(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 415:
Cái ân tình của hầu gia, cả đời này bà ta cũng không trả hết. Tiểu thiếu gia là cốt nhục của hầu gia, là người Vân gia, mỗi lần nghĩ tới việc tiểu thiếu gia mang họ Lý là bà ta lại cực kỳ khinh bỉ công chúa. Không giữ phụ đạo đã đành, hầu gia đâu phải không nhận con, họ Vân tốt đẹp như vậy mà không dùng, lại cứ muốn mang họ mẹ, chẳng phải sẽ khiến con lớn lên bị người đời gièm pha sao?
- Bẩm công chúa, thằng ba nhà bà nương hôm nay tới phủ nói nó học được gảy bàn tính rồi, Lưu chưởng quầy đã thăng nó lên làm tiểu nhị, lão bà này vì chuyện đó mà vui khôn xiết.
Hà gia đại nương tử tất nhiên biết hầu gia đã tới Lĩnh Nam, nhưng ông vẫn ở trong phòng thị vệ, không ra ngoài. Vừa rồi ông còn bế tiểu thiếu gia, yêu thích vô cùng, cứ ôm rồi lại hôn. Tiểu thiếu gia cũng rất quý hầu gia, gặp lần đầu mà chẳng hề lạ lẫm, còn vò rối tóc của hầu gia, hai cha con chơi đùa một hồi lâu. Đó mới chính là đãi ngộ mà tiểu thiếu gia nên có. Hầu gia rất tức giận những kẻ muốn ức hiếp tiểu thiếu gia. Lần này, nếu đám khốn kiếp đó mà không chết vài kẻ thì lão nương đây thề sẽ đổi sang họ bọn chúng!
Lý An Lan cũng chỉ đang hoài nghi. Phó dịch Vân gia dường như càng ngày càng kiêu ngạo, vốn đã coi thường phó dịch phủ mới tuyển, giờ đến liếc mắt một cái cũng chẳng buồn.
Thà làm một người phụ trách trông trẻ chứ không chịu làm đại quản sự của nội viện. Trong mắt hắn chỉ có tiểu thiếu gia, những chuyện khác không thèm bận tâm. Ở sau lưng, hắn còn lén lút gọi con mình là tiểu hầu gia, chứ không gọi thế tử. Đường đường là công chúa mà mình lại không bằng một hầu gia ư?
Thế cũng tốt, lai lịch của con mình trở thành bí mật công khai, có ích lợi lớn cho việc mình muốn dựa vào sức lực Vân gia để ngự trị nơi này. Mặc dù lần nào đòi tiền Lưu chưởng quầy ông ta cũng nhăn nhó cả mặt, nhưng lần nào cũng đồng ý.
Nghĩ tới đó, Lý An Lan nghiến răng ken két: "Chẳng phải nói sản nghiệp ở Vân gia là để chia lãi cho mình sao? Tại sao mình lại không được phép động vào?"
- Nhi tử, mẹ không có tiền, hay là con cho mẹ vay ít tiền nhé?
Lý An Lan nhìn đứa bé ngậm núm vú trong lòng, liền nghĩ kế đến nhi tử: "Lão nương này dùng chút tiền của con mình, nào có gì là quá phận."
Người giàu nhất Lĩnh Nam không phải là Phùng Áng, cũng không phải Lý An Lan nàng, mà chính là nhi tử đang bú của nàng. Nghĩ tới đó, Lý An Lan không khỏi kiêu ngạo. Vì là lãnh chủ, bất kể là ai cũng phải chia phần cho đứa bé này. Nếu như có kẻ nào không muốn, Lưu Tiến Bảo lập tức dẫn người đánh tới nhà.
Mấy ngày trước, hoàng gia tuyên bố không chia tiền, Lưu Tiến Bảo liền chất vấn bọn họ có thủ dụ của bệ hạ hay của nương nương không, cùng lắm thì thủ dụ của thái tử điện hạ cũng được. Không lấy ra được sao? Vậy thì ngoan ngoãn đưa tiền đây, đao của Lưu Tiến Bảo đã chĩa vào đùi rồi kia! Từ đó trở đi, kho tiền của bảo bảo cứ thế mà chảy vào như suối. Hoàng gia cũng không thể cưỡng lại Lưu Tiến Bảo, vì tên này khi đi cướp bóc các quốc gia khác không hề mang theo người của hoàng gia, chỉ có hắn mới biết ở đâu có tiểu quốc giàu có. Vì lợi ích của chính mình, đại tổng quản của nội phủ phải tặng cho bảo bảo một phần hậu lễ, số tiền còn nhiều hơn cả phần chia ban đầu, chỉ có điều không ai còn nhắc tới chuyện chia phần nữa, hoàng gia cần thể diện.
Tiểu bảo bảo nghe thấy nàng nói, liền nhả núm vú ra, kêu a a với mẫu thân, rồi lại vùi đầu bú tiếp.
Lý An Lan hài lòng gật đầu, thản nhiên nói với Hà gia đại nương tử: - Bảo bảo đã đồng ý rồi. Ngày mai ngươi chuẩn bị cho ta năm nghìn quan tiền, ta cần dùng gấp.
Vốn tưởng rằng sẽ bị từ chối, ai ngờ Hà gia đại nương tử khom người nói: - Tiểu thiếu gia đã đồng ý, tất nhiên không thành vấn đề. Tối nay lão bà này sẽ chuẩn bị. Không biết công chúa cần vàng hay bạc? Tiền đồng của chúng ta ít lắm, không có đủ năm nghìn quan.
Lý An Lan kinh ngạc nhìn Hà đại nương tử đang cười toét miệng. Cúi đầu nhìn nhi tử bảo bối của mình, nàng thầm nghĩ: "Sớm biết đòi tiền đơn giản đến thế, mình vất vả làm gì cho phí công? Sao mình lại chẳng thể nào lý giải nổi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Phùng Trí Dũng cũng đang tự hỏi câu này. Tin tức ngưu đầu kim hiện thế được hắn toàn lực phong tỏa, vậy mà bây giờ khắp đường phố người ta lại bàn tán xôn xao chuyện này là sao? Phùng gia muốn độc chiếm khoáng mạch thì phải âm thầm tiến hành, giờ khắp thiên hạ đều đã biết rồi thì còn độc chiếm cái gì nữa? Hiện giờ Lĩnh Nam không còn là thời của riêng Phùng gia độc chiếm nữa, người của các cao môn đại hộ nhiều như chó, chạy nhông nhông khắp nơi, hận không thể đào bới khắp núi non. Phùng gia không sợ bất kỳ một nhà nào, nhưng không thể chọc nổi tất cả bọn họ.
Vị trưởng lão Mông trại chỉ nói rằng ông ta cứu một hán tử bị thương sắp chết, hán tử đó báo ơn. Thấy trong trại không có gì ăn, hắn liền tặng vàng cho Mông trại, hiện đang dưỡng thương trong trại. Ai muốn biết vàng rốt cuộc ở đâu ra, thì phải tự mình đi tìm bọn họ.
Vị khách đó đã nói rồi, đợi khi thương thế lành hẳn, hắn sẽ lập tức tới Ung Châu. Hắn sẽ vẽ vị trí kim khoáng thành bản đồ, bán cho ai trả được giá cao nhất.
Mông gia trại vốn nổi danh hiếu khách, nên lời này có độ đáng tin cậy nhất định. Để tránh có người nhanh chân giành trước, tất cả du hiệp, lãng tử, thế gia, hào môn trong thành đã hẹn ước với nhau: đợi khi người kia xuất hiện, không ai được tự ý ra tay, nếu không sẽ bị tất cả công kích.
Trong thành Ung Châu nhìn bề ngoài thì có vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất, dòng chảy ngầm đã bắt đầu cuộn trào. Đám võ sĩ lưu lãng kết thành liên minh đối kháng với hào môn. Phùng gia cho dù chiếm hết thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng chẳng làm gì nổi hạng người vong mệnh này.
Người duy nhất biết chuyện gì đang xảy ra thì lại đang ngồi trong một gian phòng s���p nửa bên tường, tại một quan nha rách nát. Vân Diệp mời chủ nhân uống trà. Không phải là chủ nhân không muốn mời, mà là không có gì để mời. Qua vách tường lọt gió, Vân Diệp thậm chí còn nghe thấy tiếng phụ nữ thút thít ở góc phòng.
- Lão Lưu, con mẹ ngươi cũng coi như là người có tài, làm huyện lệnh Lan Châu yên lành. Năm trước còn nghe nói ngươi sắp thăng tiến! Thăng thế cái con mẹ nào mà lại thăng tới Lĩnh Nam, còn là tham quân lục sự? Đây là cái chức quan quái quỷ gì, ngay cả cơm còn không đủ ăn thì có phải là quan nữa không?
Người gầy gò thảm hại trước mắt chính là huyện lệnh to béo ở Lan Châu ngày nào. Trình Giảo Kim còn từng khen hắn, nói hắn là một nhân tài, tương lai nói không chừng sẽ có chỗ trên triều đường. Vân Diệp nhớ mãi câu này. Hiện giờ nhìn thấy Lý Phúc Lộc, Vân Diệp chuẩn bị từ nay về sau không tin lời Lão Trình nữa. Đúng là cái mồm quạ đen, khen ai họa cho người đó! Nghĩ tới mình được Lão Trình khen vô số lần mà sống lưng toát mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ cuộc sống bi thảm của mình cũng là do Lão Trình khen mà ra?
- Hầu gia của ta...
Lưu Phúc Lộc vừa nói được câu này đã nghẹn ngào, không thốt lên lời nữa. Một đại lão gia mà khóc như trẻ nít trong nôi, còn xụt xà xụt xịt. Chắc hẳn phải ủy khuất đến cực điểm thì mới có biểu hiện này.
Mãi mới đợi hắn khóc xong, nhưng không còn thời gian để nói chuyện nữa. Thức ăn bảo vệ mua về đặt đầy trên bàn, Lưu Phúc Lộc như quỷ đói đầu thai, lại như mãnh hổ xuống núi, ăn không biết trời đất là gì. Ăn một lúc thì mặt đỏ gay, rồi bê mâm vào hậu trạch. Chốc lát sau, hắn lại mang theo nước mắt đi ra:
- Vân hầu có gì sai khiến, Lưu Phúc Lộc xin nghe cả.
Nhìn thấy dáng vẻ Lưu Phúc Lộc thế này, trong lòng Vân Diệp cũng không khỏi bùi ngùi. Nói cho cùng thì cũng là bằng hữu cũ, thấy hắn sa sút, bỗng cảm thấy buồn thay cho hắn. Hắn đã phạm sai lầm gì mà lại bị đày tới nơi hoang vu nghèo đói này, khiến một tên béo tới hai trăm cân biến thành khỉ gầy gò trơ xương? Chắc chỉ có Vượng Tài mới có thể có trải nghiệm này.
- Lão Lưu à, ngươi đã làm chuyện thất đức gì mà bị trừng phạt thảm hại như thế? Bệ hạ là đấng minh quân, không vô duyên vô cớ xử phạt nặng như vậy đâu. Con mẹ nó chứ, tình trạng của ngươi bây giờ chỉ khá hơn bị chém cả nhà một chút thôi!
- Hạ quan thà bị chém cả nhà còn hơn là phải đưa cả nhà tới đây chịu tội sống, Vân hầu, ngài tin không? Hạ quan chỉ tham ô có hai trăm quan tiền, đúng là chỉ có hai trăm quan thôi, lại còn không phải từ trên người bách tính, mà là kiếm từ Hồ thương. Ai ngờ, khi hạ quan sắp thăng quan thì chuyện vỡ lở. Sau đó hạ quan bị đày tới đây, hoàn toàn chiếu theo luật pháp, không thêm tội cũng không giảm, chỉ dựa vào điều luật lạnh băng. Hạ quan có nỗi khổ cũng không biết đi đâu mà kể. Trước kia tối đa cũng chỉ là bãi chức về quê, không ngờ hạ quan lại bị đày tới vùng chướng khí này làm quan, cả đời không được trở về.
Nói xong, hắn lại bật khóc lớn. Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập tận tâm của truyen.free.