(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 111: Quyển 1 Chương 111: Telos
Tâm linh, đó là gì?
Là một khái niệm liên quan đến tinh thần? Là một khái niệm gắn liền với linh hồn? Hay chỉ đơn thuần là một khái niệm được đưa ra nhằm cụ thể hóa những tình huống phi vật chất?
Đều không phải.
Hỏi một người bình thường, họ có lẽ sẽ đưa ra một câu trả lời đại khái, thậm chí rất đơn giản. Hỏi một vị Học giả, họ có thể đưa ra những câu trả lời vô cùng chi tiết, đồng thời nêu lên các khía cạnh cùng những ảnh hưởng của nó trong đời sống cá nhân và tập thể.
Nhưng nếu hỏi họ, bản chất của tâm linh thực chất là gì, hay tâm linh từ đâu mà đến, và sẽ kết thúc lúc nào, vậy thì câu trả lời tốt nhất có thể nhận được chính là một cái lắc đầu hay một câu thở dài, còn lại đều chỉ là hoa ngôn xảo ngữ.
Bởi vì câu hỏi này, dù là Thần Minh tại cửu thiên chi thượng cũng không thể trả lời được. Lý do, nó vốn không có câu trả lời.
Tâm linh có thể vô cùng rộng lớn, lại có thể vô cùng nhỏ hẹp; có thể bao trùm toàn bộ thiên địa, nhưng lại không chứa nổi một hạt bụi trần bên trong. Không có bản tướng, nhưng lại như có thực ảnh; chỉ nằm trong tưởng tượng, nhưng lại chân thực tồn tại; điều duy nhất giữa Hỗn Độn có thể được đánh đồng, có lẽ đây mới chính là diện mạo chân thực của nó.
Nhất tuyến siêu thoát, vạn tuyến trầm luân, khổ hải bất độ, ý chí dĩ chu!
Lê Thanh Vũ hiện tại đang cảm ngộ điều này. Dựa vào ý chí siêu cường của bản thân, ý thức của hắn đang đạp bộ hư không chẳng khác nào đi trên đất bằng, xung quanh cuồn cuộn những hình thể trừu tượng và không thể nào phân biệt được.
“Vậy ra đây là cái gọi là Tâm Linh chi Hải sao?” Hắn suy nghĩ trong đầu.
Ngay lúc này, nhờ vào Bình lão lão thi triển bí pháp đã giúp hắn tiến vào trạng thái ý thức tâm linh, để có thể giao hòa tâm linh với Slime xám một cách tốt nhất; cơ bản là để ý thức của hắn hoàn toàn đi vào Tâm Linh chi Hải của bản thân để liên kết với đối phương.
Trải nghiệm này hoàn toàn không giống với bất kỳ trạng thái nào mà hắn đã từng trải nghiệm trước đây, kể cả khi tiến nhập Tiên Duyên khảo nghiệm hay tiến hành minh tưởng cấp độ sâu, hắn có thể khẳng định như vậy.
Bên trong Tiên Duyên khảo nghiệm, thực chất là thần hồn hắn tiến vào. Thần là tinh thần, còn Hồn là linh hồn. Hai khái niệm này tuy giống nhau nhưng thực chất vẫn có khác biệt. Thần thực chất chính là sự phản chiếu của tâm, thông qua linh hồn mà tỏa chiếu ra bên ngoài, trở thành thể định hướng để phân biệt tinh.
Còn về hồn, nếu nói theo một cách nào đó chính là một tầng vật chất cấu tạo ở mức độ sâu, phụ trách liên kết và chứa đựng chân linh với nhục thể bên ngoài. Có thể cô đọng được tinh khí thần, khiến chúng hoàn toàn dung nhập vào hồn phách của bản thân, và đạt đến cảnh giới chân linh gánh chịu thần, đây được gọi là Nguyên Thần, là tiêu chí của đại tu sĩ Hóa Thần kỳ.
Nê Hoàn cung chứa đựng tinh thần, Thức Hải gánh chịu linh hồn, và chia tam hồn thất phách, đều là các kiến thức cơ bản bất kỳ tu sĩ chính danh Huyền gia nào cũng phải biết.
Về phần minh tưởng, khái niệm cốt lõi chính là Niệm, bao gồm chủ niệm, tàn niệm, dư niệm, minh niệm, tâm niệm các loại; vốn là chưởng khống sinh diệt và phân phối liên kết, đó là những điều cơ bản. Còn Tâm Linh chi Hải chính là thứ bao trùm lên hết thảy niệm này, chịu trách nhiệm cho việc liên kết với những căn bản vừa nêu.
Đây chính là lợi ích của việc có được chân truyền Tiên gia đầy đủ. Rất nhiều khái niệm hay cảm giác đều được giải thích rõ ràng, đều là những thứ mà một người trong cả đời gần như khó có thể nào cảm nhận thậm chí đúc kết ra được dù chỉ là một ý. Tri thức và trí tuệ được chứa đựng bên trong chính là vô giá.
Dù cho Lê Thanh Vũ mới chỉ tiến vào tầng một của Tàng Thư Các, chân truyền cũng chỉ tương ứng với cảnh giới thấp nhất của hắn, nhưng cũng đã tiếp xúc đến tầng thứ này, chỉ là không có ứng dụng hay chỉ dẫn sâu hơn mà thôi.
Tuy nhiên, những điều vừa được hắn hồi tưởng bên trên thực chất đều do hắn tự mình đúc kết lại. Văn bản chính gốc vốn được viết vô cùng huyền hoặc, hắn đã tốn rất nhiều công sức mới có thể tạm được gọi là hiểu thấu đáo. Chỉ là đối với phần khái niệm Tâm Linh chi Hải, hắn lại có thêm một chút lý giải của bản thân.
Nói một cách đơn giản, theo như sơ đồ trong tâm lý học, Tâm Linh chi Hải có thể hiểu là phần biển bao trùm toàn bộ tảng băng ý thức, tiềm thức và vô thức.
Nó cũng là nơi xuất sinh của cái được gọi là Ngã.
Tu sĩ dựa vào rèn luyện ý chí, từ đó củng cố ý thức bản thân, giống như cường hóa thể phách; lại dựa vào tu luyện tinh khí thần để củng cố bản nguyên, giống như hấp thu khí khi luyện thể, là một sự nâng cao tổng hợp về chất, dẫn tới ý thức thể đủ mạnh để có thể tự do ngao du trong Tâm Linh chi Hải.
Đây cũng chính là lý do mà rất nhiều cao giai tu sĩ dù mạnh mẽ nhưng vẫn không thể tránh khỏi mộng cảnh hay ảo giác ở cấp độ thấp hơn, dù bản nguyên của họ có chênh lệch. Thứ nhất là do ý chí của họ bạc nhược, thứ hai là do kẻ địch lợi dụng sơ hở bên trong Tâm Linh chi Hải. Những tầng sâu tiềm thức, thậm chí vô thức cuộn lại có thể sinh ra từ kẽ hở đó; điều này được gọi là đạo tâm chưa viên mãn hoặc khuyết thiếu.
Tuy nhiên, khác với đời trước chỉ là một phàm nhân cố gắng lý giải các học thuyết, hiện tại Lê Thanh Vũ đang là một tu luyện giả, với kiến thức không hề thấp. Tự nhiên sẽ có những cảm ngộ khác biệt.
“Ánh mắt” hư vô của hắn liếc nhìn không gian vô định xung quanh, rồi lại nhìn xuống dưới bản thân mình, dường như xuyên qua tầng tầng vô thức của bản thân, rồi bất chợt dừng lại.
Nơi hắn dừng lại chính là vị trí Cung Mệnh của mình, hiện đang bùng lên chút ánh sáng nho nhỏ, tạo nên một khu vực quang minh.
Dưới ánh sáng quang minh cất giấu nguy hiểm lớn, sự khủng bố khẽ tiềm ẩn dưới vực sâu...
Lê Thanh Vũ lại thu hồi tầm mắt. Khu vực này tuy hiện tại hắn vẫn chỉ cảm nhận được một vài tia trực giác mơ hồ, nhưng vẫn đủ dọa hắn rung động cả linh hồn, nên đương nhiên không dám để ý lâu.
May mắn cho hắn, đa số các nghi thức tâm linh liên kết đều chỉ tiến hành tại mặt nổi của Tâm Linh chi Hải, nơi theo như nghiên cứu chiếm không tới một phần vạn tổng thể tích, bởi vậy nên cũng không cần hắn mạo hiểm.
Tâm Linh chi Hải không phân trên dưới trước sau trái phải. Lê Thanh Vũ dựa vào trực giác lấy ý chí làm thuyền chở ý thức, cuối cùng cũng chạm đến phần tâm linh của Slime xám.
Khác với một mảnh ý thức hải mênh mông của bản thân, hắn có thể cảm giác được ý thức tổng thể của đối phương thực sự cũng chẳng lớn hơn một con sông nhỏ là bao. Tuy nhiên, điều này cũng đã nằm trong dự đoán của hắn.
Tâm Linh chi Hải nếu nói có gì quan hệ trực tiếp, thì đó chính là Chân Linh. Cũng chỉ có Chân Linh mới thực sự gánh chịu được cái được gọi là sinh mệnh và Cung Mệnh. Nếu như chưa ngưng tụ ra được thì linh hồn sẽ tiêu tán, và chẳng khác gì vật chết.
Mà Slime, đa phần chỉ vừa mới vượt qua ranh giới này, ý thức yếu ớt cũng là chuyện thường. Thậm chí hắn còn phỏng đoán, nếu Slime xám không có biến dị, Tâm Linh của nó có lẽ còn chẳng lớn hơn một cục đá nhỏ bao nhiêu, yếu ớt tới mức đụng nhẹ là vỡ, đến mức khó lòng cảm nhận được.
Đã có thể xác nhận bản thân đang câu thông tâm linh trực tiếp với đối phương, ý thức của Lê Thanh Vũ gật nhẹ đầu, bắt đầu khống chế thiện niệm và bản chất của bản thân truyền sang cho đối phương. Đây sẽ phải là do hắn chủ động, không thể nhường quyền này lại cho ai khác, mà đối phương cũng không có khả năng làm như vậy.
Quá trình vẫn đang tiến hành bình thường, chỉ là đến lúc ý thức hai bên bắt đầu tiếp xúc chân thực, dị biến bỗng phát sinh!
Thiện niệm nhỏ bé và bản chất của Lê Thanh Vũ đưa ra không những được ý thức của Slime xám dung nhập hoàn toàn, thậm chí còn theo đó hút lại toàn bộ phần bản chất, cứ như thể chỉ trong một niệm, hắn đã chiếm đoạt ý thức của đối phương!
“Không, điều này sao có thể?” Ý thức của hắn vừa định thất thanh kinh ngạc, trong não hải đã xuất hiện những mảnh ký ức lạ lẫm. Chính là toàn bộ các ký ức của Slime xám từ hiện tại đổ về đến tận lúc xuất sinh, bao gồm quãng đường đi dài dằng dặc mất hơn hai tháng từ Qui Ly Nguyên về đến cảng Ly Nguyệt. Trên đường, nó đã né tránh khỏi rất nhiều nguy hiểm, phải tự thổ nạp linh khí mơ hồ và hấp thụ rất nhiều tiểu sinh vật huyết nhục để có thể sống sót; đa phần là thằn lằn và côn trùng, hai ba lần còn thôn phệ được cả Nham Tinh Điệp.
Lại về trước nữa, chính là khoảnh khắc sau khi xuất sinh, cảm giác lạ lẫm đối với sinh mạng và thế giới Nguyên Tố này. Rồi Thủy, Hỏa, Phong, Lôi, Nham, Thảo, Băng ngưng tụ, mơ hồ thấy một quang mang mờ ảo, không rõ ràng, phảng phất như hoàn toàn nằm ở một chiều không gian khác....
Một sát na trôi qua, toàn bộ ký ức của Slime xám đều đã được Lê Thanh Vũ tiếp nhận, cũng không để lại bất kỳ di chứng gì.
Điều này vốn là điều đương nhiên. Hai tháng ngoài dã ngoại tuy có vất vả cực nhọc nhưng đối với nhân sinh và ý chí của hắn thì thực sự còn chẳng đáng kể như một gợn sóng. Tuy nhiên, nếu có thể quan sát được “sắc mặt” của ý thức Lê Thanh Vũ, người ta sẽ thấy hắn hiện đang tương đối khó coi.
Bởi vì điều này vốn không nằm trong dự định! Hoàn toàn không!
Ý thức có thể hấp thu được các ý thức khác, điều này là có thể, nhưng phải tuân theo không ít điều kiện giới hạn chẳng hạn như đặc tính tương đồng, chênh lệch giữa hai bên, mức độ tự nguyện... Nếu không, chẳng phải coi các đặc tính huyền bí của Tâm Linh chi Hải chỉ là trò đùa sao? Đây là lĩnh vực dù là Tiên Nhân hay Học Giả cấp cao cũng không dám lỗ mãng khi nói về.
Lạm dụng cường độ ý thức của bản thân để hấp thu linh hồn hay ý thức của người khác, chưa nói đến việc lâm vào phản phệ, mà còn dễ tự tan rã đặc chất tâm linh của bản thân hoặc để lại những tổn thương không thể chữa lành... tích tụ dần dần có thể gây ra rất nhiều tác động tiêu cực, tâm ma một phần cũng xuất phát từ đó.
Đó cũng là lý do mà đa số các loại công pháp mang tính thôn phệ đều được tính là ma công hay tà công dưới góc độ của Tiên đạo Ly Nguyệt ngày nay, bởi vì khả năng tu luyện giả nhập ma, mất đi linh trí, trở nên bạc nhược và dễ bị khống chế so với các mạch khác là mười thậm chí trăm lần.
Thế giới này không giống với nhiều thế giới khác trong các tiểu thuyết mà Lê Thanh Vũ đã từng đọc. Quy tắc thế giới siết chặt ảnh hưởng của tầng sâu tâm linh, dẫn đến không chỉ thọ nguyên bị hạn chế mà cả điều này cũng bị ảnh hưởng.
Muốn thôn phệ hoàn toàn không để lại bất kỳ di chứng nào, cần một tu sĩ Hóa Thần kỳ thôn phệ một phàm nhân trưởng thành phổ thông! Đây chính là chênh lệch! Chênh lệch đến khó tin!
Thậm chí, thượng thiên vì điều này còn gia cố thêm một tầng bảo hiểm, chính là Cung Mệnh. Cung Mệnh mỗi người chia làm ngụy và chân, chỉ có Nguyên Thần giả mới sở hữu Chân Cung Mệnh.
Nếu như phải dùng cách nói hiện đại để diễn giải, sau khi hiểu thêm được kiến thức về thế giới này, hắn có thể nói rằng Cung Mệnh chính là một loại cụ thể hóa khái niệm trừu tượng của các mối liên hệ giữa duy tâm quan và duy vật quan, là một loại mang đặc tính bản nguyên và vận mệnh, tựa như một loại đ��c tính Tạo Hóa riêng biệt, tự nhiên sẽ hoàn toàn chống lại việc bị thôn phệ.
Lê Thanh Vũ không định thôn phệ ý thức hay linh hồn của Slime xám. Hắn không chỉ sử dụng một phần cực tiểu ý niệm, còn cực kỳ hạn chế ý chí của bản thân, nhưng việc này vẫn diễn ra một cách tự động.
Lại qua một hồi ngắn, ý thức của hắn mới không khỏi thở dài lắc đầu ngao ngán, hắn cũng đại khái đã đoán ra được chân tướng.
Người tính không bằng trời tính. Cả Bình lão lão lẫn hắn đều không nghĩ tới việc bản nguyên của hắn bị phân tách lại quỷ dị đến thế. Đặc tính pháp bên ngoài giữ nguyên nhưng không ngăn cản được xu hướng hợp nhất của bản nguyên, vốn chính là tính chất căn bản của “Bản Nguyên” tự nhiên hỗ trợ việc dung hợp ý thức; điều này đến từ góc độ duy vật quan.
Mà Slime xám lại không có Cung Mệnh, cũng không có ý chí chống cự. Bản thân ý thức tâm linh tích lũy cũng vô cùng yếu ớt. Dưới điều kiện tính căn bản của tâm linh bên trên được bổ sung, tự nhiên sẽ thuận lý thành chương mà dung hợp với ý thức của hắn.
Nói thực, điều này cũng không tạo nên ảnh hưởng gì đối với hắn. Chưa bàn đến Thiên Phú Ý Chí, một con Slime mới có hai tháng tuổi hoàn toàn không thể so sánh được với một người trưởng thành. Hai bên cách nhau như mười vạn tám ngàn dặm.
“Nhưng điều này lại đối lập với dự tính của ta và sư phụ nha...” Ý thức Lê Thanh Vũ hơi ảo não nghĩ đến.
Bởi vì rất nhiều nguyên nhân mà cả hai người đều ngầm hiểu, vốn chính là để cho Slime xám có thể câu thông và bảo trì liên kết tâm linh với hắn, thế nhưng hiện tại con đường này đã không thể tiếp tục. Thậm chí giờ hắn còn mơ hồ có chút cảm giác, chính là một phần thân thể của hắn giống như trở thành thạch rau câu, tràn đầy một loại nhớt nhát, sệt sệt, lại cứng cứng.
“A, khoan đã, chuyện này dường như không phải không thể tiếp tục thực hiện...”
Quay trở lại ngoại giới, Lê Thanh Vũ bỗng mở mắt ra.
“Ra sao rồi?” Bình lão lão thấy vậy liền hỏi. Tuy nàng là người chủ trì nghi thức nên đáng lẽ cũng có thể nhìn thấy ít nhất là toàn bộ diễn biến, nhưng dường nh�� đã tồn tại một sức mạnh vô hình nào đó ngăn cản nàng nhìn được chuyện đã xảy ra.
Đây chính là thứ sức mạnh lần trước đã xuất hiện khi nàng cố gắng đọc tâm trí của đối phương, nàng vẫn còn nhận ra được. Trải qua nhiều lần thăm dò, nàng đã đại khái xác định mục đích của thứ sức mạnh này, chính là để thủ hộ thế giới tâm linh của Lê Thanh Vũ, còn những gì cụ thể hóa ra ngoài dưới dạng vật chất nó sẽ không quản.
Ví dụ như các ý niệm xuất hiện bên trong Tiên Duyên khảo nghiệm hoặc Cung Mệnh, chúng đều đã không còn chỉ mang giá trị tâm linh thuần túy, vậy nên sẽ không được thứ sức mạnh này bảo hộ. Tuy nhiên, dường như đây cũng là sự sắp đặt có chủ ý.
Nếu như nói Vô Linh chi Thể đã phong bế đa số con đường từ ngoại giới vào nội tâm, nếu như lại thêm một sức mạnh phong bế tâm linh, nghĩa là từ nội tâm hướng ra ngoài một cách tuyệt đối nữa, thế thì đối phương sẽ trở thành cái gì? Cả đời sẽ hoàn toàn chỉ có thể làm phàm nhân sao? Bình lão lão đã từng nghĩ đến vấn đề này, cũng có phán đoán riêng của mình...
Tuy nhiên, vấn đề hiện tại đáng được quan tâm hơn. Nàng có thể cảm nhận được ý thức của Slime xám biến mất. Điều này đương nhiên không giống với dự tính ban đầu của họ, nàng tự nhiên có thắc mắc.
Đối mặt với nghi vấn của nàng, Lê Thanh Vũ gần như không giấu bất cứ thứ gì đều kể hết ra, bao gồm cả giải pháp tình thế của hắn.
Nghe xong, Bình lão lão mới nhìn lại con Slime xám trên bàn trà, thấy nó cũng đang giương to hai mắt nhìn mình, ánh mắt tương đối có nhân tính, lại có chút gì đó quen thuộc.
“Thế nào sư phụ, biện pháp này có ổn không ạ?” Lê Thanh Vũ hỏi. Đây cũng chỉ là giải pháp lâm thời của hắn. Tuy hắn thấy rất ổn nhưng hỏi ý kiến của kho tàng bách khoa toàn thư dự phòng của Ly Nguyệt sẽ không bao giờ là thừa, dù sao kiến thức của hắn so với nàng hoàn toàn chẳng khác gì đom đóm so với vầng trăng sáng. Lại còn là sư phụ, hắn không dám có nửa điểm tâm tư tự mãn.
Vốn đã dự định sẽ đạt được câu trả lời rất nhanh, thế nhưng sau một hồi lâu hắn vẫn không đạt được đáp án. Ngẩng đầu quan sát kỹ chỉ thấy tiêu cự đôi mắt Bình lão lão có chút lạ, nhưng hắn vẫn không làm phiền thêm, ngồi đó kiên nhẫn chờ đợi.
Hơn hai canh giờ trôi qua, Bình lão lão mới hồi thần, nét mặt cũng lại trở nên sống động:
“Xin lỗi, vừa nhớ tới chút chuyện cũ, để ngươi chờ lâu.”
“Không có việc gì sư phụ, kiên nhẫn vốn là đức tính mà bất cứ đệ tử nào cũng cần có.” Lê Thanh Vũ đáp. Hắn vẫn đứng yên ở chỗ cũ, một tay đặt lên thân Slime xám, cả người nhàn nhã buông lỏng như đang cảm nhận gió mát, hoàn toàn không hề mất kiên nhẫn.
Bình lão lão nghe thế âm thầm gật đầu trong lòng. Tân đệ tử của nàng, dù nhìn từ phương diện nào, cũng đều là tuyệt hảo, bất kể là về mặt tâm tính, thiên tư hay trí tuệ. Đặc biệt, lúc cần cũng có thể nói những lời vô cùng êm tai, thực phù hợp với mạch của nàng. Chỉ là, điều này cũng khiến nàng nhớ tới một tồn tại...
Đương nhiên, chỉ những việc đó sẽ không tốn hai canh giờ. Mà trên thực tế là nàng đã dùng phần lớn thời gian để thôi diễn cho hắn một pháp môn. Vốn ý tưởng gốc của hắn đã làm nàng nhớ tới một người, mà cũng chính vì tham khảo loại Tiên Pháp kia của người này nên mới tốn thời gian tới thế, dù sao thôi diễn pháp môn từ phàm đến Tiên Nhân cấp cũng không phải đơn giản.
Bình lão lão sau đó nói cho Lê Thanh Vũ biết về pháp môn này. Nghe được nội dung cũng như giới hạn cao nhất của pháp môn làm hắn vô cùng vui mừng, nhưng cũng hiểu bánh sẽ không tự nhiên rơi từ trên trời xuống, liền hỏi cụ thể bản thân cần phải làm gì.
Bình lão lão nghe thế chỉ cười, nói cho hắn thân là đệ tử, giai đoạn pháp môn Luyện Tinh Hóa Khí có thể ban cho hắn miễn phí, nhưng từ Luyện Khí Hóa Thần trở đi sẽ yêu cầu cống hiến nhất định, cụ thể có thể chờ về sau.
Sau khi truyền cho Lê Thanh Vũ bộ phận đầu tiên xong, thấy hắn đã nhắm mắt lại thử và thành công với Slime xám, giống như nhớ ra điều gì nàng mới hỏi:
“À, mà kết thúc nghi thức của pháp môn này cực kỳ chú trọng phần đặt tên. Ngươi định đặt tên cho nó là gì?”
Lê Thanh Vũ nghe vậy mới lộ ra vẻ suy nghĩ, nhưng dường như đã quyết định từ lâu, đáp:
“Nếu như muốn đặt tên, đệ tử thật sự muốn lựa chọn một cái tên độc đáo và ý nghĩa cho nó, song vẫn có hàm ý riêng biệt.”
“Nó đã trải qua vô số khó khăn đối với một con Slime để đến được cảng Ly Nguyệt. Việc gặp gỡ bất chợt nhân duyên trong vô thường nhưng cũng có được định hướng riêng. Vì lẽ đó...”
“Gọi nó là Telos đi.”
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, được kiến tạo từ vô vàn con chữ và tâm huyết.