Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 720:

Vừa dứt lời, hắn đã bị đánh bốp một cái. Trường Tôn thị với vẻ mặt "hận sắt không thành thép" đứng phía sau, nghiến răng mắng:

"Huân quý đánh nhau, ai thắng người đó có lý, đây là phép tắc của thảo nguyên, từ khi nào đã thành quy củ của Quan Trung rồi? Bệ hạ chỉ nói đùa, chẳng lẽ ngươi tin thật sao?"

"Tra án cho tử tế, để tâm vào! Trường An có một đám tai họa như thế, không trừ đi thì ai mà ngủ yên được? Chuyện Trương gia không phải ngươi làm. Người Oa bị chết, nếu không liên quan tới Sầm Văn Bổn, bản cung sẽ cho rằng đó là do ngươi gây ra. Nhưng hiện giờ, người ta muốn lấy mạng Sầm Văn Bổn, thế nên chắc chắn không thể nào là ngươi! Bản cung chưa bao giờ khẳng định điều gì như thế, chỉ có ngươi thôi. Chứ với người khác, bản cung chẳng thèm hỏi tới một lời. Đây là ân điển đấy, mau cút đi mà phá án! Một người quen cũ sẽ giúp ngươi."

Bị Trường Tôn thị đuổi ra khỏi đại điện, Vân Diệp còn nghe thấy bà ta góp ý với hoàng đế rằng sau này nên ít dùng quy củ thảo nguyên đi. Hắn biết Lý Nhị muốn dùng cách đó để giải quyết vấn đề thật chứ không phải nói đùa. Cả đời ông ta sùng bái vũ lực, nên việc nghĩ như thế cũng chẳng có gì lạ.

Hắn nhớ lại khi Úy Trì Cung bức cung Lý Uyên, đi từng bước hỏi một câu: "Bao giờ bệ hạ nhường ngôi? Bao giờ bệ hạ nhường ngôi? Bao giờ bệ hạ nhường ngôi?" Một mãnh tướng toàn thân đẫm máu, sát khí ngùn ngụt bức bách như thế, đừng nói Lý Uyên, dù là vị hoàng đế mạnh mẽ hơn cũng sụp đổ. Còn sự hung bạo trong lòng Lý Nhị bây giờ thì từ đâu mà có?

Hạ Thiên Thương đứng ở cửa cung cười thân thiện, còn Đoàn Hồng thì hể hả. Thấy Vân Diệp bước ra, Hạ Thiên Thương liền tiến lên thi lễ, Đoàn Hồng thì cao giọng tuyên thánh chỉ. Không ngờ, Hạ Thiên Thương này lại có Thiên Tử lệnh tiễn.

"Hầu gia cố lên! Nô tài nghe nói khoái mã báo tin Trương Lượng đã qua Lạc Dương rồi. Ngài thực sự chỉ còn sáu ngày. Cố lên! Nếu không, nô tài sẽ tới huyện Lam Điền xem ngài đánh trận, thấy Vân hầu thua mà không cứu thì đau lòng lắm đấy."

"Sớm muộn có ngày ta đưa ngươi tới thư viện, lúc đó xem ta xử lý ngươi ra sao!"

Vân Diệp phất ống tay áo, mặc kệ Đoàn Hồng, hỏi thẳng Hạ Thiên Thương:

"Không biết hiện giờ Hạ huynh đã tìm được kẻ khả nghi nào chưa?"

Hạ Thiên Thương chắp tay nói:

"Bẩm hầu gia, đã tìm được rồi. Vân gia là đáng ngờ nhất, có động cơ, có năng lực, có thủ đoạn… chính là Vân gia!"

"Lão Hạ, đừng đùa. Lúc này ta không có tâm trí mà đùa giỡn đâu."

"Hạ quan không đùa. Trong tay Trương Cử Đạo nắm một phiến giáp mà chỉ Vân gia mới có. V���y hẳn phải là kẻ có liên quan rất sâu với Vân gia mới sở hữu được. Hạ quan đã tra tất cả những người có bộ giáp này, kiểm tra từng bộ một, không bộ nào thiếu. Sổ sách của Vân gia cũng đã chứng minh."

"Trương Cử Đạo là một viên mãnh tướng giết người vô số, nhưng đêm đó gần như không kịp phản kháng. Thân trúng hai mươi sáu đao ngã trong vũng máu, không nhát nào trí mạng, hắn chết do mất máu quá nhiều. Kẻ địch hành hạ hắn xong rồi mới ra tay giết chết. Ở kinh thành không có nhiều cao thủ như thế. Hạ quan tự nhận võ nghệ không tệ, nhưng để dễ dàng giết được một viên mãnh tướng như vậy thì không làm được. Nhưng Vân gia ít nhất có ba vị làm được. Không hoài nghi Vân gia thì hoài nghi ai nữa?"

"Còn hắn nữa!"

Vân Diệp chỉ Đoàn Hồng:

"Không thể. Đêm đó nô tài hộ giá ở cung Vạn Dân cùng ba vị cung phụng. Vân hầu đừng kéo nô tài vào. Một khi nô tài giết người, dù giết sai cũng cam chịu. Vân hầu thấy có đúng không?"

Bộ dạng đắc ý của Đoàn Hồng khiến người ta rất muốn đấm cho một cái vào mặt, nhưng Vân Diệp lại cười, cười rất vui vẻ. Hắn lấy một cục đá ngồi xuống giải toán: "Một chiếc thuyền xuôi dòng, một ngày đi bảy mươi dặm, đi sáu ngày. Một chiếc khoái thuyền thuận nước thuận gió lại giương buồm, đi muộn bảy ngày. Hỏi khi nào đuổi kịp?"

Tính xong, Vân Diệp chán nản, đứng ở cửa cung nhìn về phía đông không nói năng gì. Hắn nghĩ, đợi mệnh lệnh điều tra sứ tiết Cao Ly tới nơi thì chắc Uyên Cái Tô Văn cũng đã lên thuyền rồi.

"Có phải Vân hầu đã biết ai là hung thủ rồi không? Theo hạ quan điều tra, hung thủ phải có tới hơn một trăm tám mươi người. Hạ quan không tin bọn chúng có thể ẩn nấp mà không để lại dấu vết."

"Lão Hạ, còn một người nữa cũng có thể dễ dàng giết được Trương Cử Đạo. Ta đã biết ai hãm hại mình rồi, nhưng muộn rồi, không thể chứng minh hắn từng có mặt ở hiện trường nữa. Ha ha ha, lão tử cuối cùng được nếm mùi nuôi hổ gây họa rồi. Hiện giờ tên đó chắc đang đắc ý lắm."

"Vân hầu biết rồi sao?"

Hạ Thiên Thương và Đoàn Hồng cúi đầu nhìn nửa ngày mà không hiểu Vân Diệp đã viết gì trên mặt đất.

Tâm tình Vân Diệp cực tệ. Hắn dẫn Hạ Thiên Thương tới phủ Hà Thiệu mật đàm một lúc, rồi cáo từ về thẳng nhà. Khi rời cung Vạn Dân, Trường Tôn thị đã dặn Vân gia phải toàn lực giới bị, tránh để địch lợi dụng cơ hội.

Hạ Thiên Thương thấy tâm trạng Vân Diệp không tốt nên không hỏi gì, chỉ cưỡi ngựa theo sau cùng tới Vân gia. Hắn không hiểu vì sao Vân Diệp không tới Trương gia tra thi thể, cũng không tới nhà Sầm Văn Bổn hỏi điểm nghi vấn, mà chỉ muốn về nhà. Chẳng lẽ đả kích lần này khiến y mất hết tự tin? Hắn không tin có ai giải toán lại phá án được, nhưng quyền chủ động nằm trong tay Vân Diệp, hắn không tiện hỏi nhiều.

Về đến nhà, hắn thấy đại sảnh chật kín người. Hầu Quân Tập vừa tới Trường An cũng có mặt. Hai người ngồi sau Tần Quỳnh nhỏ giọng thì thầm, Lý Thái thì như con khỉ, nóng ruột chạy khắp nơi.

Thấy Vân Diệp về, Lý Thừa Càn đi tới hỏi:

"Phụ hoàng bảo sao?"

"Phụ hoàng cho ta sáu ngày tra án. Ta phải làm rõ nguyên nhân trước khi Trương Lượng quay về, nếu không, ta phải đánh với ông ta. Ai thắng là có lý."

Hầu Quân Tập cười âm hiểm:

"Trong nhà ta còn có năm tên mãnh tốt, tặng ngươi. Mấy nhà chúng ta, mỗi nhà cũng bỏ ra mấy hảo thủ, thêm vào đó là người có thể giết từ thành đông tới thành tây ở Lạc Dương. Ta không tin Trương Lượng còn có cơ hội sống. Lưu Văn Tĩnh bị Đậu gia 'chơi chết' như thế, chúng ta chơi lần nữa có sao đâu?"

Tần Quỳnh nhíu mày, Trình Giảo Kim cười lớn, Ngưu Tiến Đạt thở dài:

"Nếu không còn cách nào khác thì đành phải làm như vậy. Cách này tuy tanh máu, nhưng lại là cách tốt nhất để phá vỡ cục diện bế tắc. Là thế gia tướng môn, sức mạnh là chứng cứ thuyết phục nhất."

"Ha ha ha, Quân Tập nói không sai. Một vụ án lớn như thế, muốn phá trong sáu ngày là không thể. Hơn nữa, kẻ làm được vụ này không thể là một gia đình nhỏ, nói không chừng là mấy nhà hợp lại. Một khi lôi ra, không biết triều đình sẽ loạn lạc tới mức nào. Chi bằng xử lý nhanh cho xong."

Vân Diệp cảm tạ ân chi viện của Hầu Quân Tập, cười nói:

"Hầu thúc thúc đã quá xem thường tiểu chất rồi. Một vụ án nhỏ xíu thì có là gì đâu? Vừa rồi nghe Hạ Thiên Thương nói qua tình hình vụ án, tiểu chất đã biết kẻ nào làm. Thật ra đúng là tiểu chất đã liên lụy Trương gia, cho nên lần này tiểu chất có lỗi với già trẻ Trương gia. Nói thật, tiểu chất ghét Trương Lượng, nhưng chưa từng nghĩ tới chuyện đụng vào một sợi tóc của lão mẫu hay thê nhi ông ta."

"Các vị thúc bá ngồi đây đều có giới hạn làm người của riêng mình, và nhất định tuân thủ giới hạn đó. Tiểu chất cũng có. Giết Trương Lượng không khó, thủy sư Lĩnh Nam có vô số kỳ thuật. Trương Lượng dù có dẫn cả nghìn người tới cũng có thể bị giết bất kỳ lúc nào. Học vấn của thư viện mà dùng vào việc giết người, mọi người có nằm mơ cũng không ngờ được nó ác liệt tới cỡ nào đâu."

Mọi người xung quanh đều gật đầu. Mê trận của thư viện với đủ cách thức giết người đã thành truyền thuyết ở Trường An. Thảm cảnh của Đinh Ngạn Bình là minh chứng tốt nhất, ngay cả hán tử như Cầu Nhiệm Khách còn thề không bao giờ bước chân vào chỗ quỷ quái đó nữa.

Bạn đọc có thể tìm thấy toàn bộ nội dung này tại truyen.free, nơi khởi nguồn của những câu chuyện độc đáo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free