Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 501:

Cùng Lý Nhị tiếp tục dạo chợ đêm, suốt dọc đường Vân Diệp bị ông ta châm chọc, xỉ nhục. Điều đáng nói hơn cả là đám con cái của ông ta mua đồ lại bắt Vân Diệp trả tiền. Đến khi Lan Lăng ôm một con búp bê còn to hơn cả mình rồi đòi Vân Diệp trả tiền, Lý Nhị mới lộ ra nụ cười mãn nguyện, nhìn chợ đêm phồn hoa quay sang hỏi Vân Diệp:

– Ngươi thấy bỏ giới nghiêm có t���t không?

– Không tốt. Cơ cấu quy hoạch của Trường An là để chuẩn bị cho chiến tranh. Con đường rộng thẳng tắp là để thuận tiện vận chuyển binh lính, một trăm mười phường của Trường An là một trăm mười bảo lũy, là binh thành. Cơ cấu như vậy không có gì đáng chê trách, nhưng đối với một kinh thành thì không thỏa đáng. Thần không dám tưởng tượng nếu kẻ địch tiến đến chân thành thì cảnh tượng ngày tận thế sẽ kinh hoàng đến mức nào.

– Lời ngươi nói cũng có phần đạo lý. Trật tự là đặc điểm thiết yếu nhất mà một kinh thành cần có. Giới nghiêm có thể cởi bỏ một cách giới hạn, nhưng quy hoạch tuyệt đối không thể sửa, ngược lại còn phải tăng cường. Ngươi nói Trường An là một tòa binh thành không hề sai. Hơn sáu thành binh lực chính quy của Đại Đường thường đóng quanh Trường An. Dưới tình huống đó mà vẫn để địch tới dưới thành thì Trường An có kiên cố đến mấy cũng vô dụng. Trẫm cho rằng thành trì không còn là chỗ dựa vững chắc duy nhất nữa. Dù có cho rằng một tòa thành có thể đứng vững ngàn đời làm chỗ dựa, thì thế nào cũng có ngày nó bị công phá. Trẫm chưa từng nghe nói có thành trì nào vĩnh viễn bất khả xâm phạm.

– Trước kia Lạc Dương thành cao hào sâu, dưới sự uy hiếp của trẫm, Vương Thế Sung chẳng phải vẫn ngoan ngoãn hiến thành đầu hàng sao? Đáng tiếc là trẫm có sức mạnh bắt hổ bắn gấu, nhưng lại không có nơi để thi triển, thật đáng tiếc.

Đời sau cũng có một vĩ nhân buồn bã vì kẻ địch của mình đều đã chết hết. Vì không còn địch, ông ta đành không ngừng tạo ra kẻ địch. Chỉ trong đấu tranh, con người mới cảm thụ được sức sống và giá trị tồn tại của bản thân. Không một vị hoàng đế vĩ đại nào lại không có thói xấu này. Không có kẻ địch, họ sẽ u uất mà chết. Lý Nhị hiện giờ rất buồn chán, có điều, đợi đến khi ông ta đông chinh Cao Ly thất bại, sẽ không còn buồn chán nữa.

Thật xui xẻo, đi dạo phố cũng bị Lý Nhị bắt gặp tại trận. Cả kinh thành chỉ cần né mỗi ông ta là đủ rồi, ai dè lại xui xẻo thế nào mà gặp ngay chính chủ. May là Lý Nhị ít nhiều còn nể mặt, chửi bới khi chỉ có hai người với nhau. Nghe Lý Nhị không ngừng kể chuyện anh hùng năm xưa là một loại hành hạ đáng sợ. Có quá nhiều điểm không thể hiểu nổi. Rõ ràng bị trúng một chùy xích, đầu hổ gắn trên vai đã bị đập vỡ, ông ta còn có thể cầm mã sóc đâm địch ngã ngựa. Rõ ràng bị đao phủ của đối phương chém gãy chân ngựa, vậy mà ông ta vẫn có thể cưỡi ngựa ba chân chém tướng đoạt cờ.

Biết là ông ta thổi phồng sự thật lên một chút, chuyện này Vân Diệp cũng làm rồi (bị một con hoàng hoa ngư đánh xỉu, mà lại khoác lác thành bị cá mập to tướng tấn công), cho nên rất hiểu tâm trạng của Lý Nhị. Cơ hội để ông ta khoác lác không nhiều. Trước mặt triều thần phải làm đế vương uy nghiêm, trước mặt hoàng tử phải làm phụ thân nghiêm khắc, trước mặt Trường Tôn thị phải đóng vai trượng phu đa tình, còn trước mặt phi tử là gì thì Vân Diệp không biết, kẻ nào biết thì đều bị chặt làm hai khúc hết...

Trước mặt ông ta, Vân Diệp là vãn bối. Điều hiếm có là tên tiểu tử này lại biết điều. Một mình khoác lác tất nhiên chẳng mấy thú vị, có một người không ngừng hỏi vào những điểm mấu chốt, bầu bạn với ông ta liền khoan khoái hơn nhiều. Mỗi lần Vân Diệp truy hỏi chi tiết, đều là những chi tiết mà Lý Nhị đã chuẩn bị để kể thật kỹ. Cuộc nói chuyện rất sôi nổi, bất tri bất giác thời gian trôi như bay. Khi đám trẻ con đều đã ngủ say tít rồi, Lý Nhị mới khoan khoái phẩy tay về cung, chỉ là, cuối cùng ông ta còn nói thêm một câu, rằng kẻ nào dám tự ý vào Trường An sẽ bị đánh gãy chân.

Lý Thái sùng bái nhìn Vân Diệp. Chỉ có một mình Vân Diệp mới có thể trò chuyện sôi nổi với phụ thân hắn như thế, còn bản thân hắn, mỗi lần gặp phụ thân đều dè dặt cẩn trọng, chưa bao giờ dám thoải mái...

– Thanh Tước, làm sao cha ngươi có thể cưỡi ngựa ba chân anh dũng giết địch được?

Sau khi cung kính tiễn chân hoàng đế bệ hạ xong, Lý Thái chuẩn bị cùng Vân Diệp về thư viện, nhưng không ngờ lại trở thành đối tượng để y trút giận.

– Có gì lạ đâu? Cá mập nặng nghìn cân rơi từ trên trời xuống đập trúng mà ngươi còn không hề hấn gì, thì phụ hoàng ta cưỡi chiến mã ba chân xung phong hãm trận có gì là không được?

– Cũng phải. Đây là một loại nghệ thuật đàm thoại cao cấp, người bình thường khó lòng nắm bắt được. Chúng ta không nghiên cứu sâu hơn nữa. Chỉ là, phụ hoàng ngươi không ở trong hoàng cung uống rượu xem ca vũ, lại chạy ra đường làm gì không biết, hại ta bị bắt quả tang.

Lý Thái bĩu môi:

– Ngươi có giỏi thì thử can thiệp vào hành tung của phụ hoàng ta xem. Khi ta còn nhỏ thích nhất là theo phụ hoàng dạo phố, nghe người kể chuyện lạ ở phố chợ cho ta. Khi đó tay ta cầm chong chóng, lòng ôm cái trống, miệng ngậm bánh thịt. Đi mệt rồi thì làm nũng đòi phụ hoàng cõng, người khác cõng, ta sẽ khóc ầm lên. Khi ấy phụ hoàng luôn bận rộn, lúc mặc khải giáp nhiều hơn hẳn lúc mặc thường phục. Những thời gian như vậy rất hiếm hoi, cho nên ta luôn quý trọng. Đáng tiếc ta đã lớn rồi, không thể bảo phụ hoàng cõng mình nữa. Vân Diệp, thỉnh thoảng ngươi cũng nên gặp phụ hoàng ta nhiều hơn. Ngươi là con rể hiếu kính nhạc phụ cũng là việc nên làm. Ta đã lâu lắm rồi không thấy phụ hoàng vui vẻ đến thế.

Tên Lý Thái này đang nói nhảm. Hoàng đế định sẵn là sẽ cô độc, ai tới gần là cái chết cũng gần thêm một bước, vì bản tính của rồng là ích kỷ. Một con chó săn cứ chạy tới trước mặt cự long, khi tâm trạng nó tốt thì sẽ chơi đùa với ngươi, khi nó không vui thì chỉ cần trở mình một cái, chó săn sẽ bẹp dí.

Trừ loại động vật có thể tích t��ơng đương, ví dụ như Trường Tôn thị, mới có thể tới gần. Còn động vật khác, dù có là voi thì kết quả cuối cùng đều sẽ thành phân rồng. Nhất là loại rồng đặc biệt như Lý Nhị, hắt hơi một cái là thiên hạ đã mưa to gió lớn, tránh xa ông ta mới là thượng sách.

Đám trẻ con đều đã ngủ cả rồi, một cỗ xe rõ ràng không đủ chỗ, đành phải trưng dụng thêm xe của Lý Thái. Hai người ngồi trên càng xe nói chuyện phiếm.

– Chuyện thuốc nổ tiến triển rất thuận lợi. Cái tên Tiếu Thương Sinh đó không tệ, dạy cho đám nô lệ cách chế tạo thuốc nổ. Mấy ngày trước ta thí nghiệm ở Nam Sơn, đã nổ tung một đoạn núi, hiệu quả phi phàm, phụ hoàng rất hài lòng. Chỉ là, thứ này không ổn định, đã tự phát nổ ba lần, khiến mười ba nô lệ thiệt mạng. Cứ thế này thì chẳng bao lâu nữa sẽ hết nô lệ mất.

– Vốn dĩ là một thứ có ích, ngươi lại nhất định muốn quân sự hóa nó. Tử thương là điều khó tránh khỏi. Thứ ngươi nghiên cứu ra không cần nói với ta, ta cũng không muốn nghe. Ngươi tự biết là được rồi, hãy cẩn thận một chút.

– Diệp Tử, trong mắt ta, ngươi không khác gì người nhà. Vì sao ngươi cứ tự ngăn mình đứng ngoài dòng họ Lý? Chẳng lẽ ngươi lo chuyện đâu đâu đó?

– Thanh Tước, đây là thế giới có đẳng cấp rõ ràng. Bệ hạ nể mặt ta, ta phải biết tự giác, không thể đòi hỏi. Bệ hạ giữ bổn phận, ngươi giữ bổn phận, ta cũng phải giữ bổn phận của mình. Chỉ khi tất cả đều giữ đúng bổn phận, thế giới này mới có thể vận hành bình an.

– Ngươi muốn làm biếng thì cứ nói thẳng. Đừng có chuyện gì cũng lôi hoàng quyền vào. Giờ ta nghe thấy hai chữ đó là thấy bực mình. Đang nói chuyện học vấn đàng hoàng với ngươi, ngươi lại kéo đi tận đẩu tận đâu. Nếu không muốn nói ra những gì trong bụng ngươi thì thôi, ghét nhất là cái kiểu làm ra vẻ cao thâm. Ta thí nghiệm không ngừng nghỉ, lãng phí tiền của, lãng phí cả tính mạng, ngươi chấp nhận như thế à?

Vân Diệp lờ hắn đi. Học vấn mà mình vất vả có được mới thực sự là học vấn, đạo lý này hiện giờ Lý Thái còn chưa hiểu. Lúc nào cũng chỉ muốn đi đường tắt, đó là bệnh chung của những người thông minh.

Lý Thái chọc Vân Diệp vài cái, thấy y im lặng không nói, biết là nguyện vọng muốn biết kết quả đã hỏng bét rồi. Hắn thở dài, chỉ đành nghiền ngẫm lại những thứ mình đã nắm bắt được, căn cứ vào đặc tính của thuốc nổ, suy nghĩ làm sao để phát huy uy lực lớn nhất của nó.

Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free