(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 647:
Hà Thiệu ấm ức nói: – Ba vạn đó là tiền mua đấy chứ, Sài Thiệu đã nói rồi, chỉ có một lần duy nhất, không có lần thứ hai đâu. Ba vạn cho một cái danh bá tước, đúng là hơi đắt thật. – Thời xưa, các nhà phát đạt đều không quên xây cầu làm đường, cứu trợ dân nghèo, đối xử thận trọng với người khác. Huynh nghĩ họ ăn no rửng mỡ hay sao? Giờ đây, huynh cần ph���i giả vờ hồ đồ đi, việc làm ăn không còn đơn thuần là vì tiền nữa, mà là dùng tiền để mua thanh danh. Biết kiếm tiền chẳng là gì, biết tiêu tiền mới thật sự là có bản lĩnh. Bảo người trong nhà kiềm chế lại, đừng có đi khắp nơi khoe khoang của cải. Nghe nói đệ đệ huynh vì một ca kỹ mà bỏ ra một trăm vạn, đó chẳng khác nào con đường xuống địa ngục cả.
Vân Diệp nói trước một câu, Hà Thiệu liền gật đầu lia lịa. Lớp quý tộc mới nổi của Đại Đường đều là những gia tộc không có nền tảng vững chắc, thân phận được đề cao là nhờ công "đốt cháy giai đoạn" của Lý Nhị, thế nên con cháu của họ phần lớn là đám hoàn khố công tử.
Đời sau có câu, "Giàu ba đời mới biết cách ăn mặc", câu nói này rất chính xác. Phải tới lúc đó mới có được phong thái quý tộc thực sự, còn những quý tộc mới nổi luôn vô tình thể hiện sự thô lỗ của mình. Đó chính là lý do các thế gia coi thường tầng lớp huân quý hiện nay.
Vân gia thì khác. Họ không thể hiểu hết những việc làm của Vân Diệp, nhưng thân phận đệ tử tiên nhân đã khi��n chàng không hề kém cạnh họ. Hơn nữa, bàn về ăn uống, Vân phủ đã tự tạo dựng một hệ thống riêng biệt, việc được tới Vân gia dự tiệc còn được coi là một vinh dự lớn.
Ngay cả Lý Nhị, khi chiêu đãi những vị khách quan trọng nhất, cũng phải mời Vân Diệp vào hoàng cung đích thân làm vài món ăn. Những người được mời coi đó là đãi ngộ cao quý nhất. Kể từ lần Lý Nhị thiết đãi Phùng Án, chỉ có Lý Tịnh, Lý Tích, Trình Giảo Kim mới được thưởng thức một bữa khi đại phá Tiết Duyên Đà. Còn về phía quan văn, vào dịp đại thọ năm mươi của Phòng Huyền Linh, việc mang tám món ăn do Vân Diệp làm từ hoàng cung ra đã được người ta coi là vinh dự vô song.
Mọi thứ hay ho đều từ Vân gia mà ra. Chẳng hạn, chiếc xe trẻ con đã trở thành vật dụng không thể thiếu của các gia đình phú quý. Nhiều quý phụ sau khi sinh con, muốn khoe khoang, liền đặt con vào xe, tự mình đẩy đi khắp hẻm đông ngõ tây mà chẳng hề than mệt.
– Khi làm việc thiện cũng phải chú ý, đừng có chuyện gì cũng làm. Một số việc chỉ có hoàng gia và quan phủ mới được phép làm. ��ừng có mà kích động lên rồi nói với bệ hạ rằng tường thành đã cũ nát, muốn giúp bệ hạ xây lại tường thành. Nếu huynh mà làm cái chuyện ngu xuẩn này, chưa cần bệ hạ ra tay, ta sẽ chém huynh trước!
Mặt Hà Thiệu bóng nhẫy mồ hôi. Hắn vừa định đề nghị với Vân Diệp về việc bỏ tiền sửa sang đường xá Trường An, nhưng nghe vậy, chợt nhận ra mình đúng là không biết cách tiêu tiền.
– Huynh hãy mở một hiệu thuốc, nhập vào giá nào thì bán ra giá đó, nhưng phải làm lâu dài. Thuốc phải thật, không được lừa gạt người khác. Người có tiền thì thu tiền, người không có tiền thì cho nợ, nhớ kỹ là không được cho không! Danh nghĩa là để cầu phúc cho lão mẫu, hãy phái thủ hạ huynh tin tưởng nhất đi làm. Người nợ tiền có thể trả bằng một đấu mạch cũng được, một con lợn cũng tốt, thậm chí gánh một ít đất lót nền cho cửa hiệu cũng xong. Ta tính, chi phí một năm cũng chẳng bằng số tiền đệ đệ huynh tiêu cho một ca kỹ đâu, hừ!
– Đến khi đó, Hà gia trở thành nhà thiện nhân của Trường An. Diệp Tử, ta nhất định sẽ phái người có khuôn mặt tươi cười đi, bất kể là ai vào cũng phải bốc thuốc cho họ trước. Ai không có tiền thì chủ động nói, cứ mang thuốc về trị bệnh cho cha mẹ là quan trọng hơn, tiền thuốc trả sau cũng được. Nếu như mời thêm vài lang trung nữa... Ôi trời ơi, ngay cả ta cũng bị việc làm của mình cảm động rồi đây này!
– Có thanh danh rồi, bất kể ai dám động vào ta, kẻ đó sẽ bị vô vàn người phỉ nhổ. Ngay cả những đại gia tộc kia thấy cửa hiệu của Hà gia cũng phải giơ ngón cái lên mà khen ngợi.
Lão Hà nói một cách rất vui vẻ, nhưng nói được một lúc lại tức giận, tóm cổ áo Vân Diệp hỏi: – Cái cách hay thế này sao huynh không nói cho ta từ hai năm trước?
Vân Diệp lấy cành hoa trong tay quất hắn một cái, hung dữ nói: – Hai năm trước, tên khốn kiếp huynh chỉ biết đi cướp đất, đi bán trâu ở thảo nguyên. Lúc đó mà ta nói những câu này, huynh có thèm nghe lọt tai không? Không bị chút thiệt thòi làm sao mà tỉnh ngộ được chứ!
Lão Hà buông tay, cúi xuống nhặt cánh hoa rải rác trên mặt đất cho vào miệng nhai, ủy khuất nói: – Cha mẹ nó chứ, cái th��i đời này là sao đây? Không có tiền thì không được, có tiền cũng không xong! Ta muốn để lại chút tiền cơm cho con cái, chẳng lẽ lại khó đến vậy sao?
– Số tiền huynh để lại đủ cho cả nhà huynh ăn cơm mấy trăm năm rồi, huynh còn định giải quyết luôn chuyện nhà nghìn năm sau nữa à? Ngay cả hoàng đế cũng chẳng có bản lĩnh này. Thuận theo dòng chảy, hòa mình vào đám đông mà dần dần tích trữ mới là đạo lý đúng đắn.
Vã hết mồ hôi, Vân Diệp mới khuyên được Hà Thiệu xuôi theo, rồi lại an bài cho hắn chuyện công ty hải vận.
– Huynh tranh thủ làm xong việc này đi. Hai tháng tới, e rằng huynh sẽ khốn khổ lắm, có điều thế cũng tốt. Ngày trước ở thảo nguyên lạnh đến mức suýt mất mạng, tinh thần đó hẳn giờ vẫn còn. Ta sẽ đợi huynh ở Trường An. Nhanh chóng lập hiệu thuốc, tích lũy phúc trạch nhiều hơn, giảm bớt sự tiêu hao tinh lực trên người nữ nhân đi. Huynh vốn yếu ớt, cứ đêm đêm hành lạc như vậy, e rằng huynh chẳng thể đi theo bọn ta được lâu đâu.
Vân Diệp đặt cành hoa lên lưng ngựa, rồi dẫn Đông Ngư rời đi. Người trên ��ời đều phải bôn ba vất vả, không phải vì là con cái nhà giàu mà có thể nằm ườn hưởng thụ công lao của tổ tiên. Nếu một hai đời không tiến bộ thêm, cả gia tộc lớn sẽ tan tác, con cháu sau này chỉ có thể ngồi ở cửa bắt chấy mà hoài niệm vinh quang của tổ tiên mà thôi.
Vinh Hoa đang ở phủ nha Đăng Châu. Nguyên Đại Khả đã tìm hai nữ nhân Cao Ly tư sắc không tệ để hầu hạ nàng. Vân Diệp cũng có mặt ở đó, nhưng ở một viện tử khác. Nhìn thấy Vinh Hoa đang tắm nắng trong sân, Vân Diệp mỉm cười đặt cành hoa lê vào lòng nàng, rồi theo hành lang trở về nơi làm việc của mình.
Ngồi trong thư phòng, nhìn đống thư chất cao như núi, Vân Diệp trước tiên lấy thư nhà ra đọc, còn thư của đám lão tướng thì cứ để đó cũng được.
Lá thư của nãi nãi càng ngày càng dài, càng ngày càng lảm nhảm nhiều. Từ chữ viết, có thể nhận ra đó là bút tích của Đại Nha. Đoạn đầu mang khẩu khí của nãi nãi, hỏi thăm tình hình của mình, nhưng mấy trang sau thì giọng văn thay đổi hẳn. Vân Diệp không định xem nữa, bởi đó chính là đoạn Đại Nha viết cho Đơn Ưng. Chàng gọi Đơn Ưng đang phơi nắng ngoài sân vào, ném lá thư cho hắn, rồi mặt tối sầm quay về thứ phòng. Trong nhà giờ không còn chút gia giáo nào nữa, ngang nhiên trắng trợn viết thư cho nam nhân, có khuê nữ chưa xuất giá nhà ai lại hành xử như vậy không?
Thư của Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật thì chàng cất vào lòng, đợi tới tối nằm trên giường rồi đọc. Giờ đây Na Mộ Nhật hẳn đã tới thảo nguyên rồi, không biết tranh đấu với các quản sự, quản gia của đám vương công, lão tướng, danh thần có thắng được không. Quan trọng nhất là không biết khuê nữ có khỏe mạnh không nữa.
Sau khi mở thư của Lý Thừa Càn, tâm tình của Vân Diệp tốt lên rất nhiều. Từ đầu đến cuối, thư không hề nhắc tới một câu nào liên quan đến chiến sự. Hắn biết mình ghét chiến sự, lúc này dù thắng hay bại cũng đều không muốn nghe nhắc đến, thế nên cả bức thư đều khoe con mình khỏe mạnh ra sao, cùng với những chuyện thú vị trong cung triều. Nào là Ngụy Trưng hại chết con anh vũ của phụ thân mình ra sao, nào là Lan Lăng giờ đã trở thành tiểu phú bà giàu nhất trong cung, Cao Dương không chịu gả cho Phòng Di Ái, kết quả Phòng Di Ái cũng tuyên bố không muốn lấy Cao Dương, thế là cả hai bị phụ hoàng phạt quỳ ngoài Triêu Thiên môn. Rồi Phòng Di Ái cởi áo che mưa cho Cao Dương, khiến Cao Dương khóc mãi không thôi... Toàn là những chuyện vui cả. Cuối thư, Lý Thừa Càn còn nhắc tới việc mình đã quyết định đúc tiền, chuẩn bị dâng thư lên triều đình, bãi bỏ hệ thống tiền tệ rối loạn trước đó. Về sau, triều đình sẽ chỉ thừa nhận tiền mới đúc, còn những loại tiền cũ sẽ dần bị loại bỏ khỏi hệ thống tiền tệ trong vòng năm năm, rồi trở thành hàng hóa, không còn công năng của tiền tệ nữa.
Vân Diệp không hề lo lắng về chuyện cải cách của Lý Thừa Càn. Nay Phật gia, Đạo môn đã tổn thương nguyên khí, tạm thời ngừng chiến, họ đã tìm được cớ để xuống nước. Không ngờ ngay cả Bái Hỏa giáo cũng không thèm để ý nữa, công phạt một hồi rồi im bặt. Chỉ cần hai vị đại tài chủ đó không nhảy ra làm loạn nữa, thì chuyện tiền tốt đẩy lùi tiền xấu sẽ diễn ra thuận lợi.
Ấn bản này là thành quả lao động của đội ngũ biên tập truyen.free.