Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1521:

Vân Diệp liếc xéo Trường Tôn Xung: – Ngươi không hài lòng? – Hài lòng, lão phu sao dám không hài lòng chứ? Làm quyền thần đến độ như ngươi, còn ai dám bất mãn? Nói Thanh Tước thống lĩnh Thập lục vệ, chi bằng nói là ngươi. Ngươi ngồi ở vị trí đó, ai dám vuốt râu hổ?

Vân Diệp cười: – Cố gắng chịu đựng thêm sáu năm nữa thôi. Ngươi yên tâm, hết mười năm ước hẹn, ta sẽ tự động cuốn xéo. Ngươi còn mấy chục năm để ra oai. Đến khi đó, dù ngươi có đánh xe trâu trong hậu viện của ta, ta cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn.

Trường Tôn Xung hạ giọng rít lên: – Ngươi có biết hiện giờ mỗi đêm lão phu phải dậy ba lần không? Có biết lão phu đi tiểu cũng làm ướt giày không? Có biết ngày mưa gió xương cốt lão phu đau đớn thế nào không? Sáu năm ư? Ngươi nghĩ lão phu còn sống nổi sáu năm nữa sao? Trong ba người thì sức khỏe ta kém nhất, đoán chừng người chết đầu tiên là ta. Chẳng sao cả, điều khiến ta đau lòng nhất là Trường Tôn gia không còn nhân vật kiệt xuất nào. Vân Thọ, Lý Dung tài trí đều hạng nhất, còn con ta thì sao? Năm nay lại bị đánh giá trung hạ trong đợt khảo sát quân bộ, phạm lỗi lung tung…

Vân Diệp an ủi: – Kỳ thực, sau ba chúng ta, cũng chẳng có đứa nào thực sự xuất sắc. Vân Thọ, nói ra chỉ được cái vững vàng thôi. Còn về Độc Cô Mưu, ngươi chắc chắn đó là con ruột hắn chứ?

Trường Tôn Xung kinh ngạc: – Chẳng lẽ tin đồn là thật, con hắn là do đường đệ hắn sinh thay?

– Trước khi chết, Chu Hưng đã tiết lộ bí mật này. Ta phái người điều tra rất lâu mới xác minh được.

Trường Tôn Xung cười gian: – Nói vậy, những tin đồn ngoài kia là do ngươi phát tán à? Chẳng trách mấy năm qua Độc Cô Mưu không vào kinh.

– Vớ vẩn! Vân gia ta coi trọng lễ nghi gia phong, sao có thể làm chuyện đó? Là Thanh Tước làm đấy, ngươi cũng biết hắn là kẻ miệng rộng mà.

– Chẳng phải là do ngươi nói với Thanh Tước sao? Hôm nay coi như được thấy Vân gia coi trọng lễ nghĩa gia phong thế nào rồi đấy. Hừm, thôi thế cũng tốt, con cháu ta kém cỏi, cứ thế lại được an ổn cả đời, miễn là ngươi đừng ra tay độc ác với chúng.

– Chúng ta quen nhau bao năm rồi, ngươi nghĩ ta có thể ra tay độc ác với đám con cháu gọi ta là thúc bá sao?

Trường Tôn Xung chắp tay thi lễ: – Những lời vừa rồi ngươi cứ coi như ta đánh rắm đi! Ta không hợp làm bằng hữu của người khác, nên đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Có điều, ngươi cũng không phải gia chủ thích hợp, vậy nên Vân gia cũng chẳng thể thành đại tộc ngàn đời.

Vân Diệp cười lớn: – Vân gia có thể truyền thừa ngàn đời hay không, ta nắm chắc hơn ngươi nhiều. Một nghìn năm sau, Trường Tôn gia có thể thành mây khói, nhưng Lam Điền Vân gia nhất định sẽ hương hỏa vĩnh tồn. Vì sao ư? Ngươi cũng biết ta tới từ Bạch Ngọc Kinh thần bí, có được một số pháp môn cho phép nhìn thấy chút chuyện kỳ quái. Ngươi có biết Viên Thiên Cương và Lý Thuần Phong đã làm ra cuốn *Thôi Bối Đồ* không? Tìm mà đọc một chút đi. Cuốn sách đó đã lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, trở nên mơ hồ, thế nhưng lại vô cùng thần kỳ.

– Lão phu không cần biết chuyện sau này. Trường Tôn Xung làm việc chưa bao giờ hối hận. Dù Trường Tôn gia sau này có tiêu tan cũng là do con cháu vô dụng, không liên quan gì tới lão phu cả.

Vân Diệp giơ ngón cái lên khen ngợi. Hai người chuyển qua nói những chuyện vui trong quá khứ. Vân Diệp không hề hay biết người dắt trâu đã biến thành một vị hoạn quan. Xe trâu không hướng về chợ Tây mà thong thả dạo quanh thành Trường An.

Thành Trường An hôm nay vô cùng yên tĩnh. Mọi người đứng dọc hai bên đường, dõi theo hai lão nhân đàm luận sướng khoái, lúc th�� cười vang, lúc lại khóc rưng rức… Tòa thành huyên náo này cuối cùng đã dành cho đôi huynh đệ vốn tương thân tương ái nhưng lại chém giết đấu đá cả đời một không gian thích hợp để trò chuyện.

Vào thời khắc này, rất nhiều người dõi theo cuộc trò chuyện của hai bọn họ, bao gồm cả Trường Tôn thị và vị hoàng đế trẻ trong hoàng cung. Ngay từ khi Vân Diệp chuẩn bị vào Trường An, họ đã biết.

– Tổ mẫu, chuyến này Đại tướng quân xuất môn là để chấn nhiếp ai? – Không chấn nhiếp ai cả, chỉ muốn thể hiện sự tồn tại của mình. Giống như con hổ nếu nấp trong động lâu ngày thì đám hồ ly, sói tưởng mình có thể làm gì thì làm rồi. Người như họ, mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều ẩn chứa thâm ý. Nhất định là Vân Diệp phát hiện ra một số chuyện không ổn, cho nên muốn cảnh cáo những kẻ đó. Nếu những kẻ đó không để tâm, y sẽ ra tay.

– Tổ mẫu, là ai vậy? Hiện giờ không cần Đại tướng quân ra tay, trẫm có thể bình định được.

Trường Tôn thị bật cười, lấy quạt đập hoàng đế: – Nếu Hoàng tổ mẫu mà biết, thì đã chẳng cần đến Vân Diệp giúp đỡ bệ hạ, mà tự mình nâng đỡ bệ hạ đến khi trưởng thành rồi. Đại tướng quân làm vậy tất nhiên có lý do của riêng mình. Nếu bệ hạ muốn, có thể phái một hoạn quan đi dắt trâu cho y, để chuyến xuất tuần của y có vẻ danh chính ngôn thuận.

Hoàng đế gật đầu nói với hoạn quan bên cạnh một tiếng. Thế là Vân Diệp có hoạn quan dắt trâu.

Vân Diệp không nói cho ai biết y bị lão bà làm phiền lòng, không có chỗ nào để đi nên mới vào thành Trường An. Y biết, đám quan viên và hoàng tộc với sức liên tưởng phong phú sẽ tự động tìm ra cho mình một cái cớ hoàn hảo.

Cả ngày đi quanh thành Trường An, chẳng có thời gian tới chợ Tây. Khi Vân Diệp về đến nhà thì trên xe đã có một sọt hoa quả lớn, ngoài ra không có gì khác. Đương nhiên sử quan Đại Đường ghi lại mỗi hành động của Đại tướng quân trong ngày đó, để lại một câu đố khó giải cho sử học đời sau: rốt cuộc Sở quốc công Vân Diệp xuất tuần với mục đích gì? Bọn họ tranh luận hàng nghìn năm vẫn không đưa ra được đáp án hoàn chỉnh.

Khi về đến nhà, Tân Nguyệt và Lý An Lan cứ như đôi thân tỷ muội, ra đón phu quân về nhà, y như thể hai bà nương đố kỵ cãi nhau tưng bừng buổi sáng không phải là họ vậy.

– Sau này không được cãi nhau nữa! Nếu còn cãi, ta sẽ lại vào thành Trường An, làm cho cả tòa thành đó không yên. Giờ ta tuổi cao chức lớn, ngày nào ta cũng đi thì chẳng ai dám cản đâu.

– Hôm nay chàng làm ra động tĩnh lớn như vậy là vì bọn thiếp cãi nhau?

– Còn vì cái gì nữa? Cái gì mà “hổ xuất động” chứ? Có điều hôm nay hòa giải được với Trường Tôn Xung cũng là một thu hoạch lớn. Đều sắp chết cả rồi, còn gì mà không bỏ xuống được chứ.

Mặc kệ Tân Nguyệt và Lý An Lan nhìn nhau, Vân Diệp chậm rãi bước vào thư phòng. Ở đó có một chiếc giường nhỏ vô cùng thoải mái…

Năm tháng cứ thế qua đi. Mỗi lần mở mắt ra đều là một ngày mới. Vân Diệp đã không còn muốn mở mắt nữa rồi. Giờ đây, cả Vân gia yên tĩnh như một ngôi mộ cổ.

Y không hiểu vì sao mình sống lâu đến thế. Hôm qua còn cùng Trường Tôn Xung nói chuyện, hôm nay đã là mười năm ngày mất của Trường Tôn Xung.

Trường Tôn gia mang tới một vò rượu, nói rằng theo lời dặn của lão tổ tông, vò rượu này đã được chôn cất gần mộ suốt mười năm, nay tròn thời hạn nên mang đến.

Tiểu Miêu rót đầy chén rượu cho trượng phu. Rượu không tệ, là Lan Lăng mỹ tửu thượng hạng, cực thuần. Vân Diệp uống một chén, nói: – Tân Nguyệt thích nhất loại rượu này, mang cho nàng ấy đi. Na Nhật Mộ không thích, đừng có đưa tới nếu không nàng ấy sẽ nổi giận. Linh Đang thì cho ít thôi kẻo say đấy. Tiếc là An Lan bị Dung Nhi đón đi rồi. Cả nhà phải sống cùng một chỗ mới tốt, chẳng hiểu sao nàng ấy lại thích lẻ loi ở Lĩnh Nam đến vậy.

Tiểu Miêu cười: – Mấy tỷ tỷ đều hưởng phúc cả đời, ra đi chẳng có gì nuối tiếc. Ai cũng từng nói phải chết trước chàng, coi như đã được toại nguyện rồi. Phu quân, nếu sau này thiếp chết, cũng muốn làm giống Na Nhật Mộ tỷ tỷ, để một cái cửa nhỏ ở quan tài…

Nghe tiếng máy bay đinh tai nhức óc vẳng lại trên đầu, Vân Diệp nhíu mày hỏi: – Sao Lý Thái còn chưa chết? Hắn từng nói, ngày nào còn chưa chết sẽ phái máy bay bay qua nóc nhà ta. Nàng nghe xem, máy bay lại tới rồi. Mọi người đều chết hết rồi sao hắn vẫn chưa chết? Chiếc máy bay hỏng bét như vậy mà hắn vẫn chưa chịu chết đi.

Vân Diệp đẩy cửa, ngẩng đầu nhìn trời. Vừa vặn thấy chiếc máy bay bay về phía Ngọc Sơn, ông lắc đầu. Rồi ông tới vườn đi dạo. Tân Nguyệt từng dặn không được đi tìm nàng sớm, phải đợi nàng đuổi Lý An Lan đi rồi hãy tới. Nữ nhân ngốc này, đến chết vẫn còn nhắc chuyện đó.

Vân Thọ tóc bạc phơ tới thỉnh an Vân Diệp như mọi khi. Thấy nhi tử gian nan cúi người, Vân Diệp nhíu mày: – Hãy hoạt động nhiều vào. Suốt ngày nằm trên giường, mới có bảy mươi tuổi mà chẳng có tinh thần bằng ta gì cả.

Vân Thọ cười: – Bảy mươi tuổi rồi mà còn được nhận hồng bao của phụ thân, trên đời này hiếm có lắm, đó là phúc phận của hài nhi. Tiểu hoàng đế định tổ chức thọ trăm tuổi cho phụ thân, để cả thiên hạ chung vui, không biết ý phụ thân thế nào?

Vân Diệp thắc mắc: – Ta trăm tuổi rồi ư? Tính tròn còn chưa tới chín mươi. Bảo với hoàng đế rằng đừng có vớ vẩn, chưa mãn tang phụ thân đã làm bậy làm bạ.

***

Như vậy đã sang đời vua thứ tư rồi, thật đúng là cầm tinh con rùa, sống thọ đến kinh ngạc! Phiên bản văn học này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free