Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 557:

Vân Diệp chẳng bao giờ tin đám tử tù vì cảm tạ ơn đức của hoàng đế mà tự trở về chịu chết, trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như thế. Nếu là y, nhất định còn chạy nhanh hơn cả kẻ chạy tới Đồng Quan kia.

Thế nhưng, trong mắt thiên hạ, đây là điềm lành, bách quan phải dâng biểu chúc mừng. Vân Diệp nghĩ cả tối, rất muốn vẽ một cái đầu lợn dâng lên, nh��ng không có cái gan đó, đành giao nhiệm vụ cho Tiểu Vũ: phải viết cho sư phụ một bài văn bợ đít thơm phưng phức, để ngày mai sư phụ dùng đến, không được chậm trễ.

Ngụy Trưng vì việc này mà ốm mười ngày. Trong đại triều hội, Vân Diệp nhìn ông ta đầy mỉa mai, khiến Ngụy Trưng phải che mặt bỏ chạy.

Giờ đây lại là chuyện này. Lý Khác chưa bị vấy bẩn, khi thấy mình có một đám võ sĩ như thế, phải đi ngăn thảm án phát sinh, phải làm những gì có thể.

Vân Diệp ngồi dậy nói:

– Ở Nam Chiếu có một hiện tượng kỳ quái. Một số bộ tộc nơi đó thích cho năm loại độc vật nuôi trong chum. Kết quả là trong chum chỉ còn lại một loại. Sau đó, họ đem loại độc vật thắng lợi đó cùng bốn loại độc vật thắng lợi khác tiếp tục cho vào chum nuôi. Không biết trải qua bao nhiêu lượt giết chóc, thứ còn lại nhất định là loại độc vật hung hãn nhất. Khi đó, chủ nhân đích thân dùng máu của mình nuôi độc vật, nghe đâu có thể đạt tới kết quả tâm linh tương thông với độc vật. Cuối cùng, họ bóp chết độc vật, nghiền thành bột, thế là thành cổ độc. Khi dùng hại người, chưa bao giờ thất bại.

– Diệp Tử, chuyện truyền kỳ này ta cũng biết. Ta còn biết chuyện kim tàm cổ quét nhà nữa, ngươi có muốn nghe không? Lý Khác nổi hứng nói chuyện.

Vân Diệp ngáp dài, nằm xuống phũ phàng nói:

– Nếu đã muốn nói chuyện thì ngậm mồm lại ngủ đi! Ai mà thích nghe ngươi kể chuyện ma quỷ? Chỉ cần ngươi không muốn đi về phía ánh lửa kia là được, kệ xác ngươi nghĩ gì thì nghĩ.

– Ngươi bắt nạt người ta! Kể câu chuyện không đầu không cuối, khơi lên hứng thú nói chuyện của ta rồi đi ngủ? Không được, ngươi phải nghe ta kể hết chuyện!

– Cút xéo! Tránh xa ta ra một chút! Đại nam nhân gì mà hở mồm ra là "người ta, người ta", làm ta sởn da gà! Đừng sán lại gần ta!

Lý Khác đành ấm ức chui vào chăn, nhìn trăng sáng tới ngây người. Chim chóc đã ngừng bay, tiếng chém giết đằng xa cũng dần lắng xuống. Tới khi ngọn lửa tắt, Tần Lĩnh khôi phục lại như xưa.

Khi trời sáng, Vân Diệp tuyên bố hôm nay về nhà. Đám hoàn khố vừa che giấu niềm vui, vừa than vãn chuyến đi này còn chơi chưa đủ. Trình Xử Mặc định nói vài câu lại thôi, bởi chuyến đi này, đám hoàn khố đã thể hiện rất tốt.

Nhân lúc đợi ăn sáng, đám hoàn khố quây lại thì thầm thảo luận chuyện xảy ra. Việc bản thân ngủ trong chăn không có nghĩa là gia tướng không đi dò xét. Đem tin tức có được tổng hợp lại, họ liền miêu tả sinh động những gì đã xảy ra đêm qua.

– Nói như thế thì nơi bị tập kích hôm qua là chùa Kim Các? Trưởng lão chùa Kim Các còn tới nhà ta, chúc phúc cho tổ mẫu, có thể coi là một vị cao tăng đắc đạo. Gia tướng nói có rất nhiều người chết và bị thương, không biết có vị trưởng lão đó không. Nếu có thì thật đáng tiếc. Phía tập kích là đạo sĩ. Gia tướng nghe thấy tiếng chửi "lừa trọc", "mũi trâu". Chắc hẳn bọn họ đã trở mặt thật rồi, từ cãi vã đã biến thành dùng đao kiếm nói chuyện. Có điều không liên quan gì tới chúng ta, chúng ta cứ về nhà thì hơn.

– Diệp Tử, khoảng thời gian này, ta ở trong biệt thự nhà ta ở Ngọc Sơn thì hơn. Rảnh rỗi tới nghe các tiên sinh giảng bài cũng không tệ, chỉ không biết Lý Cương tiên sinh còn đích thân giảng bài nữa không?

Trường Tôn Xung rõ ràng có chuyện khác không muốn nói, kể qua loa cho mọi người nghe trận chiến đêm qua rồi chuyển đề tài tới biệt thự Ngọc Sơn.

Đều là nhà phú quý, cho dù không có biệt thự Ngọc Sơn, cũng nói sẽ mượn nhà người quen. Dù sao là hoàn khố, đã chịu đủ cuộc sống nơi hoang dã rồi, giờ chuẩn b�� hưởng thụ cuộc sống ở biệt thự xa hoa.

Ở Tần Lĩnh không cưỡi ngựa được. Toàn bộ ngựa của mọi người đều đặt ở chùa Ngạ Lang, giao cho chủ bạ Lam Điền huyện trông. Trở về sẽ thanh toán chi phí nuôi ngựa với hắn. Vị chủ bạ tiên sinh này chắc chắn sẽ không thông cảm trong khoản đó.

Sài Lệnh Vũ nằm trên cáng, buồn chán há miệng nhìn ngó xung quanh. Cảnh mùa thu bốn phía đỏ rực, rất là đáng ngắm nhìn. Quanh năm ở trong thành Trường An đúng là cũng hơi chán rồi.

Khi hắn đưa mắt tiễn một bầy nhạn bay tới chân trời, đột nhiên trở mình nhảy xuống cáng, kéo tay Vân Diệp nói "nhìn kìa, nhìn kìa" không ngừng. Nhìn theo hướng tay hắn chỉ, nước mắt Vân Diệp chảy ra. Ở giữa lưng chừng núi, Tôn Tư Mạc quần áo rách rưới chống gậy gỗ mỉm cười nhìn bọn họ.

Cả đám người lập tức bùng nổ, hò reo tràn tới. Trình Xử Mặc là người đầu tiên tới nơi, cách mười trượng đã khấu đầu. Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân cùng với Lý Khác cũng không chút do dự mà khấu đầu. Lúc này chẳng còn phân biệt vương tôn công tử gì nữa, trước mặt Tôn Tư Mạc chỉ còn là một đám vãn bối.

Vân Diệp nắm tay Tôn Tư Mạc hỏi:

– Thời gian qua đạo trưởng sống thế nào, có khỏe không?

Tôn Tư Mạc cười đỡ từng tên hoàn khố dậy, bạt tai đứa này một cái, mắng đứa kia vài câu, cuối cùng cảm ơn tình nghĩa của bọn họ. Đám thiếu niên lại reo hò.

Vân Diệp nhìn thấy năm người làm thuốc sau lưng Tôn Tư Mạc. Ai nấy râu tóc bù xù như cỏ dại, không còn phân biệt được nữa, nhưng tinh thần không tệ. Họ vác sọt trúc, trong đó toàn là dược liệu.

– Năm người bọn họ quyết định sau này theo ta chế thuốc. Ngươi đi đón gia quyến của bọn họ lên núi. Lần này lão đạo đã có lỗi với họ. Họ đều là những hán tử không tệ.

Tìm thấy Tôn Tư Mạc, sĩ khí tất nhiên tăng vọt. Khuôn mặt vốn có chút u ám của Trường Tôn Xung giờ trở nên sáng sủa. Tôn Tư Mạc không muốn thấy đạo sĩ và hòa thượng chém giết, cho nên giờ mới rời núi. Thành công của thuốc ngừa đậu mùa đã tăng thêm vô số hào quang cho ông ta. Giờ đây nói ông không phải thần tiên cũng chẳng ai tin.

Ép Tôn Tư Mạc lên cáng, đám hoàn kh��� luân phiên khiêng Lão Tôn. Sài Lệnh Vũ bị đau bụng bám ở bên, không ngừng kể cho Lão Tôn nghe đám người bọn mình vất vả ra sao, rồi kết thúc bằng câu nói: dù có mệt chết cũng đáng. Lần này vào núi có lẽ là cuộc hành trình gian khổ nhất của hắn từ bé tới giờ. Công lớn tìm được Tôn tiên sinh làm hắn mừng rỡ đến mức nói năng lộn xộn.

Tôn Tư Mạc nắm lấy tay hắn bắt mạch, lấy từ trong áo ra một viên thuốc, bảo Sài Lệnh Vũ nuốt. Không được uống nước, cứ thế nuốt thẳng, có tác dụng thần kỳ trị tiêu chảy.

Khi đi qua chùa Kim Các, nhìn đống đổ nát cháy xém, Tôn Tư Mạc thở dài một tiếng nhưng không dừng lại. Ánh mắt của những hòa thượng nhìn ông toàn là sự thù hận, khiến lòng lão đạo trở nên nặng nề.

Dọc đường đi, không chỉ có chùa miếu bị đốt, còn có rất nhiều đạo quán. Đám đạo sĩ không còn nơi nào để đi nhìn thấy Tôn Tư Mạc thì gào khóc, chỉ về phía chùa miếu mà tố cáo đám hòa thượng hung tàn ra sao, cầu xin Tôn thần tiên cứu lấy đạo quán, cứu lấy đạo môn đang suy sụp.

Đối diện với bọn họ, Tôn Tư M���c vẫn không nói không rằng. Ông hỏi xin Vân Diệp thuốc trị thương tốt nhất băng bó cho họ, tự mình đi dọn dẹp đại môn bị đập phá, được đám hoàn khố giúp đỡ dựng lại các bức tượng. Ông ngồi ở đại điện hai canh giờ, bề ngoài không có gì thay đổi, nhưng tinh thần thì sa sút hơn nhiều, cả ngày không nói lời nào. Vân Diệp bê cho ông một bát cháo, ông cũng chỉ húp non nửa, không thiết ăn uống. Thần tiên cũng có phiền não vô cùng tận.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free