(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 121: Quyển 1 Chương 121: Kế hoạch gốc
“Con mẹ nó! Con mẹ nó! Đồ súc vật khốn nạn!”
Xingqiu lúc này đang cầm kiếm liên tục đâm xuống đầu tên Đạo Bảo Đoàn cầm đại đao, phong thái trang nhã thường ngày đã hoàn toàn không còn.
“Súc sinh! Cưỡng hiếp nữ tử có thai đến mức nàng bị sảy thai, rồi sau đó giết người!? Mẹ kiếp, súc sinh! Để ngươi ra đi thống khoái như vậy thì quá tiện cho ngươi! Nham Vương Gia trên cao, mong ngài làm cho tên này sống lại, để hắn phải chịu đủ một trăm lẻ tám loại cực hình, sống không bằng chết, ngày ngày tra tấn!”
Cuối cùng, như xả hết uất khí, hắn quay sang bên cạnh, phát hiện Hu Tao đang trầm ngâm suy nghĩ.
“Ngươi đang suy nghĩ gì?”
“À, cũng không có gì. Chỉ là ta có chút bực bội tại sao hiện tại mình vẫn chưa đạt Võ Giả cảnh. Khi đó, ta đã có thể thi hành một số thuật pháp tra tấn và nguyền rủa cơ bản rồi. Hắn vừa chết không lâu, linh hồn chưa tiêu tán cũng chưa đi về Sinh Tử chi Môn, dùng Chiêu Hồn thuật có thể cưỡng ép xuất hiện được. Thật đáng giận, vì loại đốn mạt này mà giờ ta nhìn tử thi không còn thấy đáng yêu như trước nữa rồi!”
“…”
Lê Thanh Vũ thấy cảnh đó thầm thở dài trong lòng, để bọn nhỏ phải đối mặt với nhân gian hắc ám sớm như vậy cũng không phải điều hắn mong muốn.
Nhưng nói thật, hắn cũng có chút tiếc nuối, tiếc là tại sao Ý cảnh của bản thân chưa thật sự đột phá tiểu thành. Nếu không, hắn đã không cần sử dụng chiến thuật giết gà dọa khỉ để đánh vỡ phòng tuyến tâm lý của một tên nhằm dọa tên còn lại, mà hoàn toàn có thể tra tấn đối phương.
Hu Tao đoán có chút sai lệch. Kỳ thực, Ý cảnh của hắn vẫn chỉ là nhập môn, nhờ có Khuy Minh Chân kinh phối hợp Thiên Phú Ý Chí của hắn mới ngang ngửa tiểu thành. Việc thi triển Giang Hải Tịch Tâm, dù là ở đồng giai, vẫn cần điều kiện tiên quyết.
Giang Hải Tịch Tâm vốn là một loại Ý Kỹ nhằm vào ý chí tâm linh, được hắn mô phỏng lại từ bài khảo nghiệm Tịch Hải. Thông qua nó, người trúng phải có thể một lần nữa đối diện với tất cả nghiệp chướng của bản thân. Nếu ý chí không mạnh hay đã làm quá nhiều việc trái với lương tâm, cùng với tâm linh bất ổn, thì đều sẽ thất thủ trước Ý Kỹ này, bị chính Tâm Linh chi Hải của bản thân nhấn chìm. Về căn bản, nếu hắn dùng toàn lực thì người đó đã chết rồi.
Còn nếu dùng lẻ tẻ, thì hoàn toàn có thể thực hiện việc tra tấn như hắn nói từ trước, để đối phương dần dần trải nghiệm những gì mình đã gây ra cho người khác. Chẳng hạn như tên nam tử cầm đại đao kia, có thể để hắn trải nghiệm cảm giác bị người hành hạ đến thân tàn ma dại hoặc bị cắm kim vào thân thể đến mức vỡ bóng đái là như thế nào, có lẽ ngay cả luyện ngục cũng không bằng.
Tiếc thay, tên kia trúng phải chiêu Thương Hải Tịch Nhân, một chiêu đoạt mạng, tự nhiên không có được trải nghiệm đặc biệt này.
Một chiêu công kích trực diện tâm linh, một chiêu để người phát huy thực lực hoàn toàn vượt hạn mức một cách nhanh chóng. Mặc dù vẫn phụ thuộc không ít vào nhiều điều kiện, nhưng vẫn có thể tạm bỏ qua nếu so với hiệu quả mang lại. Đây mới thực là sự cường hãn của Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm.
Bất quá, Lê Thanh Vũ thấy tâm đắc và giá trị nhất vẫn chính là Giang Hải Tịch Tâm, bởi vì nó có thể tự dùng cho bản thân, sẽ hỗ trợ hắn rất nhiều trên con đường tu tâm.
Hắn lại một lần nữa nhìn về phía kiếm giả. Từ lời kể của đối phương, tiểu đội Đạo Bảo Đoàn này do đã phạm quá nhiều tội ác bất dung thứ, nên không những Thiên Nham Quân phát lệnh truy nã mà ngay cả Đạo Bảo Đoàn phổ thông cũng tẩy chay, thậm chí có cả ý kiến muốn khai trừ bọn chúng.
Rõ ràng, đối với loại bị chửi súc sinh là lời khen này thì ngay cả hắc đạo lẫn vô gian đạo đều có người thấy ghê tởm. Giết người cướp của không phải việc gì quá to tát, thậm chí ngay cả cưỡng hiếp cũng là chuyện thường tình trong giới ấy, nhưng những hành vi như vừa rồi thì nó đã ở một mức độ phản nhân loại rồi.
Trong cả tiểu đội này, kiếm giả và nữ tiểu đội trưởng kia chính là hai người phạm ít tội ác nhất. Song, bọn họ tuy không ủng hộ nhưng cũng không phản đối, cứ để mặc như vậy. Đây cũng là lý do kiếm giả có thể chống đỡ được một thời gian bên trong tâm linh của bản thân.
Lại nói về chuyện chính, sau khi tiểu đội bị Thiên Nham Quân truy nã vì phạm tội ở một thôn làng gần đây, dưới cơ duyên xảo hợp đã tìm thấy tòa miếu hoang này, quyết định vào tạm trú để dưỡng thương một thời gian.
Mọi chuyện ban đầu vẫn rất ổn, tòa miếu tuy hơi cổ nhưng vẫn không có gì ma quái bất thường xảy ra. Thẳng cho đến khi tên cầm dao lấy ra một số hóa chất để kiểm tra. Khi đó, hắn lại đang đứng gần mấy kệ sách kia, cuối cùng kích hoạt phản ứng Nguyên Tố Nham, mở ra cánh cửa hố dẫn đến việc cả bọn rơi xuống.
Chắc là người đã xây nên căn mật thất này cũng không ngờ được rằng một tiểu đội Đạo Bảo Đoàn, hoàn toàn không biết gì về Bát Quái thuật lẫn Cơ Quan thuật, dưới nhiều sự trùng hợp lại vẫn tìm được nơi này.
Mà nếu nói thật, cả hắn và Chongyun lúc trước cũng không tính là hoàn toàn tìm ra, cũng là dưới sự trùng hợp mới rơi xuống. Có thể gọi là phương pháp đúng nhưng kết quả sai. Nguyên do của điều này thì Lê Thanh Vũ cũng có suy đoán, bởi vì đây vốn là một tòa miếu tế bái Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân nên nội hạch sẽ không có biến đổi, chỉ là các phương thức bù trừ lẫn nhau đưa đến kết quả tương tự.
Bản chất vận hành chính là Nguyệt chi Lực, chỉ có vào đêm trăng sáng thì cơ quan này mới vận hành, đồng thời có thể để lộ ra đường thông khí. Đây là lý do vì sao khi các vệ sĩ của Xingqiu tra xét căn nhà lại không nghe được tiếng kêu cầu cứu của tiểu đội này, cũng chính là các âm thanh ma mị mà người thường nghe được sau khi trải qua thông đạo biến đổi.
Tiểu đội bị nhốt ở đây được gần một tháng, cũng là dựa vào số lượng đồ ăn tích trữ cùng kiến thức võ nghệ h��n chế tiêu hao mới gắng gượng vượt qua được. Song, cả thể lực lẫn tinh thần đều bị bào mòn không ít, trạng thái chỉ còn khoảng tám phần. Nếu qua một tháng nữa thì hẳn sẽ chỉ còn một phần, cuối cùng là…
“Ăn thịt lẫn nhau để sống sót.” Lê Thanh Vũ nghĩ thầm.
“Không có gì phải nghi ngờ, nữ tử kia sẽ giết sạch cả bốn người còn lại. Dựa vào thể trạng của nàng cùng tính toán sơ bộ ảnh hưởng của vấn đề thối rữa kiêm Chân Khí tuần hoàn trong cơ thể, nàng có thể gắng gượng được nhiều nhất là tầm hơn mười tháng nữa, cuối cùng qua đời tại đây. Trừ khi tâm niệm thông suốt, tự biết hối cải, hẳn là còn có thể tiến nhập Luân Hồi. Nếu không, chỉ có thể làm oan hồn vất vưởng, bởi hẳn khi đó chấp niệm sẽ rất nặng.”
“Chứng tỏ là nếu chúng ta đến muộn hơn một năm thì đúng là sẽ tiến vào một căn nhà ma thật. Khi đó, Chongyun cũng có thể lần đầu tiếp xúc với Quỷ, tuy sẽ không lâu vì một Đại Quỷ hẳn cũng không thể chống đỡ được Thuần Dương chi Khí của hắn, cần một Tinh Quỷ mới có thể đối phó. Nhưng thế cũng đủ thỏa ước nguyện rồi. Có chút đáng tiếc…”
“Mọi chuyện sau đó cũng không khác những gì ta dự đoán là bao. Chúng không ngừng kêu cứu, hy vọng mờ dần đến lúc chúng ta tới. Dựa vào tiếng hét thất thanh của hai đứa kia, ta phán đoán tình huống và tính toán chiến thuật: một bên mê hoặc cầu cứu, rồi để người có thực lực cao nhất là nữ tử kia tiến hành khống chế, phủ đầu, giết gà dọa khỉ; những người còn lại sẽ đứng đằng sau yểm trợ nếu cần thiết, coi như mai phục.”
Lê Thanh Vũ bắt đầu hồi ức lại tình huống khi đó.
Vừa bị chiếc hố hút xuống, hắn đã lập tức kêu gọi Telos đang ở trong ống tay áo. Dựa vào đặc tính của Slime, nó làm bãi đáp cho cả bọn, giảm thiểu khả năng chấn thương.
Kế đó, hắn lại suy nghĩ đến vấn đề ma ám mà người dân đồn đại. Kết hợp với việc mật thất tồn tại, hắn liền suy đoán ra hẳn có người đang bị giam cầm. Nếu là quỷ hay chấp niệm oan hồn thì có Chongyun ở đây liền không phải sợ.
Hắn để bộ ba lập tức tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu vì biết rằng tiếng hét thất thanh khi rơi xuống có thể làm lộ ra rất nhiều thông tin về bọn họ, khả năng rất cao là đối phương sẽ tiến hành đánh ép. Không để Hu Tao cầm Dạ Minh Châu trong người là để bố trí mai phục. Telos được Bình lão lão yểm chú nên sẽ rất khó bị phát hiện, hắn để nó bò lên trên trần của mật thất, đợi ở đó cùng giám sát động tĩnh.
Dựa vào thông tin suy luận ra từ thời điểm xuất hiện các âm thanh bất thường, những người bên dưới mật thất hẳn đều đã bị nhốt gần một tháng. Chiến lực theo đó suy giảm không ít. Chỉ cần bên đối phương không có quá 4 tên Võ Giả cảnh hoặc 2 tên Võ Giả đỉnh phong thì sự tình cũng chưa đến nỗi nghiêm trọng.
Sở dĩ không tính đến Tiểu Thừa cảnh là vì khi bị gió hút xuống, hắn đã tính toán qua. Hấp lực này đối với Tiểu Thừa cảnh ảnh hưởng không quá nhiều, dựa vào Cương Khí có thể né tránh. Nếu bị rơi xuống dưới này, chắc chắn không phải Tiểu Thừa cảnh hoặc là trọng thương rất nặng đến giờ chưa khỏi. Nếu ngày qua ngày liên tục công phá cơ quan, hẳn họ đã thoát khỏi hoặc tạo ra nhiều ảnh hưởng, thứ mà Quan Nguyên chi Nhãn của hắn không thấy được.
Chuẩn bị xong, hắn liền chờ đợi. Đ���i phương rất có khả năng sẽ tiếp tục mê hoặc bằng cách kêu cứu trong điều kiện mới nắm rõ sơ bộ về nhóm bốn người bọn hắn. Chúng cũng có thể cảm thấy tình huống hẳn là các hài tử rủ nhau đi chơi vô tình lọt vào miếu hoang, có đến bốn phần khả năng sẽ bị giữ làm con tin để chờ người đến cứu. Đây chính là lý do hắn để Xingqiu và Hu Tao tranh cãi, chính là để mê hoặc ngược lại bọn chúng.
Dựa vào thanh âm kêu cứu, hắn liền có thể xác định được đối phương là người của Đạo Bảo Đoàn. Nếu là Mạo Hiểm Gia Hiệp Hội thì thường sẽ tăng thêm các thông tin khác để tăng mức độ xác minh và đề cao tỷ lệ được giúp đỡ. Điều này không thể bắt chước được, cũng là khác biệt căn bản giữa bạch đạo và vô gian đạo.
Bốn người kêu cứu đều là Võ Đồ cảnh tầm hậu kỳ đỉnh phong đang suy yếu, dựa vào âm lực có thể phán đoán. Tình huống địa hình là hai căn phòng liên kết với nhau qua một thông đạo hẹp, dựa vào phản âm của tường, hắn liền nghe ra được. Dù sao võ nghệ của hắn đã tiếp cận mức vô đối, chút kỹ thuật nhỏ này cũng có thể dùng.
Telos xác định được có động tĩnh đang di chuyển đến, tính toán ra đối phương đại khái là Võ Giả cảnh, chắc chắn không tới đỉnh phong. Vậy là đội hình giữa hai bên, hắn đều cơ bản đã nắm vững, giờ chỉ cần chế định đối sách.
Chẳng cần suy nghĩ quá lâu, Lê Thanh Vũ liền quyết định lựa chọn chiến thuật “Vương đối vương, tướng đối tướng” – đây chính là chiến thuật phù hợp nhất hiện tại.
Bộ ba tuy cảnh giới vững chắc cộng thêm nhiều loại thủ đoạn chính quy, chiến lực hẳn có thể vượt qua đồng giai Đạo Bảo Đoàn, song kinh nghiệm sinh tử chiến hẳn là bằng không. Rất may là có phương thuật của Chongyun liên kết ý niệm tất cả với nhau, đề thăng khả năng phối hợp, có thể bù trừ đi khiếm khuyết này.
Vậy nên nhiệm vụ của bọn họ sẽ không phải là để xử lý đối phương mà là cầm chân và bảo toàn tính mạng lâu nhất có thể. Dù sao bọn họ cũng chưa thích hợp với chiến đấu của Võ Giả, có hỗ trợ hắn cũng chỉ làm gánh nặng.
Để đề phòng cạm bẫy được đặt sẵn trong thông lộ, Lê Thanh Vũ liền dặn Chongyun sử dụng Bình Lộ phù để phòng ngừa, đồng thời vừa có thể tận dụng điều này như một yếu tố bất ngờ. Hắn tiếp tục dặn dò Hu Tao, nếu có thể, hãy ném hai lọ Lôi và Hỏa cho hắn. Điều này có thể đề thăng chiến ý và đặt ra mục tiêu rõ ràng cho nàng, bởi trong bộ ba, hắn thấy Hu Tao chính là nhân tố bình ổn nhất, không phải về mặt chiến lực mà chính là về mặt thủ đoạn và sát lực.
Đương nhiên, dặn dò mặc dù chỉ là cho có, song nếu được thật thì cũng sẽ là hỗ trợ không tồi. Bởi khi đó, hắn đã sớm quyết định trận chiến của mình với Võ Giả kia sẽ là hai bên quấn lấy nhau không rời, sẽ không có bất kỳ động tác nào dư thừa. Dù sao người ta cũng rơi xuống đây trước, không loại trừ khả năng đã tìm ra được thứ gì, hắn cũng không dám khinh thường.
Đây cũng là lý do từ đầu đến cuối nữ Đạo Bảo Đoàn kia hoàn toàn không lấy ra bất kỳ bảo vật nào trong hành trang. Hắn cũng vậy, nhưng hắn lại có thể dựa vào Thủy Hành Ngũ Bộ tích lũy ra một chiêu Thương Hải Tịch Nhân, nhất cử đoạt mạng đối phương, coi như nắm giữ chủ động và đòn dứt điểm thế cục.
Nếu đối phương khó xơi hơn, cứ duy trì tình huống như này thêm một canh giờ, vệ sĩ của Xingqiu liền sẽ phát hiện vấn đề rồi tiến hành xâm nhập. Thời gian đứng về phía bọn hắn. Lúc đầu hắn ngăn Xingqiu không đi gọi là vì không kịp mà cũng không muốn để lộ tình báo mà thôi.
“Về phần ngoài ý muốn… Một phần không tới. Đối với người nắm thế cục như ta mà nói, đó đã không phải là đánh cược mà chính là kết quả. Vả lại, dù cho có rơi vào một phần này thì cũng không đáng lo, do các khâu trong bố cục đều mang tính tương hỗ, có thể hạn chế rủi ro, độ linh hoạt biến chuyển cao, bất kể là mật thất đột nhiên sập hay có bị Tinh Quỷ tập kích cũng như vậy.”
“Dù là thật đi đến bước đường cùng, thì cả bốn người đều sẽ không có nguy hiểm tính mạng. Ta có hộ thân phù, Hu Tao có phong ấn của vị kia, Chongyun hẳn cũng có hộ thân phù, Xingqiu được thơm lây và có vệ sĩ. Đó là còn chưa kể đến mấy vị Hộ Đạo giả kia, chưa biết chừng nhất cử nhất động đều nằm dưới sự quan sát của những vị đó.”
“Nếu thế thì lại càng hay…”
Chỉ vài giây sau, một kế hoạch đã hình thành, chính thức quyết định số phận của tất cả mọi người.
Người biết hay không biết, thấy hay không thấy, mơ mơ màng màng liền đã thân hãm vào bố cục chồng chồng lớp lớp, liền kề ngay sát, phảng phất một vực sâu.
Đây, chính là Trí giả chi uy.
Bản biên tập này, cùng mọi giá trị nội dung được chắt lọc, đều thuộc về truyen.free, nơi tôn vinh từng câu chữ.