(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 389:
Khởi bẩm bệ hạ, Vân Diệp già mồm cãi láo, hòng làm nhẹ tội bức cung tày trời! Xin bệ hạ chém đầu kẻ ngụy biện này!
Lễ bộ thị lang Lệnh Hồ Đức Phấn rời hàng tấu, ông ta vốn là Chủ giáo của Hoằng Văn Quán, đã sớm cực kỳ bất mãn với thư viện. Hoằng Văn Quán đã hai năm không tuyển được học sinh tư chất hơn người, có cơ hội này, hà cớ gì ông ta lại không đẩy Vân Diệp vào chỗ chết?
Nếu ông ta chỉ đề nghị nghiêm trị Vân Diệp, có lẽ Lý Nhị đã đồng ý. Trong mắt Lý Nhị, Vân Diệp dù có thiếu quản giáo, đáng bị trừng phạt, nhưng ý nghĩ giết Vân Diệp thì chưa bao giờ xuất hiện trong đầu ông.
Đỗ Như Hối, Khổng Dĩnh Đạt, Chử Toại Lương đều thầm thở dài, Lệnh Hồ Đức Phấn đã tự vác đá đập chân mình.
Quả nhiên, Thái tử Lý Thừa Càn từ hàng đầu bước ra, phẫn nộ chỉ thẳng vào Lệnh Hồ Đức Phấn:
- Đây chỉ là một tranh chấp nhỏ, đám học sinh chẳng qua một lòng yêu nước, chỉ là sai ở trình tự và phương thức. Là tiên sinh, chỉ cần giáo dục để chúng thay đổi là được, hà cớ gì phải đưa lên triều đường đòi giết người? Hai năm qua, triều đường chưa từng vang lên tiếng đòi giết chóc, nay vì một chuyện nhỏ mà lại giương đao đồ sát sao? Bệ hạ, thần cho rằng Lệnh Hồ Đức Phấn lấy việc công báo thù riêng, làm mất phong thái của một đại thần. Xin bệ hạ trục xuất kẻ này khỏi triều đường, để chấn chỉnh triều cương!
Thái tử nói những lời cực kỳ nghiêm trọng, khiến Lệnh Hồ Đức Phấn cúi gằm mặt xuống, không dám tranh cãi thêm, bởi hậu quả đã trở nên quá sức nghiêm trọng.
- Bệ hạ, đám học sinh lo lắng cho thiên hạ, những kiến nghị đưa ra cũng có lý. Cho dù tạm thời chưa thể tiếp nhận, vì sao không thể khoan dung với chúng một chút? Khi vi thần tiến cung, bốn bề đao kiếm chực chờ, chỉ cần bất cẩn một chút là có thể đổ máu, hậu quả sẽ càng đáng lo hơn.
Lý Nhị ném vạn ngôn thư trên bàn xuống, đoạn nói với Vân Diệp:
- Ngươi xem đi, xem chúng nói gì kìa! Từ khi thực hành điều chế tô dung đến nay, thiên hạ an bình, điều đó có thể tạm không bàn đến, nhưng chúng lại ỷ vào chút tài cán trong người mà xem thường thần tử thiên hạ, chửi mắng họ là chuột bọ. Trong lòng chúng có chút tôn kính nào với tiền bối không? Ngươi là kẻ to gan, chẳng lẽ ở thư viện liền đem toàn bộ học sinh dạy thành những kẻ lớn gan làm sằng sao?
Quả là một trò "thay kèo đổi cột" cao tay của Lý Nhị. Một câu nói đã đẩy mình và đám học sinh vào cùng một lập trường, tách Vân Diệp ra. Rõ ràng, lần này Vân Diệp khó lòng thoát tội.
- Học sinh làm càn, tội là do sư trưởng. Vân Diệp thân là Đốc bạn thư viện, tội không thể dung thứ, cứ giao cho Đại Lý Tự xử lý.
Câu nói này đổ toàn bộ tội lỗi lên vai một mình Vân Diệp. Lý Nhị không cho Vân Diệp cơ hội đẩy Lý Thái, Lý Khác ra, bản thân lại triệu tập học sinh vào Ngự Hoa Viên liên hoan cùng Viện trưởng. Còn Vân Diệp, một mình theo Đới Trụ tới Đại Lý Tự lĩnh phạt.
- Đới Thúc, tiểu chất thân thể hư nhược, ngài xem có thể bớt cho tiểu chất vài gậy được không?
Đới Trụ cười tủm tỉm:
- Lần này không đánh đòn.
- Biệt giam? Đại Lý Tự lại có trò này từ bao giờ?
- Cũng không biệt giam.
Đới Trụ nói xong, lòng Vân Diệp chợt chùng xuống. Đây tuyệt đối không phải dấu hiệu tốt. Việc không biệt giam cho thấy chuyện còn phiền phức hơn cả dự liệu.
- Vân tiểu tử, ngươi không thấy hôm nay trên triều đường ngươi vượt qua cửa ải quá dễ dàng sao? Trừ Lão Lệnh Hồ kia ra, không một ai nói gì cả. Ngươi cho rằng ai cũng sợ một Thái tử mới trưởng thành sao?
Nhìn Đới Trụ cười như một con hồ ly, Vân Diệp cảm giác mình trần truồng đứng giữa băng giá, hơi lạnh xâm nhập tận xương tủy. Đúng vậy, cuộc giao phong giống như trò đùa này hoàn toàn không phù hợp với không khí cực kỳ khẩn trương trước đó. Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất.
Đới Trụ vỗ vai Vân Diệp, nói tiếp:
- Ngươi nghĩ sai rồi. Ngươi tưởng thư viện và bệ hạ thông đồng hãm hại ngươi sao? Không phải như thế. Học sinh của ngươi không tệ, những lão tiên sinh kia cũng không tệ. Họ đều muốn ngươi nhận hết trách nhiệm, trong khi lại có điều giấu ngươi đấy. Ngươi chưa từng hoài nghi người mang tin tới cho Vân gia sao?
- Nói như thế, đám học sinh gây chuyện cũng không phải là đối đầu thật sự, mà tất cả đều là vở kịch do bệ hạ sắp đặt sao?
- Lão phu không biết. Lão phu chỉ biết bệ hạ muốn xem sức khống chế của triều đình đối với thư viện đến đâu. Có lẽ vì thấy ngươi quá nhập vai, bệ hạ liền ngăn các đại thần tiếp tục tham gia vào vở diễn này. Cái kịch viện của người ngày ngày diễn kịch, ngươi hiểu chuyện này là sao chứ?
- À phải rồi, bệ hạ bảo ta nói với ngươi chuyện này, còn dặn ngươi đừng dễ dàng tin vào người khác nữa. Bệ hạ muốn nhân lúc mâu thuẫn trong thư viện chưa hoàn toàn bùng nổ mà đã khơi mào, như vậy phong ba sẽ nhỏ hơn nhiều, cũng dễ khống chế hơn nhiều. Đừng xem thường thư viện của ngươi, lão phu thấy ngươi còn chưa hiểu đâu. Một đám tiên sinh tài ba lại dạy ra học sinh toàn là lũ sài lang hổ báo. Thêm mười năm nữa lão phu nhất định cáo lão hồi hương, triều đường thực sự quá nguy hiểm.
Đới Trụ vuốt râu, dường như đang tự nhủ, lại dường như đang khuyên răn Vân Diệp.
- Nói như thế thì sẽ không có trừng phạt, cũng không ai gặp tai ương. Đáng thương cho các tiên sinh của thư viện, bị chính học sinh của mình lợi dụng mà không hề hay biết. Chẳng biết nên buồn hay nên than đây?
- Ngươi sai rồi. Thư viện đúng là rất đáng nể, một nhân vật nhỏ bé đã có thể khuấy động sóng gió, cho bách quan triều đường một đòn dằn mặt. Đó chính là kết quả giáo dục của ngươi. Thế nào, nhìn thấy nỗ lực của mình kết trái lớn như vậy, lòng ngươi có mừng không?
Vân Diệp chẳng biết mình có mừng không. Một mình rời khỏi Đại Lý Tự, Lão Trang vẫn còn đứng đợi hầu gia mình ở cửa hoàng cung.
Chẳng còn tâm tư để ý chuyện rắc rối kia, đầu óc Vân Diệp cứ rối bời. Một đám khốn kiếp chưa học đi đã bắt đầu chạy, chẳng trách chúng lại đồng lòng đến thế. Mấy ngày trước còn hỗn chiến không ngừng, giờ đã kết lại thành một khối, hướng về triều đình đòi vị trí tương xứng với tài hoa của mình.
Mã Chu đã dùng lý do này để thuyết phục toàn bộ học sinh thư viện sao? Từng bước từng bước, hắn lợi dụng tình nghĩa để đưa sư trưởng và đồng học của mình vào cái bẫy do chính hắn sắp đặt.
Hắn thậm chí còn không hối hận vì hành vi của mình, e rằng hiện giờ hắn vẫn đang chìm trong niềm vui sướng của thành công.
Vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Hình như mình chưa từng dạy hắn làm thế, Lý Cương cũng không, các tiên sinh khác của thư viện thì càng không thể nào dạy được điều đó.
Trong lòng hắn, vì ích lợi của bách tính cùng khổ, những người như Vân Diệp, Lý Cương đều có thể dùng làm cầu nối. Thì cũng không có gì là không được sao?
Hắn không thể hiểu hết được quan hệ đặc thù giữa Vân Diệp và Lý gia. Theo lý, Vân Diệp khó có thể bị chém đầu, nhưng đuổi khỏi thư viện, lột bỏ tước vị, đẩy ra biên ải là khả năng rất lớn. Hắn có bận tâm đến những điều đó không?
(Điền phú luận) sẽ trở thành kinh điển, bất kể triều đình có dùng hay không, nó vẫn sẽ trở thành kinh điển. Vân Diệp tin Lý Nhị sẽ giữ bản tấu này lại, làm chỗ dựa cho việc suy nghĩ cải cách ruộng đất sau này.
Tại cổng Đại Lý Tự, có một người đang đứng. Áo bào của hắn sạch sẽ tinh tươm, tóc cũng bóng mượt, đầu không đội mũ, chỉ cài một chiếc trâm đơn giản. Nhìn thấy Vân Diệp đi ra, hắn cung kính thi lễ, không nói một lời nào.
- Bệ hạ cho ngươi quan chức gì?
- Đệ tử nhận lệnh vào Trung Thư Tỉnh làm quan liệt tịch.
- Không tệ, như thế mới không uổng một phen khổ tâm của ngươi. Nhớ kỹ, mai này chí toại lòng thỏa, làm việc không được nóng vội khinh suất, bất chấp lẽ thường. Nếu không, ngươi sẽ trở thành cô thần, cả đời định sẵn phải chiến đấu một mình. Lão sư không có gì tặng ngươi cả, chỉ có thể ôm ngươi một cái. Có lẽ đây là lần ngươi cảm nhận được hơi ấm của người khác gần nhất.
Vân Diệp giang tay ra, Mã Chu nghẹn ngào ôm lấy Vân Diệp khóc rống lên.
Vân Diệp vỗ lưng hắn, nói:
- Làm tiên sinh là phải chuẩn bị làm bậc thang cho người khác bất cứ lúc nào. Ta không ngại làm thang cho ngươi leo lên, nhưng ít ra cũng nên nói cho ta một tiếng chứ!
Nói xong, Vân Diệp buông Mã Chu ra, mỉm cười vẫy tay rồi đi về phía cửa cung.
Từ xa, nghe thấy Mã Chu kêu lên một tiếng "tiên sinh" đầy thê lương, sau đó chìm vào im lặng.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free.