng đá cho tay vào vừa nói:
“Ra vậy. Hóa ra Khải Khu Thạch lại cần Thảo nguyên tố để tiêu trừ, thảo nào lũ Đạo Bảo Đoàn đều vô kế khả thi.”
“Không phải.” Lê Thanh Vũ lắc đầu: “Bọn chúng dựa theo kinh nghiệm khi mở cơ quan, cũng đã thử dùng các loại mảnh Nguyên Tố khác nhau, trong đó cũng có một mảnh nhỏ hệ Thảo có thể tìm thấy trong hành trang. Chỉ là bọn chúng dùng sai cách nên mãi vẫn không mở được, cuối cùng đáng tiếc thay lại đi dùng nó làm hố phân.”
Cái gì? Hố phân?
Người vệ sĩ đang chạm hai tay xuống trũng đá nghe vậy bỗng trợn tròn hai con mắt. Hóa ra thứ mùi khó ngửi kỳ lạ nãy giờ chính là mùi phân? Hắn lại còn chạm tay vào…
Võ Cửu Phương đứng một bên thấy vậy âm thầm lắc đầu. "Người còn quá trẻ nha, không học được cách quan sát sao? Ta nhìn là đã biết đó là hố phân rồi, cũng phù hợp với tình huống bị nhốt kín của mấy tên Đạo Bảo Đoàn kia."
Kẻ no không lo người đói, khi đó hắn sử dụng Cương Khí bao phủ quyền đầu, tự nhiên không bị lây dính. Giờ hắn chỉ muốn xem nam hài này giải quyết nan đề ra sao.
Hệ Thảo Nguyên Thần giả cũng không phải dạng vừa, nhanh chóng điều chỉnh được tâm lý. Tuy thấy ghê tởm nhưng tay vẫn không rời khỏi mặt đá, trong lòng nghĩ thầm: "Thân là võ giả sao có thể ngại những thứ này? Với lại, hẳn tiểu thiếu gia sẽ có tưởng thưởng cho ta sau kiếp nạn này."
Vừa nghĩ đến đó, hắn đã thấy nam hài kia tiến tới trước mặt mình, vẻ mặt lo lắng hỏi:
“Không sao chứ? Nếu thấy ghê tởm quá không chịu được thì chúng ta có thể thử các phương pháp khác, tuy hiệu quả không –“
“Không, không có gì, ta chịu được! Điều này chỉ là bình thường!” Vệ sĩ này đáp lại, ngữ khí chém đinh chặt sắt, suýt nữa vỗ ngực.
“Thế là tốt. Ta quên mất là phân bón có thể giúp thực vật sinh trưởng, xem ra hệ Thảo Nguyên Thần giả cũng sẽ có cảm quan này đối với các chất bài tiết. Điều này nên ghi lại…”
“…”
“Ha ha ha!” Mấy tên vệ sĩ khác nghe đến đó đều không nhịn được cười, lập tức đồng thanh cười lớn:
“Ha ha ha, lão tứ, hóa ra ngươi ưa thích những thứ như thế này. Thảo nào lần trước nhị ca mời ngươi đi ăn ở quán Ba Cốc Say Mèm ngươi lại không muốn.”
“Đúng đúng, đáng ra ta nên biết từ trước. Nhiều năm như vậy không giữ lại chút nào cho ngươi, làm nhị ca ta quả là có lỗi.”
“Nhị ca nói đúng đấy. Ta sẽ về ngay lập tức tích trữ cho ngươi, quả là cười chết ta. Ngài thấy có đúng không, đội trưởng?”
Đội trưởng Võ Cửu Phương nghe thế liền hai mắt trợn trừng nhìn người này, dọa đối phương lập tức im lặng. Khóe miệng hắn lại không kìm được mà hơi nhếch lên cười.
Hắn nhìn về phía nam hài kia, trong lòng không khỏi cảm thán thầm:
“Một câu đùa vô hại nhưng lại thích hợp với tình huống. Nhẹ nhõm hóa giải oán khí của lão tứ, xóa đi chút xa cách của hắn với những người còn lại, lại bình thản ẩn giấu khí chất thần bí của bản thân khiến người ta không tự chủ được mà thân thiết, lại tự tạo ra một hình tượng bề ngoài, phần nào còn hỗ trợ tiểu thiếu gia trong việc xử lý phía sau... Sự tinh tế lão thành này... Tiểu tử này thật sự không hề đơn giản.”
Tuy nhiên, không biết nếu như để hắn biết được rằng Lê Thanh Vũ kỳ thực cũng không hề nghĩ sâu đến thế mà chỉ đơn thuần là do tính cách ác liệt thôi thì sẽ thế nào? Mặc dù cũng đúng một phần là do trình độ đã ăn vào bản năng.
Lê Thanh Vũ cũng không biết mình vừa "trồng hoa cắm liễu", lại cầm ra túi hành trang của tên cầm dao thuộc Đạo Bảo Đoàn, vừa lục lọi vừa nói:
“Khải Khu Thạch không phải chỉ cần có Thảo nguyên tố là có thể phân giải, trên thực tế tính kháng đơn nhất nguyên tố của nó rất cao. Tuy nhiên, đối với đa nguyên tố hỗn hợp phản ứng thì lại khác, vậy nên chúng ta sẽ cần thêm...”
“Băng, Lôi, Hỏa, Thủy!”
Hắn cũng theo đó lấy ra bốn bình hóa chất mang bốn Nguyên Tố này, dường như định đổ xuống.
Vệ sĩ hệ Thảo kia thấy vậy lập tức giật mình, vô thức hơi rụt tay lại.
Tuy hắn đã là Tiểu Thừa cảnh, nhục thân có thể nói là đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, nhưng chuyện này cũng phải có mức độ! Nhìn bộ dáng tiểu tử kia rõ ràng là định rót hết vào, khi đó thì nhiều loại phản ứng Nguyên Tố sẽ diễn ra, hậu quả ra sao bản thân hắn cũng không định thử.
Chỉ là Lê Thanh Vũ thấy hắn có dấu hiệu rụt tay về, lập tức quát một tiếng:
“Nghiêm chỉnh!”
Tiếng quát không lớn, nhưng khí thế lại lập tức trấn trụ vệ sĩ này. Hai tay hắn lập tức khôi phục bất động như trước. Thảo hệ Nguyên Thần giả liếc nhìn sang nam hài, thấy ánh mắt của đối phương lạnh nhạt không dao động, song lại mang thêm cảm giác an tâm hiếm có, khiến cho hắn dường như cũng không còn lo lắng, trái lại còn có chút quái dị.
“Khí chất này… là của quân đội? Ngay cả cách dùng từ cũng giống… Không khác gì c��c sĩ quan phục vụ thâm niên, chỉ là tiểu tử này mới có tám tuổi, sao có thể? Hoặc giả chừng từng tiếp xúc với bộ Thánh Di Vật ‘Thiên Nham vững chắc’ này có tính khả thi, chỉ là sao thế lực sau lưng hắn phải làm vậy, có liên hệ gì với Thiên Nham quân chăng?” Võ Cửu Phương lộ vẻ ngoài ý muốn, trong tức khắc đã nghĩ đến rất nhiều điều.
Lê Thanh Vũ thấy đối phương đã yên rồi cũng không nói gì thêm, tâm tư đều đặt vào bốn lọ hóa chất trên tay. Nói gì thì nói, lý thuyết hắn nắm rõ nhưng thực hành lại chưa được bao nhiêu. Dù sao cũng mới có hơn bốn tháng trôi qua kể từ lúc tiếp nhận truyền thừa, coi như khống chế vừa đủ thì cũng cần tập trung cao độ để có được thêm kinh nghiệm cá nhân.
“Một thành Thảo, đã có.”
“Một thành tám Thủy… Hai thành hai Hỏa… Một thành bốn Lôi… Một thành đúng Băng…”
Vừa khẽ đọc lẩm bẩm trong lòng, Lê Thanh Vũ vừa rót các bình hóa chất theo đúng thứ tự và dung tích này.
Hóa chất rơi vào trũng đá, các phản ứng bắt đầu dần phát sinh.
Bung Tỏa, Bốc Hơi, Thiêu Đốt, Quá Tải… Thảo h�� Nguyên Thần giả có thể cảm nhận được chúng thông qua mặt ngoài của tay, song sự đau đớn như trong tưởng tượng cũng không hề có.
Dường như những phản ứng này đều đang khắc chế và cộng hưởng lẫn nhau, dưới sự điều phối tỉ mỉ của nam hài trước mặt, hình thành một loại cân bằng vi diệu.
Rót hết xong, Lê Thanh Vũ bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán thời gian. Đến lúc quyết định, hắn liền nói:
“Ngay bây giờ! Vận kình lực, không dùng Chân Khí, đánh mạnh xuống!”
Thảo hệ Nguyên Thần giả lập tức làm theo, hai tay dùng toàn lực ấn xuống. Bỗng thấy trũng đá bên dưới vốn cứng rắn mười phần, nay không biết từ khi nào đã mềm nhũn như cháo, hai tay đã có thể nhẹ nhõm xuyên qua.
Dựa vào cảm ứng đối với Thảo nguyên tố, hắn bất ngờ nhận ra hai loại Nguyên Tố không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện:
Nham nguyên tố và Phong nguyên tố!
Bên tai lại vang lên từ “Quấy!” hắn bèn làm theo. Bảy loại Nguyên Tố trở thành một hỗn hợp quỷ dị không ngừng lưu chuyển trong tay hắn, đây là một cảm giác thật sự rất khó có được.
“Được rồi, hiện tại dùng Chân Khí hóa cương bao phủ các khu vực mà ngươi cảm thấy mềm nhất, ném ra bên ngoài. Sau đó ngươi có thể dừng.” Lê Thanh Vũ một bên chỉ đạo nốt bước cuối.
Một hỗn hợp có màu như cháo đục nhanh chóng bị ném ra ngoài, trùng hợp thay lại rơi vào đúng chỗ thi thể đang chặn phân, triệt để áp đi mùi này, dù sao góc tường cũng không có nhiều.
“Thấy thế nào?” Lê Thanh Vũ hỏi, mặt hướng về Thảo hệ Nguyên Thần giả, người lúc này đã đứng lên khỏi trũng đá.
“Thật sự rất thần kỳ, công tử. Xin lỗi vì lúc trước đã có chút không tín nhiệm ngài.” Người vệ sĩ này đáp, đang có chút kỳ lạ ngắm nhìn hai tay của bản thân, ngữ khí không tự chủ được thêm vài phần kính trọng.
Dù người trước mặt chỉ là một hài tử đi chăng nữa, nhưng người ta đã chứng minh được thực lực rõ ràng của bản thân, thái độ này là cần phải có.
“Không, ý ta là hai tay ngươi có vấn đề gì không?”
“Ừm… Không? Hoạt động đều bình thường, không khác lạ?”
“… Vậy là tốt. Ta cứ tưởng vừa nãy lỡ cho hơi quá liều, may mà cũng không phải trường hợp tệ nhất.”
“Trường hợp tệ nhất?” Người vệ sĩ này đột ngột thấy có gì đó không ổn.
“Ừm, nếu cân bằng không được giữ trọn, thân là người đang tiếp xúc, ngươi sẽ có thể cảm nhận được dư vị bị mười một loại phản ứng đột kích cùng một lúc, hẳn sẽ rất sảng khoái... đến nỗi với tu vi của ngươi có thể sẽ phải nằm liệt giường tầm một tháng. Tuy nhiên, sẽ không để lại ám thương hay di chứng.”
“Một trường hợp khác thì là ngươi sẽ bị nhiễm chút di chứng Nguyên Tố trong vài ngày, cụ thể thì tùy vận khí, dù sao vừa rồi có tận bảy loại, ta cũng không tiện liệt kê.”
“…”
“Tuy nhiên, điều này thực ra cũng không đến nỗi tệ, có thể đề thăng trình độ Tinh Thông Nguyên Tố của ngươi, đây là tương đối quan trọng với một Nguyên Thần giả. Đương nhiên, hiện giờ ngươi lại có một cảm giác hoàn hảo khác. Nếu ta là ngươi, giờ sẽ không phải ngồi trơ mắt ra đó mà đã bắt đầu hồi tưởng lại nhằm tăng cường lĩnh ngộ võ học của bản thân.”
“À… a vâng, đa tạ công tử chỉ điểm.” Thảo hệ Nguyên Thần giả nghe đến đó liền cảm tạ xong cũng không đoái hoài gì nữa, lập tức bắt đầu đi sang một bên lĩnh ngộ trong ánh mắt ngưỡng mộ của những người còn lại.
Xingqiu tiến tới bên cạnh Lê Thanh Vũ lúc này đang thu dọn lại những thứ hóa chất, dược tề, cười nói:
“Thanh Vũ đại ca quả thật thủ đoạn cao tay, không những giải quyết được nan đề mà còn tiện thể ban tặng một cơ duyên khó kiếm cho thủ hạ của ta. Không biết ta nên cảm tạ thế nào đây?”
“Hửm? Không, lần này thuần túy là vận may. Ta cũng tình cờ đọc qua một số suy đoán và cách phá giải Khải Khu thạch, lại trùng hợp có được đủ những nhân tố cần thiết mới làm được. Còn về cơ duyên võ học kia, coi như là bồi thường của ta vì bắt hắn làm thử nghiệm đi? Cảm tạ cũng không cần, với quan hệ giữa ta và ngươi thì điều này vẫn chưa đáng để tâm.”
Xingqiu nghe vậy gật đầu, xong lại hỏi:
“Mà nếu không có một Nguyên Thần giả hệ Thảo kia thì đại ca định làm thế nào?”
“Còn làm thế nào nữa? Bảo mọi ngư��i ra ngoài hái cỏ thôi. Khải Khu thạch bản chất cần năm loại Nguyên Tố tụ hội để có thể kích phát được hai loại Nguyên Tố ẩn phá vỡ tính trơ, song cũng cần liều lượng và mức độ nhất định.”
“Chúng ta chỉ cần thay đổi hình thể vật lý thôi nên liều lượng yêu cầu cũng không cao, song lượng Thảo nguyên tố dược tề mà tiểu đội Đạo Bảo đoàn này cất giữ cũng không đủ. Ta có thể sẽ phải đích thân điều chế thêm, như vậy thì hái cỏ hay đi tìm các vật phẩm hệ Thảo sẽ là điều cần thiết, tổng thời gian tiêu tốn ước chừng lại mất thêm vài canh giờ nữa.”
“Nhưng thôi không nói nhiều nữa, đến lúc đi xem thứ bí mật mà vị Cơ Quan thuật sư xây nơi này để lại là gì nào?”
Thu dọn xong, hắn lại ngẩng đầu nhìn qua khu vực trũng đá, nay đã bị đào đi phần đáy, để lộ ra huyền cơ ẩn náu.
Bản dịch này, với sự chăm chút tỉ mỉ, thuộc về truyen.free, mong bạn đọc ghé thăm để ủng hộ.