(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 115: Quyển 1 Chương 115: Miếu hoang ngoài bến cảng
Ắt xì, chỗ này ban đêm có hơi lạnh ha?" Giọng nói của một thiếu niên vang lên giữa gian điện thờ cũ kỹ, kèm theo tiếng hít hà mũi.
"Ha ha, đã bảo ngươi chuẩn bị sẵn rồi còn không chịu nghe. Giờ đang là mùa đông, chỗ này lại đón hướng gió mùa Đông Bắc, đừng tưởng thân thể Võ Đồ cảnh cửu trọng của ngươi là không bị ảnh hưởng gì." Một giọng nói khác vang lên, lần này l�� của một thiếu nữ.
"Đã yếu còn thích ra gió, đúng là bệnh sĩ diện!" Chủ nhân giọng nói thứ hai nói thêm.
"Ma Nữ tiểu thư, mấy ngày không gặp mà thái độ của ngươi lại càng hằn học, làm ta nghi ngờ nền giáo dục ngươi nhận được có vấn đề đấy." Giọng nói thứ nhất cũng không vừa, đốp lại.
"Tiểu tử ngươi vừa nói cái gì cơ? Cái tên tuổi còn nhỏ đã cứ thích bắt chước dáng vẻ thư sinh trưởng thành, tay lăm lăm kinh thư khiến người ta tưởng mình ghê gớm lắm, nào ngờ bên trong toàn truyện võ hiệp con nít mà cũng có tư cách đi nói ta sao?"
"Còn hơn kẻ nào đó cả ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, trong đầu chỉ chăm chăm nghĩ cách trêu chọc người khác, đến lúc bị phản lại thì lại gào thét kêu la?"
"Mịa, cái tên vô sỉ này còn dám ở đây đặt điều, nếu không phải ngươi chơi cái trò thối tha đến chó cũng không ngửi nổi đấy thì làm sao ta lại phải nổi giận đến mức này chứ?"
"Nói cái gì, nếu không phải ngươi –"
"Nghỉ!" Một giọng nói thứ ba vang lên, giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ xen lẫn chút bực tức, lập tức khiến hai giọng nói kia im bặt.
"Nhưng Thanh Vũ đại ca, cô ta thật sự rất quá đáng, cô ta –" Chủ nhân giọng nói đầu tiên dường như vẫn còn không phục.
"Ta bảo nghỉ là nghỉ, nghe rõ chưa? Ngươi thừa biết tính cách của cô ta rồi, đôi co làm gì? Với lại ngươi không phải hay tự xưng là quân tử hiệp khách học hỏi sao, thế mà giờ lại đi đôi co thế này?"
"Ta..."
"Đúng rồi, tên ngụy quân t-" Chủ nhân giọng nói thứ hai đang định phụ họa, bỗng khựng lại, dường như bị ai đó lườm cho một cái.
"Còn ngươi, không cần phải ở đó mà thổi kèn đánh trống! Ngươi làm gì thì tự ngươi biết, còn có tư cách đi chất vấn đối phương?"
"Đừng quên hôm nay chúng ta đến đây để làm gì, nếu việc hôm nay vì hai ngươi cãi nhau mà lỡ dở, thì lúc đó đừng trách ta ra tay nặng. Đừng nghĩ các ngươi trốn trong nhà thì ta không có thủ đoạn làm gì được hai ngươi, rõ chưa!"
"Rõ... Thanh Vũ đại ca..."
Lê Thanh Vũ nghe vậy mới khẽ gật đầu hài lòng, lại đưa mắt nhìn sang một hướng khác. Trong ánh sáng lờ mờ, hắn thấy một thiếu niên tóc xanh màu thiên thanh đang chăm chú đọc những cổ thư còn sót lại trên kệ. Dù ánh sáng không đủ, cậu vẫn dường như đọc được từng chữ một, ánh mắt vô cùng chăm chú.
Đó là Chongyun, còn hai người vừa rồi tranh cãi chính là Xingqiu cùng Hu Tao.
Hôm nay hắn đi cùng bộ ba để thăm dò một ngôi miếu nhỏ gần đoạn rừng cách cảng Ly Nguyệt chừng ba mươi dặm. Khoảng cách này không lớn nhưng cũng không hề nhỏ. Với tu vi Võ Đồ cảnh lục trọng hiện tại, hắn chỉ mất chưa đến một canh giờ để di chuyển với tốc độ cao.
Thế nhưng đương nhiên, hắn cũng không cần làm điều đó, đã có Xingqiu dùng tiền thuê xe ngựa chở mọi người đi, dù sao đây cũng là kế hoạch của đối phương.
Nhân dịp Chongyun đột phá Luyện Thể kỳ tiến vào Luyện Khí kỳ, để khao bạn bè mà cũng để thỏa mãn bản tính tinh quái của bản thân, Xingqiu đã quyết định tổ chức chuyến đi tìm quỷ này.
Huyền gia tu luyện có tiến độ chậm hơn Võ gia. Luyện Khí kỳ nhất trọng dù tính chất khác biệt nhưng cũng chỉ ngang Võ Đồ lục trọng, so với Hu Tao nay đã bát trọng cùng Xingqiu cửu trọng thì còn chênh lệch rất nhiều, dù thời gian cả ba người bắt đầu tu luyện không chênh lệch là bao.
Tuy nhiên theo như Lê Thanh Vũ cảm nhận được, trong cả ba người thì Xingqiu dù có tiềm chất căn cốt võ đạo khá tốt, thậm chí mạnh hơn Hu Tao mấy phần, nhưng về tổng thể, Linh Căn dường như yếu hơn không ít. Còn Hu Tao vừa có căn cốt lại vừa sở hữu ít nhất thượng phẩm Linh Căn, ở giai đoạn Võ Đồ tuy có thể tu hành chậm hơn nhưng một khi đạt đến Võ Giả sẽ dần dần san lấp khoảng cách này.
Chongyun hiện tại đột phá Luyện Khí cảnh thành công, Thuần Dương chi Thể tích lũy Thuần Dương chi Khí bấy lâu sẽ trở thành trợ lực lớn, tu vi trong thời gian ngắn có thể sẽ tăng vọt như hỏa tốc. Tính tổng thể, cả ba có lẽ sẽ đạt đến Võ Giả cảnh và Trúc Cơ cảnh cùng lúc.
So với bọn hắn... Lê Thanh Vũ do tu luyện chậm hơn nên mặc dù tránh được rất nhiều vấn đề trong quá trình tu luyện và có thời gian mỗi ngày dài hơn để sử dụng, hẳn vẫn sẽ đột phá chậm hơn, theo như hắn tạm ước tính có thể sẽ mất thêm ba bốn tháng.
Nói đến cảnh giới tu luyện của Huyền gia, Huyền gia do tu luyện theo Tiên gia nên cũng được phân ra thành Luyện Tinh Hóa Khí, Luyện Khí Hóa Thần, Luyện Thần Phản Hư cùng Phản Hư Hợp Đạo. Chỉ là do nhiều vấn đề về huyết mạch cùng tính chất nhân thể nên mỗi đại cảnh giới lại phân ra các thời kỳ riêng biệt, tổng cộng là:
Luyện Thể kỳ, Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Linh Động kỳ tương ứng với Luyện Tinh Hóa Khí sơ, trung, hậu, đỉnh phong, đều được xưng là tu sĩ.
Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Vấn Đỉnh kỳ tương ứng với Luyện Khí Hóa Thần sơ, trung, hậu, đỉnh phong, xưng là đại tu sĩ.
Đến cảnh giới Luyện Thần Phản Hư xưng là Chân Nhân, các giai đoạn tu luyện sẽ có sự khác biệt bởi một vấn đề, đó chính là phi thăng, tự nhiên sẽ quyết định cảnh giới tiếp theo.
Thần Du kỳ ngang với sơ kỳ và trung kỳ, Đại Thừa kỳ ngang với hậu kỳ và đỉnh phong, vốn là Thánh cảnh. Đạt đến cuối xưng là Đại Thánh, cũng còn được gọi là Tiên Nhân hoặc Chân Nhân đệ tam bộ.
Nếu đang độ kiếp thì sẽ là Độ Kiếp kỳ. Phi thăng thành công sẽ là Thiên Nhân kỳ, tiếp tục tiến lên trở thành Thiên Quân. Nếu độ kiếp thất bại mà đã đạt đến Đại Thánh từ trước thì sẽ được xưng là Tán Tiên.
Luyện Hư Hợp Đạo thì lại đơn giản, tất cả đều là Chân Quân. Khi ấy tiên phàm không còn khác biệt, dù là phàm nhân nhưng huyết mạch đã sớm được đề thăng đến cực độ, cũng có thể xưng là Tiên huyết.
Đây cũng là một phần lý do mà ở Inazuma chỉ có cấp độ này mới được xưng Tiên, không phải từ Luyện Thần Phản Hư giống như Ly Nguyệt, mà là do bản chất huyết mạch của chư Yêu nơi đó.
Trở lại chuyện chính, Xingqiu sau khi biết được Chongyun đột phá thành công liền đi tìm thông tin về một khu vực gần đây từng có tin đồn xuất hiện quỷ hay yêu ma. Cuối cùng, dựa vào nhiều nguồn tin tấp nập được đưa đến Phi Vân thương hội, hắn cũng đã tìm thấy một mục tiêu.
Đây là một tòa miếu nhỏ bị bỏ hoang, cách cảng Ly Nguyệt ba mươi dặm. Nó nằm hơi chệch đoạn đường dẫn đến Hắc Nham Xưởng, cách khu vực thôn làng ở đó hơn mười mấy dặm, lưng tựa vào một ngọn đồi, đối diện với Thiên Hoành Sơn. Bốn bề bị cánh rừng rậm rạp che phủ. Mãi cho đến khi mùa đông đến, lá rụng cùng một trận bão lớn từ ngoài biển tràn qua khiến hàng cây bên ngoài đồi đổ xuống, nó mới lộ diện.
Ban đầu cũng có một số thợ săn hay nông phu qua lại khu vực này. Nhưng rồi một ngày nọ, tự dưng có mấy người lan truyền tin đồn là họ t��ng nghe thấy âm thanh kỳ lạ vang vọng từ dưới miếu, nhưng không có thương vong nào.
Biết được điều này, Xingqiu đã cho người đi kiểm tra và thám thính khu vực này trước. Họ phát hiện tòa miếu hoang nhỏ này tuy có đôi chút rùng rợn nhưng cũng không có gì khác lạ, không có dấu vết có người ra vào, ma quỷ lại càng không có. Đây là báo cáo mà vị tiểu đội trưởng vệ sĩ kia đã đưa cho hắn.
Dò xét của mấy vị Tiểu Thừa cảnh, hắn vẫn còn tin tưởng được. Sau khi lập ra một kế hoạch ngắn gọn, hắn liền phát tin cho một số tiểu bằng hữu thân thuộc, rủ họ đi chơi một chuyến ở nhà ma. Chongyun, Hu Tao, và đương nhiên là cả Lê Thanh Vũ đều có phần.
Chongyun do đã có tiền lệ lại thêm phần ưa thích nên cũng vô cùng đồng ý. Hu Tao thì vì trước đó mấy ngày có một vụ cãi vã với Xingqiu nên cũng chần chừ, nhưng thấy mọi người đều đi thì cũng muốn đi xem thử, chủ yếu vì tò mò xem Xingqiu có thể chuẩn bị được những gì. Còn Lê Thanh Vũ thì thuần túy là rảnh rỗi và nhàm chán, với lại cũng muốn mở mang tầm mắt nên cũng nhận lời.
Ngay từ lúc xe ngựa lăn bánh sắp tiến vào gần tòa miếu nhỏ, Lê Thanh Vũ đã quan sát kỹ càng địa lý và phong thủy xung quanh, phát hiện ra chỗ này... kỳ thực rất tầm thường, không phải đại cát đại lợi hay đại hung đại sát, mà chỉ là tiểu cát.
Đại cát còn có thể vật cực tất phản, nuôi dưỡng ra quỷ quái bên trong miếu nếu có thủ đoạn, nhưng tiểu cát thì gần như bất khả thi, vì tính chất tụ hội Nguyên Tố và Địa Mạch chi khí dẫn dắt không đủ. Vậy nên đối với kết quả cuối cùng của chuyến đi này, hắn cũng đã rõ ràng, lại không nỡ nói cho Chongyun, cũng ôm tâm lý tương tự như Hu Tao để xem Xingqiu có thể diễn trò gì.
Vừa tiến vào bên trong tòa miếu, Chongyun liền trưng ra bộ mặt nghiêm túc, cẩn thận kiểm tra phù lục và vũ khí trên người, nhưng sự hưng phấn vẫn không che giấu nổi.
Người lái xe ngựa rời đi, hẹn bốn canh giờ sau quay lại, tạo nên một cảm giác như thể trong tòa miếu cùng cả cánh rừng xung quanh đều chỉ có bốn đứa trẻ con.
Nhưng điều này sao có thể? Dựa vào Quan Nguyên chi Nhãn, Lê Thanh Vũ đã phát hiện ra mấy tia khí tức của các võ giả ẩn mình, họ chính là đội hộ vệ của Xingqiu, cũng là để đảm bảo cho hành trình này.
Dù sao quỷ quái có thể không có, nhưng một nơi rừng thiêng nước độc như này lại có một tòa miếu, rất dễ xuất hiện những kẻ lai lịch bất minh tới trú chân. Giả như gặp phải lâm tặc, sơn tặc hay Đạo Bảo Đoàn thì chuyện gì sẽ xảy ra chứ?
Phi Vân thương hội lại muốn dựa vào việc này để kết thân với hai thế lực kia, lại cũng thừa tiền nên mới chiều lòng tiểu thiếu gia, biện pháp phòng hộ đương nhiên cũng phải vạn vô nhất thất. Lê Thanh Vũ còn mơ hồ cảm giác được một hai tia khí tức của Trung Thừa cảnh.
Chongyun sau khi đứng ngoài cửa kiểm tra tất cả đồ nghề đầy đủ, sau đó liền đạp bước tiến vào, cả bọn bắt đầu dò xét cẩn thận.
Tòa miếu tổng cộng chỉ có năm căn phòng được xây theo hình chữ L, điện thờ ở trung tâm. Mỗi căn đều không quá bốn phương trượng. Vách ngăn được xây từ gạch nung phủ vôi trắng bên ngoài, sau nhiều năm hứng chịu nắng mưa đã dần sờn để lộ lớp vỏ bên trong vẫn còn khá ổn.
Nhìn chung, tòa miếu này tuy đã khá cũ nhưng cơ sở vật chất vẫn còn ổn định, kiến trúc công trình trước đây cũng không tệ, có thể không sợ việc trần nhà đột ngột đổ sụp. Chongyun cũng hơi thả lỏng, bắt đầu điều tra thư tịch cổ còn lưu lại trên các kệ gỗ.
Đây đều là do Xingqiu dặn dò vệ sĩ để lại sau khi kiểm định tòa miếu để đảm bảo an toàn, đồng thời hơi tu sửa qua một số chỗ thiếu sót. Lê Thanh Vũ liếc mắt là nhìn ra dấu vết, Hu Tao cũng thế, nhưng những màn che mắt sơ sài này đều đã đủ để đánh lừa Chongyun.
Thực ra mà nói, chỉ cần suy nghĩ sâu thêm một bước là sẽ nhận ra cơ hội phát hiện ra quỷ sẽ rất nhỏ. Chongyun tuy chậm nhưng cũng không phải ngu hoàn toàn, nhiều lần cũng mơ hồ cảm giác được điều gì không đúng, thậm chí mấy lần còn rơi vào tình huống trớ trêu, tuy nhiên hắn vẫn đồng ý chỉ vì một tia hy vọng mỏng manh.
Không biết vì lý do gì, cho đến giờ Chongyun không bao giờ được một mình rời khỏi cảng, cũng không được đi xem các bậc trưởng bối đi trừ tà. Duy chỉ có mấy lần đi chơi với Xingqiu lại là ngoại lệ duy nhất, thế nên có bất kỳ cơ hội nào hắn đều sẽ không bỏ qua.
Còn hai người Xingqiu và Hu Tao, từ khi trên xe xuống đến giờ thái độ đối với nhau vẫn vô cùng khắc nghiệt. Có được cơ hội là lập tức cà khịa đối phương mấy câu, nếu không phải do hoàn cảnh thì đã sớm lao vào đánh nhau. Cuối cùng, bị Lê Thanh Vũ, người nãy giờ đã kiên nhẫn đến cực điểm, giáo huấn cho cả hai, đó chính là tình huống vừa rồi.
Thở dài một hơi, hắn cũng không biết vì sao hai đứa này lại tự nhiên lên cơn cãi vã gì, chỉ nghe loáng thoáng được rằng hình như sự tình là Hu Tao chơi khăm gì đó rồi bị Xingqiu phản chế lại. Tuy nhiên, thủ đoạn chi tiết lại hết sức khiến người ta sởn gai ốc, hắn cũng không định quan tâm nhiều nữa.
So với việc đó, dành thời gian quan sát và phân tích hoàn cảnh xung quanh vẫn tốt hơn, tránh cho có gì ngoài ý muốn xảy ra.
Bọn họ hiện đang ở gian phòng chính của tòa miếu, tại điểm nối chữ L. Tại đó có một điện thờ cùng một tòa đại môn vừa tiến vào được xây dựng ở góc. Hai đoạn hai bên nối thành cánh, bủa vây lấy khu vực trước mặt tạo nên một chiếc sân nhỏ, vốn trước đây bị che lấp bởi nhiều hàng cây đổ xuống, nay đã được dọn đi.
Bốn căn phòng hai bên cánh cũng không có gì lạ thường. Một căn chứa bốn kệ sách lưu trữ thư tịch cổ, niên đại áng chừng 700 đến 800 năm trước. Một căn nối liền chỉ là phòng để dụng cụ. Hai căn cánh phải còn lại, một căn dường như là chỗ nghỉ với một chiếc giường gỗ đã gãy từ lâu. Một căn còn lại là một gian phòng trống, trước đây hẳn đã từng để thứ gì đó khiến sàn nhà có dấu hiệu hơi lún xuống.
Giữa các căn phòng đều không có hành lang, mà chỉ có một cánh cửa gỗ (ít nhất trước đây là có) đặt ở giữa chắn các gian vách. Chỉ có hai phòng cánh phải có cửa sổ.
Đưa mắt lên nhìn điện thờ, thấy hình tượng trên đó, hắn nghĩ thầm:
"Hừm, đây là tượng của Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân? Từ hình nét có thể nhận ra được, song phong cách cũng hơi khác biệt so với hàng phổ thông..."
Một tiếng gọi bất ngờ cắt ngang suy nghĩ của hắn, là của Chongyun:
"Mọi người mau lại đây, ta có phát hiện!"
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức và không sao chép trái phép.