(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 116: Quyển 1 Chương 116: Kỳ biến!
“Ngươi phát hiện ra điều gì?” Cả nhóm tiến lại gần Chongyun, Xingqiu nhanh nhảu hỏi ngay.
Lê Thanh Vũ đưa mắt nhìn xuống bàn, trên đó bày ba cuốn cổ thư đều đã được lật mở, cho thấy Chongyun đã tìm thấy điều gì đó.
Chongyun liền chỉ vào ba cuốn cổ thư trên bàn, nói:
“Vừa rồi ta đọc ba cuốn này, phát hiện chúng đều là kinh thư tế bái Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân, nhưng nếu nhìn kỹ thì không hoàn toàn như vậy. Ở đoạn 3 quyển một, đoạn 4 quyển hai và đoạn 1 quyển ba, dù từ ngữ bên trong vẫn là tế chú, nhưng cách sắp xếp đã không còn chính xác. Mọi người hiểu điều này có ý nghĩa gì chứ?”
Lê Thanh Vũ gật đầu, chỉ Hu Tao và Xingqiu một bên vẫn còn ngơ ngác, dường như đã hiểu mà cũng chưa hoàn toàn.
Hắn thấy vậy liền nhắc nhở ngắn gọn:
“Huyền gia bí cú pháp.”
Lúc này Hu Tao mới chợt bừng tỉnh, còn Xingqiu thì cũng thế; hắn vốn không biết Huyền gia bí cú pháp là gì, nhưng từ phản ứng của mọi người, với trí tuệ của mình, hắn cũng đã đoán ra.
“Là một loại mã hóa?” Xingqiu hỏi.
“Ừm.” Lê Thanh Vũ gật đầu, tay phải đưa lên bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán, dường như đang tiếp tục giải mã.
Xingqiu và Hu Tao nhận được sự khẳng định liền kinh ngạc nhìn Chongyun; cả hai đều không ngờ đối phương lại lợi hại đến vậy, chẳng lẽ sau khi đột phá Luyện Khí cảnh, não vực của hắn bị kích thích mà khai khiếu chăng?
Đối mặt với ánh nhìn này, Chongyun hơi xấu hổ, lắp bắp nói:
“Không, ta cũng không lợi hại đến thế. Dù nói mỗi nhà trong Huyền gia đều có phong cách khác nhau nên không thể giải mã toàn bộ, nhưng dấu hiệu nhận biết thì không thể giấu được. Ta cũng may mắn cảm thấy có chút bất thường nên mới chú tâm quan sát, cuối cùng phát hiện bốn từ quan trọng xuất hiện ở ba cuốn sách trong những ngữ cảnh hoàn toàn không ăn nhập với bài tế của Chân Quân, sau đó mới xác định đây là manh mối.”
“Ra vậy.” Hu Tao và Xingqiu đồng thanh gật đầu, sau đó Xingqiu lại hỏi:
“Vậy bốn từ đó là gì?”
Hắn có chút hào hứng, không ngờ chuyến đi này lại có bất ngờ ngoài dự liệu như vậy; do đã chắc chắn về vấn đề an toàn nên giờ hắn cũng không còn gì ngần ngại.
“Chư Tinh Phá Hiểu.” Chongyun trả lời.
“Chư... Tinh... Phá... Hiểu...” Cả hai lập tức lẩm nhẩm đọc lại. Xingqiu bỗng quay sang Hu Tao, ánh mắt mang theo vài phần giễu cợt, hỏi:
“Hu Tao tiểu thư, ngươi đến từ thế lực ẩn mình, giờ là lúc chứng minh học vấn uyên thâm của bản thân rồi đấy, không phải ngươi vẫn tự nhận mình có học vấn uyên thâm sao?”
“Ngươi!” Hu Tao trợn trắng mắt: “Ta đúng là đến từ một đại thế lực ẩn mình nhưng ta là Võ gia mà? Mặc dù đối với mã hóa Huyền gia cũng có chút ít thông tin, song đây cũng không phải cấp bậc ta có thể hiểu rõ. Nhưng thế vẫn còn đỡ hơn ngươi, từ nãy đến giờ chỉ biết tỏ vẻ kinh ngạc, ngươi không làm được gì hữu dụng h��n sao?”
“Ngươi...”
Thấy hai người lại sắp cãi vã, Chongyun lập tức can thiệp, liền nói ra đáp án để hóa giải mâu thuẫn:
“Hai người các ngươi dừng lại, nghe ta nói. Chư Tinh Phá Hiểu thực ra chỉ là một thuật ngữ dùng để chỉ mặt trăng! Cổ ngữ từng có câu, Nhật Nguyệt bất quá chỉ là đại tinh thần, Thái Dương Thái Âm trực thẳng từ Thiếu. Nguyệt là chư tinh phá hiểu, Nhật là quần thần liệt quang.”
“Phối hợp với cách ghi chép đối ứng từ thường dùng trong tế văn, kết hợp thuật phong thủy tướng số, chúng ta lấy quẻ Càn đổi chỗ cho Cấn, lại luận tiếp phương hướng Thái Âm lệnh Thủy, Thổ khắc Thủy làm căn, từ đó phát hiện ra chính diện đối mặt Thiên Hoành Sơn hướng Tây Bắc, lại lấy điện thờ làm trung tâm làm hạch bàn, xoay chuyển quẻ thêm một lần nữa...”
Không biết từ lúc nào Chongyun đã giơ tay lên, một tấm Bát Quái phù đồ bỗng xuất hiện trên lòng bàn tay, các quẻ xoay chuyển không ngừng theo âm tiết hắn phát ra, rõ ràng là đang tính toán.
Dường như đây là một loại phương thuật hắn vừa mới có thể thi triển được sau khi đột phá Luyện Khí cảnh, tiêu hao dường như cũng không quá lớn.
“… cuối cùng có thể xác định, khu vực được nhắc tới chính là căn phòng trống rỗng kia, nơi đó có thể là nơi ẩn giấu bí mật, ẩn giấu một cơ quan.”
Thu hồi Bát Quái thuật, Chongyun chỉ tay về một góc khác trong tòa miếu, nói với ngữ khí dứt khoát.
Ở một bên, Hu Tao và Xingqiu đều đã sớm sững sờ, cảm xúc khá phức tạp. Do đối phương đa phần có vẻ ngây ngô nên bọn họ nhiều khi cũng quên rằng đồng đội của mình không phải không thông minh, chỉ là trí thông minh được vận dụng vào một lĩnh vực hoàn toàn khác.
“Nếu vậy, chúng ta làm sao để kích hoạt được cơ quan bí mật này?” Xingqiu hỏi. Nếu đã nói được nhiều như vậy rồi thì hẳn Chongyun sẽ không chỉ phát hiện ra được ngần ấy, khả năng cao ngay cả cách kích hoạt cũng đã được suy đoán.
Quả nhiên, Chongyun nghe thế liền rời khỏi phòng, quay lại chủ điện, lại từ lô hương lấy ra ba cây hương kim loại mang về, dường như không phải lấy bừa mà ẩn chứa huyền cơ nhất định.
“Nếu ta đoán không sai, hẳn là cắm ba cây hương kim loại này vào các vị trí sách cũ vừa rồi, chỉ có ba, theo như ta giải mã, khi ấy sẽ kích hoạt thành công.”
Vừa nói, Chongyun vừa thị phạm, bắt đầu đặt ba cây lên kệ trong ánh mắt chăm chú và lấp lánh của Hu Tao và Xingqiu.
Chỉ có Lê Thanh Vũ ở một bên vẫn giữ nguyên thái độ bình thản như cũ. Dựa vào kiến thức của mình, hắn có thể xác nhận Chongyun sử dụng Bát Quái thuật tính toán không sai, thậm chí ngay cả cách khởi động cơ quan cũng đúng.
Phản ứng Nguyên Tố nhỏ bên dưới tòa miếu hắn cũng đã chú ý từ trước, song cường độ không mạnh lại khá rời rạc, không thành hình nên hắn cũng chưa để ý, dù sao đây là thế giới Tiên Thần tồn tại, một tòa miếu dù bỏ hoang cũng sẽ phải có chút gì đó. Bây giờ nhìn lại, xem ra chính là một loại cơ quan mật, nhưng cụ thể thế nào thì vẫn chưa rõ.
Hắn cũng muốn chứng kiến xem thứ bí mật này là gì, dù sao nếu có việc cũng có thể hô gọi hộ vệ bên ngoài; nếu là quỷ hồn các loại thật thì càng không đáng sợ, chỉ cần không phải Đại Quỷ thì đến bao nhiêu cũng chẳng đủ cho Thuần Dương chi Thể của Chongyun tiêu diệt, nên cũng không ngăn cản Chongyun thử nghiệm.
Với lại phiêu lưu mà, nếu mọi thứ đều đã biết rồi thì còn gì thú vị nữa, cũng sẽ không phải Động Lộ của hắn.
Bất quá ngay lúc Chongyun vừa định cắm cây hương thứ ba vào vị trí, một tia linh quang bỗng lóe lên trong đầu Lê Thanh Vũ.
“Chờ một chút, cách phân tích vừa rồi dựa theo điển tịch kết nối với Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân và cách luận phong thủy, song nếu ta không tính những thứ đó thì sao?”
“Nếu ta chỉ luận mỗi cụm từ Chư Tinh Phá Hiểu, coi như cần Nguyệt chi lực vào ban đêm, dùng nó như chìa khóa chính để giải mã ba đoạn văn bản này, khi ấy kết quả cuối cùng sẽ là...”
“Chỗ này!”
Lê Thanh Vũ giật mình, định lập tức hô Chongyun dừng lại.
Bất quá, hắn đã muộn, cây hương trong tay Chongyun đã sớm được cắm vào cuốn cổ thư thứ ba.
Lập tức, chưa đến nửa giây, từ bên trong tường bỗng phát ra âm thanh cơ quan vận chuyển, sàn nhà dưới chân nháy mắt tách đôi, lộ ra hố sâu bên dưới, đồng thời truyền đến một cỗ hấp lực cực mạnh.
Sự việc diễn ra quá nhanh tới mức ngay cả Lê Thanh Vũ, người đã có tâm lý dự phòng từ trước, cũng không thể phản ứng kịp, vừa định di chuyển liền đã bị cỗ hấp lực kia ảnh hưởng, rơi xuống dưới hố cùng với bộ ba, những người đương nhiên không thể tránh khỏi.
“Aaaa...” Âm thanh hét thất thanh vọng lên.
Cứ thế, cả bốn đều rơi xuống. Sàn nhà cũng theo đó đóng lại.
....
“Ai ui, chỗ này là chỗ nào?”
Xingqiu rên rỉ xoa lấy một bên cánh tay, nơi đã đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể hắn khi rơi xuống.
Hắn nhìn xung quanh, chỉ thấy tất cả chỉ một mảnh hắc ám, đưa tay cũng không thấy được năm ngón.
“Xem ra chính là một chỗ mật thất.” Hu Tao ở một bên đáp lời.
Nàng so với Xingqiu thì cảm thấy nhẹ nhàng hơn không ít, vốn dĩ thân pháp chính là ưu điểm của nàng, tuy không kịp phản ứng nhưng khi rơi xuống cũng đã điều chỉnh tư thế và chuyển kình để tiếp nhận lực.
Bất quá, có thể nhẹ nhõm như vậy cũng phải kể đến việc hố không quá sâu, chỉ tầm hơn năm trượng, và lúc tiếp đất dường như còn cảm thấy sàn nhà mềm mềm, chỉ là cảm giác này giờ cũng không còn nữa, không biết có phải là cơ chế của cơ quan hay không.
Nàng vừa định lấy ra từ trong người một viên Dạ Minh Châu để soi sáng xung quanh thì đã bị một bàn tay ngăn cản, kèm theo đó là một giọng nói khiến người ta không tự chủ được mà nghe theo:
“Đừng lấy Dạ Minh Châu ra, cứ giữ nguyên như hiện tại là được rồi.”
Đây là giọng của Lê Thanh Vũ.
Hu Tao nghe vậy vừa định thắc mắc tại sao, chẳng phải khi tiến vào bất kỳ đâu thì điều quan trọng là phải đảm bảo tầm nhìn ư, thì đã nghe Lê Thanh Vũ nói tiếp bốn chữ:
“Chongyun, trì thủy.”
Trong bóng đêm sau đó hơi truyền lại một thanh âm lục lọi, Hu Tao, Xingqiu và Lê Thanh Vũ đều cảm thấy một bàn tay mát lạnh ươn ướt xoa lên tay mình, dường như thoa một loại nước thuốc kỳ lạ nào đó lên tay.
Xingqiu đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng còn chưa đợi hắn làm gì thì đã nghe thấy giọng nói của Lê Thanh Vũ tiếp tục vang lên, nhưng lần này lại vang lên trực tiếp từ trong não hải:
“Được rồi, giờ đã có thể nói chuyện như bình thường. Cách nói chuyện này tương tự như dùng ý niệm điều khiển thanh âm cổ họng, nhưng bỏ qua bước đó mà hướng trực tiếp tới đối tượng là Chongyun, ta nghĩ các ngươi đều có thể cảm nhận được.”
“Thanh âm của đại ca có thể tiến vào đầu ta, đây là gì vậy? Thiên Lý Truyền Âm sao?” Xingqiu lập tức hỏi, bên ngoài vẫn im lặng không nói gì, hắn thích nghi rất nhanh, đây cũng là một tố chất.
“Trì Thủy thuật, một trong những phương thuật đơn giản mà hữu dụng nhất của các phương sĩ, thông qua tiếp xúc nước thuốc làm môi giới để truyền đi ý niệm của bản thân, đương nhiên cần tiêu hao năng lượng của người thi triển. Chongyun hiện tại là Luyện Khí đệ nhất trọng, ở khoảng cách này linh khí tiêu hao ta đoán có thể duy trì trong một nén hương, ta nói có đúng không?” Lê Thanh Vũ trả lời.
“Đúng.” Thanh âm của Chongyun truyền đến, đáp lại gãy gọn.
“Được rồi, nếu vậy ta sẽ nói đơn giản. Hu Tao và Chongyun, trong lúc ta nói, lấy ra đan dược chuẩn bị chiến đấu, loại nào hẳn các ngươi cũng biết. Chongyun thêm khoản phù lục. Xingqiu cầm lấy của ta, tất cả chờ thêm một thời gian ngắn, luôn sẵn sàng ăn vào bất cứ lúc nào. Tất cả cũng hơi vận chuyển nhẹ khí huyết của bản thân.” Lê Thanh Vũ nói nhanh.
Chongyun và Hu Tao tuy đều không hiểu lý do nhưng sau 4 tháng quen biết đều nhận thức rõ trí lực siêu phàm của đối phương, không hề phản đối, liền làm theo.
“Xingqiu, đây là Đê phẩm Bạo Kích Đan, có tác dụng bộc phát khí huyết trong thời gian ngắn, ngươi cầm lấy chuẩn bị, khi nào ta ra tín hiệu thì hãy ăn vào.”
“Tốt, hiện tại Hu Tao và Xingqiu, hai ngươi giả vờ gây mâu thuẫn, nói là rơi xuống không mang bất kỳ công cụ chiếu sáng nào cả, chỉ cần hạn chế thanh âm không quá to mà cũng không quá nhỏ.”
“Chongyun nhớ kỹ, trong tất cả phù lục ngươi định lấy ra bắt buộc phải có Bình Lộ Phù, cũng phải cân nhắc lượng linh khí tiêu hao, nếu chỉ còn cách giới hạn thúc giục phù này hai thành thì lập tức dừng Trì Thủy thuật.”
Lê Thanh Vũ đang định tiếp tục dặn dò thì ở một bên Xingqiu đã bên ngoài đôi co với Hu Tao, trong đầu lại không nhịn được hỏi:
“Đại ca, rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra?”
“Chuẩn bị chiến đấu, đó sẽ là trường hợp tệ nhất. Đối phương có đến hơn tám phần....”
Bỗng, từ một phương không rõ trong bóng tối truyền đến tiếng kêu rên từng hồi:
“…Cứu... Cứu chúng tôi với... Cứu... chúng tôi... với...!”
Thanh âm rất thảm thiết, không biết là người hay quỷ.
“Đến rồi! Đối phương không phải quỷ, giờ hoàn toàn xác định là Đạo Bảo Đoàn! Hu Tao và Xingqiu, các ngươi nhanh chóng cãi lộn, chủ đề chính là liệu có nên cứu những kẻ đang kêu cứu hay không, và bọn chúng là ai, lý do tự bịa, cố làm sao để giọng mình nghe ra giống cừu non một chút.” Giọng nói của Lê Thanh Vũ lại vang lên, tốc độ của ngữ khí nhanh hơn vài phần, nhưng vẫn trấn định như cũ.
“Ngay khi ta phát động, ba người các ngươi lập tức ăn đan dược, chạy về phía trước bốn bước, bên phải liền có một thông đạo hẹp cỡ một người. Chongyun sau đó đầu tiên thi triển Bình Lộ Phù, kế tiếp thì tất cả chui vào trong đó, đạp lên con đường đư��c trải sẵn tiến tới gian phòng bên cạnh, thi triển toàn bộ tuyệt chiêu mà các ngươi biết lên tất cả những kẻ ở đó, đừng quản đó là ai.”
“Nhớ kỹ, trước tiên hợp kích xử lý đơn mục tiêu là tốt nhất, sau đó mới phân ra. Chongyun duy trì Trì Thủy thuật với hai người kia để tăng cường phối hợp, tạm thời tách ra với ta để giảm tiêu hao, còn lại chiến đấu thế nào chắc các ngươi không cần ta phải chỉ giáo. Nhớ kỹ đừng để chúng có cơ hội sử dụng các bình dược. Có thể ném hai bình Hỏa Lôi về sau để hỗ trợ ta nếu có thể.”
“Còn lúc tín hiệu được phát động chính là....”
“Hiện tại. Đi!”
Lê Thanh Vũ bỗng đạp một bước mạnh tiến lên phía trước, Huyền Ngân kiếm trong tay bạt mạnh từ dưới lên.
Choang!
Hỏa hoa bắn ra, báo hiệu vũ khí đã giao thủ!
Tác phẩm này được đăng tải duy nhất tại truyen.free.