(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1363:
Trong thư viện, một số học sinh cuồng nhiệt cho rằng, chiến tranh binh khí lạnh xưa kia đã dần lùi vào dĩ vãng, thay vào đó là vũ khí nóng. Câu nói "diệt kẻ địch ngay trên đường tiến công" của Vân Diệp đã trở thành châm ngôn được sùng bái. Nhất là sau khi thành lạc đà xuất hiện và thể hiện sức mạnh vô địch, điều này dường như càng chứng thực cách nói ấy, đặt nền móng vững chắc cho lý luận quân sự.
Thực ra thì quá lời rồi. Vân Diệp tự hiểu rõ mình là ai hơn ai hết, chẳng qua chỉ là đúng lúc, đúng chỗ, dùng đúng vũ khí và đánh bại đúng kẻ địch mà thôi.
Khi kẻ địch dần hiểu rõ về vũ khí nóng, chắc chắn sẽ có cách đối phó. Thất bại của Thập Lục Vương cho thấy sự tiến bộ của người Thổ Hỏa La: trước kia nghe tiếng nổ là bỏ chạy, giờ đã biết đào hào, dàn mỏng quân để giảm thiểu thương vong, cho thấy cả thế giới đang dần thích ứng với vũ khí nóng.
Đặt sách xuống, Vân Diệp quay đầu nhìn Tân Nguyệt đang chuẩn bị giáp trụ cho nhi tử. Nét mặt nàng vô cùng chăm chú. Trước kia, khi chuẩn bị áo giáp cho trượng phu, nàng cùng các tỷ muội làm chung; giờ đây làm cho nhi tử, nàng từ chối mọi sự giúp đỡ, chuyên tâm và tràn đầy thâm tình. Vân Diệp đi tới, cầm giáp trụ của Vân Thọ lên, gõ nhẹ một cái rồi nói:
- Tốt nhất nàng làm cho nó hai bộ, một bộ mặc vào mùa đông. Khi trời lạnh giá, mảnh giáp có thể dính vào da, khó mà tháo ra được. Nhiều người bị thương cũng vì không dự phòng trước ��ó.
Tân Nguyệt lau nước mắt, oán trách: - Chàng từng ở nơi đó, tất nhiên biết rõ hơn thiếp nhiều, sao còn tàn nhẫn để Thọ Nhi đi? Nơi mà đá cũng lạnh đến nứt ra, Thọ Nhi da non thịt mềm như vậy làm sao chịu nổi?
- Rồi cũng phải trải qua thôi. Thọ Nhi là một con hổ được nuôi trong chuồng, giờ đây cái chuồng không còn chứa nổi nó nữa, nó cần một trời đất rộng lớn hơn. Vừa vặn mạc bắc đất rộng người thưa, sẽ giúp nó gột rửa đi sự phồn hoa, ba năm sau nàng sẽ thấy một nhi tử hoàn toàn trưởng thành.
Tân Nguyệt thở dài: - Thôi thì tùy nó vậy. Thiếp nuôi nó tới giờ, còn việc dạy dỗ, quản thúc ra sao là chuyện của chàng.
Vân Diệp mỉm cười. Tân Nguyệt đã tìm tám mươi gia tướng đáng tin cậy để bảo hộ Vân Thọ đi mạc bắc, đồng thời còn điều Trương Tam Đình từ Nhạc Châu về.
Mây mùa xuân sa rất thấp, như lướt sát qua ngọn cây. Dưới bầu trời xanh lam, có mấy chục chấm đen trôi nổi – đó là khí cầu, chúng cứ lượn lờ trên bầu trời như những cánh chim.
Vượng Tài ở ngay bên cửa sổ, tì đầu ra ngoài, muốn Vân Diệp nhìn ngắm cảnh đẹp. Nó đang nhắc nhở Vân Diệp rằng, đã đến giờ tản bộ hằng ngày rồi.
Tân Nguyệt bực bội đẩy mặt Vượng Tài ra, rầm một tiếng đóng cửa, rồi quay về bàn tiếp tục công việc.
- Lại đi giận dỗi với Vượng Tài rồi.
Vân Diệp lẩm bẩm rồi rời nhà, Vượng Tài đủng đỉnh theo sau, dưới cổ đung đưa một cái túi tiền cực lớn, trông thật ra vẻ ta đây.
Đi được nửa đường mới phát hiện ra đây là đường tới thư viện. Vân Diệp lắc đầu quay lại, hiện giờ chưa thể tới đó. Những tin đồn liên quan tới mình và thư viện vẫn chưa lắng xuống, lúc này mà đến thư viện thì lại không tránh khỏi lời ra tiếng vào.
Lý Nhị bỗng nhiên nổi hứng, đặt một cái rương đồng cực lớn trên đường Chu Tước, bất kể ai cũng có thể bỏ thư tín vào. Nghe nói làm thế là để người trong thiên hạ đều có thể thành ngự sử, có vô số ngự sử theo dõi, thiên hạ hẳn sẽ thái bình?
Vân Diệp biết trước kết quả, bởi vì Võ Mỵ cũng từng làm như vậy, kết quả là tạo ra vô số ác quan, khiến triều đình gió tanh mưa máu. Không biết lần này ai đã đề xuất với hoàng đế, nhưng chắc chắn đây không phải là một dấu hiệu tốt.
Lai Tuấn Thần, Chu Hưng – những nhân vật như thế này, chỉ cần xuất hiện là phải tránh xa. Chỉ cần không xung đột với mình, tốt nhất là đừng để ý đến họ. (Lai Tuấn Thần là người vu cáo Địch Nhân Kiệt âm mưu làm phản)
Ai ngờ, người b��� đàn hặc nhiều nhất lại không phải là Vân Diệp, người vừa gây ra đại họa, cũng không phải Đỗ Như Hối với tội giết tù binh, mà chính là Thái tử Lý Thừa Càn.
Lý Thừa Càn vừa cùng cha từ Lạc Dương trở về đã bị vô số thư tín, dù vô danh hay có danh, nhấn chìm. Những cáo buộc từ việc là thái tử dã tâm lang sói chuẩn bị soán ngôi, cho đến thái tử đời tư không biết kiểm điểm, ngày đêm hoan ca không dứt.
May là không ai công kích Thừa Càn về sở thích luyến đồng như trước kia. Hiện Xứng Tâm đã trở thành tông sư điều hương ở Vân gia, quen ra vào khuê phòng các quý phụ Trường An, điều chế những loại nước hoa đắt tiền riêng cho họ. Nhưng không ai nghi ngờ. Chỉ có tiểu dân vô tri mới thì thầm sau lưng, nói phu nhân nhà ai đó thế nọ thế kia, thế là những câu chuyện phát triển thành những phiên bản cực kỳ ướt át.
Những lời ong tiếng ve là truyền thống của người Trường An. Từ thời Tần, bọn họ đã rất thích thú rồi; tới giờ vẫn có lãng tử lấy chuyện Lao Ái ra kể, chuyện thứ kia khoa trương đến mức có thể xoay trục xe mà vẫn có người tin.
Người buồn phiền gặp người buồn phiền, chỉ còn cách uống rượu mà thôi.
Lý Thừa Càn không chịu nổi nữa, cưỡi ngựa chuẩn bị tới Ngọc Sơn để giải khuây. Kết quả lại gặp Vân Diệp cưỡi Vượng Tài tới Trình gia trang. Sau khi đuổi hộ vệ đi, hai người tìm một tửu quán bên đường để uống rượu.
- Nghe nói gần đây ngươi thích ngồi xe dê đi quanh Đông cung? Mà cái quần đặc chế gì có thể hai người cùng mặc thế? Huynh đệ với nhau cả, nói xem ta về nhà có thể làm được một cái như thế không.
- Đó là chuyện Hán Linh Đế làm, không phải ta! Tên khốn nhà ngươi!
Lý Thừa Càn rống lên như hổ gầm, xem ra tức giận lắm: - Trên phố nói thế, chẳng lẽ sai được sao? Còn nói thái tử điện hạ gần đây có nghiên cứu về âm dương giao hoan, có được chân truyền, chuyện phòng the có thể đuổi kịp cố hoàng đế. Đừng che giấu nữa, gần đây ta không hài lòng lắm với chuyện phòng the của mình, có cách gì hay thì truyền cho ta với.
- Hừ hừ! Cách gì à? Mỗi ngày nuốt sống ba cái dái hổ là được, đảm bảo ngươi khỏe mạnh như hổ.
Vân Diệp chắp tay làm vẻ thụ giáo, sau đó ghé vào tai hắn hỏi nhỏ: - Sao ngươi chưa bị bổ chết?
Lý Thừa Càn cười phá ra, Vân Diệp cũng cười theo, tâm tình u uất vừa rồi trở nên sảng khoái hơn nhiều.
Quán rượu nhỏ chẳng có món gì ngon, chỉ vỏn vẹn vài món rau. Trên tường có ít thịt muối hấp chín, thái ra nấu với khoai tây thì đã được coi là đặc sản rồi. Rượu cũng chẳng thể sánh với rượu Vân gia, có điều hai kẻ xui xẻo này chẳng hề so đo.
- A Thọ sắp đi mạc bắc rồi, ngươi nên để Yên Dung về nhà chứ? Khuê nữ của ta cứ ở mãi trong nhà ngươi thì còn ra thể thống gì?
Vân Diệp gật đầu: - Mấy năm qua, đám nhóc đã lớn khôn, đã có suy nghĩ riêng. Nhà ngươi hoàn cảnh không tốt, nhưng Yên Dung là con ngươi, đúng là nên về. Nếu không, ngươi sẽ sống thật vô vị.
- Cái vị trí thái tử này đúng là một cái bia bắn. Chỉ là không biết lần này kẻ nào lại nhắm bắn ta, toàn là huynh đệ trong nhà. Ta mạnh tay thì người ta sẽ nói ta không có hiếu lễ, nếu nương tay thì lại bị coi là mềm yếu dễ bắt nạt. Lại chẳng thể tâm sự với phụ hoàng, mẫu hậu, vì làm thế người ta lại nói ta hèn nhát, không có bá khí. Tóm lại, thật sự rất khó xử.
Vân Diệp cười cạn chén với Lý Thừa Càn. Hắn chỉ kể lể với mình như vậy thôi, thực tế thì thủ hạ của hắn đã bắt đầu phản kích rồi. Đỗ Sở Khách suốt ngày mỉm cười đứng trên đường Chu Tước, bên cạnh có một cái hộp gỗ, cắm một lá cờ ghi "hoan nghênh nhân sĩ bốn phương tám hướng chỉ trích khuyết điểm của thái tử".
Thoạt nghe như một trò cười, nhưng sau trò cười đó lại ẩn chứa sức uy hiếp, khiến những lời đồn đại vô căn cứ ngày càng ít đi. Dù sao, thái tử cũng là một trong những người quyền thế nhất thiên hạ.
- Mai ta tới chỉ trích sai sót của ngươi, từ lúc ta gặp ngươi tới giờ. Thế nào? Cảnh ướt át ở nhà hát phường Hưng Hóa sẽ là trọng điểm chỉ trích của ta.
Lý Thừa Càn uống liền ba chén, ném chén sang một bên, nói: - Nếu quay về cái thời đó, dù trả giá lớn đến mấy ta cũng sẵn lòng.
- Thanh Tước, Tiểu Khác không tranh với ta, người khác cũng không thể tranh với ta. Nhưng nhìn xem ta đã làm gì, ��ông cung hỗn loạn, chẳng thể trách người ta vin vào đó mà công kích ta. Tượng Nhi, Tượng Nhi...
Nói tới đây, hắn nghẹn giọng, không nói tiếp được nữa.
Mọi bản chuyển ngữ truyện đều thuộc về truyen.free, hãy đón đọc để tiếp tục cuộc phiêu lưu hấp dẫn này.