(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 120: Quyển 1 Chương 120: Sinh tử cùng luận sát
“Quả nhiên các ngươi cũng gan dạ thật đấy, thấy cảnh máu chảy đầu rơi mà mặt mày vẫn không đổi sắc.”
Ở góc phòng còn lại, Xingqiu đã nôn xong, cả người cứng đờ đứng thẳng dậy.
“Hu Tao làm việc ở Vãng Sinh Đường, ngày nào cũng đối mặt với tử thi thì không nói làm gì, nhưng hai người các ngươi thì làm sao làm được vậy?”
Chongyun nghe vậy ngập ngừng đáp:
“Ta… Gia tộc từng cho ta trải qua huấn luyện đạo tâm, đã từng chứng kiến trong ảo cảnh rất nhiều cảnh tượng yêu ma gây họa dẫn đến chết chóc… Với lại –“
“Với lại ngươi không tự tay giết người đúng không?” Lê Thanh Vũ ở một bên bỗng ngắt lời.
Hắn chậm rãi đứng dậy, hai mắt nhìn chằm chằm Chongyun, nói tiếp:
“Ta tuy không tận mắt chứng kiến quá trình nhưng chỉ từ các vết tích còn lại cũng đủ hình dung được tình huống. Xingqiu và Hu Tao, mỗi người đều tự tay hạ sát một kẻ thì không bàn đến, nhưng ngươi Chongyun, đã có rất nhiều dấu vết cho thấy ngươi đã nương tay.”
“Trong những tình huống đó, rốt cuộc ngươi đã nghĩ gì?”
Không khí bỗng chốc trở nên căng cứng đột ngột sau câu nói của Lê Thanh Vũ, nhiệt độ trong phòng dường như giảm đi mấy độ. Chongyun không đáp, khẽ cúi đầu không dám nhìn thẳng đối phương, hai bên cứ thế chìm vào im lặng.
Xingqiu thấy tình huống bất chợt diễn biến như vậy chỉ vì một câu nói của mình, vội can ngăn:
“Này này, Thanh Vũ đại ca, Chongyun hắn cũng không –“
“Dừng! Xingqiu, nói xem, vì sao ngươi giết người?” Lê Thanh Vũ không để hắn nói hết, lại hỏi ngược lại, khiến Xingqiu có chút hoảng hốt, nhưng cũng trả lời rất nhanh chóng:
“Tình huống vừa rồi đã rất rõ ràng, bọn họ muốn giết chúng ta, mà ta cũng sẽ không ngồi im chờ chết hay trơ mắt nhìn bằng hữu bị chém giết. Đạo lý hay không đạo lý, nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ. Hơn nữa, bọn họ còn là Đạo Bảo Đoàn, nếu đã có thể dứt khoát có ý định sát hại người như vậy, hẳn trên tay cũng đã từng vương máu người vô tội, giết cũng không ảnh hưởng đến lương tâm của ta.”
Lê Thanh Vũ nghe xong gật đầu, cũng không bình phẩm, quay sang Hu Tao lại hỏi câu tương tự, khiến nàng ngẫm nghĩ đôi chút rồi đáp lại:
“Đứng trước cái chết, chúng sinh bình đẳng, khi đó mới bộc lộ sự trân quý của sinh mệnh. Tất cả đều có quyền được sống, cũng có quyền được chết. Nếu đã có ý định giết người thì nên có giác ngộ rằng một ngày nào đó sẽ bị người giết, đây là nhân quả tất yếu. Bọn họ muốn giết ta, trừ khi có một lý do nào đó mà ta th���c sự nhìn thấu được đằng sau, nếu không ta sẽ giết ngược lại bọn họ thôi, không thành thì ta chết. Đằng nào cũng tăng được doanh thu.”
“…” Lê Thanh Vũ có chút không ngờ được câu cuối, cả người khựng lại mấy giây rồi mới quay sang Chongyun, nhưng lần này câu hỏi của hắn đã khác:
“Tại sao ngươi không giết người?”
Lại im lặng mấy giây, nhưng lần này Chongyun dường như đã nghĩ thông điều gì đó, ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, khẽ nói:
“Huyền gia linh đao, hộ nhân tộc. Trảm yêu trừ ma, bất trảm nhân!”
Giọng nhỏ nhưng lời lẽ kiên nghị.
Nghe được lời này, khóe miệng Lê Thanh Vũ nâng lên một nụ cười khó nhận ra, hắn lại hỏi tiếp với ngữ khí thản nhiên:
“Thế nào là nhân? Thế nào là yêu?“
“Nhân chỉ nhân tộc, Yêu vì sinh linh ngoại đạo, thôn phệ...” Chongyun đang định đọc tiếp câu trả lời chuẩn văn mẫu trong sách giáo khoa thì bỗng dừng lại, bởi vì hắn nhận ra, đây không phải câu trả lời mà đối phương mong chờ, và cũng không phải là điều hắn thực sự nghĩ.
Thấy đối phương không nói tiếp, Lê Thanh Vũ lại khẽ thở ra:
“Thế gian chi sơ phân Thiên Địa Nhân. Thiên vi khởi đầu, Địa vi chung mạt, Nhân vi Tạo Hóa cùng Hủy Diệt, là Gian. Vạn sinh vạn vật vạn linh vốn bản vi Nhân, hà diệc phi Nhân. Đạo lấy tự nhiên làm thường, ấy là Nhân chi tính. Tâm là cội của Đạo cũng, là phương của Nhân. Muốn xét Nhân Yêu, trước tiên luận Tâm.”
“Thiện ác tự vấn, công đạo tại tâm, cứ thế quán chi.”
Lê Thanh Vũ nói xong câu này liền tiến về phía thông đạo giữa phòng, cũng không quay đầu nhìn lại.
Khái niệm mà hắn vừa nói rất mơ hồ, nhưng với ngộ tính của Chongyun đối với những điều này, hắn tin là đối phương vẫn có thể hiểu được, mặc cho dáng vẻ thường ngày có vẻ ngu ngơ đến mấy. Đây gọi là đại trí nhược ngu.
Chỉ là lời này có đầu mà không có đuôi, đây cũng là cố ý, cốt để đối phương tự mình lĩnh ngộ. Bởi học đạo của ta thì sống, nhưng nếu sống y hệt đạo của ta thì sẽ chết, tư tưởng và đạo của hắn rất có thể sẽ không phù hợp với đối phương, cưỡng ép quán triệt liền sẽ gây ra rất nhiều ảnh hưởng xấu.
Hắn l�� người đến từ một thế giới có đa tư tưởng, đa văn hóa, đa sắc tộc, dân số cũng lớn hơn thế giới này rất nhiều và còn có cái gọi là Internet. Hệ quả là sự phức tạp trong tư tưởng, cộng thêm việc hắn đối với triết học cũng được coi như có chút hiểu biết cùng với bản chất tính cách, tự nhiên sẽ có một góc nhìn khá rộng mở.
Đương nhiên, đây cũng không phải là vốn để kiêu ngạo. Người của thế giới này có thể không đông bằng thế giới cũ của hắn, nhưng họ lại có một cách thức hoàn toàn khác biệt: từ duy tâm đi đến duy vật và duy lý. Vốn là một sự phát triển không thể nào tồn tại ở thế giới của hắn theo lý luận thông thường, song ở thế giới này lại chỉ là cấp độ sơ cấp, thậm chí là nguyên lý cơ bản.
Hơn nữa, họ còn là vĩ lực quy về tự thân, cộng với đủ loại tính chất. Chỉ riêng việc luận về điều kiện tiên quyết cùng các tiên đề hay quy luật cơ bản của thế giới đã có khác biệt to lớn, tư tưởng đương nhiên phải khác. Nếu vẫn giữ nguyên tư tưởng như cũ thì chính là tự đào mộ chôn mình.
Nói đơn giản, từ thành thị về nông thôn, nhìn đồng lúa mà lại bảo là đồng cỏ, chưa bị ăn đòn đã là may rồi, nhẹ nhất cũng là bị chửi ngu hơn bò, dù sao ngay cả con bò cũng còn biết đâu là lúa đâu là cỏ.
Bởi vậy, một trong những yếu tố tiên quyết nhất khi xuyên việt hay đến bất kỳ địa phương hoặc thời đại nào khác, chính là sự dung nhập, hay còn gọi là nhập gia tùy tục. Song vẫn phải giữ được tư tưởng cốt lõi của bản thân nếu không muốn bị biến tướng, nhưng đó lại là một vấn đề khác.
Con người dù chỉ ngồi yên tại một chỗ, dưới ảnh hưởng của các điều kiện khách quan hay chủ quan bất kỳ, tư tưởng cũng sẽ tự động diễn biến theo thời gian. Nên mới có câu nói rằng một thành tựu vĩ đại không nhất thiết phải là thay đổi thế giới, mà chỉ cần không để thế giới thay đổi bản thân cũng đủ rồi.
Đối với Lê Thanh Vũ mà nói, trong khoản chém giết, chúng sinh bình đẳng.
Cảm xúc có thể là hệ lụy tự nhiên phát sinh, đây là điều bình thường, nhưng tuyệt đối không bao giờ được là điều kiện tiên quyết.
Điều kiện tiên quyết chính là tâm, là các nguyên tắc và giới hạn căn bản mà mỗi người đều có, chỉ là không tự nhận thức được. Một trong những mức đơn giản nhất chính là thiện và ác, không phải do thế gian định, mà do bản thân tự định, đồng thời phải không ngừng chất vấn nó. Nếu không sẽ rất dễ lạc lối trong cái "ta" tự bản thân mình đánh tráo khái niệm.
Chỉ khi rõ ràng điều đó, kiếm trong tay mới vững, dù có đồ sát ngàn vạn người trong thiên hạ, dù có gánh vác thương sinh, mũi kiếm chỉ trời cũng sẽ không lay chuyển.
Nhưng đây cũng chỉ là lý thuyết, khi thật sự đối mặt, việc có làm được như vậy hay không mới là khảo nghiệm. Nếu không thì giờ hắn đã chẳng phải đang tu Đạo mà đã chứng Đạo từ lâu rồi.
Nhắc nhở Chongyun là bởi vì, đối phương rõ ràng sở hữu nhận thức về bản chất của thế giới này, song lại vì một số ràng buộc không đến từ bản thân cùng ảo tưởng mỹ hảo ngăn cản. Sự thiếu quyết đoán ấy không chỉ khiến người mông lung hay nhập ma, mà rồi cũng sẽ tự hại mình hoặc hại bằng hữu mà thôi.
Bước tới gần xác của nữ tử thuộc Đạo Bảo Đoàn, hiện đã bị cháy hơn nửa, Lê Thanh Vũ ngước nhìn lên trên, nhận thấy khói phía trên cũng không dày đặc như hắn tưởng.
“Chứng tỏ là có lỗ thông khí nối với bên trên, điều này sẽ càng dễ giúp cho các vệ sĩ của Xingqiu nhận ra để phá lối mà đi vào sau một thời gian dài không nghe thấy động tĩnh.” Hắn gật đầu.
Tiếng bước chân vang lên, là Xingqiu đã đuổi kịp, thấy hắn đang ngước nhìn liền hỏi:
“Đại ca có tìm được cách thoát chưa?”
“Chưa tìm được.” Lê Thanh Vũ đáp: “Nhưng không cần gấp, các vệ sĩ của ngươi sẽ rất nhanh phát giác tình huống bất thường, cũng không cần phải mất công ở đây kêu cứu, có khói làm báo hiệu rồi. Trong lúc đó chúng ta có thể tự tìm kiếm xung quanh trước để đề phòng.”
Xingqiu nghe vậy gật đầu, lại nhìn sang một bên thấy thi thể vẫn còn đang cháy, quan sát kỹ thi trạng không khỏi giật mình:
“Nàng cũng có mấy phần tư sắc, đại ca ngươi thật có thể lạt thủ tồi hoa như vậy?”
Hắn tuy còn nhỏ chưa có các tác động sinh lý, nhưng lâu ngày đọc các loại tiểu thuyết cũng tự nhiên sinh ra tâm lý thương hoa tiếc ngọc.
“Hoa với chả hoét. Đã là địch nhân thì xấu hay đẹp cũng không khác biệt, tùy vào ý nghĩa đằng sau mà quyết định thủ đoạn được sử dụng, còn lại thì không liên quan.” Lê Thanh Vũ đáp lạnh nhạt, sau đó lại quay người đi về phía thông đạo.
“Ặc, đại ca cũng thật là máu lạnh, mà lại cũng chuyên nghiệp thật, chắc trước đây cũng từng giết người rồi.”
“Mười mấy mạng gì đó, đều là thảo khấu gây hại cho người, còn có một lão Pháp Sư, đấy là hồi ta còn ở Dao Quang Đàm.” Lê Thanh Vũ với ngữ khí không phân biệt được đùa hay thật, lại nói tiếp:
“Mà nhắc nhở cho ngươi, tốt nhất nên cẩn thận mấy cái màn mỹ nhân yểu điệu, thục nữ yếu đuối gì đấy. Nếu như có chân lý nào trên đời mà ta có thể chắc chắn, chính là nữ nhân càng đẹp thì càng độc, bởi không độc thì đã tự tuyên cáo số mệnh rồi. Ví dụ đơn giản chính là nữ tử kia, ngươi nghĩ nếu không phải nàng sở hữu tu vi Võ Giả cảnh trung hậu kỳ thì trong tình huống bị nhốt chung với bốn nam tử kia, chuyện gì sẽ xảy ra? Bọn họ không phải thiện nam tín nữ gì.”
“Ta hiểu được.” Xingqiu gật đầu.
“Này này, mấy đứa con trai các ngươi tự nhiên sang phòng khác bàn luận về mỹ nhân và chuyện có độc hay không là sao vậy?”
Ở đầu còn lại của thông đạo, Hu Tao vẫn đang đứng đó quan sát xung quanh. Có thể thấy nàng đã dọn xong các thi thể của thành viên Đạo Bảo Đoàn về một chỗ, máu cũng đã ngừng chảy – đây chính là kỹ thuật gia truyền. Nghe thấy mấy lời bọn họ bàn luận, nàng liền truy vấn.
“Cũng không liên quan gì đến ngươi, một nữ hài thì liên quan gì đến mỹ nhân?” Xingqiu đốp lại.
“Nhớ lời ngươi nói hôm nay, chờ thêm mười năm nữa, ngày đó bản tiểu thư trưởng thành, có thân hình cao ráo, vóc dáng cân đối, so với ngươi khí chất dương cương không đủ, tự nhiên sẽ rõ ai hơn ai.”
“Ngươi...”
Lê Thanh Vũ rất thức thời tránh khỏi cuộc tranh cãi của hai trẻ trâu, nhưng lời Hu Tao nói cũng không khỏi khiến hắn suy nghĩ, chỉ là cuối cùng trở thành một tiếng thở dài.
Mỹ nhân, có độc, quả đúng là vậy.
Thân cao, có ngực, nhưng điều này lại thật xin lỗi, thật đau đớn cho một kiếp nhân sinh.
Hắn lại bước đến bên cạnh Chongyun, người nãy giờ vẫn đứng yên tại chỗ, nói nhỏ:
“Ngươi thấy không? Tính cách bọn họ một khi bị xúc xiểm lên thì sẽ vô cùng đáng sợ, song khi cả bọn rơi vào cảnh ngộ này lại không hề trách ngươi nửa lời, thậm chí còn bảo vệ ngươi. Bằng hữu tốt như vậy cả đời tìm được mấy người, cớ sao lại không trân quý?”
“...Ta hiểu được.” Chongyun thở hắt ra, dường như đã thực sự đưa ra quyết định.
Lê Thanh Vũ nghe vậy im lặng gật đầu, không tiếp tục truy hỏi. Hắn biết rằng để một hài tử mới 7, 8 tuổi, tính tình vốn thiện lương, chấp nhận điều này là rất khó. Song đây là thế giới vĩ lực quy về tự thân, cường giả vi tôn, chém giết sinh tử là hiện thực, mà đối phương lại còn là Huyền gia đệ tử chắc chắn sẽ phải tiếp xúc với điều này, giác ngộ càng sớm càng tốt.
Thế giới này không giống trong game chỉ lèo tèo vài người, mà lại do những yếu tố như độ tuổi người chơi hạn chế cốt truyện nên những mặt đen tối không thể hiện ra hết. Hơn nữa, nếu không phải Nhà Lữ Hành đủ mạnh thì cũng đã sớm mồ xanh cỏ từ đời nào rồi.
Đương nhiên thất quốc còn có Thất Thần cao cao tại thượng chế ước, nhưng Thần quyền cũng không phải toàn năng hay hiển hiện khắp nơi. Nó chỉ có thể không dẫn tới loạn lạc như thời Thượng Cổ Thần Chiến, chứ các tranh chấp nhỏ giữa các bên dẫn tới tử vong vẫn sẽ luôn tồn tại, đặc biệt là khi có một vị Thần Quân nào đó lại đang định dẫn phát chiến tranh.
Nhưng vẫn phải cân nhắc đến độ tuổi của Chongyun, từ từ là được rồi.
Hắn lại tiến tới trước mặt tên kiếm giả thuộc Đạo Bảo Đoàn kia, bắt đầu hỏi dồn dập về những chuyện đã xảy ra, thậm chí là từ thời điểm gã gia nhập Đạo Bảo Đoàn đến nay.
Bị Giang Hải Tịch Tâm đánh nát tâm linh, kiếm giả này liền trả lời theo bản năng, nhớ được gì, biết được gì đều nói hết. Mà còn do đang là vô thức và tiềm thức làm chủ nên đều rất chi tiết và đầy đủ.
Chỉ là theo hắn nói đến một đoạn, Xingqiu ở một bên đang cãi nhau với Hu Tao lập tức dừng lại, mặt mày đằng đằng sát khí. Còn Chongyun, ánh mắt càng thêm sắc bén, bỗng dường như càng kiên định hơn với lựa chọn vừa rồi.
Bản văn này, sau khi qua tay truyen.free biên tập, hy vọng sẽ mang lại trải nghiệm đọc trọn vẹn hơn.