(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 489:
Vân Diệp mắt lim dim hỏi: – Ngươi tự đặt tên là gì vậy? Nói ta nghe xem nào, thường thì tên tự mình đặt vẫn là tốt nhất. Nhiều khi những cái tên được truyền lại qua bao đời lại chẳng mấy hay ho, nhưng nếu đọc lên vang và thuận miệng, đơn giản dễ nhớ thì sẽ truyền đi rất nhanh.
– Tiểu nhân tên Hoàng Thử, định đặt tên quán như vậy, giống mấy quán bánh thịt của bà Tào, bánh đúc của ông Vương mù, hay đậu phụ của lão Lưu ngốc ở chợ Tây ấy. Tiểu nhân dự định năm nay xây nhà, đặt tên là Hoàng Thử lâu. Tiểu nhân đã hỏi qua rồi, có một cái lầu gọi là Hoàng Hạc lâu, vậy quán của tiểu nhân lấy tên là Hoàng Thử lâu thì cũng không đến nỗi quá đáng chứ?
Còn cách nào khác đâu, Hoàng Hạc và Hoàng Thử trong mắt gã này có vẻ giá trị ngang nhau. Xem ra việc mời mình đặt lại tên cũng chỉ là khách sáo mà thôi. Cũng phải, quán nhà hắn thì hắn thích gọi gì chả được. Có điều, cái tên Hoàng Thử nghe không hay lắm. Không bằng cứ gọi là Thử lâu, chỉ cần đọc chệch đi một chút là thành Thư lâu, nghe cũng không tệ.
Vân Diệp đem suy nghĩ đó nói cho Hoàng Thử nghe, khiến hắn sung sướng gãi má liên hồi. Hắn vốn vẫn muốn quán của mình phải mang tên hắn.
Gã trần truồng đứng dậy, dang hai tay hô lớn: – Ông trời ơi, quán nhà ta có tên rồi!
Có lẽ cái thứ bất nhã dưới hạ thân kia đã xúc phạm trời cao, một tiếng sấm vang dội bất ngờ nổ trên đầu hai người.
Vì cuộc sống vốn bình đạm, Vân Diệp không cần phải thích nghi với sự chuyển đổi từ kịch liệt sang bình dị. Y rất thích cuộc sống hiện giờ. Vừng của Vân gia đã chín rồi, nhiệt độ ở Trường An cao, tháng ba là đã có thể trồng, không giống như ở Hà Bắc phải tới tháng tư mới trồng được. Y vẫn biết chút ít về nông nghiệp.
Hôm nay, nghe nói vừng nhà mình đã trồng, Vân Diệp rất muốn làm chút dầu vừng. Dù ruộng vẫn còn xanh ngắt, nhưng thi thoảng đã có vài cây vừng ngả vàng, và đó chính là mục tiêu của y hôm nay.
Lưỡi hái thời Đường chẳng thuận tay chút nào cả, Vân Diệp đành dùng kéo cắt cả vừng lẫn thân cây. Y đi đi lại lại giữa ruộng và bờ ruộng, cái mũ che nắng trên đầu y còn là lấy của Đơn Ưng. Tên này mỗi tháng về Trường An một chuyến, người đầy bụi bặm đã chui tọt vào viện tử. Biết Đại Nha và hắn đang dây dưa không rõ ràng, nhưng Vân Diệp không định chia rẽ đôi uyên ương này. Đại Nha nhút nhát như vậy, có lẽ chỉ khi gả cho Đơn Ưng mới không bị ức hiếp.
Mùng ba tháng Mười, Nhuận Nương sẽ xuất giá. Giờ thì đã biết xấu hổ rồi, nàng trốn trong phòng thêu áo cưới, còn đón cả tỷ tỷ Nhất Nương đến giúp. Nhất Nương rất cao hứng trở về nhà mẹ đẻ, đương nhiên trượng phu của nàng cũng mặt dày đi theo, danh nghĩa là để chiếu cố mẹ con họ. Con Nhất Nương còn chưa đặt tên, cứ gọi là Tiểu Quy suốt. Giờ thì nó cũng đã biết quay đầu rồi. Từ khi tới Vân gia, Bùi lão đại liền cởi quan phục, khoác vào bộ thanh sam của mình, nách kẹp một cuốn sách, ung dung đi tới thư viện đóng giả học sinh.
Năm ngoái, y đã kiếm cho hắn chức tiểu quan tòng bát phẩm độ chi phán. Hắn làm việc ở hộ bộ rất thuận lợi, mấy thứ sổ sách vụn vặt đối với một cao thủ tính toán thì chẳng là gì cả. Thêm vào đó, phụ thân cũng giúp hắn, hắn lại lanh lợi, hào phóng, thường mời mọi người tới tửu lầu do Vân gia và Trình gia cùng mở, thưởng thức bữa cơm Vân phủ chính tông, trà mới, chẳng bao lâu đã có tiếng là thiếu niên anh tài.
Khi Bùi lão đại không có mặt ở đó, Vân Diệp hỏi Nhất Nương sống có thoải mái không, nếu như có điều gì không hài lòng thì cứ nói, ca ca sẽ đích thân tới Trường An đánh gãy chân già trẻ nhà họ Bùi. Ở điểm này, Vân Diệp không thể nói lý lẽ được. Cũng may Nhất Nương nói là mình sống rất tốt. Có lẽ vì đang trong kỳ cho con bú, người nàng béo hơn, đầy đặn tròn trịa, trông rất ra dáng một đương gia chủ mẫu.
Vượng Tài đứng trên bờ ruộng, trên lưng đeo hai cái sọt lỉnh kỉnh. Có lẽ mùi vị hạt vừng đã thu hút nó, nó chỉ chuyên chọn vừng để ăn, cái lưỡi thè ra một vòng là biết bao hạt vừng đã không cánh mà bay.
Vân gia không thiếu nhân lực, nhưng có vài việc tự mình làm lại càng thú vị. Đi giày gai, đội mũ rơm rộng vành, người mặc áo vải thô, trông y chang một thiếu niên nhà quê. Lúc y ra khỏi nhà đã khiến Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật đang bế con kinh ngạc không nói nên lời.
Chẳng phải Nhan lão đầu muốn mình đừng gây họa đó sao? Vậy ta đóng vai trang hộ thế nào cũng sẽ không có người đến kiếm chuyện. Y dùng kéo cắt vừng rất nhanh, chẳng bao lâu đã chứa đầy hai cái sọt. Y lại chọn cây cao nhất trong ruộng, trên thân có nhiều vừng nhất, cắt xuống, cầm trong tay, vừa đi vừa xoa, thổi vỏ rồi cho vào miệng. Mùi vị ngon lắm, chẳng bao lâu mép y đã đen xì một vòng.
Y cứ ăn một chút, lại đút cho Vượng Tài một chút, lúc đi lúc dừng trên con đường đất nhỏ, cảm giác như hòa mình vào thiên nhiên một cách trọn vẹn.
Trên đường lớn, người qua kẻ lại tấp nập, xe trâu vận chuyển vật liệu không ngớt. Biển hiệu Lưu gia rất bắt mắt. Tên Lưu Tam từ khi nổi tiếng nhờ cung cấp gạch cho hoàng cung, hiệu gạch của nhà hắn quả nhiên đã trở thành hiệu gạch lớn nhất Trường An. Nghe nói hiện hắn đang tính vươn móng vuốt vào nghề xi măng, đây là chuyện Vân Diệp nghe được khi tán gẫu với Hà Thiệu.
Vương béo, chính là kẻ đã nhét khế ước vào miệng nuốt năm xưa, hiện giờ đã trở thành thương buôn gạch lớn thứ hai ở Trường An. Còn những thương buôn gạch khác thì không còn nghe thấy tăm hơi đâu nữa, chẳng ai còn dùng gạch của bọn họ nữa. Tất cả những nhà muốn dùng gạch xây nhà trên đời này đều muốn dính chút quý khí của hoàng gia, cho dù giá cao hơn một chút cũng không bận tâm, vì nhà là để lại cho con cháu, không được phép có tì vết.
Mấy thứ trò trên thương trường thì Vân Diệp chỉ cười mà bỏ qua. Trong chuyện này mà không có bóng dáng của Hà Thiệu thì mới là lạ. Chuyện làm ăn của hai nhà Lưu, Vương nhất định có phần của hắn. Chỉ từ số tiền không rõ nguồn gốc mà hàng năm hắn cấp cho Vân gia là đủ biết chuyện làm ăn hắn dính vào không chỉ có một hai thứ.
Lần này thư viện tiếp tục xây phòng, gạch cũng đặt từ hai nhà kia. Chỉ là tất cả mọi người đều không hiểu, làm cái tường bao vì sao nhất định phải dùng gạch, lấy đất trộn ít rơm rạ đắp lên không được à?
Chẳng hiểu Vượng Tài làm sao mà giờ lại cao thêm chút đỉnh, đã trở thành tuấn mã thực sự rồi. Lông bóng mượt như bôi mỡ, bờm dài được đám nha hoàn tết thành từng bím nhỏ, ai nhìn cũng nói nó rất có sinh khí. Chỉ là hiện giờ nó lại phát triển bề ngang rồi, để không làm uổng phí quá trình giảm béo gian nan của Vượng Tài, Vân Diệp đành phải tăng cường lượng vận động của nó. Chỉ cần có chuyện gì cần dùng tới con ngựa lười này là y tuyệt đối không bỏ qua.
Trên đường, rất nhiều người khen ngợi Vượng Tài, mắng mỏ Vân Diệp. Một con tuấn mã như thế mà dùng như lừa thổ hàng, gánh hai sọt trên lưng thật uổng phí! Bảo mã phải dùng để phi nước kiệu trên đường lớn, còn cái tên tiểu tử nghèo Vân Diệp kia thì phải tự vác vừng.
Rất nhiều kẻ nghĩ Vân Diệp là một thằng ngốc, đua nhau bắt chuyện với y hòng trục lợi từ y. Nhìn thấy Vân Diệp ăn vừng đến đen xì cả miệng càng xác định y là thằng ngốc.
– Tiểu tử, đại gia đang thiếu một con ngựa kéo xe, hay là ngươi bán ngựa cho ta đi? Đại gia trả ngươi năm quan, để cha mẹ ngươi cưới cho ngươi một nàng tức phụ.
Một tên khác thấy vậy, tiến tới lừa Vân Diệp: – Cưới tức phụ thì hay lắm, ta cũng muốn cưới tức phụ lâu rồi. Nhị Cẩu Tử cũng đã có tức phụ rồi, ta cũng muốn có! Ngươi nói năm quan ư, không được đâu.
Kẻ đó nhướng mày lên, lớn tiếng nói: – Ta nói trả thế là hơi ít. Đây là một con bảo mã, làm sao bán với giá năm quan được? Tiểu tử thông minh lắm, ngươi xem, đại gia trả ngươi sáu quan nhé? Không ít đâu, một con trâu chỉ có bảy quan, mà ngựa thì không khỏe bằng trâu, trả ngươi sáu quan là đã thương ngươi lắm rồi. Muốn cưới tức phụ thì không thể không có tiền được.
Một tên Hồ tử mắt lam đội mũ tròn đi tới, nói nhỏ với Vân Diệp: – Các ngươi lừa ta, trả tiền ít quá.
Vân Diệp phẫn nộ nhìn những kẻ định lừa mình: – Tám quan! Lão tử trả tám quan! Tiểu tử mà còn dám nâng giá nữa là lão tử đánh gãy chân ngươi!
Đại hán đã hơi bực mình rồi, ra giá xong còn uy hiếp Vân Diệp, cho rằng làm như vậy sẽ hữu hiệu hơn.
– Không được, ít hơn...
Vân Diệp gập ngón tay đếm nửa ngày mới nói: – Ít hơn bốn quan, ta không bán.
Xung quanh im lặng như tờ, đại hán mặt co giật một hồi, cắn răng nói: – Được, bốn quan! Ai dám tranh với lão tử thì đừng trách lão tử không khách khí!
Nói xong, hắn lấy trong người ra bốn đĩnh bạc ném cho Vân Diệp.
Những trang truyện hấp dẫn này thuộc bản quyền của truyen.free, nơi cảm xúc được thăng hoa qua từng dòng chữ.