(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 1: Quyển 1 Chương 1: Xuyên qua?
Quyển 1: Chuyển sinh nơi Thiên Nham
Dù đã gần nửa đêm, những tiếng còi xe inh ỏi, tiếng cười nói ồn ào vẫn vang lên không ngớt, cho thấy sức sống mãnh liệt của thành phố. Rõ ràng, đây chưa phải là giờ tan cuộc.
Dòng người hối hả ngược xuôi trên phố, những bóng hình đổ dài dưới ánh đèn đường.
Hôm nay trời quang mây tạnh hiếm hoi, trăng sáng vằng vặc, lung linh huyền ảo đến nao lòng.
Nhưng mấy ai bận tâm ngắm trăng? Người thì mải lo công việc, người đang tận hưởng bình yên bên gia đình, bạn bè, đôi lứa thì chén chú chén anh, kẻ khác đã yên giấc nồng trong chăn ấm.
Mỗi người một cuộc đời, ai nấy đều đang trải nghiệm, không ngừng thích nghi và hoàn thiện bản thân, bước đi trên con đường nhân sinh đã định.
Đời người như một chiếc lá rơi sông, có chỗ cao chỗ trũng, chảy xiết hay thong thả, hẹp hay rộng. Có chiếc bị mắc kẹt bên bờ hoặc vướng đá tảng giữa dòng, nhưng cũng có những chiếc vượt qua mọi chướng ngại, tiếp tục trôi đi.
Có chiếc còn xanh non, có chiếc đã úa vàng, có chiếc đã mục rữa, tất cả đều lênh đênh trên dòng sông mang tên “Vận Mệnh”.
Nhưng điểm chung là chúng chẳng thể thoát ra, cứ thế trôi xuôi theo dòng chảy. Đó là định mệnh đã an bài ngay từ giây phút lá chạm mặt nước, không gì có thể thay đổi.
Nhưng nếu có một chiếc lá bị nhấc ra khỏi dòng sông thì sao? Nếu chiếc lá ấy trôi dạt vào một môi trường khác biệt? Liệu nó sẽ bốc cháy, sẽ mục rữa? Hay bằng một phép màu nào đó, nó sẽ tiến hóa thành đại thụ, dù điều đó nghe thật phi khoa học?
Không, vấn đề quan trọng nhất là, làm sao một chiếc lá có thể thoát khỏi dòng sông định mệnh? Là kỳ tích, hay thậm chí là thần tích?
Như lắng nghe được câu hỏi ấy, cạnh vầng trăng bỗng xuất hiện một điểm sáng chói lóa, tựa một ngôi sao đang lấp lánh giữa trời cao. Ngôi sao ấy sáng đến nỗi, dù không khí thành thị đã ô nhiễm từ lâu, người dân vẫn có thể nhìn thấy rõ, thậm chí còn gần như chẳng kém gì ánh trăng rằm.
Dẫu là minh nguyệt đẹp đẽ hay điểm sáng nhỏ nhoi ấy cũng chẳng mấy ai để tâm. Cùng lắm chỉ những người ra ban công hút thuốc hoặc hội thiên văn học mới chú ý, còn lại thì mọi người vẫn tiếp tục công việc của mình như cũ, trong đó có cả chàng trai mà ta sắp kể sau đây.
-------------
“Mãi mới tải xong được phiên bản mới, ta chờ ngày này đã lâu rồi!” Từ căn phòng thứ ba bên trái cầu thang tầng hai của khu nhà trọ, một giọng nói vang lên.
Chủ nhân giọng nói ấy hẳn không muốn bị hàng xóm phàn nàn vì hò hét lúc nửa đêm, nên đã cố giảm âm lượng, song sự kích động vẫn không thể che giấu.
Phóng tầm mắt nhìn vào trong, căn phòng mang phong cách truyền thống với đa số đồ nội thất và gia dụng đều mang dáng dấp cổ điển. Tuy vậy, mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, không một hạt bụi.
Ở một góc phòng, chiếc bàn làm việc đặt máy tính đang bật, màn hình hiển thị tựa game vừa cập nhật xong. Ngoài ra, bàn còn chất đầy sách vở và ghi chú.
Chủ nhân của chiếc máy tính, cũng là người vừa cất tiếng, lúc này đang ngồi cười tủm tỉm nhìn màn hình, tay phải đưa sang tìm con chuột.
Vì không nhìn, hắn không tóm trúng chuột mà lại cầm nhầm một chiếc thẻ bên cạnh. Cầm lấy thẻ, hắn mới tạm rời mắt khỏi màn hình, giơ lên xem. Đập vào mắt là một tấm thẻ học sinh cũ kỹ, nhiều thông tin đã mờ đi, chỉ còn mỗi cái tên lớn nhất hiện rõ ba chữ: “Lê Thanh Vũ”.
Nhìn thấy chiếc thẻ, như nghĩ đến điều gì phiền muộn, Lê Thanh Vũ khẽ nhăn mặt, lập tức ném nó sang một góc phòng. Nơi đó chất đầy những món đồ lặt vặt mang phong cách hiện đại, khác hẳn phần còn lại trong nhà. Trớ trêu thay, nơi mới nhất lại cũng là nơi bừa bộn nhất, đồ đạc vương vãi, chất đống lên nhau.
Sau khi ném tấm thẻ, hắn quay lại màn hình máy tính, dùng chuột click vào game. Nhưng trong lúc chờ tải, đầu hắn lại không tự chủ được mà suy nghĩ miên man, hay đúng hơn là chợt nhớ ra điều gì đó, cứ thế ngồi lặng thinh.
Mãi đến khi game tải xong, tiếng nhạc vang lên, hắn mới như sực tỉnh. Trước cả khi nhận ra, hai khóe mắt hắn đã ướt đẫm.
Nhìn xuống hai bàn tay mình, Lê Thanh Vũ khẽ nỉ non:
“Ông ơi, có phải cháu đã làm ông thất vọng không? Tuy rằng ông bảo cháu phải mạnh mẽ, nhưng phải mạnh mẽ thế nào đây, khi người cháu yêu thương nhất trên đời cũng đã ra đi?”
Từ nhỏ, cha mẹ Lê Thanh Vũ đã ly hôn từ sớm, mỗi người một ngả, bỏ lại hắn cho ông ngoại. Dù lúc ấy ông ngoại đã có tuổi, thậm chí đã về hưu vì không đủ sức khỏe để làm việc, nhưng với tài sản tích cóp cả đời cùng lương hưu, ông vẫn yêu thương, nuôi dạy hắn không thua kém bạn bè đồng trang lứa.
Nhưng sức người khó lòng chống lại tuổi già. Năm hắn 18 tuổi, đang học lớp 12, ông ngoại đột nhiên lâm bệnh nặng, rồi trút hơi thở cuối cùng ngay sau đó.
Tin dữ này như tiếng sét đánh ngang trời. Khoảnh khắc nhìn thấy ông ngoại nắm tay mình, cười nụ cười cuối cùng; khoảnh khắc nói chuyện với họ hàng về việc tổ chức tang lễ; khoảnh khắc mẹ không hề xuất hiện dù là trong tang lễ,... Đó đều là những ký ức hắn không muốn, không dám nhớ lại.
Suốt một tháng sau đó, Lê Thanh Vũ rơi vào trạng thái suy sụp trầm trọng. Hắn không đến trường, nhốt mình trong nhà, chỉ đến khi đói quá mới lờ đờ ra ngoài mua chút gì lót dạ.
Dù ông ngoại mất, số tiền tiết kiệm ông để lại vẫn đủ để hắn sống tạm mấy năm, cộng thêm căn nhà cùng đồ vật bên trong.
Sau một tháng ăn uống thiếu thốn, tinh thần trầm cảm nặng, đứng dưới ánh đèn, trông hắn chẳng khác một cô hồn vất vưởng.
Bạn bè, hàng xóm đều tìm cách an ủi, tốn rất nhiều công sức, tình hình mới có phần khởi sắc. Nhận thấy dấu hiệu đáng mừng, thằng bạn thân liền giới thiệu cho hắn một tựa game đang rất nổi tiếng trên thị trường: Genshin Impact.
Thằng bạn này biết rất rõ tình cảnh của Lê Thanh Vũ, dưới sự quản giáo chặt chẽ của ông ngoại, tựa game hiện đại nhất hắn từng chơi chỉ là Rắn Săn Mồi.
Tốn không ít công sức, cuối cùng thằng bạn cũng thuyết phục được hắn chơi thử. Đương nhiên, một kẻ gần như tối cổ về game như h��n sao có thể cưỡng lại sức hút của một tựa game đồ họa cấu hình cao như Genshin Impact? Hắn dần chìm đắm vào đó.
Tuy nhiên, người khác chơi game để tìm niềm vui, còn hắn thì để vơi đi nỗi buồn. Với trạng thái tâm lý trầm cảm đến mức cực độ, hắn gần như rơi vào nghiện ngập. Chỉ hơn hai tuần, hắn đã hoàn thành toàn bộ map Inazuma, thuộc lòng thông tin nhân vật, thậm chí nắm vững cả cốt truyện ẩn và các tin đồn liên quan.
Dù nghiện là thế, Lê Thanh Vũ cũng không tiêu tốn quá nhiều tiền vào trò chơi, tổng số tiền hắn bỏ ra cũng chỉ đủ để quay khoảng 90 lần.
Nhưng suy cho cùng, vấn đề cốt lõi vẫn không được giải quyết. Việc chơi game chỉ là chuyển trạng thái trầm cảm này sang một hình thức khác mà thôi, dù ít ra trông hắn cũng có thêm chút sinh khí.
Việc hắn ném tấm thẻ học sinh cũng xuất phát từ đây. Năm xưa, khi tấm thẻ học sinh cũ kỹ này bị đánh mất, hai ông cháu, vốn còn xa lạ sau khi hắn về ở cùng, đã cùng nhau hợp lực tìm kiếm. Nhờ đó, quan hệ của họ mới dần trở nên thân thiết. Có thể nói, đó là một trong những món đồ lưu giữ nhiều kỷ niệm nhất về ông ngoại.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến hắn rơi vào trạng thái mâu thuẫn tột cùng: vừa trân trọng tấm thẻ, vừa muốn ném nó đi để không gợi nhớ cố nhân, lại càng hổ thẹn khi nghĩ đến cố nhân và bản thân của ngày xưa nhìn thấy mình ở hiện tại.
“Thôi được rồi, hôm nay quay hết số Nguyên Thạch này rồi đi ngủ, mai làm nốt nhiệm vụ của phiên bản mới. Cũng tại thằng khốn kia, số Nguyên Thạch lần trước để dành lại bị nó lừa quay Banner phổ thông, cuối cùng chẳng ra được nhân vật 5* nào. Bây giờ lại phải nạp để quay Banner nhân vật, vậy khoảng 90 lần chắc cũng đủ rồi nhỉ.”
Sau mấy tiếng hoàn thành hầu hết các sự kiện của phiên bản mới, hắn mới nhấp vào mục quay Nhân Vật. Hắn không định quay từng Duyên Phận một mà quay mười lượt một lần.
Lần một, không ra Vàng.
Lần hai, không ra vàng.
...
Lần tám, vẫn không ra vàng.
“Số mình sao mà đen thế? Tám mươi lần quay mà vẫn không có nổi một Nhân Vật 5*!” Lê Thanh Vũ ảo não rên rỉ. “Không sao, vẫn còn 10 lần nữa, lần này chắc chắn sẽ được!”
Ngón trỏ nhấp chuột, đồ họa trên màn hình dần thay đổi, hiện ra giao diện Sao Băng rơi xuống, và đương nhiên lần này mang theo ánh kim.
Chỉ có điều, Lê Thanh Vũ không biết rằng, ngay khoảnh khắc hắn nhấp chuột, vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm bỗng nhấp nháy hai lần rồi biến mất hoàn toàn, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Theo dõi Sao Băng, Lê Thanh Vũ không định bỏ qua, hắn nhấp chuột liên tục vào màn hình, tâm trạng thấp thỏm lo sợ thua kèo 50/50.
Lần 81, lần 82, lần 83,... lần 87, lần 88, vẫn chưa nổ Vàng. Lê Thanh Vũ có chút ngạc nhiên:
“Hử, thật khó tin. Tỉ lệ nhỏ thế này mà mình vẫn trúng? Không biết nên nói là may hay xui đây. Xem có đạt được 90 không, nếu có thì cũng là một thành tích đáng kể.”
Lần 89, không nổ.
“Ha, xem ra là 90 rồi. Được, cái lịch sử này phải ghi chép lại.”
Lần 90... Ngay khi màn hình vừa xuất hiện nhân vật, đột nhiên khung nền phía sau đang từ màu vàng dần chuyển sang đỏ, rồi lại nhanh chóng biến thành màu đen, khiến cả màn hình đen sì ngay lập tức.
Một màu đen như mực, sâu không thấy đáy, tựa như cảm xúc của Lê Thanh Vũ lúc bấy giờ.
“Không phải chứ!” Lê Thanh Vũ gào lên, lần này hắn chẳng còn e ngại đánh thức hàng xóm nữa. “Mới ba tháng trước vừa mang đi bảo trì mà, sao giờ lại như thế này!? Lại còn đúng lúc quan trọng nhất!”
Vừa gào, hắn vừa giơ tay lại gần màn hình, định kéo gần lại xem có nhìn rõ được gì không. Ngón tay vừa tới gần màn hình, đang định vòng ra sau thì đột nhiên một lực hút từ màn hình truyền tới, khiến ngón tay đột ngột chạm vào đó.
Chỉ trong chớp mắt ấy, Lê Thanh Vũ cảm thấy một cơn mê muội đột ngột ập vào não, thế giới trước mắt nhanh chóng biến thành một màu đen kịt.
Nếu nhìn từ bên ngoài, có thể thấy cơ thể hắn như đang phân rã thành từng điểm sáng nhỏ, rồi nhanh chóng biến mất, để lại căn phòng trống rỗng cùng chiếc máy tính đã ngừng hoạt động và không biết vì lý do gì, đã tự động tắt hẳn.
----------------
Sau một thời gian dường như vừa rất lâu, lại vừa rất nhanh, tại một nơi sơn thủy hữu tình, hai giọng nói vang lên.
“Ngươi định như vậy sao? Điều này, có thực sự cần thiết không?” Một giọng nữ vang vọng, đầy uy lực hỏi.
“Theo ta thấy là có. Dù sao chỉ riêng giai đoạn kia thôi mà ta cũng có cảm giác không khống chế nổi. Ta tự thấy như thế này chưa đủ cho đại chiến. Lúc đó, cường giả cấp cao sẽ xuất hiện rất nhiều, nếu ngay cả Lý còn không thể khống chế chắc chắn thì làm sao đảm bảo được bố cục?”
“Ngươi nói cũng có lý. Tuy nhiên, về phần nhân quả thì ngươi định tính sao? Ngươi chỉ là Ngụy, không phải Chân, tốt nhất vẫn nên xử lý cho thỏa đáng.”
“Nhân quả? Tuy rằng về một mặt nào đó ta không chịu ảnh hưởng của bản chất, nhưng... Thôi, cứ để thuận theo Tạo Hóa đi, chúng ta không can thiệp. Dù sao thì ta nghĩ Tinh Thần chi Hy cũng có tính toán riêng. Ngoài ra, chúng ta còn nhiều chuyện để lo hơn đây, ví dụ như... tên kia đã tới được 3000 chưa?”
“Nhân lúc ngươi không để ý, đã sớm gần vạn rồi.”
“Hả, nhanh vậy!? Xem ra...”
-----------------
“Ahhh- đau chết mất!” Lê Thanh Vũ kêu lên đầy thống khổ.
Ngay khi tiếp xúc với màn hình máy tính, hắn như ngất lịm, não chẳng thể suy nghĩ được gì, chỉ còn lại những cảm giác cơ bản nhất.
Lê Thanh Vũ vẫn nhớ rõ ràng, đầu tiên hắn cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, như không trọng lượng. Sau đó, từng cảm giác ở các bộ phận cơ thể dần biến mất, cuối cùng chỉ còn lại cảm giác tồn tại của ý thức thuần túy.
Sau đó, cảm giác của hắn đột nhiên trở nên kỳ quái: như hắn đột ngột di chuyển với vận tốc cực nhanh, dù không cảm nhận được môi trường bên ngoài nhưng hắn vẫn có cảm giác đó. Rồi lại cực chậm, cứ thế lặp đi lặp lại vô số lần, cho đến khi cảm giác của hắn mất đi hoàn toàn khái niệm về thời gian.
Nhưng đây mới là giai đoạn kinh khủng nhất. Lê Thanh Vũ nhớ rõ ràng, ngay khi ý thức của hắn cũng gần như biến mất, một cơn đau dữ dội tức tốc tấn công vào ký ức.
Cơn đau này như xé toạc cơ thể hắn, dù bây giờ hắn không còn cảm nhận được nó. Nó xé rách từng sợi cơ, từng sợi gân, từng mạch máu như bị bóc tách, từng lớp da, cho đến tận từng tế bào nhỏ nhất.
Hắn không thể chống trả, không thể kêu rên, chỉ có thể chấp nhận. Nhưng có lẽ là họa trong phúc, nhờ kích thích ấy mà ý thức hắn cũng dần tỉnh lại.
Cùng lúc với cơn đau, hắn cảm giác như có vô số vật thể nhỏ bé chui vào cơ thể đang vô hình của mình, tạo ra một cảm giác nhột nhạt khó tả. Hai loại cảm giác này xen kẽ vào nhau, khiến hắn cảm nhận được cảm giác “dục tiên dục tử” đích thực, muốn chết không được, muốn sống không xong.
Ngay sau giai đoạn này, hắn lại cảm nhận được một cơn mát lạnh, như có ai đó đang dùng dao mổ khắc từng đường lên linh hồn hắn, từng vết chằng chịt chồng chéo. Cuối cùng mới là những cơn đau đầu như búa bổ, như có ai đó đang cố nhồi linh hồn của hắn về lại thể xác bằng những thủ đoạn thô bạo đến cực điểm.
Dưới kích thích lớn đến không tưởng ấy, ý thức vốn gần như bị chôn vùi của hắn cuối cùng cũng thức tỉnh hoàn toàn, trong chớp mắt đã cảm nhận lại cơ thể. Việc đầu tiên hắn làm là hít gấp một hơi sâu rồi kêu to vì đau đớn.
“Cực hình trong nhân thế, cũng chỉ đến thế mà thôi...” Lê Thanh Vũ rên rỉ, cơ thể do đột ngột có cảm giác không thực cũng nhanh chóng ngã khuỵu xuống, hai tay vô thức che lấy mặt.
Nhưng dù sao thì đau đớn cũng đã kết thúc, chỉ tầm nửa phút sau, khi tất cả cảm giác trong cơ thể đã quay trở lại, Lê Thanh Vũ đã đứng dậy được một lần nữa.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế?” Vừa lẩm bẩm, hắn vừa mở mắt ra, rồi đột nhiên cứng họng khi đập vào mắt hắn không phải đôi bàn tay quen thuộc mà là hai bàn tay của một đứa bé 7, 8 tuổi.
“Cái quái gì đây?” Tiếng kinh hô vang lên.
Lê Thanh Vũ ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình, vốn rất quen thuộc giờ đã trở nên vô cùng xa lạ. Sau đó, hắn lập tức nhìn xuống chân, rồi lại đảo mắt nhìn khắp các bộ phận cơ thể có thể thấy.
Mất mấy giây để xác nhận, hắn đành phải chấp nhận một sự thật: thân xác hắn bây giờ là của một đứa bé lớn cỡ tiểu học, khả năng cao là tầm 7 hay 8 tuổi. Đồng thời, bộ quần áo hắn đang mặc cũng bị thu nhỏ lại, vừa vặn với cơ thể.
Tạm thời mất đi khả năng ngôn ngữ vì quá bất ngờ, lúc này, hắn mới có thời gian ngắm nhìn môi trường xung quanh.
Trời cao trong vắt như vừa rửa mặt, cánh cò chao lượn giữa không trung. Dưới chân là một mảnh đất vàng phì nhiêu, kề bên rừng cây xanh tốt rậm rạp, nơi xa mơ hồ còn thấy những dãy núi... Có thể xác định đây chắc chắn không phải là phòng của hắn rồi.
Lê Thanh Vũ không lộ ra bất cứ biểu cảm nào. Hắn cũng chẳng biết trong ba chuyện vừa gặp phải—một là đang yên đang lành lại phải trải qua một cơn tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần, hai là thân thể bỗng biến thành trẻ con, ba là tự dưng xuất hiện giữa một cánh rừng như thế này—thì việc nào kỳ lạ hơn, mà hắn cũng chẳng buồn so sánh.
Biết rằng cứ ngẩn ngơ mãi cũng chẳng giải quyết được gì, Lê Thanh Vũ quyết định trước tiên nhớ lại những gì vừa trải qua để xem xét.
“Tất cả những chuyện kỳ quái ta gặp hiện tại đều xuất hiện sau khi ta chạm phải màn hình máy tính. Không, chuyện kỳ quái đã xuất hiện ngay từ khi màn hình biến thành màu đen rồi, vì rõ ràng tay ta đã bị hút về phía nó.”
“Vụ trải qua tra tấn có lẽ giải thích cho cơ thể hiện tại này. Có lẽ đó là một loại thủ đoạn tái tạo thân thể nào đó chăng?”
‘Còn về nơi này... Ta vốn đang mở máy chơi Genshin, kết hợp với những dữ liệu vừa rồi, không lẽ ta...”
Ra được kết luận, Lê Thanh Vũ có chút bàng hoàng:
“Xuyên không!?”
....
“Hừm, phong cảnh và cách bài trí xung quanh có vẻ đúng là giống trong Genshin thật, xem ra là đang ở Nham Quốc, chỉ là không biết có gần cảng Ly Nguyệt không?”
Mất tầm hai ba phút quan sát xung quanh, Lê Thanh Vũ càng thêm khẳng định suy đoán của mình.
“Được rồi, xem ra vị trí mình đang đứng không có gì nguy hiểm gần kề. Bây giờ điều cấp thiết nhất chính là tìm được nơi có người sinh sống, chứ với thân thể trẻ em như mình bây giờ, hoàn toàn không thể sống sót nơi hoang dã khi không có gì trong tay thế này được.”
“Nếu đây đúng là Genshin, thì có lẽ dù diện tích có lớn hơn trong game thì chắc cũng không quá rộng. Nếu vậy thì chỉ cần cố gắng tìm ra đường lớn, trên đường đi nhặt nhạnh mấy quả táo hay quả Nhật Lạc chắc có thể cầm cự được, cùng lắm là cố nuốt lấy Hoa Ngọt...”
“Đến lúc đó, tuy chưa nói đến việc thoát khỏi khốn cảnh, nhưng ít ra sẽ không còn phải lo đến nguy hiểm tính mạng. Bằng kiến thức của mình, không khéo còn có thể gây dựng được cả một sự nghiệp đấy chứ.”
Lê Thanh Vũ khẽ mỉm cười, cố nghĩ đến những điều tốt đẹp có thể xảy đến. Hắn biết rằng khi lạc một mình nơi hoang dã, việc luôn giữ thái độ tích cực và trấn tĩnh là hai trong các quy tắc cần tuân thủ. Mà đối với hắn, việc tự lẩm bẩm một mình xem ra cũng là một cách để trấn tĩnh lại.
“À, đương nhiên, nếu số ta không may thì có thể chạm trán một chút nguy hiểm, ví dụ như Fatui, hay là Hilich–”
Lời nói còn chưa dứt, từ trong bụi cỏ bỗng xuất hiện một sinh vật dạng người, toàn thân ngăm đen, cổ có bờm, đeo mặt nạ ký hiệu màu cam nhạt, nhìn về phía hắn.
“Dala?”
Ngay lúc này, suy nghĩ duy nhất còn trong đầu Lê Thanh Vũ chính là:
“Thôi bỏ mẹ rồi.”
Bản biên tập này là tâm huyết của đội ngũ truyen.free, xin hãy trân trọng.