(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 103: Quyển 1 Chương 103: Linh Trù Sư
“Chào buổi tối,” Yanfei đáp, rồi ngồi xuống ghế, đoạn chỉ tay vào mấy món ăn trên bàn hỏi: “Những món này là...”
“À, chúng thoạt nhìn rất giống mấy món ở chỗ Mao sư phụ đúng không?” Lê Thanh Vũ ra vẻ gật gù: “Nhưng không phải từ đấy đâu. Ta làm.”
“Ngươi làm?” Yanfei vốn đã có suy đoán nhưng vẫn bị ngạc nhiên. Nàng không đi hỏi chi tiết vì tin chắc đối phương sẽ có lời giải thích cụ thể.
“Ừm. Về truyền thừa của Vạn Dân Đường, tỷ tỷ có biết chút gì không?” Lê Thanh Vũ lại không giải thích luôn mà hỏi ngược lại, làm Yanfei có chút nhíu mày suy tư: “Không rõ lắm... Vạn Dân Đường là một nhà hàng bình dân, nghe đồn là có từ khá lâu rồi, sở hữu nhiều công thức truyền thống cũng là lẽ thường tình, song những lời đồn đại về nó thì không nhiều. Nếu có gì đặc biệt, thì chỉ là cách đây hơn một năm, ta từng nghe nói Thiên Quyền Ningguang đích thân ra lệnh tài trợ tiền cho Vạn Dân Đường khi nhà hàng gặp khó khăn nhất. Thế có đủ không?”
“Ừ. Nói thực ta cũng chỉ nắm được thông tin tương tự tỷ tỷ.” Lê Thanh Vũ gật đầu: “Nhưng hôm nay khi tự mình đến ăn một bữa, ta lại phát hiện có điều kỳ lạ, hay nói đúng hơn là chút vận vị còn đọng lại trong món ăn và nguyên liệu. Nó có thể chỉ là trùng hợp, nhưng cũng có thể là một cách che lấp tinh xảo.”
“Này, đừng úp úp mở mở như thế. Rốt cuộc là gì ngươi nói mau!” Yanfei cũng đã dần miễn nhiễm với phong cách của đối ph��ơng, không khách khí nói thẳng, tay cũng cầm lấy thìa tự xới cơm cho bản thân.
“Dựa vào trực giác của mình, ta hoài nghi Vạn Dân Đường, không, chính xác hơn là một vị tổ tiên nào đó trong gia đình Mao sư phụ chính là một Linh Trù Sư!”
“Linh Trù Sư!?” Yanfei giật mình, mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng rồi nàng lại buông ra một câu khiến Lê Thanh Vũ suýt ngã ngửa ra sau: “Là cái gì?”
“...” Mất vài phút để phổ cập kiến thức tu hành cho Yanfei, sau khi nàng đã hiểu rõ, nàng lại hỏi: “Nhưng ngươi chỉ dựa vào trực giác và cảm giác như thế, có phải là có chút võ đoán không?”
Lê Thanh Vũ nghe thế mới mỉm cười, giơ quyển sách nhỏ trong tay lên: “Vì lẽ đó, ta mới mua cuốn sách này để kiểm chứng. Đây chính là quyển sổ ghi chú về một số món ăn cơ bản cùng những kinh nghiệm mà Mao sư phụ đã ghi lại. Đừng hỏi ta có được nó bằng cách nào, dựa vào ba tấc lưỡi và một chút Mora, rất nhiều chuyện đều có thể thành hiện thực.”
“Bao nhiêu Mora?” Yanfei hiếu kỳ hỏi.
“20.000 Mora.”
“... Thực ra cũng không phải là quá đắt, cái này còn xem như chúng ta có lời chút, cụ thể còn phải xem nội dung bên trong.”
Lê Thanh Vũ gật đầu, nói: “Chính vì vậy nên bên trong này chỉ ghi chép các món ăn cơ bản thời Mao sư phụ còn đang học việc mà thôi, không có các món cốt lõi, dù sao giữa các quán ăn vẫn có cạnh tranh. Ta phải hết lời thuyết phục Mao sư phụ rằng bản thân kỳ thực chỉ muốn học hỏi chút kinh nghiệm nấu ăn để làm mấy món đơn giản cho nhà thì mới mua lại được quyển ghi chú này đấy.”
“Song tác dụng nó mang lại không tồi chút nào. Kiểm tra công thức các món ăn thì quả thực không có vấn đề gì, đều là các món truyền thống, nhưng điều quan trọng lại là những cảm ngộ và hướng dẫn được ghi lại. Trong đó có rất nhiều lưu ý mà chỉ khi là Linh Trù Sư như ta mới có thể phát giác được hàm ý sâu xa bên trong, đa phần là những đạo lý về bồi bổ và tăng cường sức khỏe.”
Yanfei vốn đang chăm chú lắng nghe, đến cuối lại bị khó hiểu, hỏi: “Này, chờ một chút. Ngươi trở thành Linh Trù Sư từ khi nào?”
Lời vừa dứt, nàng lại nhớ đến định nghĩa về Linh Trù Sư mà đối phương vừa giảng cho nàng lúc nãy, trong mắt nàng chợt lóe lên tia hiểu ra.
Lê Thanh Vũ thấy thế lại cười đáp: “Ở giai đoạn Học Đồ và Tập Sự, Linh Trù Sư trước tiên cần nắm vững dược lý bách thảo, sau đó mới đến kỹ thuật phối chế chúng cùng các nguyên liệu đặc biệt. Cuối cùng, từ cơ sở đó tiến thêm một bước, tiến hành khống khí và vận dụng linh lực điều tiết bên trong, sử dụng Trù Hỏa giống như Đan Hỏa mà các Luyện Đan Sư thường dùng.”
“Ở trong Mộng cảnh, ta dù sao cũng đã học được dược lý, không chỉ bách loại, mà là thiên loại, thậm chí suýt đạt vạn loại thảo dược, cũng đã sử dụng kiến thức đó ở trong quân doanh, chỉ có điều ta ít tự thân vào bếp mà thôi. Mộng cảnh có nhiều chỗ có thể khác với thế giới hiện thực, chỉ có kiến thức là thật.”
“Sau mấy ngày dung nạp kiến thức, đối với dược lý hiện đại lẫn cổ đại, ta cũng đều nắm vững đại khái, giờ bảo ta viết ra công thức với nguyên liệu khác biệt nhưng hiệu quả vẫn tương ứng với trong Mộng cảnh, ta vẫn làm được, đây đã là giới hạn cao nhất của một Tập Sự rồi. Có thể nói, ngày nào cảnh giới của ta đột phá đến Võ Giả cảnh, ta cũng sẽ thuận lý thành chương trở thành một Linh Trù Sư.”
Yanfei sững người, nàng có chút không biết phải diễn tả cảm xúc mình ra sao khi trong nhà bỗng nhiên xuất hiện thêm một Linh Trù Sư Tập Sự, đáng lý ra đây phải là chuyện tốt nhưng khổ nỗi nó đến quá đột ngột, nàng có chút chưa tiếp thu được.
Dù sao thì cũng là Yanfei, rất nhanh đã tự trấn tĩnh lại, so với những chuyện hắn đã làm trong tuần này thì chuyện này vẫn còn quá đỗi bình thường, nàng đã sớm chết lặng từ lâu.
“Không những là Chân Quân chi Tư, mang trong mình cả một đống Thiên Phú, đốt lên nhị giai Cung Mệnh, Võ thuật cũng đã xuất thần nhập hóa, Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm, Dược học đạt đến cấp độ đại sư, nay còn có thêm thân phận Linh Trù Sư nữa... Còn gì mà hắn không phải sao? À quên, hắn còn là Cơ Quan Sư tập sự nữa. Hắn mới 8 tuổi mà đã như thế!” Yanfei khóc thầm trong lòng.
“Tương lai còn có Luyện Đan thuật, Phù thuật, Ngoại Cảnh thuật... cùng nhiều loại khác mà mình không biết, thôi, tốt nhất cứ giữ vững tâm lý này thì hơn.”
Nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, nàng lại chú ý đến mặt tích cực: “Mà Thanh Vũ, nếu ngươi là Linh Trù Sư thì từ nay ngươi sẽ phụ trách nấu ăn đúng không? Không cần phải mua từ ngoài hàng nữa?”
Thú thực, mấy ngày hôm nay nàng toàn mua đồ ăn ngoài hàng cũng là bất đắc dĩ, nàng cũng không phải không biết nấu ăn, nhưng đúng là thời gian quá eo hẹp, còn hắn thì dường như mấy ngày này cũng bận tu luyện nên nàng cũng chưa định hỏi, chỉ có thể chờ thu xếp được các phần việc tiếp theo, nhưng hiện tại xem ra hắn có ý nghĩ khác.
Lê Thanh Vũ nghe thế hơi trầm ngâm một lát rồi đáp: “Đúng rồi. Đây cũng là một phần lý do ta mua quyển ghi chú này, để học cách làm một số món hiện đại. Dù sao ta tu luyện tại gia, tiến độ hiện tại lại chưa thể thúc đẩy quá nhiều, đa phần chỉ có thể để thuận theo tự nhiên, ngoại trừ thời gian trau dồi kiến thức ra, ta cũng sẽ dành một phần nhỏ để rèn luyện Trù kỹ, coi như không lãng phí chút nào.”
“Nói đến lãng phí Yanfei tỷ tỷ, ta để ý thấy trong Động Tiên cũng có dược điền bị bỏ trống lâu năm, chẳng lẽ mấy năm qua đi, ở đây không trồng trọt gì sao?” Hắn nheo mắt lại hỏi.
“Ờ...ờ... Chẳng là mấy năm gần đây ta bận quá, không có thời gian... và trong Binh các ngoại trừ vũ khí và Thánh Di Vật, thì cũng cất chứa kha khá thảo dược mà, ta lại không vội...” Yanfei nói đến đây tuy có chút xấu hổ, nhưng vẫn giữ ngữ điệu lẽ thẳng khí hùng.
“Tóm lại là thửa ruộng đó từ khi phụ mẫu ngươi rời đi đến giờ vẫn bị bỏ hoang đúng không?” Lê Thanh Vũ hỏi thẳng.
Yanfei còn đang định ngụy biện gì thêm nhưng thấy hắn như vậy cũng chỉ có thể ủy khuất gật đầu.
“Chậc chậc, thật tốt. Để Động Tiên hoạt động được, một phần không nhỏ Tiên lực chính là được chuyển hóa từ Địa Mạch chi Khí của cảng Ly Nguyệt, thứ cực kỳ có lợi cho thổ nhưỡng, giúp linh dược sinh trưởng "làm ít công to", lại còn tự hình thành một chu kỳ tuần hoàn có tác dụng bổ trợ thanh lọc, phân tán tạp chất, đề thăng mức độ thuần khiết của linh khí nơi đây, cũng giúp người ở trong có được hiệu quả tăng cường tinh thần, thần thanh khí sảng, khỏe mạnh hơn nhiều. Tóm lại là trăm lợi không hại, thế mà tỷ tỷ ngươi lại để nó bị bỏ phí mấy năm trời.” Hắn giải thích, ngữ khí xen lẫn mỉa mai.
“Ha ha... Nhiều lợi ích thế cơ à...” Nàng cười có chút bẽn lẽn.
“Ngoài ra, xử lý Tiên Điền cũng là một loại rèn luyện, là thứ mà bất kỳ Tiên gia hay người mang huyết mạch Tiên gia nào cũng đều phải học. Nếu không thì –“
“Ta biết rồi! Đừng nói bằng giọng của Lão Lão nữa!”
“...Nhắc tới sư phụ mới nhớ, chẳng lẽ ngài ấy lại không để tâm đến việc này? Khỏi cần trả lời, ta biết đáp án rồi, chắc là ngán ngẩm không buồn nói nữa đúng không?”
“...”
Cứ thế hai người lại tiếp tục ăn trong im lặng, chỉ có tiếng bát đũa thỉnh thoảng vang lên. Cơm nước xong xuôi, cả hai đều lộ vẻ thỏa mãn. Yanfei đang định chuẩn bị đi tắm, tiện thể rửa bát luôn, bỗng thanh âm của Lê Thanh Vũ lại vang lên:
“Thế nào?”
“Gì?” Yanfei hỏi lại bằng ngữ khí có chút hờn dỗi.
“Bữa cơm này thế nào, đậu phụ có phù hợp khẩu vị của tỷ tỷ không?”
“Ngươi làm sao biết được ta thích ăn đậu phụ?” Yanfei khẽ giật mình nghĩ thầm, đang định hỏi lại thì nàng cũng đã tự tìm ra được đáp án.
Hẳn là hắn đã quan sát tần suất đậu phụ xuất hiện trong các món nàng thường mua về tuần này, thậm chí dường như c��n biết nàng thích ăn đồ nóng và vị không quá đậm, ngoài ra với tính cách tên này thì chắc là vẫn còn nhiều lý do nhỏ ngoài lề khác mà nàng không chú ý.
“Cũng không tồi, nói vậy cũng được. Trung bình.” Nàng mỉm cười, đáp lại.
“Đừng dối lòng thế chứ.” Lê Thanh Vũ lắc đầu, ngữ khí lại có vẻ không phục:
“Tuy rằng lâu rồi ta chưa nấu nhưng vừa nếm thử cũng thấy hương vị không sai lệch gì, dù gì cũng phải hơn mức trung bình chứ?”
“Ừ thì hơn một chút, xem như khá ngon được chưa?” Yanfei thấy hắn cố chấp như vậy, nàng bỗng cảm thấy vui vẻ, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều.
“Này mới đúng... Nói tiếp, thế vụ kiện cuối cùng kết quả thế nào?”
“Cái này á...”
Nói đến chuyện công việc, Yanfei lại đột nhiên như biến thành người khác, chính xác hơn là biến thành một cái máy hát, bắt đầu tuôn ra một tràng, lượng từ ngữ nàng sử dụng nhiều đến mức dường như có thể khiến đối phương chết ngạt trong đó.
Bên ngoài thì Lê Thanh Vũ trông như đang chăm chú lắng nghe, nhưng thật ra hắn chỉ nghe được có một phần m��ời, nhưng đối với người như hắn thì một phần mười cốt yếu đó cũng đã đủ rồi.
Mặt không đổi sắc, hắn âm thầm gật gù trong lòng, diễn biến sự việc không quá khác so với những gì hắn đã tính toán và mong đợi.
“Thế rồi, một tiểu đội Thiên Nham Quân tràn vào, áp giải luật sư của bên bị đơn, Vạn tiên sinh, đi, với lý do là có vẻ liên quan đến vụ án trộm nội y nữ tử diễn ra cách đây mấy hôm...”
“A?” Ngay cả Lê Thanh Vũ, người vốn dĩ cảm xúc sâu thẳm như giếng cổ vạn năm, nay cũng phải dậy sóng, hắn nhanh chóng lặng lẽ bình ổn lại cảm xúc, trong lòng lại nghĩ thầm: “Ta vẫn còn đánh giá thấp sự thâm hiểm của tên tiểu thiếu gia đó, và cả sự vô liêm sỉ của Phi Vân Thương Hội. Về sau phải chú ý điểm này mới được.”
Yanfei nhận thấy đối phương có chút khác biệt, tuy đây là một phản ứng vô cùng bình thường, dù sao ai nghe xong cũng sẽ cảm thấy như vậy, song chính hắn là người đã nói nàng chờ đợi một kỳ biến, mà đây chính là kỳ biến lớn nhất trong phiên tòa này, không khỏi nghi hoặc:
“Này... Chuyện này có liên quan gì tới ngươi không đó? Chính ngươi đã bảo ta chờ kỳ biến mà?”
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và mọi quyền đều được bảo lưu.