(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 402:
Thị nữ bên cạnh cô gái chăn cừu cũng mặt hoa da phấn. Trông thấy hắn ôm ngực, cô gái chăn cừu vẫn chẳng hề ngẩng đầu, cứ lẩm bẩm điều gì đó với con cừu trong lòng. Đến chỗ cao trào, nàng còn khoa tay múa chân minh họa, trông rất say sưa.
Chỉ nửa khuôn mặt nàng đã làm Trương Tuệ điên đảo thần hồn, nhất là đôi mắt ngây thơ và cái miệng xinh xinh như cánh đào đang thì th���m với con cừu trắng muốt. Nàng trông chẳng khác nào một thiên sứ thánh khiết từ trên trời giáng xuống. Khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy bản thân mình thật ô uế. Để một nữ tử như vậy đi chăn cừu, Vân Diệp đúng là quá lãng phí của trời.
Trương Tuệ quyết định đi thêm một vòng nữa. Nếu chẳng phải bên cạnh nàng còn có một lão hán rậm râu, hắn đã đến gần bắt chuyện rồi. Trương Tuệ hiểu rõ, nàng nhất định đang có tâm sự, nếu không đã sớm để mắt đến một mỹ nam tử như hắn.
Đi đi lại lại tới sáu lần, nàng vẫn cứ chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trò chuyện với con cừu. Trong mắt nàng, một mỹ nam tử như Trương Tuệ hình như chẳng quan trọng bằng con cừu nhỏ kia.
Trương Tuệ mất kiên nhẫn. Trước kia, hắn quyến rũ nữ tử chưa bao giờ phiền toái như vậy, chỉ cần vươn tay là có được. Giờ đây, bị làm ngơ trắng trợn thế này khiến hắn mất đi sự khôn khéo thường ngày.
Chỉ vài bước, hắn đã đến bên Na Mộ Nhật, cất giọng trầm ấm:
- Tiểu nương tử, vì sao mặt mày lại ủ dột? Mỹ nhân vốn nên được trời xanh ưu ái. Nơi đây có hoa, có cỏ, có mưa hoa đào, còn tiểu sinh đây có tiêu. Để tiểu sinh thổi một khúc Phượng Cầu Hoàng, mong nó có thể xua tan nét buồn trên gương mặt nàng.
Na Mộ Nhật đang kể cho con cừu nghe chuyện của mình và Vân Diệp trên thảo nguyên thì đột nhiên nghe thấy câu này, nàng liền ngẩn ra. Ngẩng đầu lên, nàng thấy một khuôn mặt trát son trát phấn, trên môi còn nở nụ cười có vẻ ti tiện, cùng với mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi. Bất giác, nàng sợ hãi thét lên:
- Giang thúc, Giang thúc!
Lão Giang vừa mới ra sau núi đi tè. Quay về nghe thấy Nhị phu nhân gọi mình, lão nhìn lại, thấy nam tử vừa lởn vởn bên ngoài bãi cỏ nay lại đứng ngay cạnh Nhị phu nhân. Ngươi muốn làm gì trên đất của mình thì tùy, nhưng giờ lại dám chạy đến địa phận Vân gia kiếm chuyện, đúng là muốn chết!
Lão Giang tay sờ hông một cái, cây chùy xích to bằng nắm đấm bay vút đi. Trương Tuệ chưa bao giờ gặp phải tình huống này, mình ân cần với nữ tử thế mà lại làm nàng hoảng sợ. Đang định giải thích thì một bóng đen xuất hiện ngay trước mắt. Hắn nghe thấy tiếng xương mặt mình vỡ nát. Ngay lập tức, hắn không lo đến tính mạng, mà chỉ lo khuôn mặt mình liệu có còn khôi phục được như xưa không.
Cây kim qua chùy tám cạnh không chỉ đánh nát mặt Trương Tuệ, làm răng hắn rơi đầy đất mà ngay cả một con mắt cũng bị đánh văng ra khỏi tròng. Cảnh tượng vô cùng khủng khiếp. Tiểu thị nữ thét kinh hoảng, ngã bịch xuống đất, váy cũng ướt sũng. Na Mộ Nhật ở trên thảo nguyên từng chứng kiến cảnh người chết còn nhiều hơn người sống, nên chút máu me này chẳng hề hấn gì với nàng. Đặt cừu xuống, nàng hậm hực đứng dậy, đá vào Trương Tuệ đang hôn mê mấy cái cho hả giận, vì đã làm hỏng cả quãng thời gian tươi đẹp của nàng.
Nàng tuy ngây thơ, nhưng không hề ngốc một chút nào. Trương Tuệ vừa mới xuất hiện là nàng đã nhìn thấy rồi, dù sao hắn xuất hiện ở góc độ đó, không muốn nhìn cũng không thể không thấy. Mới đầu, nàng còn cho rằng đó là tình cờ, cảm thấy nam tử này thật tuấn tú, thầm khen một câu. Nhưng khi phát hiện hắn cứ lượn lờ trước mắt không thôi, nàng liền biết ngay tâm t�� của hắn.
Hoạn Nương từng nói, trong thành Trường An có rất nhiều người như thế, dựa vào cái mặt kiếm miếng cơm nhão. Chỉ cần dính dáng vào, danh tiết của nữ tử sẽ bị hủy hoại, thật đáng sợ. Dù chẳng biết danh tiết là gì, nhưng mọi thứ thuộc về mình đều là của phu quân, không thể tùy tiện cho người khác bất kỳ thứ gì, đó là quan điểm của Na Mộ Nhật.
- Giang thúc, ném tên ăn cơm nhão này ra khỏi đất của ta, đừng làm bẩn bãi cỏ của ta! Nhà ta đều ăn cơm khô, không ăn cơm nhão.
Lão Giang giơ ngón tay cái lên với Na Mộ Nhật, cười khà khà kéo chân Trương Tuệ, nhấc lên rồi ném ra xa. Nếu như vừa rồi ăn một chùy còn chưa chết, thì bị ném cú này chết là cái chắc.
- Nhị phu nhân, nếu bên nhà kia có hỏi tới thì cứ nói lão hán thấy hắn tới đất nhà ta giương oai, kết quả bị lão hán đánh chết. Ngàn vạn lần đừng nhắc đến mình, e rằng sẽ mang tiếng xấu.
Lão Giang nhìn Trương Tuệ nằm bất động đằng xa. Na Mộ Nhật không biết, nhưng Lão Giang biết rõ nhà đối diện là của Trương Lượng. Cái tên bôi dầu trát phấn này là trang chủ mới đến, lại còn là đứa con nuôi mà Trương Lượng rất mực yêu thích. Chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng qua đi. Hiện giờ hầu gia không có nhà, nhà mình phải nhẫn nhịn. Cùng lắm thì lão đền mạng là xong.
- Không cần đâu, Giang thúc. Chỉ cần phu quân không bận tâm, ai thèm để ý bọn chúng nói gì? Vừa rồi ta cũng ra tay mà, ta còn đá hắn hai cái.
Lão Giang cười toét miệng. Vân gia không có kẻ hèn nhát, ngay cả nữ tử cũng dám nhận trách nhiệm như vậy. Sống trong ngôi nhà như thế thật là sướng.
Tiểu nha hoàn bò dậy từ dưới đất. Vừa rồi bị cảnh người chết dọa cho đái ra quần, nàng xấu hổ kẹp chặt hai chân, lề mề bước theo sau. Nàng quyết định nếu ai hỏi tới thì sẽ nói là mưa làm ướt, chỉ tiếc nam tử tuấn tú lúc nãy đã bị hủy dung rồi, thật là đáng tiếc.
Lão Giang dẫn Na Mộ Nhật và nha hoàn, xua một đàn cừu về nhà. Trong rừng, một hán tử cẩm y nhảy ra, đâm liền bảy dao lên lồng ngực còn khẽ phập phồng của Trương Tuệ. Thủ pháp gọn gàng, người không dính lấy dù chỉ một vết máu. Hắn nhìn bốn phía xung quanh, không thấy c�� ai khác, rồi lại lặng lẽ chui vào rừng.
Lần này, ngay cả chim nhỏ trên cây cũng cảm nhận được hơi thở tử vong, nhảy lên nhảy xuống trên cành cây. Thi thoảng, chúng rùng mình, rũ bỏ những hạt nước đọng trên lông, rồi nấp mình vào tán cây, không dám ra nữa.
Mưa lớn dần, những giọt nước lạnh băng đập lên khuôn mặt máu thịt bầy nhầy của Trương Tuệ. Vệt máu chỉ có nước lạnh mới rửa trôi được. Nước mưa trong suốt biến thành màu đỏ, tụ thành một dòng máu, tẩy trôi phấn trắng trên mặt hắn thành những vệt dài. Con mắt trống rỗng không có nước mắt, chỉ trừng trừng nhìn vào bầu trời âm u.
Quả không hổ là người từng sống qua chiến trận, làm việc chẳng hề chậm trễ. Na Mộ Nhật vừa về tới nhà liền kể hết cho Tân Nguyệt nghe, lại nói với Tân Nguyệt rằng chuyện này là do nàng bảo Lão Giang ra tay, nên trách nhiệm thuộc về nàng. Bất kể Lão Giang ra tay độc ác, có chuyện gì cứ nhằm thẳng vào nàng. Nàng quả thật sảng khoái và dứt khoát.
Vừa dứt lời thì mười tám đứa con nuôi của Trương Lượng đã kéo theo thi thể của Trương Tu���, khí thế hùng hổ tới cửa hỏi tội. Từng kẻ đều thân mặc giáp trụ, tay cầm vũ khí sắc nhọn, bao vây trước đại môn Vân gia hò hét không ngớt. Tuy bị hộ vệ Vân gia bao vây, nhưng dựa vào số đông nên chúng không hề sợ hãi, liên tục yêu cầu người có tiếng nói của Vân gia ra đối mặt, nếu không sẽ đánh vào Vân gia, tìm Vân gia lão tổ mẫu chất vấn. Hành động của chúng thật sự đã ngông cuồng tới cực điểm.
Na Mộ Nhật từ sau khi mang thai, Tân Nguyệt không hề động chạm đến nàng nữa. Trong nhà, mọi bữa cơm cũng được sắp xếp theo khẩu vị của nàng, cho nên hiện giờ Na Mộ Nhật không sợ Tân Nguyệt chút nào nữa. Nhưng giờ đây, nhìn thấy ánh mắt Tân Nguyệt lóe hàn quang, nàng bất giác cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Dặn quản gia không được để các chủ tử ra ngoài, cứ ở yên trong hậu viện, mọi việc đã có mình lo. Sau đó, nàng sai gia đinh mở toang đại môn. Tân Nguyệt đứng trước cổng, không thi lễ, cũng chẳng tỏ vẻ sợ hãi, lạnh nhạt nói với Trương Thậm Kỷ cầm đầu:
- Thi thể người chết ở đâu?
Từng câu chữ trong bản chuyển ng��� này, từ ngữ điệu cho đến ý tứ, đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free.