[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 947: Nguy cơ sống còn
Người đến tuy già nhưng vô cùng cường tráng, thân khoác trường y xanh lơ, lướt ngang không trung, tay áo phất phơ trong gió. Một tiếng hét lớn của ông lập tức khiến cả tiểu thế giới bên dưới đều rung chuyển.
Quả thực, người này là một nhân vật tuyệt đỉnh trong hàng ngũ Thiên Thần, vượt xa đám Mã Nguyên kia. Khi ông giáng lâm, cả tiểu thế giới này cũng như reo vang theo.
"Tiền bối Hồn tộc, sao lại đến nông nỗi này?" Có người cất tiếng hỏi, không ngờ một vị Thiên Thần đỉnh cấp lại xuất hiện để che chở cho Thạch Hạo.
Các vị Thiên Thần lớn đều đã xuất động, xác định Hoang đang ở trong tiểu thế giới này và bắt đầu giăng lưới. Nào ngờ, Nhân Mã tộc, Bát Tí Hồn tộc và Cổ Ma tộc lại muốn bảo vệ Thạch Hạo.
"Các ngươi cũng nên biết, hắn có quan hệ với Cổ tổ Tế Linh, từng trao trả một cành cây vàng!" Ông lão cất lời.
Các Thiên Thần giao tiếp, dù cách nhau rất xa, đứng hai đầu tiểu thế giới này vẫn có thể nghe rõ đối phương nói gì, không cần thiết phải đến gần mà vẫn có thể đối thoại.
"Cổ tổ Tế Linh ư, đó là chuyện của thời kỳ xa xưa lắm rồi. Thiếu niên này dù sao cũng chỉ là một kẻ ngoại lai, làm sao có quan hệ với ngài ấy được? Chẳng qua hắn may mắn nhặt được một cành cây dưới Hắc uyên mà thôi, điều đó không nói lên được điều gì." Một Thiên Thần đáp lời.
"Chúng ta đã điều tra rõ ràng, quả thực hắn có quan hệ với Cổ tổ, và từng diện kiến Tế Linh đại nhân ở ngoại giới." Ông lão đứng nơi xa lên tiếng.
"Chắc chắn là lời nói dối! Cổ tổ Tế Linh đã qua đời từ hơn một kỷ nguyên trước rồi, tên ngoại nhân này có tài cán gì mà dám nói từng diện kiến Tế Linh đại nhân chứ!" Một Thiên Thần kiên quyết bác bỏ.
"Các ngươi sai rồi, Tế Linh đại nhân vẫn còn sống!" Một ông lão của Cổ Ma tộc đứng bật dậy, vẻ mặt đầy kích động.
"Đạo huynh, ngươi quá cố chấp rồi! Nếu Tế Linh đại nhân vẫn còn trên thế gian, tại sao không trở lại nơi đây? Đây chính là Thần quốc của người, thứ ngươi nói chỉ là giả mạo mà thôi." Một vị Thiên Thần cười nhạo.
"Có lời đồn, một vài bộ tộc Tiên cổ đã vứt bỏ quá khứ, quên lãng Tế Linh, không thừa nhận địa vị của ngài ấy. Xem ra đó là sự thật, bộ tộc của các ngươi chính là một trong số đó!" Ông lão Bát Tí Hồn tộc lạnh lùng nói.
"Hay là, các ngươi biết hắn có quan hệ với Tế Linh đại nhân nên mới muốn bắt để tìm hiểu ngọn ngành, phải không?" Thiên Thần Cổ Ma tộc truy hỏi.
"Ta không hiểu các ngươi đang nói chuyện gì nữa. Dù cho Tế Linh đại nhân có còn sống đi chăng nữa thì cũng chắc chắn đang trong luân hồi, quên đi mọi chuyện, bắt đầu lại từ đầu. Hai vị hà tất cứ ôm lấy quá khứ làm gì? Có những người và sự việc đã tiêu tan theo thời gian thì cũng không nên cố gắng tìm kiếm nữa."
"Các ngươi quả nhiên đã ruồng bỏ Tế Linh đại nhân rồi!"
"Đạo huynh nên hướng về tương lai, đừng nên mãi vấn vương quá khứ làm gì!"
"Nói như vậy, chúng ta muốn bảo vệ thiếu niên kia, còn các ngươi không đồng ý, muốn so tài cao thấp sao?"
"Cứ cho là vậy đi!"
*Ầm!*
Tiểu thế giới này run rẩy dữ dội. Một cường giả tỏa ra thần niệm vô cùng mạnh mẽ xé rách hư không, đó chính là sự tức giận của vị Thiên Thần tuyệt đỉnh Bát Tí Hồn tộc kia gây nên.
*Hú...*
Tiếng voi gầm vang vọng. Từ đằng xa, một con voi vàng ngẩng đầu hú lớn, khiến quần sơn rung chuyển, đá văng tung tóe, cổ thụ gãy nát. Chiếc vòi dài quật mạnh trong hư không, khiến những thứ đó đều nổ tung.
"Đạo huynh, ngươi đã cố ý như thế thì sao lại trách chúng ta được? Hà tất phải vì một cây liễu đã chết khô từ lâu mà thành ra thế này? Thiếu niên kia sở hữu hai luồng tiên khí, rất có thể sẽ phá tan lời nguyền rủa của chúng ta." Voi vàng nói.
Nơi đó, một con voi vàng với tinh lực cuồn cuộn đứng giữa tầng mây, ánh chớp cuộn trào, vô cùng kinh khủng!
"Quả nhiên, các ngươi đã không còn kính trọng Tế Linh nữa rồi! Dù không còn thờ phụng, nhưng cũng không nên ngạo mạn như vậy chứ! Cái gì mà 'cây liễu chết khô'? Gọi một tiếng Tế Linh sẽ khiến các ngươi mất đi cân thịt nào ư?" Ông lão Bát Tí Hồn tộc hét lớn, một bàn tay đánh úp tới.
*Ầm!*
Bàn tay kia va chạm với vòi voi, bùng phát thần quang óng ánh. Đây là uy phong của Thiên Thần, khiến bầu trời vỡ nát, những ngọn núi liên miên bên dưới nổ tung. Khắp nơi là những sợi xích thần đan dệt vào nhau tựa như tấm lưới nhện khổng lồ, rộng lớn và rực rỡ vô cùng.
Bên trong tấm lưới, quy tắc xung kích, vạn vật héo tàn, không gì có thể ngăn cản.
Voi vàng gầm nhẹ lùi về sau, thân thể khổng lồ của nó rung chuyển. Nếu không phải da dày thịt béo, sức phòng ngự kinh người thì hẳn đã bị đánh nứt trong đòn này rồi.
Dù vậy, máu tươi vẫn không ngừng ứa ra từ miệng nó, nhuộm đỏ cặp ngà phía trước.
Nhưng nó lại cười lớn nói: "Không hổ là Thiên Thần tuyệt đỉnh, nhưng ta vẫn còn đang ở tuổi tráng niên, con đường tu luyện vẫn còn rất dài." Nó lùi về sau, không tiếp tục xuất kích nữa.
*Xoẹt!*
Giữa bầu trời, một Cầu Long và một Long Tước khổng lồ cùng với vài Thiên Thần hình người đồng loạt ngăn cản cường giả của Bát Tí Hồn tộc này.
Voi vàng chỉ là ra tay thăm dò mà thôi, nơi đây vẫn còn có vài Thiên Thần mạnh mẽ khác nữa.
"Các ngươi rất bản lĩnh đấy." Nhưng đúng lúc này, nơi xa lại có tiếng người cất lên, trên trời xuất hiện một bóng người già nua.
"Hả?!"
Voi vàng biến sắc, nhanh chóng bỏ chạy, không dám nói thêm lời nào.
"Lão già kia còn sống ư? Ít nhất cũng đã đạt tới cấp Giáo chủ, sao có thể rời khỏi bộ lạc được chứ?" Mãi cho đến khi rời khỏi tiểu thế giới này, Cầu Long mới thở phào nói nhỏ đầy e dè.
Bọn họ là Thiên Thần, nếu rời khỏi bộ tộc quá lâu sẽ phải trả một cái giá rất lớn. Đừng nói đến những nhân vật thuộc hàng 'hóa thạch sống' kia, họ càng gian nan hơn nhiều.
"Đó không phải là chân thân mà là hóa thân, ông ta chỉ là cảnh cáo chúng ta mà thôi." Long Tước nói.
"Bát Tí Hồn tộc, Nhân Mã tộc, Cổ Ma tộc không hổ là đại tộc hàng đầu, chúng ta không thể đối đầu trực diện, tạm thời rút lui!" Voi vàng nói.
Trên thực tế, mấy tộc của họ đều không yếu, thậm chí có thể nói là rất mạnh, nhưng lại thiếu nhân vật cấp Giáo chủ tọa trấn, nên không dám lấy cứng chọi cứng.
Bọn họ chỉ có thể âm thầm ra tay, chỉ cần không quá mức lộ liễu là được!
Ngày hôm đó, tin tức đã truyền đi nửa Tiên cổ giới. Mấy tộc liên thủ bảo vệ Hoang, hóa giải tình thế nguy cấp cho hắn.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc không thôi. Kẻ ngoại lai này không ngờ lại có sức hấp dẫn đến vậy, có thể khiến mấy cường tộc lớn ra tay. Giờ đây, đã có không ít cường giả phải kiêng kỵ.
"Ồ, thiếu niên kia đâu rồi, sao lại không có trong khu núi rừng này?"
Khi đám voi vàng rút chạy hết, nhóm cường giả Bát Tí Hồn tộc và Nhân Mã tộc bắt đầu tìm kiếm. Thần thức quét khắp núi sông, nhưng không hề thấy tung tích của hắn đâu cả.
"Tên nhóc này rất trơn trượt, sớm đã trốn đi từ lâu rồi. Dù chúng ta không tới thì chưa chắc đã có chuyện gì." Một vị Thiên Thần Cổ Ma tộc nói.
Thạch Hạo đã bỏ chạy từ lâu, chưa hề bị vây ở nơi này.
"Tên khốn này chạy đi đâu rồi, sao còn không mau xuất hiện đi chứ?" Thỏ nhỏ chu miệng lẩm bẩm, mái tóc bạc như tơ phát sáng.
"Lại trốn nhanh đến vậy sao?" Đả Thần Thạch nói.
Đám người Tuyết Lâm, Lộ Dịch, Lam Nhất Trần đều đã đến. Gần đây cả bọn đều tu hành ở Nhân Mã tộc, sau khi biết chuyện thì mới đi mời cao thủ đến cứu viện.
Lần này có thể nói là hưng sư động chúng!
"Cứ để vài người đi ra ngoài tìm hắn." Một vị Thiên Thần phân phó.
Tin tức lan truyền, khắp nơi đều kinh động. Rất nhiều người nếu muốn động vào Hoang thì cần phải cân nhắc kỹ lưỡng lại một phen.
Ngay cả Thạch Hạo cũng đã biết chuyện này. Khi hắn chạy đi chưa được bao lâu thì đã nghe được vài tin tức nên rất yên tâm, quyết định phải chạy tới mấy bộ lạc này.
"Hả, có người đi theo." Thạch Hạo thất kinh, đó là một vị Thiên Thần. Dù ở rất xa nhưng hắn cũng cảm ứng được, là cường giả của Cổ Ma tộc.
Vảy đen, thân thể to lớn tựa như ngọn núi nhỏ, sức mạnh vô song đang đạp trong hư không khiến xung quanh run rẩy.
Đột nhiên, Thạch Hạo biến sắc. Hắn định tới đón tiếp nhưng lại cảm thấy lạnh cả người, đây là một trực giác theo bản năng: con đường phía trước rất nguy hiểm!
Không chút nghĩ ngợi, hắn xoay người nhanh chóng trốn về phía chân trời.
"Ồ, vì sao tiểu hữu lại trốn thế? Ta phụng mệnh tộc trưởng tới để bảo vệ ngươi, đừng lo lắng." Vị Cổ ma này truyền âm, chấn động cả trời cao.
Cảm giác nguy hiểm càng mãnh liệt hơn. Thạch Hạo nhanh chân bỏ chạy, dùng kiếm thai cắt đứt hư không rời khỏi nơi này, bước vào một thông đạo vô cùng rực rỡ.
*Ầm!*
Phía sau, một quyền đánh tới. Cú đấm này được những chiếc vảy đen bao phủ, sức cứng rắn còn hơn vạn lần sắt thép, nó đánh nát hư không.
Nếu không phải Thạch Hạo lấy ra một tấm Phá Giới phù thì hẳn đã bị tổn thương nặng. Gặp phải lực xung kích của Thiên Thần, sắc mặt hắn vô cùng khó coi, sao Cổ Ma tộc lại đối phó với hắn?
Theo lý mà nói, không nên như vậy.
"Đúng rồi, phần lớn người Cổ Ma tộc có thể có thiện ý, nhưng cũng có Thiên Thần lại mơ ước cơ thể cùng tiên chủng của ta nên âm thầm ra tay."
Thạch Hạo sau khi hiểu rõ tình huống thì nhanh chóng trốn về một tiểu thế giới khác.
"Tiên cổ này quá kỳ lạ, từng ngọn cây cọng cỏ đều có linh tính, đều có thể nhìn thấy quỹ tích ra vào của ta. Cứ chạy trốn như vầy thì không phải là biện pháp tốt."
Thạch Hạo nhíu mày. Mấy ngày lưu vong này, hắn rất khó thoát khỏi sự truy sát phía sau. Ngay cả bảy mươi hai phép biến hóa cũng khó che giấu được chân thân, vì dị tộc quá quen thuộc với khu cổ địa này.
Mặt khác, các tộc đều có những pháp bảo tương tự như 'kính chiếu yêu', có thể chiếu ra chân thân, tìm kiếm quỹ tích xuất hành. Đây chính là bí bảo được luyện từ bí pháp cổ xưa từ hơn một kỷ nguyên trước.
"Trừ phi thực lực ta đủ mạnh, có thể xóa đi tất cả vết tích. Nhưng giờ thương thế lại nặng như vầy thì cũng không giải quyết được vấn đề gì." Thạch Hạo nhíu mày.
Sau đó, hắn quyết định, chuẩn bị đi tới Nhân Mã tộc. Sinh linh ở nơi đó vẫn luôn thờ phụng Liễu Thần. Hắn muốn tìm lão tộc trưởng của tộc này để được bảo vệ, sau đó chữa lành vết thương.
Hai ngày sau, Thạch Hạo không còn tiếp cận vùng đất cổ kia nữa. Cách đó mấy ngàn dặm, chợt có một luồng thần niệm mạnh mẽ bao phủ tới.
"Cảm ơn trời đất, tiểu hữu bình an vô sự, hãy đến bộ tộc chúng ta." Một Thiên Thần mạnh mẽ của Nhân Mã tộc lên tiếng.
"Sao lại như vậy?" Thạch Hạo không còn cảm giác hãi hùng khiếp vía nữa. Thay vào đó, vẻ lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Lần thứ hai, hắn lại chui tọt vào trong hư không, dùng tiên kiếm Đại La mở ra một thông đạo.
*Ầm!*
Phía sau, cường giả Nhân Mã tộc cầm một cây cung lớn kéo căng, một mũi tên to lớn xuyên thủng hư không, ánh sáng kinh khủng tựa như vầng mặt trời bắn tới.
*Bụp!*
Thạch Hạo né tránh nên không hề bị bắn trúng. Thế nhưng mũi tên này còn đáng sợ hơn trường mâu, sở hữu pháp tắc Thiên Thần, hào quang phát ra vô cùng đáng sợ.
Hư không nổ tung. Thạch Hạo bị quẹt trúng nên bay sang ngang, miệng ói ra đầy máu, khắp người đầy vết thương.
Một đòn đột ngột như vậy khiến lòng Thạch Hạo xao động không thôi. Nhân Mã tộc không hổ là thần xạ thủ trời sinh, quá kinh khủng, chỉ thiếu chút nữa thì Thiên Thần này đã bắn chết hắn rồi!
"Bên trong Nhân Mã tộc cũng có cường giả khao khát hai luồng tiên khí của ta!" Thạch Hạo lần nữa lưu vong.
Hắn tập trung cao độ. Bất kể là Nhân Mã tộc, Bát Tí Hồn tộc hay Cổ Ma tộc, dù đại đa số tộc nhân nguyện bảo vệ hắn, nhưng chỉ cần có kẻ cá biệt lòng mang địch ý thì cũng vô cùng nguy hiểm. Về cơ bản, hắn không thể tới những nơi này được.
Nếu không, một khi tiến vào bộ lạc của họ thì chắc chắn sẽ gặp nguy ngay. Hẳn là chưa sống được mấy ngày đã bị Thiên Thần cướp đi thể xác, xóa bỏ thần thức rồi!
Trong nháy mắt, Thạch Hạo chợt cảm thấy Tiên cổ này tuy lớn nhưng cũng chẳng hề có chỗ nào cho mình dung thân cả. Nguy cơ trước nay chưa từng có giáng lâm, bất kỳ bộ tộc nào cũng đều nguy hiểm, nhất định phải rời xa.
Thời khắc này, hắn ý thức sâu sắc được: mọi thứ đều là hư ảo, chỉ có bản thân lớn mạnh mới là căn bản. Hắn cần phải càng mạnh mẽ hơn nữa!
Phá Giới phù trên người hắn cũng không phải rất nhiều. Mặc dù thu được không ít từ đám Đọa Thần tử, Quân Đạo, Đế Trùng, nhưng không ngừng lưu vong như vầy cũng đã tiêu hao hơn nửa.
Ngoài ra, tấm Bảo vệ thần phù kia hắn cũng không dám vận dụng bừa bãi. Chỉ khi gặp nguy hiểm sống còn thì mới lấy ra, nếu không hậu quả khó mà lường được.
"Ta phải chữa lành thương thế, ta muốn độ thiên kiếp vốn không còn tồn tại ở kỷ nguyên này, ta muốn đột phá!" Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm, mắt sáng lóe lên.
Hiện nay, hắn đang đối mặt với bờ vực sinh tử, lúc nào cũng có thể bỏ mạng. Thế nhưng hắn lại không hề bi quan, xem đây như là sự rèn luyện và mài giũa. Nếu sống qua được cửa ải này, hắn tin chắc mình sẽ như Phượng hoàng niết bàn, lột xác thành một người càng mạnh mẽ hơn!
Đến lúc đó, hắn mới có thể nắm chặt vận mệnh của mình, chứ không hề bị người khác lăm le dòm ngó, không còn bị truy sát như vầy nữa.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.