(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 12: Quyển 1 Chương 12: Khảo nghiệm của Lê Thanh Vũ (phần hai)
“Ra là vậy.” Lê Thanh Vũ đứng thong dong, khuôn mặt lại ánh lên vẻ phong thái ung dung. Hắn phóng tầm mắt ra xa, cũng dần không còn cảm thấy khó chịu nữa.
“Nơi này, nói thế nào nhỉ, tựa như tâm thức của ta. Xem ra ta đang ở trong trạng thái tinh thần hay ý thức chăng?”
Lê Thanh Vũ không muốn đứng yên một chỗ, hai chân chậm rãi bước đi. Từng gợn sóng nhỏ hình vòng cung cũng theo mỗi bước chân mà lan tỏa. Hắn nhìn chăm chú vào mặt hồ trước mặt, dòng suy nghĩ trong đầu cũng trôi nhanh hơn:
“Tâm như tịch hải, trong tới mức có thể nhìn xuyên qua từng tầng nước, nhưng lại sâu không thấy đáy. Tâm như chân trời, trải rộng vô bờ bến với những phong cảnh huy hoàng, nhưng tầm mắt lại không thể với tới. Tâm như thương khung, bao la bát ngát, bao trùm vạn vật, lại cao không thể chạm.”
Trong lòng đã có điều suy tư, và ý niệm ấy trở thành mục tiêu cần theo đuổi. Nương theo dòng suy nghĩ miên man, Lê Thanh Vũ lại một lần nữa nhìn thấy những đợt sóng nhỏ từ đằng xa. Khẽ chăm chú, hắn còn cảm nhận được làn gió nhẹ lướt qua mặt.
“Tâm sinh ý, tức niệm khởi. Niệm như trực lãng, mạnh mẽ mà vô cương. Niệm như phong lăng, nhẹ nhàng mà vô định.”
Lê Thanh Vũ lúc này cũng không ngừng suy nghĩ, mà chỉ duy trì ở một mức độ vừa phải. Hắn nhận ra mình đang rơi vào một trạng thái huyền ảo. Suy xét rằng đây có thể là trạng thái “Đốn Ngộ” trong truyền thuyết, hắn cũng không phản ứng gì đặc biệt. Chỉ là thuận theo tự nhiên, thả lỏng tâm tình, để những ý niệm nối tiếp từng bước chân.
Hắn cũng không biết rằng, ở thế giới bên ngoài, Bình Lão Lão một mặt lắng nghe Yanfei giải thích, mặt khác tâm thần lại tập trung vào thế giới bên trong. Khi nhìn thấy biểu hiện của hắn, nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng.
Tuy nhiên, trong lòng nàng cũng dấy lên chút nghi hoặc: tại sao khảo nghiệm đầu tiên lại trôi qua nhanh đến vậy? Mới chỉ vài phút đã kết thúc rồi, trong khi thông thường phải mất mấy canh giờ, thậm chí cả ngày mới xuất hiện những đợt sóng to gió lớn cơ mà.
....
Cứ như thế, Lê Thanh Vũ tiếp tục đi mãi, bước chân không hề ngưng nghỉ dù chỉ một chút. Hắn không biết mình đang đi đâu, hay với mục đích gì, hắn chỉ biết là mình vẫn đang tiến lên, và sẽ không dừng lại.
Mãi đến một lúc nào đó, không biết đã trôi qua bao lâu, hắn mới dừng bước. Đến lúc này, mọi cảm ngộ trong lòng hắn cũng đều đã lắng đọng, tâm trí dần trở nên thanh tĩnh.
Lê Thanh Vũ chớp chớp mắt, rồi quay người lại, định nhìn về đoạn đường đã qua. Nhưng làm gì có đoạn đường nào ở đây? Cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng, hắn khẽ cười nhạt hai tiếng:
“Rốt cuộc, nơi đây là tâm, không có khởi đầu mà cũng không có hồi kết. Dù có đi ngàn vạn dặm trong cõi này, kỳ thực hắn vẫn chưa từng xê dịch dù chỉ một li. Tiên Nhân quả nhiên có thủ đoạn cao cường, có thể diễn hóa Bí cảnh thành chính tâm ta, rồi lại để ta từ đó mà ngộ ra sao?”
Hắn khẽ lắc đầu, rồi nhìn xuống mặt nước:
“Không hổ là Tiên Duyên, chỉ trong một thời gian ngắn, đã khiến ta có được một tia cảm ngộ cùng ấn tượng sơ bộ về Tiên Đạo, đồng thời cũng khảo nghiệm được bản lĩnh của người được chọn.”
“Phàm nhân bình thường khi tiến vào đây, ngay từ đầu đã có một nỗi hoảng loạn nhất định. Dù trước đó có bình tĩnh đến mấy, ta cũng không phải ngoại lệ. Không những thế, do bí cảnh này được xây dựng dựa trên sự liên kết với tâm tính, nó sẽ càng phóng đại và kích thích những ý niệm đang xuất hiện cấp tốc trong lòng, từ đó hiện hóa ra ngoài, càng làm cho người tham gia gia tăng những ý niệm tiêu cực.”
“Mức độ mạnh yếu của phong ba bão táp, kỳ thực đều do ý niệm trong lòng quyết định. Ý niệm càng mạnh, sóng gió càng lớn, lại càng khó khống chế.”
Lê Thanh Vũ vừa suy nghĩ, cũng vừa ngưng đọng tâm thần. Gần như đồng thời, một cơn sóng nhỏ liền xuất hiện, không phải ở tít đằng xa như lúc nãy, mà ngay bên cạnh hắn, duy trì nhịp lên xuống ổn định, sinh động vô cùng.
Hắn cúi người xuống, chạm nhẹ vào cơn sóng giống như đang vuốt ve thú cưng. Cơn mát lạnh truyền qua các kẽ tay càng khiến tinh thần hắn thêm khoan khoái. Ngoài những cảm ngộ, hắn cũng còn nhận được thêm một số thông tin bên lề về bí cảnh này, chẳng hạn như tên của bí cảnh, “Tịch Hải”.
“Tịch Hải, có thể phản chiếu nhân tâm, yên tĩnh làm cho lòng người thanh tịnh, cũng có thể nổi sóng, cuốn trôi đi tất cả. Hàm ý, nơi đây không chỉ tĩnh lặng ý niệm, mà còn tĩnh lặng tâm hồn.”
“Nếu như chính ta không nghĩ thông kịp lúc, thì chắc chắn đã bị cuốn theo cơn sóng kia rồi. Không, phải nói đúng hơn là bị sa chân vào chính những suy nghĩ của ta. Tình huống lúc đó sẽ vô cùng hung hiểm, nhẹ thì mê thất, nặng thì tâm tịch, sống mà như c·hết. Đến lúc đó, dù có Bình Lão Lão xuất thủ cũng chưa chắc cứu ta trở về được.”
“Hung hiểm như vậy, có lẽ không chỉ là một khảo nghiệm, mà còn để cảnh cáo phần nào những mối nguy hiểm sau này sẽ phải đối mặt. Đi sai một bước liền vạn kiếp bất phục.”
“Nhưng mà tỷ tỷ Yanfei cũng có chút không quá nghĩa khí rồi đó, dù không thể tiết lộ nội dung thì gợi ý trước một chút cũng đâu có sao, ta cũng gần như bỏ mạng rồi đấy chứ!”
Tuy nhiên, Lê Thanh Vũ khi nhớ lại những gì mình vừa trải qua liền không tránh được mà tích tụ một chút oán khí trong lòng. Hắn đương nhiên đoán trước được việc Yanfei có lẽ không thể tiết lộ trước nội dung cho mình, nhưng dù sao thân phận bên ngoài của hắn cũng chỉ là một đứa trẻ tám tuổi thôi mà, ai lại nỡ đối xử như vậy chứ.
...
“Chờ một chút, có lẽ kỳ thực...” Bỗng như nghĩ đến điều gì đó, Lê Thanh Vũ hơi cứng đờ cả người, cuối cùng liền nở một nụ cười khổ:
“Nguyên nhân lại là do ta ư? Nếu như cân nhắc từ góc độ của Yanfei và Bình Lão Lão, một đứa trẻ tám tuổi dù có thiên tài đến mấy thì tốc độ suy nghĩ cùng ý tưởng cũng sẽ có giới hạn.”
“Ta thì lại khác, lúc đó tốc độ suy nghĩ gần như khởi động trạng thái Gia Tốc, nghĩa là đâu đó gấp năm lần bình thường. Mà ta lại còn tìm cách phá giải cùng phân tích bí cảnh lẫn ý nghĩa của khảo nghiệm này, thì theo lý thuyết, với lượng ấn tượng của ký ức, tốc độ tích lũy ý niệm sẽ còn tăng lên mấy lần, cuối cùng mới đạt đến con số nhanh chóng như vậy.”
“Ặc.” Hắn lắc lắc đầu:
“Đúng là tự mình chuốc lấy thôi. Thôi, cũng không nên nghĩ về vấn đề này nữa. Chuẩn bị chuyển sang khảo nghiệm tiếp theo vậy. Theo như thông tin mà ta nhận được trong trạng thái “phê pha” vừa nãy, thì toàn bộ Bí Cảnh trong quả cầu này chia làm ba khảo nghiệm, mà Tịch Hải chỉ mới là khảo nghiệm một, đằng sau còn hai khảo nghiệm nữa.”
“Nếu như nói Tịch Hải là khảo nghiệm chủ yếu liên quan đến việc khống chế ý niệm của bản thân, là một điều cực kỳ thiết yếu cho việc tu luyện sau này, thì khảo nghiệm thứ hai sẽ quyết định việc có chịu đựng được Tiên Lộ đằng đẵng hay không, nói thẳng ra là kiểm tra sự chịu đựng nhàm chán. Còn về khảo nghiệm ba lại không được miêu tả cụ thể, chỉ để lại đúng một câu là ngay cả Tiên Nhân cũng không phải ai hay thú vật nào cũng có thể vượt qua được.”
“Còn về cách làm sao để chuyển khảo nghiệm: Một khi vượt qua được khảo nghiệm một, bất cứ ai đều sẽ có được một loại thuế biến (thay đổi) liên quan đến bản chất cùng tâm cảnh, tự nhiên sẽ vì thế mà sinh ra cảm ngộ. Coi như không có thì cũng chứng minh rằng tâm cảnh của kẻ này đã đủ rồi, dù sao nếu không vượt qua được thì đã bị gạt bỏ.”
“Khi ấy, chỉ cần ngồi xuống mặt nước, trong lòng tĩnh lại, yên diệt vạn niệm, tâm lặng như tờ, khung cảnh xung quanh sẽ tự động theo tâm cảnh biểu hiện phối hợp cùng quy tắc đã được chế định sẵn mà chuyển sang khảo nghiệm thứ hai. Đây cũng là dụng ý của Tiên Nhân, khi thể hiện việc truy tìm bản ngã tại nơi tĩnh lặng đến cực hạn.”
Lê Thanh Vũ hơi trầm ngâm, nhưng hắn lại không hề ngồi xuống, trái lại hắn còn đứng thẳng người lên. Cùng lúc đó, toàn bộ mặt hồ bỗng đều trở nên nhộn nhạo. Không, từ lúc hắn giữ vững được tâm cảnh, nơi đây đã không còn chỉ là mặt hồ nữa, mà ngược lại đã trở thành Tịch Hải đúng nghĩa.
Mặt biển giờ đang nhấp nhô, sóng to gió lớn lại bắt đầu nổi lên. Lê Thanh Vũ ngước nhìn lên bầu trời, cảm nhận không gian đang dần tối lại.
“Chỉ là... Rốt cuộc, ta không thể làm được. Chỉ cần nghĩ đến việc yên diệt vạn niệm, để cho tâm trở nên tĩnh lặng, cuối cùng nhìn thấy được bản tâm, toàn bộ thân thể và ý thức của ta đều đang phản đối, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Cảm giác này là sao? Tựa như ta đã từng trải qua rồi vậy?”
Lê Thanh Vũ lúc này cũng không chỉ suy nghĩ trong lòng nữa, hắn bắt đầu lẩm bẩm thành tiếng. Mặc dù đây chỉ là một không gian tinh thần, nhưng đối với ý thức mà nói, việc thể hiện tâm niệm ra bên ngoài lại khác rất nhiều so với chỉ suy nghĩ trong đầu. Tức là, hành vi nói ra thành lời ở nơi đây hoàn toàn khác biệt so với việc chỉ giữ trong suy nghĩ.
“Tiên Lộ chú trọng thanh tĩnh vô vi, từ đó đạt đến Đại Tiêu Dao, Đại Tự Tại, tức là lấy tâm tĩnh, cùng với đại nghị lực để truy tìm bản tâm ẩn giấu tại tầng sâu bên dưới. Nhưng có lẽ, con đường này không thích hợp với ta, cũng không phải con đường ta nên chọn.”
Lê Thanh Vũ nhắm mắt lại, hắn cảm giác được bản thân lúc này lại như tiến vào một trạng thái kỳ diệu khác, tương tự như vừa nãy, nhưng sâu sắc hơn nhiều.
Thân thể hắn như hòa làm một với Tịch Hải. Hắn có thể nghe được tiếng rít gào của gió biển bên tai, có thể cảm nhận được sự dao động của biển lớn truyền đến qua từng đợt sóng.
Vô số những cảm nhận, những uy thế của thiên nhiên hùng vĩ lúc này tràn ngập trong tâm trí Lê Thanh Vũ. Hắn không hề ước thúc chúng, mà chuyển biến chúng thành ý niệm của bản thân: nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn. Từ nhất niệm đến vạn niệm, cần bao lâu thời gian? Hắn cũng không biết, chỉ cần nhanh nhất có thể là được rồi.
Dẫu rằng vạn niệm này vốn nhỏ bé, thưa thớt, bình thường còn khó có thể nhận thấy, nhưng giờ đây chúng lại tụ họp, trở thành một luồng lực lượng không thể khinh thường. Kiến nhiều đủ giết chết voi, chính là đạo lý này.
Ở nơi sâu thẳm trong tâm linh, ngay khi Lê Thanh Vũ vừa mới có được quyết định, tia sáng nhỏ bé trên Cung Mệnh cũng bắt đầu sáng lên mạnh mẽ, một cỗ lực lượng không thể nói rõ dần dần lan tỏa.
“Nếu lộ này không thông, ta liền tìm lộ khác. Nếu lộ này chưa có tiền nhân, vậy ta liền dẫn đường mở lối. Nếu con đường này bất thông... Vậy ta liền đả thông nó, biến nó thành một đại đạo thênh thang!”
Lê Thanh Vũ thở nhẹ, hai mắt mở ra, bên trong lấp lóe quang mang. Ngay tại lúc này, toàn bộ Tịch Hải sôi trào!
Bản chỉnh sửa này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra.